Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 36: Vòng Xoáy Công Việc: Đánh Đổi và Sự Cô Độc

Sáng hôm sau, khi ánh bình minh chưa kịp rải hết những tia nắng vàng óng lên những tòa nhà chọc trời của thành phố, Minh Khang đã có mặt tại văn phòng. Cảm giác nặng trĩu từ chiếc đồng hồ đêm qua vẫn còn đọng lại, nhưng nó cũng là một lời nhắc nhở sắc lạnh về trách nhiệm mới. Anh không cho phép bản thân chìm đắm quá lâu trong những suy tư mơ hồ. Vị trí Trưởng phòng Dự án mới, văn phòng riêng với tầm nhìn rộng lớn, tất cả đều là thành quả của bao đêm trắng, bao giọt mồ hôi và cả những đánh đổi. Nhưng đi kèm với nó là một núi công việc đang chờ đợi, và những ánh mắt soi mói từ các đồng nghiệp, đặc biệt là Lâm Hải.

Văn phòng kiến trúc ‘Khởi Nguyên’ giờ đây là vương quốc thu nhỏ của anh. Tòa nhà kính hiện đại phản chiếu ánh sáng ban ngày chói chang, rồi lại lung linh huyền ảo trong màn đêm. Bên trong, mọi thứ được thiết kế theo phong cách tối giản, với những gam màu xám, trắng, đen chủ đạo, tạo cảm giác chuyên nghiệp nhưng cũng có chút lạnh lẽo. Những mô hình kiến trúc tinh xảo, những bản vẽ kỹ thuật chi chít đường nét được trưng bày khắp nơi, là minh chứng cho sự sáng tạo không ngừng nghỉ của cả tập đoàn. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch xen lẫn tiếng điện thoại reo liên hồi, tiếng máy in xì xào nhả giấy và đôi khi là tiếng trao đổi công việc dứt khoát vang lên từ các phòng họp kính tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn. Mùi cà phê mới pha đặc quánh hòa quyện với mùi giấy in, mùi nước hoa cao cấp của các đồng nghiệp, và cả mùi vật liệu xây dựng mới từ các mẫu trưng bày tạo nên một không gian làm việc đặc trưng, vừa quen thuộc vừa đầy áp lực.

Minh Khang ngồi vào bàn làm việc, ánh mắt anh lướt nhanh qua màn hình máy tính, nơi hàng loạt email và báo cáo đang chờ được xử lý. Anh không lãng phí một giây phút nào, lập tức lao vào công việc. “Dự án Ngàn Tỷ” dù đã thành công bước đầu, nhưng nó chỉ là phát súng lệnh cho những thử thách lớn hơn sắp tới. Anh biết rõ, cái ghế Trưởng phòng này không phải là nơi để anh tận hưởng, mà là nơi để anh tiếp tục chiến đấu.

Đức Anh, cậu thực tập sinh nay đã trở thành nhân viên chính thức, bước vào với một chồng tài liệu dày cộp. Đôi mắt cậu sáng ngời, đầy nhiệt huyết, nhưng cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi sau những đêm làm việc cùng sếp.

"Chào sếp. Đây là báo cáo tiến độ chi tiết của giai đoạn hai, và đây là phản hồi từ phòng Pháp chế về hợp đồng mới ạ," Đức Anh đặt chồng tài liệu xuống bàn một cách cẩn thận, giọng nói vẫn giữ được sự năng động vốn có.

Minh Khang gật đầu, không rời mắt khỏi màn hình. "Cảm ơn em. Để đó, anh sẽ xem ngay. À, Đức Anh, kiểm tra lại bản vẽ này lần nữa," anh chỉ vào một bản thiết kế phức tạp trên màn hình. "Đảm bảo không có sai sót nhỏ nhất. Chúng ta không có chỗ cho lỗi lầm trong dự án này. Bất kỳ chi tiết nào, dù là nhỏ nhất, cũng có thể ảnh hưởng đến toàn bộ cấu trúc."

"Vâng, sếp!" Đức Anh đáp lại, lập tức quay về bàn làm việc của mình, cắm cúi vào máy tính. Cậu hiểu rõ sự tỉ mỉ đến khắc nghiệt của Minh Khang. Đó là lý do vì sao anh thành công, và cũng là điều khiến cậu ngưỡng mộ anh.

Cả buổi sáng trôi qua trong sự tập trung cao độ. Minh Khang liên tục gọi điện thoại, trao đổi với các đối tác, họp nhóm với các kỹ sư, và chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ trong bản vẽ. Anh gần như không có thời gian để thở. Mùi cà phê nguội ngắt trong cốc anh uống dở vẫn còn thoang thoảng, như một lời nhắc nhở về những bữa sáng vội vã và những giờ làm việc không ngừng nghỉ.

Đến giữa buổi chiều, Minh Khang có một cuộc họp quan trọng với Ông An, Giám đốc điều hành. Ông An là một người đàn ông cương nghị, luôn mặc vest lịch sự, ánh mắt sắc sảo nhưng ẩn chứa sự từng trải. Ông là người đã nhìn thấy tiềm năng của Minh Khang và trao cho anh cơ hội này, nhưng cũng là người đặt ra những kỳ vọng và áp lực không hề nhỏ.

Trong phòng họp sang trọng, nơi ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ kính lớn rọi vào, Ông An ngồi đối diện Minh Khang. Không khí có vẻ thoải mái hơn trong văn phòng của Minh Khang, nhưng sự căng thẳng vẫn hiện hữu.

"Minh Khang, cậu đã làm rất tốt với 'Dự án Ngàn Tỷ' giai đoạn một," Ông An mở lời, giọng điệu điềm tĩnh nhưng đầy uy quyền. "Nhưng như cậu biết đấy, thị trường không bao giờ ngủ yên. Chúng ta phải luôn đi trước một bước." Ông An nhấp một ngụm trà, sau đó nhìn thẳng vào Minh Khang. "Dự án này là cơ hội lớn, Khang. Nó không chỉ mang lại lợi nhuận khổng lồ cho tập đoàn mà còn củng cố vị thế của chúng ta trên thị trường. Tôi tin cậu sẽ không làm tôi thất vọng. Nhưng thời gian không chờ đợi ai."

Minh Khang gật đầu, ánh mắt kiên định. "Vâng, thưa sếp. Tôi hiểu rõ tầm quan trọng của dự án này và sẽ dồn toàn bộ tâm sức để đảm bảo mọi thứ diễn ra đúng kế hoạch, thậm chí vượt tiến độ." Anh nói, mỗi từ đều chứa đựng sự quyết tâm sắt đá.

"Tốt," Ông An hài lòng. "Thị trường bất động sản đang sôi động, và các đối thủ của chúng ta cũng không ngừng tìm kiếm cơ hội. Đặc biệt là những công ty nhỏ hơn, họ sẽ không ngần ngại tìm cách phá hoại. Cậu phải cẩn trọng."

Lời của Ông An như một lời nhắc nhở về Lâm Hải. Như một sự trùng hợp trớ trêu, ngay khi Minh Khang rời khỏi phòng họp, anh chạm mặt Lâm Hải ở hành lang. Lâm Hải đang trò chuyện với một vài đồng nghiệp khác, nhưng khi thấy Minh Khang, hắn ta liền nở một nụ cười xã giao, pha chút mỉa mai.

"Ồ, Trưởng phòng Khang đây rồi. Vừa họp với sếp lớn về à? Trông có vẻ căng thẳng nhỉ," Lâm Hải nói, giọng điệu bông đùa nhưng ánh mắt lại sắc như dao cạo. "Trưởng phòng Khang có vẻ rất tự tin vào tiến độ. Hy vọng chất lượng cũng sẽ tỉ lệ thuận với tốc độ." Hắn ta nhấn mạnh từ "tốc độ", ám chỉ rằng sự thăng tiến và thành công nhanh chóng của Minh Khang có thể đi kèm với những rủi ro về chất lượng hoặc sự vội vàng.

Minh Khang chỉ khẽ gật đầu, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào. "Cảm ơn lời nhắc nhở của anh, Lâm Hải. Tôi luôn đảm bảo cả tiến độ và chất lượng." Anh đáp lại một cách điềm tĩnh, không cho Lâm Hải cơ hội để công kích thêm. Anh biết rõ, Lâm Hải là một con cáo già, luôn tìm kiếm sơ hở để tấn công. Những lời nói bóng gió ấy không chỉ là sự cạnh tranh thông thường, mà còn là một lời thách thức ngấm ngầm.

Suốt những tuần sau đó, cuộc sống của Minh Khang hoàn toàn bị công việc chiếm lĩnh. Anh dường như sống ở văn phòng nhiều hơn ở nhà. Đèn văn phòng anh thường là một trong những chiếc cuối cùng tắt vào mỗi đêm, và là chiếc đầu tiên sáng lên vào mỗi buổi sáng. Đức Anh, dù mệt mỏi, vẫn luôn cố gắng theo kịp sếp, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ. "Em muốn được thành công như anh, sếp ạ!" Cậu từng nói vậy, và Minh Khang chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa. Anh muốn nói với Đức Anh rằng thành công này đi kèm với một cái giá không hề nhỏ, nhưng anh lại không tìm thấy từ ngữ nào thích hợp.

Minh Khang lao vào một vòng xoáy không ngừng nghỉ của những dự án, những cuộc họp, những con số và những bản vẽ. Anh dành thời gian nghiên cứu các giải pháp kiến trúc đột phá, gặp gỡ các đối tác tiềm năng, và thậm chí tự mình xuống công trường để giám sát tiến độ. Anh kiểm tra từng viên gạch, từng mối hàn, đảm bảo mọi thứ phải hoàn hảo đến từng chi tiết nhỏ nhất. Ánh mắt anh giờ đây thường xuyên hằn lên những quầng thâm mệt mỏi, và vóc dáng vốn đã cân đối nay càng trở nên gầy guộc hơn. Mùi cà phê và mùi giấy in dường như đã trở thành một phần của anh. Sự tập trung cao độ khiến anh gần như quên đi mọi thứ xung quanh. Anh chỉ biết có công việc, và những mục tiêu mà anh đã đặt ra. Cảm giác mệt mỏi thể chất ngày càng rõ rệt, nhưng anh vẫn cố gắng phớt lờ nó, tự nhủ rằng đây là cái giá phải trả cho sự ổn định, cho cái đích anh hằng theo đuổi. Tuy nhiên, trong những khoảnh khắc hiếm hoi khi anh cho phép mình dừng lại, một cảm giác trống rỗng lại len lỏi, một câu hỏi mơ hồ về ý nghĩa thực sự của tất cả những điều này. Anh đã đạt được "sự ổn định" mà anh luôn tin là cần thiết để xứng đáng yêu ai đó, nhưng giờ đây, anh lại không có thời gian để nghĩ đến tình yêu, hay bất kỳ điều gì khác ngoài công việc.

***

Đêm khuya, khi thành phố đã chìm vào giấc ngủ muộn, chỉ còn lại những ánh đèn rải rác như những vì sao trên mặt đất, Minh Khang mới trở về căn hộ penthouse của mình. Ánh đèn văn phòng của anh, một trong những chiếc cuối cùng tắt, như một chấm sáng cô độc giữa biển trời đêm. Căn penthouse sang trọng, tối giản và hiện đại, đón anh bằng một sự tĩnh lặng tuyệt đối. Mùi gỗ quý phảng phất cùng mùi hương nước hoa nam tính còn vương lại trên chiếc áo sơ mi anh thay vội vàng buổi sáng. Tiếng gió rít khẽ qua ô cửa kính cường lực từ sàn đến trần, hòa cùng tiếng nước chảy nhẹ nhàng từ hồ bơi vô cực nhỏ trên ban công, tạo nên một bản nhạc nền dịu nhẹ nhưng cũng đầy cô độc.

Anh cởi cà vạt, ném nó lên ghế sofa da đắt tiền. Lưng anh đau mỏi, đôi vai như oằn xuống dưới gánh nặng vô hình của trách nhiệm. Anh cảm nhận rõ ràng từng sợi cơ đang co rút vì làm việc quá sức. Anh lê bước vào bếp, rót một ly nước lọc mát lạnh. Vị nước trong lành, tinh khiết, nhưng không xua tan được vị đắng chát còn vương lại trong miệng từ những ly cà phê đã uống trong ngày. Anh cầm ly nước, đứng lặng lẽ bên cửa sổ kính lớn, nhìn ra ngoài.

Thành phố về đêm, dưới góc nhìn từ căn hộ trên cao của anh, là một bức tranh lộng lẫy và huyền ảo. Hàng triệu ánh đèn lấp lánh như những dải ngân hà thu nhỏ, trải dài bất tận đến tận chân trời. Một khung cảnh tuyệt đẹp, là biểu tượng của sự thành công, của những giấc mơ đã thành hiện thực. Nhưng trong mắt Minh Khang, chúng không còn chỉ là ánh sáng của thành công, mà còn là ánh sáng của một thế giới xa xăm, nơi anh cảm thấy mình như một kẻ đứng bên lề, quan sát mọi thứ từ một khoảng cách xa xôi.

"Liệu đây có phải là tất cả? Thành công... và rồi sao nữa?" Anh độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm trong đầu, nhưng nó vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh mịch của căn hộ. Cái cảm giác trống rỗng đêm qua, sau khi nhận chức Trưởng phòng, giờ đây không còn là một vết nhói mơ hồ nữa, mà đã trở thành một khoảng trống lớn hơn, rõ rệt hơn, một hố sâu thăm thẳm trong tâm hồn anh. Anh đã dành toàn bộ tuổi trẻ, toàn bộ tâm huyết để theo đuổi sự nghiệp, để đạt được "sự ổn định" mà anh hằng khao khát. Anh đã thành công, rực rỡ hơn bao giờ hết. Nhưng khi đã chạm tới đỉnh cao, anh lại thấy mình cô độc đến lạ lùng.

Tiếng "ting" từ điện thoại trên bàn khiến anh giật mình. Là tin nhắn thoại từ Hoàng Nam. Anh bạn thân của anh, người vẫn luôn lo lắng và kiên nhẫn cố gắng kéo anh ra khỏi vòng xoáy công việc.

Giọng Hoàng Nam vang lên, pha chút lo lắng và trách móc nhẹ nhàng: "Ông Khang, đi uống một ly đi. Cứ làm việc thế này thì ông thành robot mất. Lần trước ông bảo bận, lần này cũng bận à? Lo cho sức khỏe của mình đi chứ. Đừng có đốt sức như thế."

Minh Khang chỉ đọc mà không trả lời. Anh biết Hoàng Nam có ý tốt, nhưng anh không có tâm trạng để gặp gỡ. Anh không muốn phải giải thích về những áp lực, những mệt mỏi mà anh đang trải qua. Anh không muốn những người xung quanh nhìn thấy sự yếu đuối, sự trống rỗng đang len lỏi trong anh. Anh đã quá quen với việc tự mình gánh vác mọi thứ. Hơn nữa, anh cũng không có thời gian. Ngày mai, một cuộc họp quan trọng, một deadline mới, một vấn đề cần giải quyết lại chờ đợi anh.

Anh đặt ly nước xuống bàn kính, ánh mắt vô định nhìn ra khoảng không bao la của thành phố. Hình ảnh của Yến Chi lại chợt hiện về, không rõ ràng, chỉ là một thoáng mơ hồ, như một nụ cười bình yên, một ánh mắt trong trẻo mà anh đã từng bắt gặp. Cô gái ấy dường như chưa bao giờ phải chạy đua với thời gian, chưa bao giờ phải gánh vác những áp lực nặng nề như anh. Cô ấy sống một cuộc đời khác, một phiên bản cuộc sống mà anh chưa từng dám chạm tới. Sự đối lập đó, cái cảm giác "trống rỗng" này, và hình ảnh của cô gái ấy, dần dần tạo thành một hạt mầm nghi vấn lớn hơn, sâu sắc hơn trong tâm hồn Minh Khang.

Anh biết, anh đang dần đánh mất những kết nối cá nhân, anh đang tự cô lập mình trong cái vỏ bọc của công việc. Anh đã bỏ lỡ bao nhiêu buổi gặp gỡ bạn bè, bao nhiêu khoảnh khắc thư giãn, bao nhiêu cơ hội để sống một cuộc đời trọn vẹn hơn. Nhưng anh lại tự nhủ rằng, tất cả những điều đó đều là cái giá phải trả. Anh phải ổn định, phải thành công trước đã.

Anh đưa tay chạm vào chiếc đồng hồ trên cổ tay. Nó vẫn lạnh lẽo và sáng bóng, biểu tượng của thời gian, của sự thành công, và cả những gánh nặng. Anh ngắm nhìn nó một lát, những đường nét tinh xảo, mặt kính sáng loáng. Nó là lời nhắc nhở về những gì anh đã hy sinh để có được ngày hôm nay. Minh Khang khẽ thở dài. Cảm giác kim loại lạnh lẽo chạm vào da thịt, nặng trĩu nhưng quen thuộc. Chiếc đồng hồ như một sợi dây ràng buộc, kéo anh trở về với thực tại khắc nghiệt của công việc và trách nhiệm.

Cảm giác mệt mỏi và trống rỗng ngày càng rõ ràng dù anh vừa gặt hái thành quả. Anh biết, đây là dấu hiệu của sự "burn-out" đang đến gần. Anh đã từng nghĩ, khi đạt được thành công, anh sẽ thấy hạnh phúc và đủ đầy. Nhưng giờ đây, anh chỉ thấy một khoảng trống lớn hơn, một sự thiếu vắng mà không phải dự án hay thành công nào có thể lấp đầy. Căn penthouse xa hoa, với tầm nhìn triệu đô, bỗng trở nên quá rộng lớn, quá tĩnh lặng, và quá cô độc. Nó gợi ý rằng sự thành công vật chất có thể không mang lại hạnh phúc trọn vẹn, và anh sẽ tìm kiếm một "khoảng trống" khác để lấp đầy, một khoảng trống mà anh thậm chí còn chưa gọi tên được.

Minh Khang nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man. Anh biết, ngày mai, chiếc đồng hồ này sẽ lại chỉ lối cho anh vào một cuộc chiến mới, một ngày mới đầy áp lực và thách thức. Anh sẽ làm, bởi đó là con đường anh đã chọn, con đường dẫn đến sự ổn định mà anh hằng theo đuổi. Nhưng lần này, khi đeo chiếc đồng hồ trên tay, anh cảm thấy nó nặng hơn một chút, và cái giá của sự ổn định dường như cũng rõ ràng hơn, ám ảnh hơn bao giờ hết, như một lời thì thầm lặng lẽ về những điều anh đã và đang bỏ lỡ.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free