Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 37: Nét Phác Thảo Của Hy Vọng
Minh Khang khẽ thở dài, cảm giác kim loại lạnh lẽo từ chiếc đồng hồ trên cổ tay chạm vào da thịt, nặng trĩu nhưng quen thuộc. Nó kéo anh trở về với thực tại khắc nghiệt của công việc và trách nhiệm, với một khoảng trống vô hình đang len lỏi trong tâm hồn. Căn penthouse xa hoa, với tầm nhìn triệu đô, bỗng trở nên quá rộng lớn, quá tĩnh lặng, và quá cô độc. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man về những điều đã bỏ lỡ, về một phiên bản cuộc sống khác mà anh chưa từng dám chạm tới.
Trong khi đó, ở một góc khác của thành phố, nơi những ánh đèn vàng ấm áp và mùi hương thoang thoảng của nghệ thuật đang dần xua đi những bóng mờ của quá khứ, Yến Chi đang bước vào một không gian hoàn toàn mới.
***
Phòng triển lãm nghệ thuật đương đại, nơi Yến Chi vừa đặt chân tới, không giống bất kỳ nơi nào cô từng ghé thăm. Kiến trúc công nghiệp hiện đại với những bức tường trắng tinh khôi vươn cao tít tắp, trần nhà để lộ những đường ống kim loại và hệ thống đèn ray chuyên nghiệp, tất cả đều tạo nên một cảm giác vừa thô mộc vừa tinh tế. Sàn bê tông xám lạnh được đánh bóng loáng, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ từ các tác phẩm nghệ thuật treo trên tường, tạo nên một không gian thiền định, đầy cảm hứng. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của những học viên khác lướt trên sàn, tiếng xì xào bình luận khe khẽ, đôi khi là tiếng nhạc ambient không lời vang lên từ một góc khuất, tất cả hòa quyện tạo thành một bản giao hưởng tĩnh lặng, khơi gợi sự chiêm nghiệm. Không khí thoang thoảng mùi sơn mới, mùi gỗ và mùi giấy đặc trưng, đôi khi xen lẫn mùi cà phê thoang thoảng từ quầy nhỏ ở cuối phòng, khơi gợi những giác quan vốn đã ngủ quên trong cô.
Yến Chi, với dáng người thanh thoát và mái tóc dài buông xõa tự nhiên, bước vào không gian ấy với một chút bỡ ngỡ. Đôi mắt thông minh, linh hoạt của cô lướt qua những gương mặt lạ lẫm, tìm kiếm một chỗ ngồi khuất, nơi cô có thể quan sát mà không cảm thấy mình là tâm điểm. Cô chọn một chiếc ghế gỗ đơn giản ở hàng thứ hai, ngay cạnh cửa sổ lớn nhìn ra khu vườn nhỏ bên ngoài, nơi những tán cây xanh mướt đang nhẹ nhàng đung đưa trong gió chiều.
Khi cô ngồi xuống, một cảm giác vừa xa lạ vừa thân thuộc dâng lên. Cô đã từng yêu thích những điều đẹp đẽ, những nét vẽ tự do, nhưng cuộc sống đã cuốn cô đi theo những ngã rẽ khác, những con đường ít màu sắc hơn. Giờ đây, khi vừa trải qua một đoạn kết, cô lại tìm đến nghệ thuật như một bến đỗ, một nơi để chữa lành. Liệu đây có phải là khởi đầu cho một phiên bản mới của Yến Chi? Cô thầm hỏi.
Đúng lúc đó, Chị Thảo bước vào. Với vẻ ngoài thanh lịch và phong thái điềm tĩnh, Chị Thảo không cần phải lên tiếng to để thu hút sự chú ý. Giọng nói của chị, trầm ấm và truyền cảm, lan tỏa khắp căn phòng, mang theo một năng lượng nhẹ nhàng nhưng đầy thuyết phục. "Chào mừng các bạn đến với khóa học 'Nghệ thuật Sắp đặt và Thiết kế Đương đại'," chị bắt đầu, ánh mắt lướt qua từng học viên, dừng lại một chút ở Yến Chi, như thể đọc được sự băn khoăn trong ánh mắt cô. "Thiết kế không chỉ là tạo ra cái đẹp, mà còn là kể một câu chuyện, là thể hiện một phần tâm hồn của bạn. Nó là một hành trình khám phá bản thân, một cách để chuyển hóa những cảm xúc, những trải nghiệm thành những hình khối, màu sắc, không gian hữu hình."
Yến Chi chăm chú lắng nghe từng lời, từng chữ. Câu nói của Chị Thảo như chạm đến một sợi dây nhạy cảm trong lòng cô. Cô tự hỏi: *Liệu mình có thể tìm thấy một câu chuyện cho riêng mình ở đây không? Một câu chuyện về sự chữa lành, về việc tìm lại chính mình?* Cô cầm cây bút chì gỗ trên tay, cảm nhận sự mát lạnh của thân bút và sự nhám nhẹ của ngòi chì. Cô mở cuốn sổ phác thảo mới tinh, trang giấy trắng muốt như một lời mời gọi.
Theo hướng dẫn của Chị Thảo, cô bắt đầu phác thảo những hình khối đơn giản – một hình tròn, một hình vuông, một tam giác. Ban đầu, những đường nét còn dè dặt, ngập ngừng. Nhưng khi bút chì lướt trên giấy, tạo ra những âm thanh sột soạt nhỏ, một cảm giác giải tỏa lạ thường bắt đầu lan tỏa trong cô. Nó không phải là một sự bùng nổ, mà là một dòng chảy nhẹ nhàng, chậm rãi, cuốn trôi đi những ưu tư, những gánh nặng vô hình. Cô cảm thấy mình như đang hít thở trở lại, từng nét vẽ là một hơi thở, một nhịp đập của trái tim.
Đột nhiên, một giọng nói trong trẻo vang lên bên cạnh, kéo Yến Chi khỏi dòng suy tư. "Bạn vẽ tốt đấy, tôi thích cách bạn dùng nét. Tên bạn là Yến Chi phải không?"
Yến Chi ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt thân thiện của một cô gái có dáng người nhỏ nhắn, mái tóc xoăn nhẹ và đôi mắt biết cười. Đó là Thanh Nga, một học viên khác, người ngồi ngay bên cạnh cô. Trang phục của Thanh Nga đơn giản nhưng gần gũi với thiên nhiên, toát lên vẻ hiền lành, cởi mở. Yến Chi mỉm cười nhẹ. "Đúng vậy, mình là Yến Chi. Còn bạn?"
"Mình là Thanh Nga," cô gái đáp, nụ cười càng rạng rỡ hơn. "Mình thấy bạn có vẻ trầm tính, nhưng những nét vẽ của bạn lại rất sống động. Như thể bạn đang kể một câu chuyện vậy."
Lời nhận xét của Thanh Nga khiến Yến Chi hơi bất ngờ. Cô chưa từng nghĩ rằng những nét vẽ đơn giản của mình lại có thể truyền tải điều gì đó sâu sắc đến vậy. "Mình... mình cũng chỉ mới bắt đầu thôi," Yến Chi khẽ nói, cảm thấy một chút ấm áp lan tỏa trong lòng. "Mình đang cố gắng tìm lại cảm hứng."
"Vậy thì bạn đến đúng chỗ rồi," Thanh Nga khích lệ. "Chị Thảo nói đúng đấy, thiết kế là một cách để lắng nghe trái tim mình, nó biết điều gì là tốt nhất cho bạn." Thanh Nga ngừng lại một chút, nhìn vào những đường nét trên giấy của Yến Chi. "Mình có cảm giác, bạn đang có rất nhiều điều muốn nói, Yến Chi ạ. Cứ để ngòi bút dẫn lối."
Yến Chi nhìn vào Thanh Nga, cảm thấy một sự kết nối bất ngờ. Cô gái này không chỉ thân thiện, mà còn có một sự tinh tế, một sự đồng cảm hiếm có. Trong không gian tĩnh lặng nhưng đầy cảm hứng này, bên cạnh những con người mới mẻ, Yến Chi bắt đầu cảm nhận được rằng mình không hề cô độc. Những đường nét phác thảo đầu tiên trên giấy không chỉ là bài tập, mà còn là những bước đi đầu tiên trên con đường tìm về chính mình, từng chút một, nhẹ nhàng và đầy hy vọng. Cô hít một hơi thật sâu, mùi sơn mới và giấy trắng như thấm vào phổi, mang theo một lời hứa thầm lặng về sự khởi đầu.
***
Đêm đó, cơn mưa nhẹ giăng màn ngoài cửa sổ căn hộ của Yến Chi. Tiếng mưa rơi lách tách trên mái hiên, trên những tán lá xanh ngoài ban công, tạo nên một bản nhạc nền êm dịu, ru cô vào không gian riêng tư của mình. Căn hộ, vốn là một chung cư cũ kỹ mang phong cách thập niên 90, đã được Yến Chi tự tay trang hoàng lại. Nội thất tối giản kết hợp với những món đồ vintage nhỏ xinh, một giá sách lớn chất đầy những cuốn sách đã bạc màu, và đặc biệt là rất nhiều cây xanh, tất cả tạo nên một bầu không khí ấm áp, yên bình và có chút hoài niệm. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn bàn chiếu rọi xuống cuốn sổ phác thảo, nơi những nét vẽ của Yến Chi đang dần hình thành.
Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ, một món quà sinh nhật từ Mai Thư, vang lên đều đều, hòa cùng tiếng mưa. Yến Chi ngồi bên bàn làm việc, mái tóc dài được buộc gọn gàng sau gáy, đôi mắt tập trung cao độ vào những đường nét đang dần hiện rõ trên trang giấy. Cô đang miệt mài hoàn thiện bài tập đầu tiên của khóa học – một bản phác thảo ý tưởng cho một không gian sống tối giản. Mỗi đường kẻ, mỗi hình khối đều được cô chăm chút tỉ mỉ, như thể đang đặt cả tâm hồn mình vào đó.
Thỉnh thoảng, Yến Chi dừng lại, nhấp một ngụm trà thảo mộc ấm nóng từ chiếc ly sứ quen thuộc. Mùi hương dịu nhẹ của trà lan tỏa trong không khí, quyện với mùi sách cũ và hương hoa nhài thoang thoảng từ ban công. Cái cảm giác mát lạnh của ly sứ chạm vào đầu ngón tay, rồi vị chát nhẹ của trà lan tỏa trong khoang miệng, giúp cô tĩnh tâm và tập trung hơn.
Trong những đường nét, hình khối ấy, Yến Chi tìm thấy một sự bình yên kỳ lạ. Nó không phải là sự bình yên hời hợt mà là một sự bình yên sâu lắng, đến từ bên trong. Mỗi khi cô cầm bút chì, mọi tạp niệm dường như tan biến. Cô không còn nghĩ về những đổ vỡ đã qua, không còn day dứt về những điều đã mất. Chỉ còn lại cô, cây bút, trang giấy và những ý tưởng đang tuôn trào. *Cảm giác này... thật lạ. Bình yên đến mức mình không còn nghĩ đến điều gì khác,* cô tự nhủ.
Việc tập trung vào một điều gì đó hoàn toàn mới mẻ, mang tính sáng tạo đã giúp cô chữa lành tốt hơn bất kỳ lời an ủi nào. Nó giống như việc xây dựng một thế giới mới, nơi cô có thể tự do thể hiện bản thân, nơi những cảm xúc phức tạp có thể được biến thành những hình ảnh, những đường nét cụ thể. Những nỗi buồn, những tiếc nuối không biến mất hoàn toàn, nhưng chúng đã được đặt vào một góc khác, không còn chiếm hữu toàn bộ tâm trí cô nữa. Chúng trở thành một phần của nguồn cảm hứng, một chất liệu để cô sáng tạo.
Yến Chi ngắm nhìn bản phác thảo của mình, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Cô cảm thấy hài lòng, không phải vì bản vẽ đã hoàn hảo, mà vì quá trình tạo ra nó đã mang lại cho cô một niềm vui thuần khiết. Một niềm vui đã lâu lắm rồi cô mới cảm nhận được. *Có lẽ mình đã tìm thấy một phần của bản thân đã mất,* cô nghĩ, ánh mắt lấp lánh một tia hy vọng.
Cô đứng dậy, bước ra ban công. Tiếng mưa đã tạnh hẳn, chỉ còn lại những giọt nước còn đọng trên lá cây, lấp lánh dưới ánh đèn đường xa xa. Không khí ẩm ướt sau mưa mang theo mùi hương hoa nhài nồng nàn, tinh khiết. Yến Chi hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tươi mát của màn đêm tràn vào phổi. Từ ban công của căn hộ cũ kỹ, cô nhìn ra xa, về phía những ánh đèn thành phố lấp lánh. Không có sự xa hoa hay cô độc như căn penthouse của Minh Khang, nhưng nơi đây, trong căn hộ nhỏ của riêng mình, Yến Chi lại tìm thấy sự đủ đầy, sự bình yên mà không một đỉnh cao sự nghiệp nào có thể mang lại. Cô biết, đây là con đường của cô, một con đường tuy không rực rỡ nhưng lại thắp sáng tâm hồn cô bằng những giá trị rất riêng, rất đỗi chân thật.
***
Chiều hôm sau, trời đã tạnh mưa, chỉ còn lại sự ẩm ướt nhẹ nhàng trong không khí. Yến Chi bước vào quán cà phê "Dấu Chân Mưa", không gian quen thuộc đã chứng kiến bao nhiêu buồn vui, bao nhiêu cuộc trò chuyện thân tình giữa cô và Mai Thư. Quán vẫn giữ nguyên vẻ đẹp cổ kính của một nhà ống được cải tạo từ kiến trúc Pháp thuộc cũ kỹ. Nội thất gỗ ấm áp, những bức tranh cũ kỹ treo tường, sách báo và các vật dụng trang trí vintage được sắp ��ặt một cách tinh tế, tạo nên một bầu không khí lãng mạn, yên tĩnh. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ một chiếc loa nhỏ, tiếng ly tách va chạm khẽ khàng, tiếng trò chuyện thì thầm của những vị khách khác, tất cả hòa quyện thành một khúc ca êm ái. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và hương hoa sứ thoang thoảng từ khu vườn nhỏ phía sau, khiến tâm hồn Yến Chi trở nên thư thái hơn bao giờ hết.
Mai Thư, với mái tóc nhuộm highlight thời thượng và trang phục sành điệu, đã ngồi chờ sẵn ở chiếc bàn quen thuộc cạnh cửa sổ, nơi ánh sáng dịu nhẹ hắt vào. Vừa nhìn thấy Yến Chi, đôi mắt sắc sảo của Mai Thư đã ngay lập tức nhận ra sự thay đổi. Cô bạn thân, người luôn theo dõi từng bước đi, từng trạng thái cảm xúc của Yến Chi, không khỏi ngạc nhiên.
"Này, cậu khác hẳn rồi đấy!" Mai Thư reo lên, giọng nói nhanh và mạnh mẽ như thường lệ, nhưng lần này pha lẫn sự vui mừng rõ rệt. "Ánh mắt rạng rỡ hẳn lên. Tớ thích Yến Chi của bây giờ hơn nhiều!"
Yến Chi mỉm cười, nụ cười chân thành và rạng rỡ, không còn chút ưu tư nào vương vấn. Cô ngồi xuống đối diện Mai Thư, cảm nhận sự mát lạnh của chiếc ly cà phê sứ vừa được nhân viên đặt xuống bàn. "Tớ cũng cảm thấy vậy, Thư ạ," Yến Chi khẽ nói, giọng cô trong trẻo và đầy sức sống. "Cứ như tìm thấy được một lối thoát vậy. Khóa học thiết kế đó... nó thật sự giúp tớ rất nhiều."
Yến Chi bắt đầu kể say sưa về những gì cô đã học, về những cảm hứng mới đã đến với cô. Cô kể về lời nói của Chị Thảo, về sự kết nối bất ngờ với Thanh Nga, về cảm giác bình yên khi cầm bút chì và phác thảo. Đôi khi, cô còn dùng tay phác họa không trung, diễn tả những đường nét, những hình khối mà cô đang tưởng tượng. Ánh mắt cô lấp lánh niềm vui, một niềm vui thuần túy của sự sáng tạo.
Mai Thư chăm chú lắng nghe, gật gù và cười rạng rỡ theo từng lời kể của bạn. Cô luôn là người ủng hộ lớn nhất cho Yến Chi, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào. "Tớ biết ngay mà! Cậu có năng khiếu nghệ thuật từ bé mà cứ mãi giấu đi. Giờ thì bùng nổ rồi!" Mai Thư hào hứng.
Yến Chi nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ nhàng tan chảy trên đầu lưỡi. Ánh mắt cô xa xăm như đang nhìn vào một bức tranh vô hình trong đầu. "Tớ đang nghĩ về một bức tranh... nó sẽ rất trừu tượng," cô bắt đầu, giọng nói trầm xuống một chút, nhưng vẫn đầy sự hứng khởi. "Về những 'khoảng cách' trong cuộc đời."
Mai Thư nheo mắt, tỏ vẻ tò mò. "Khoảng cách? Nghe có vẻ sâu sắc đấy."
"Ừm... khoảng cách giữa mong muốn và thực tế, giữa những người yêu nhau nhưng lại lỡ nhịp, giữa những phiên bản của chính mình qua từng thời điểm," Yến Chi giải thích, từng lời như một nét cọ vẽ. "Tớ muốn dùng màu sắc, đường nét để diễn tả sự hụt hẫng ấy, nhưng cũng đồng thời thể hiện sự chấp nhận, sự bình yên khi mình học cách buông bỏ và tìm thấy con đường riêng." Cô thở dài nhẹ nhàng, nhưng không phải là một tiếng thở dài của sự tiếc nuối, mà là của sự thấu hiểu. "Kiểu như, có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Và khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ."
Mai Thư trầm ngâm nhìn Yến Chi, rồi cô nắm lấy tay bạn mình, siết nhẹ. "Nghe hay đấy! Cậu phải thực hiện nó, Yến Chi. Tớ tin nó sẽ là tác phẩm để đời của cậu. Một tác phẩm mà cậu dùng để kể câu chuyện của chính mình, của hành trình mà cậu đã đi qua."
Lời động viên của Mai Thư như một ngọn lửa nhỏ, thắp sáng thêm niềm tin trong Yến Chi. Cô biết, hành trình chữa lành vẫn còn dài, những dư âm của mối tình đã qua vẫn còn đó, nhưng cô đang dần chiến thắng chúng bằng cách tìm kiếm niềm vui và mục đích mới trong nghệ thuật. Cô đang biến những đau khổ thành động lực sáng tạo, biến những 'khoảng cách' thành những đường nét trên canvas. Yến Chi hít một hơi sâu, mùi cà phê và bánh ngọt hòa quyện vào nhau, mang theo một cảm giác ngọt ngào pha lẫn cay đắng. Cô ngước nhìn Mai Thư, đôi mắt ngập tràn sự biết ơn và một quyết tâm mới. Cô đã sẵn sàng để vẽ nên câu chuyện của riêng mình, một phiên bản Yến Chi mạnh mẽ, tự chủ và tràn đầy hy vọng.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.