Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 38: Hương Vị Độc Lập: Những Nét Cọ Tự Do
Yến Chi hít một hơi sâu, mùi cà phê và bánh ngọt hòa quyện vào nhau, mang theo một cảm giác ngọt ngào pha lẫn cay đắng. Cô ngước nhìn Mai Thư, đôi mắt ngập tràn sự biết ơn và một quyết tâm mới. Cô đã sẵn sàng để vẽ nên câu chuyện của riêng mình, một phiên bản Yến Chi mạnh mẽ, tự chủ và tràn đầy hy vọng. Quyết tâm ấy không chỉ dừng lại ở lời nói mà nhanh chóng được Yến Chi biến thành hành động, thành những nét cọ đầu tiên trên hành trình tái tạo bản thân.
***
Phòng Triển Lãm Nghệ Thuật Đương Đại, với kiến trúc công nghiệp hiện đại, luôn mang đến một cảm giác vừa tối giản, vừa thâm trầm. Những bức tường trắng tinh khôi vươn cao chạm trần, sàn nhà lát bê tông màu xám nhạt được đánh bóng kỹ lưỡng, tất cả tạo nên một phông nền hoàn hảo để làm nổi bật những tác phẩm nghệ thuật. Hệ thống chiếu sáng chuyên nghiệp được thiết kế tinh xảo, từng luồng ánh sáng vàng dịu hay trắng lạnh đều được điều chỉnh cẩn thận, đổ xuống mỗi bức tranh, mỗi tác phẩm điêu khắc, khiến chúng như được thổi hồn, như đang tự kể câu chuyện của mình. Ban ngày, ánh nắng tự nhiên từ những ô cửa sổ lớn tràn vào, làm bừng sáng không gian, tạo nên những mảng sáng tối đầy mê hoặc. Bên trong, không khí luôn mát mẻ, dễ chịu, dù ngoài trời có nắng gắt đến đâu.
Những âm thanh ở đây cũng mang một nhịp điệu riêng: tiếng bước chân nhẹ nhàng của khách tham quan trên sàn bê tông, tiếng xì xào bình luận khe khẽ như những làn gió thoảng qua, đôi khi là tiếng nhạc ambient du dương, không lời, chỉ đủ để chạm đến thính giác mà không làm xáo trộn mạch cảm xúc. Mùi hương cũng đặc biệt không kém, một sự pha trộn tinh tế của mùi sơn mới còn vương vấn trên một vài tác phẩm vừa được trưng bày, mùi gỗ mộc từ những khung tranh hay bệ đỡ, mùi giấy mới từ những tập catalogue, và thoang thoảng đâu đó là mùi cà phê rang xay thơm lừng từ quầy nhỏ ở góc phòng. Tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bầu không khí thanh bình, tĩnh lặng, mang tính chiêm nghiệm sâu sắc, nhưng cũng không kém phần sống động trong những buổi khai mạc triển lãm, khi tiếng cười nói và những cuộc thảo luận sôi nổi vang vọng khắp không gian.
Trong một góc phòng, Yến Chi đang ngồi cạnh Thanh Nga, chăm chú lắng nghe Chị Thảo giảng giải. Ánh mắt cô lấp lánh sự tập trung, đôi môi khẽ mím lại khi Chị Thảo dùng những cử chỉ nhẹ nhàng mà đầy biểu cảm để minh họa cho lời nói của mình. Chị Thảo, với vẻ ngoài thanh lịch và phong thái điềm tĩnh, đã trở thành một người thầy, một người dẫn lối đầy cảm hứng cho Yến Chi. Giọng chị truyền cảm, trầm ấm, như rót từng con chữ vào tâm hồn người nghe.
"Nghệ thuật không chỉ là vẽ cái đẹp, mà là vẽ những gì em cảm thấy. Đôi khi, chính những khoảng trống lại nói lên nhiều điều nhất," Chị Thảo nói, bàn tay chị nhẹ nhàng lướt trên không trung, như đang phác họa một đường cong vô hình. "Một khoảng trống không có nghĩa là sự thiếu hụt, mà có thể là một không gian để hít thở, để suy ngẫm, để chấp nhận. Nó có thể là một phần không thể thiếu của tổng thể, tạo nên sự cân bằng, sự hài hòa."
Yến Chi gật đầu lia lịa, những lời của Chị Thảo như chạm đến một sợi dây nhạy cảm trong tâm hồn cô. Cô khẽ đặt bút chì xuống cuốn sổ phác thảo đang mở trên đùi, đôi mắt dõi theo từng cử chỉ của chị Thảo. Bên cạnh cô, Thanh Nga, với dáng người nhỏ nhắn và mái tóc xoăn nhẹ, cũng đang say sưa ghi chép. Vẻ ngoài hiền lành và đôi mắt biết cười của Thanh Nga luôn mang đến cho Yến Chi cảm giác gần gũi, thoải mái.
"Em thấy ý tưởng của chị Yến Chi rất hay," Thanh Nga thì thầm, quay sang nhìn Yến Chi bằng ánh mắt ngưỡng mộ. "Cái 'khoảng cách' đó, nó vừa là nỗi đau, vừa là không gian để mình thở, để mình tái tạo."
Yến Chi mỉm cười nhẹ. Cô nhớ lại những gì mình đã nói với Mai Thư hôm trước, về 'Bức tranh Khoảng Cách' mà cô đang ấp ủ. Giờ đây, dưới sự dẫn dắt của Chị Thảo và sự đồng điệu của Thanh Nga, ý tưởng ấy càng trở nên rõ ràng và sâu sắc hơn trong tâm trí cô. Cô nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi sơn dầu thoang thoảng và mùi giấy mới.
*Khoảng cách. Đúng vậy. Đó không chỉ là khoảng cách giữa hai người, mà còn là khoảng cách giữa mình với phiên bản cũ, với những kỳ vọng không thành.*
Yến Chi mở mắt, cầm lại bút chì và bắt đầu phác thảo nhanh một vài đường nét trong cuốn sổ tay cũ kỹ của mình. Những đường nét dứt khoát, mạnh mẽ, nhưng cũng có những khoảng dừng, những khoảng trắng đầy ẩn ý. Cô vẽ những hình khối chồng lấp, những mảng màu tương phản, và cả những khoảng không gian trống rỗng được bao bọc bởi những đường viền mềm mại. Cô đã từng sợ hãi những khoảng cách, từng muốn lấp đầy chúng bằng mọi giá, bằng những mối quan hệ, bằng những kỳ vọng. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng, chính những khoảng trống ấy mới thực sự định hình nên mình, tạo nên sự độc đáo và chiều sâu cho tâm hồn.
Cô đặc biệt bị thu hút bởi một bức tranh trừu tượng treo đối diện. Bức tranh ấy chỉ dùng hai màu chủ đạo là xanh thẫm và trắng, nhưng lại diễn tả được một cách mạnh mẽ cảm giác cô độc giữa một không gian rộng lớn. Tuy nhiên, thay vì sự bi lụy, bức tranh lại toát lên một vẻ kiên cường, một sự chấp nhận lặng lẽ. Ánh sáng từ đèn pha chuyên dụng đổ xuống, làm nổi bật từng vệt cọ, từng lớp màu, khiến bức tranh như có thể hít thở. Yến Chi cảm thấy như có một sợi dây vô hình kết nối cô với tác phẩm ấy. Cô tự hỏi, liệu tác giả có từng trải qua những cảm xúc tương tự như cô? Cảm giác lạc lõng trong một thế giới rộng lớn, nhưng rồi lại tìm thấy sức mạnh để đứng vững, để tự mình tạo nên ý nghĩa cho sự tồn tại của mình.
Yến Chi nhìn lại những nét phác thảo của mình, rồi ngước nhìn bức tranh trừu tượng kia một lần nữa. Đôi mắt cô lấp lánh sự thấu hiểu, như vừa tìm thấy một mảnh ghép còn thiếu trong bức tranh cuộc đời mình. Cô nhận ra rằng, hành trình nghệ thuật này không chỉ là một khóa học, mà còn là một cuộc đối thoại sâu sắc với chính bản thân. Nó giúp cô đối diện với những vết thương lòng, biến chúng thành nguồn cảm hứng, thành những câu chuyện được kể bằng màu sắc và hình khối. Cô không còn cảm thấy vội vã, không còn cảm thấy thiếu thốn. Thay vào đó, là một cảm giác bình yên, một sự đầy đủ đến từ bên trong. Cô đã tìm thấy một lối thoát, không phải để chạy trốn, mà là để tìm về chính mình.
***
Chiều tối buông xuống, mang theo những cơn gió nhẹ mơn man qua ban công nhỏ của căn hộ Yến Chi. Đây là một chung cư cũ kỹ mang phong cách thập niên 90, nhưng lại có một vẻ đẹp riêng, một sự hoài niệm thân thuộc. Cửa sổ lớn đón nắng mỗi buổi sáng, và giờ đây, nó đón những tia sáng cuối cùng của ngày, hắt lên tấm toan trắng đang đặt trên giá vẽ. Nội thất bên trong được Yến Chi tự tay trang trí, mang hơi hướng tối giản kết hợp vintage. Những cây xanh nhỏ xinh xắn được đặt ở mỗi góc phòng, mang đến một màu xanh tươi mát, dịu mắt. Một giá sách lớn chất đầy những cuốn sách cũ và mới, tỏa ra mùi giấy và mực thơm tho.
Trong căn hộ ấm áp ấy, Yến Chi đang đứng trước giá vẽ, chăm chú đặt những nét cọ lên tấm toan. Tiếng cọ vẽ sột soạt trên bề mặt vải bạt, hòa cùng tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ chiếc loa nhỏ, tạo nên một không gian tĩnh lặng, chỉ có cô và nghệ thuật. Thỉnh thoảng, tiếng xe cộ vọng lên từ xa, tiếng cười nói của hàng xóm vọng lại từ hành lang, nhưng tất cả đều không thể phá vỡ sự tập trung cao độ của cô. Mùi sơn dầu nhẹ nhàng lan tỏa trong không khí, quyện với mùi trà thảo mộc thoang thoảng từ tách trà nguội lạnh trên bàn, và hương hoa nhài từ chậu cây nhỏ trên ban công len lỏi vào.
“Bức tranh Khoảng Cách” đang dần hình thành dưới bàn tay tài hoa của Yến Chi. Cô không vội vã, mỗi nét cọ đều được đặt xuống một cách cẩn trọng, đầy dụng ý. Những gam màu lạnh như xanh xám, tím than được dùng để phác họa những đường nét dứt khoát, đôi khi gai góc, nhưng lại có những khoảng trống lớn, những mảng trắng mênh mông chiếm trọn phần lớn tấm toan. Cô không cố gắng lấp đầy những khoảng trống ấy. Ngược lại, cô tôn vinh chúng, để chúng tự kể câu chuyện của mình.
Cô lùi lại một bước, ngắm nhìn tác phẩm của mình. Ánh mắt Yến Chi không còn chút ưu tư hay tiếc nuối nào, mà thay vào đó là sự mãn nguyện, sự thấu hiểu. Cô nhận ra rằng, việc tạo ra tác phẩm này không chỉ là một bài tập được giao ở lớp, mà là một liệu pháp tinh thần, một hành trình khám phá bản thân. Mỗi vệt màu, mỗi đường nét đều là một phần của câu chuyện mà cô đang kể, một cách để cô nhìn rõ hơn về bản thân và những gì mình thực sự muốn trong cuộc đời này.
*Khoảng cách này... trước đây mình sợ nó. Mình sợ sự trống rỗng, sợ sự cô độc. Mình luôn muốn có ai đó lấp đầy khoảng trống đó, muốn có một mối quan hệ để mình cảm thấy trọn vẹn. Nhưng giờ đây, nó lại là không gian để mình thở, để mình tự do. Mình không còn phải lấp đầy nó bằng ai khác nữa.*
Cảm giác độc lập và tự chủ dâng lên trong lòng Yến Chi. Cô nhớ lại những lời Mai Thư đã nói, về việc cô đã khác đi như thế nào. Cô đã thực sự thay đổi. Không còn là Yến Chi của ngày xưa, người luôn tìm kiếm sự an ủi, sự dựa dẫm vào người khác. Bây giờ, cô là một phiên bản mạnh mẽ hơn, bình yên hơn, tự tin hơn.
*Độc lập không có nghĩa là cô đơn. Độc lập là tự mình tạo ra hạnh phúc, không chờ đợi ai đó mang đến. Hạnh phúc không phải là một đích đến, mà là một hành trình, là cách mình đối diện và chấp nhận những gì cuộc sống mang lại.*
Yến Chi tiến lại gần bức tranh một lần nữa. Cô cầm lấy một tuýp màu vàng ấm áp, nhẹ nhàng đặt một vệt cọ nhỏ, tinh tế vào một góc của “khoảng cách” mênh mông. Đó không phải là một nỗ lực để lấp đầy, mà là một tia hy vọng, một điểm nhấn nhỏ bé của sự ấm áp, của niềm tin vào tương lai. Đó là lời khẳng định rằng dù có những khoảng cách, dù có những lúc cảm thấy lạc lõng, thì vẫn luôn có một tia sáng, một nguồn năng lượng tích cực ẩn chứa đâu đó.
Cô mỉm cười. Nụ cười ấy không chỉ rạng rỡ trên môi mà còn lấp lánh trong đôi mắt. Yến Chi hít một hơi thật sâu, mùi sơn dầu quyện với mùi trà và hoa nhài, mang đến một cảm giác thanh bình đến lạ lùng. Cô đã tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường không cần ai soi sáng, mà tự cô sẽ thắp lên ngọn hải đăng cho chính m��nh. Cô đã học được cách yêu thương bản thân, chấp nhận những "khoảng cách" của cuộc đời mình, và biến chúng thành những tác phẩm nghệ thuật, thành những câu chuyện đầy ý nghĩa.
***
Khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, căn hộ của Yến Chi chìm trong ánh đèn vàng dịu nhẹ, tạo nên một không gian ấm cúng, mời gọi. Tiếng nhạc jazz vẫn nhẹ nhàng vang lên, như một bản hòa tấu êm ái cho tâm hồn. Mai Thư, với mái tóc nhuộm highlight thời thượng và trang phục sành điệu, đã ngồi trên chiếc sofa êm ái, nhâm nhi tách trà thảo mộc nóng hổi. Mùi trà thơm lừng, xen lẫn mùi hoa nhài thoảng qua từ ban công, và mùi sách cũ từ kệ sách lớn, tạo nên một không gian dễ chịu đến lạ.
Mai Thư quan sát Yến Chi đang say sưa kể về lớp học thiết kế, về những ý tưởng mới, về “Bức tranh Khoảng Cách” đang dần thành hình. Đôi mắt sắc sảo của Mai Thư không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào trên khuôn mặt bạn mình. Cô mỉm cười, một nụ cười chân thành và mãn nguyện. Cô đã chứng kiến Yến Chi trải qua những đổ vỡ, những tổn thương, và giờ đây, chứng kiến sự hồi sinh mạnh mẽ này, Mai Thư không khỏi tự hào. Yến Chi của bây giờ không còn vẻ u buồn, không còn ánh mắt xa xăm đầy tiếc nuối. Thay vào đó là sự tự tin, rạng rỡ, một vẻ đẹp nội tâm đang tỏa sáng.
"Thấy cậu thế này tớ mừng quá, Yến Chi," Mai Thư nói, giọng cô nhanh và mạnh mẽ như thường lệ, nhưng lần này lại pha lẫn một sự dịu dàng hiếm thấy. "Cậu đã tìm thấy chính mình rồi."
Yến Chi ngồi xuống đối diện Mai Thư, đặt tách trà xuống bàn. Hơi ấm từ tách trà lan tỏa vào lòng bàn tay cô. "Tớ cũng không ngờ được, Thư ạ. Cứ nghĩ phải tìm kiếm một mối quan hệ mới để lấp đầy những khoảng trống trong lòng, để mình cảm thấy trọn vẹn. Nhưng hóa ra, mình tự lấp đầy mình mới là điều quan trọng nhất. Tớ không còn vội vàng nữa, Mai Thư ạ."
Lời nói của Yến Chi không chỉ là một sự thú nhận, mà còn là một tuyên ngôn. Nó thể hiện một sự trưởng thành sâu sắc, một cái nhìn rõ ràng về giá trị của bản thân. Cô đã từng tin rằng hạnh phúc phải đến từ một người khác, từ một mối quan hệ hoàn hảo. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng, hạnh phúc là một hành trình nội tại, là khả năng tự tạo ra sự bình yên và mãn nguyện cho chính mình.
Mai Thư bật cười sảng khoái, tiếng cười vang vọng trong căn phòng ấm áp. "Đúng vậy! Đàn ông không phải là oxy, chúng ta vẫn sống tốt khi thiếu họ!"
Yến Chi cũng bật cười theo, tiếng cười trong trẻo và đầy sức sống. Cả hai cô gái cùng cười, tiếng cười hòa quyện vào tiếng nhạc jazz, xua tan đi mọi muộn phiền, mọi gánh nặng. Trong khoảnh khắc ấy, không gian như ngừng lại, chỉ còn lại sự gắn kết và niềm vui thuần túy của tình bạn.
Yến Chi đưa mắt nhìn ra ban công. Bên ngoài, màn đêm đã phủ kín thành phố, những ánh đèn cao tầng lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Gió nhẹ vẫn thổi, mang theo hương hoa nhài thoang thoảng. Ánh mắt cô kiên định, không còn sự chần chừ hay hoài nghi. Cô cảm thấy vững vàng trên con đường mình đang đi, một con đường tự do, độc lập, và đầy cảm hứng. Cô không còn chờ đợi ai đó đến để hoàn thiện mình. Cô đã hoàn thiện chính mình, bằng nghệ thuật, bằng sự thấu hiểu bản thân, và bằng tình yêu dành cho chính cuộc sống này. Cô biết rằng, hành trình này còn dài, và những "khoảng cách" có thể vẫn sẽ xuất hiện. Nhưng cô đã có đủ sức mạnh để đối diện với chúng, để biến chúng thành những nét cọ trên tấm toan cuộc đời mình, một tấm toan mà cô tự tay vẽ nên, đầy màu sắc, đầy ý nghĩa, và đầy hy vọng.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.