Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 39: Nét Cọ Gặp Gỡ

Khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, căn hộ của Yến Chi chìm trong ánh đèn vàng dịu nhẹ, tạo nên một không gian ấm cúng, mời gọi. Tiếng nhạc jazz vẫn nhẹ nhàng vang lên, như một bản hòa tấu êm ái cho tâm hồn. Mai Thư, với mái tóc nhuộm highlight thời thượng và trang phục sành điệu, đã ngồi trên chiếc sofa êm ái, nhâm nhi tách trà thảo mộc nóng hổi. Mùi trà thơm lừng, xen lẫn mùi hoa nhài thoảng qua từ ban công, và mùi sách cũ từ kệ sách lớn, tạo nên một không gian dễ chịu đến lạ.

Mai Thư quan sát Yến Chi đang say sưa kể về lớp học thiết kế, về những ý tưởng mới, về “Bức tranh Khoảng Cách” đang dần thành hình. Đôi mắt sắc sảo của Mai Thư không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào trên khuôn mặt bạn mình. Cô mỉm cười, một nụ cười chân thành và mãn nguyện. Cô đã chứng kiến Yến Chi trải qua những đổ vỡ, những tổn thương, và giờ đây, chứng kiến sự hồi sinh mạnh mẽ này, Mai Thư không khỏi tự hào. Yến Chi của bây giờ không còn vẻ u buồn, không còn ánh mắt xa xăm đầy tiếc nuối. Thay vào đó là sự tự tin, rạng rỡ, một vẻ đẹp nội tâm đang tỏa sáng.

"Thấy cậu thế này tớ mừng quá, Yến Chi," Mai Thư nói, giọng cô nhanh và mạnh mẽ như thường lệ, nhưng lần này lại pha lẫn một sự dịu dàng hiếm thấy. "Cậu đã tìm thấy chính mình rồi."

Yến Chi ngồi xuống đối diện Mai Thư, đặt tách trà xuống bàn. Hơi ấm từ tách trà lan tỏa vào lòng bàn tay cô. "Tớ cũng không ngờ được, Thư ạ. Cứ nghĩ phải tìm kiếm một mối quan hệ mới để lấp đầy những khoảng trống trong lòng, để mình cảm thấy trọn vẹn. Nhưng hóa ra, mình tự lấp đầy mình mới là điều quan trọng nhất. Tớ không còn vội vàng nữa, Mai Thư ạ."

Lời nói của Yến Chi không chỉ là một sự thú nhận, mà còn là một tuyên ngôn. Nó thể hiện một sự trưởng thành sâu sắc, một cái nhìn rõ ràng về giá trị của bản thân. Cô đã từng tin rằng hạnh phúc phải đến từ một người khác, từ một mối quan hệ hoàn hảo. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng, hạnh phúc là một hành trình nội tại, là khả năng tự tạo ra sự bình yên và mãn nguyện cho chính mình.

Mai Thư bật cười sảng khoái, tiếng cười vang vọng trong căn phòng ấm áp. "Đúng vậy! Đàn ông không phải là oxy, chúng ta vẫn sống tốt khi thiếu họ!"

Yến Chi cũng bật cười theo, tiếng cười trong trẻo và đầy sức sống. Cả hai cô gái cùng cười, tiếng cười hòa quyện vào tiếng nhạc jazz, xua tan đi mọi muộn phiền, mọi gánh nặng. Trong khoảnh khắc ấy, không gian như ngừng lại, chỉ còn lại sự gắn kết và niềm vui thuần túy của tình bạn.

Yến Chi đưa mắt nhìn ra ban công. Bên ngoài, màn đêm đã phủ kín thành phố, những ánh đèn cao tầng lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Gió nhẹ vẫn thổi, mang theo hương hoa nhài thoang thoảng. Ánh mắt cô kiên định, không còn sự chần chừ hay hoài nghi. Cô cảm thấy vững vàng trên con đường mình đang đi, một con đường tự do, độc lập, và đầy cảm hứng. Cô không còn chờ đợi ai đó đến để hoàn thiện mình. Cô đã hoàn thiện chính mình, bằng nghệ thuật, bằng sự thấu hiểu bản thân, và bằng tình yêu dành cho chính cuộc sống này. Cô biết rằng, hành trình này còn dài, và những "khoảng cách" có thể vẫn sẽ xuất hiện. Nhưng cô đã có đủ sức mạnh để đối diện với chúng, để biến chúng thành những nét cọ trên tấm toan cuộc đời mình, một tấm toan mà cô tự tay vẽ nên, đầy màu sắc, đầy ý nghĩa, và đầy hy vọng.

***

Phòng Triển lãm Nghệ thuật Đương đại hôm nay khoác lên mình một vẻ trầm mặc nhưng không kém phần sang trọng. Kiến trúc công nghiệp hiện đại với những bức tường trắng tinh khôi, trần cao vút và sàn bê tông mài bóng loáng tạo nên một không gian mở, thanh lịch. Hệ thống chiếu sáng được điều chỉnh một cách chuyên nghiệp, khéo léo làm nổi bật từng tác phẩm nghệ thuật, tạo nên những vùng sáng tối đầy kịch tính, mời gọi người xem chiêm nghiệm. Không khí bên trong mát lạnh, dễ chịu, điều hòa nhiệt độ được kiểm soát để bảo quản các tác phẩm, nhưng cũng khiến những vị khách mặc vest hay đầm dạ hội cảm thấy thoải mái. Đôi lúc, tiếng bước chân nhẹ nhàng của những người thưởng lãm vang lên trên sàn, hòa cùng tiếng xì xào bình luận khe khẽ và tiếng nhạc ambient du dương, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng của sự chiêm nghiệm. Phảng phất trong không gian là mùi sơn mới, mùi gỗ, mùi giấy và thoang thoảng đâu đó là mùi cà phê từ quầy bar nhỏ ở góc phòng, tất cả tạo nên một bầu không khí đặc trưng của nghệ thuật và sự tinh tế.

Minh Khang sải bước trong phòng triển lãm, dáng người cao ráo, vóc dáng cân đối, toát lên vẻ chuyên nghiệp thường thấy. Anh mặc một bộ suit màu xám than lịch lãm, chiếc cà vạt lụa thắt gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ ngoài chỉn chu, nghiêm túc. Đôi mắt anh, vốn sâu và thường ẩn chứa sự suy tư, giờ đây lướt nhanh qua các tác phẩm với một sự đánh giá khách quan, gần như là vô thức. Anh không thực sự chiêm ngưỡng nghệ thuật theo cách một người nghệ sĩ hay một người yêu nghệ thuật thực thụ sẽ làm. Với Minh Khang, buổi triển lãm này là một phần của công việc, một cơ hội để mở rộng các mối quan hệ kinh doanh, để giữ vững vị thế trong giới doanh nhân, chứ không phải là nơi để tìm kiếm sự thư thái hay cảm hứng sáng tạo.

Trong đầu anh, những con số, những dự án, những cuộc họp sắp tới vẫn quay cuồng. Anh có một danh sách những người cần gặp, những đối tác tiềm năng mà anh cần phải kết nối. Anh vẫn luôn tin rằng, "chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó," và để ổn định, anh phải lao đầu vào công việc không ngừng nghỉ. Cái giá của sự ổn định đôi khi là những buổi tối như thế này, dành cho những cuộc xã giao mà nội tâm anh không thực sự hưởng ứng.

"Triển lãm này có vẻ ổn cho việc mở rộng mối quan hệ... nhưng cũng tốn thời gian," anh thầm nghĩ, ngón cái vuốt nhẹ lên màn hình điện thoại đang cầm trong tay, dù không có thông báo mới nào. Anh liếc nhanh xuống chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền, một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức, luôn muốn kiểm soát thời gian một cách tối đa.

Ánh mắt anh dừng lại ở một nhóm người đang trò chuyện sôi nổi gần khu vực trưng bày điêu khắc. Lâm Hải, đồng nghiệp kiêm đối thủ tiềm năng của anh trong công ty, đang đứng giữa nhóm, phong thái tự tin, nụ cười điển trai và cách nói chuyện khéo léo luôn khiến anh ấy trở thành tâm điểm. Lâm Hải trông vẫn rất bảnh bao trong bộ suit màu xanh navy, ánh mắt sắc sảo lướt nhanh qua Minh Khang, một nụ cười xã giao vụt nở trên môi. Minh Khang chỉ khẽ gật đầu đáp lại, một cử chỉ ngắn gọn, đủ lịch sự nhưng không hề thân mật, thể hiện sự cạnh tranh ngầm giữa hai người. Anh không có ý định dừng lại chào hỏi, bởi anh biết, đó sẽ chỉ là một cuộc trò chuyện bề mặt với những lời khen xã giao và sự dò xét ngầm. Thời gian của anh quý giá hơn thế.

Anh tiếp tục đi, cố gắng tìm kiếm một gương mặt quen thuộc khác từ giới kinh doanh, hoặc ít nhất là một góc yên tĩnh để kiểm tra email, giải quyết nhanh vài công việc còn tồn đọng. Trong sâu thẳm, anh cảm thấy một chút mệt mỏi, một cảm giác trống rỗng mơ hồ len lỏi qua những mục tiêu và tham vọng. Anh biết mình đang trên đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng đôi khi, anh tự hỏi, tất cả những điều này để làm gì? Để làm gì khi anh không có ai để chia sẻ, không có ai để cùng tận hưởng những thành quả? Một ý nghĩ thoáng qua về một cuộc sống cân bằng hơn trong tương lai, một cuộc sống không chỉ xoay quanh công việc, chợt lóe lên trong tâm trí anh, rồi nhanh chóng bị dập tắt bởi tiếng chuông điện thoại rung nhẹ trong túi áo. Công việc lại gọi.

***

Không xa nơi Minh Khang đang cố gắng thoát ly khỏi tiếng ồn xã giao, Yến Chi đang chìm đắm trong một thế giới hoàn toàn khác. Cô đứng trước một bức tranh trừu tượng khổ lớn, với những gam màu lạnh đan xen những mảng màu nóng bất ngờ, tạo nên những khoảng trống đầy ẩn ý, mời gọi người xem lấp đầy bằng trí tưởng tượng của mình. Cô mặc một chiếc váy linen màu be nhạt, chất liệu mềm mại rủ nhẹ theo dáng người thanh thoát. Mái tóc dài màu hạt dẻ được buộc nửa đầu, buông xõa tự nhiên, càng làm tăng thêm vẻ thanh bình và phóng khoáng. Ánh mắt cô, từng có chút u buồn và xa xăm, giờ đây lấp lánh sự tự tin và tràn đầy năng lượng, toát lên một vẻ đẹp nội tâm đang tỏa sáng rực rỡ.

"Cậu thấy không, bức tranh này... nó không chỉ là khoảng trống, mà là cả một thế giới đang được chờ đợi để lấp đầy," Yến Chi khẽ nói, giọng cô trầm bổng, như đang thì thầm với chính bức tranh. Cô đưa tay chạm nhẹ vào không khí trước mặt, như thể đang cảm nhận từng nét cọ vô hình, từng lớp màu được chồng lên nhau, từng khoảng lặng được nghệ sĩ cố ý để lại. "Những khoảng trống này không phải là sự thiếu vắng, mà là cơ hội để chúng ta tự do sáng tạo, tự do điền vào những điều ta khao khát."

Với Yến Chi, mỗi khoảng trống trên bức tranh đều gợi cho cô về "Bức tranh Khoảng Cách" của riêng mình, tác phẩm mà cô đang ấp ủ, nơi cô sẽ thể hiện những điều lỡ nhịp, những rung cảm không thể chạm tới. Nhưng khác với những cảm xúc tiếc nuối ban đầu, giờ đây, cô nhìn những khoảng cách đó bằng một con mắt khác, một con mắt của sự chấp nhận và sáng tạo. Cô đã học được cách biến những vết thương thành những nét cọ, biến những điều không thể thành những ý tưởng nghệ thuật.

Mai Thư đứng cạnh cô, tựa người vào bức tường đối diện, mái tóc nhuộm highlight thời thượng lấp lánh dưới ánh đèn. Cô mỉm cười nhẹ nhàng nhìn bạn mình, một nụ cười đầy mãn nguyện. "Chà, đúng là một nghệ sĩ đích thực. Cậu dạo này trông khác hẳn đó, Chi à, rạng rỡ hẳn lên. Cứ như vừa tìm thấy một nguồn năng lượng mới vậy."

Yến Chi quay sang Mai Thư, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Nụ cười của cô không còn sự gượng gạo hay che giấu, mà là một nụ cười chân thành, từ tận đáy lòng. "Thật sao? Có lẽ là vậy. Tớ cảm thấy mình tìm thấy được chính mình trong những nét cọ, trong những màu sắc, trong những ý tưởng. Nó giống như một cuộc trò chuyện không lời với tâm hồn vậy."

Cô quay lại nhìn bức tranh, lại đưa tay chạm nhẹ vào không khí, như thể đang hòa mình vào không gian nghệ thuật. Mùi sơn dầu, mùi giấy, mùi gỗ từ các tác phẩm xung quanh, tất cả đều trở nên sống động và có ý nghĩa hơn bao giờ hết. Chúng không chỉ là những mùi hương đơn thuần mà là bản giao hưởng của sự sáng tạo, của những tâm hồn đang được giải phóng.

"Trước đây, tớ luôn nghĩ hạnh phúc là khi mình có đủ đầy, khi mọi thứ đúng như mình mong muốn," Yến Chi tiếp tục, giọng cô trầm hơn, chất chứa chút suy tư nhưng không còn sự nặng nĩu. "Nhưng giờ tớ nhận ra, hạnh phúc có thể nằm ở việc chấp nhận những khoảng trống, chấp nhận những điều chưa hoàn hảo, và học cách biến chúng thành một phần ý nghĩa của cuộc đời mình. Tớ không còn vội vàng tìm kiếm những điều bên ngoài để lấp đầy bản thân nữa. Tớ đang tự lấp đầy mình, bằng cách này."

Mai Thư gật đầu đồng tình. "Đúng vậy. Khi cậu thực sự độc lập, thực sự tìm thấy giá trị của bản thân, mọi thứ xung quanh sẽ tự động sắp xếp vào đúng vị trí của nó. Tớ rất mừng cho cậu, Yến Chi. Cậu xứng đáng với tất cả những điều tốt đẹp này."

Yến Chi mỉm cười, lòng cô tràn ngập sự bình yên. Cô biết rằng, hành trình này còn dài, nhưng cô đã có đủ sức mạnh để đối mặt với nó, để biến những "khoảng cách" trong cuộc đời mình thành những tác phẩm nghệ thuật, thành những câu chuyện đầy ý nghĩa. Cô cảm thấy mình đã hoàn thiện chính mình, bằng nghệ thuật, bằng sự thấu hiểu bản thân, và bằng tình yêu dành cho chính cuộc sống này. Cô không còn chờ đợi ai đó đến để soi sáng con đường của mình, mà cô sẽ tự thắp lên ngọn hải đăng cho chính mình.

***

Minh Khang đang bước qua một khu vực trưng bày các tác phẩm điêu khắc bằng kim loại, ánh mắt anh lơ đãng lướt qua những hình khối góc cạnh, không thực sự lưu tâm đến vẻ đẹp hay ý nghĩa của chúng. Trong đầu anh vẫn là tiếng chuông điện thoại vừa tắt và hàng loạt công việc cần giải quyết. Anh đang định tìm một góc khuất để gọi lại cho thư ký thì chợt, một giọng nói trong trẻo, đầy sức sống lọt vào tai anh, kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Giọng nói ấy quen thuộc đến lạ, nhưng lại mang một sự thanh thoát, tự tin mà anh chưa từng nghe thấy rõ ràng đến thế.

Anh ngước mắt lên, và tầm nhìn của anh va phải một hình ảnh mà anh không ngờ tới. Yến Chi, cùng với Mai Thư, đang di chuyển chậm rãi về phía anh, ánh mắt cô đang dừng lại ở một bức phù điêu lớn, gương mặt toát lên vẻ tập trung và say mê. Cô vẫn mặc chiếc váy linen màu be nhạt, mái tóc dài buông xõa nhẹ nhàng trên vai, nhưng điều khiến Minh Khang chú ý nhất là ánh sáng rạng rỡ từ đôi mắt cô, một vẻ bình yên đến lạ, hoàn toàn khác với hình ảnh có chút ưu tư mà anh từng thoáng thấy ở cô trong những lần gặp gỡ trước.

Trong khoảnh khắc ấy, anh cảm thấy một sự bất ngờ nhẹ. Yến Chi của hiện tại dường như là một phiên bản hoàn toàn khác, một phiên bản mà anh chưa từng biết đến, tràn đầy sức sống và tự chủ. Anh tự hỏi, điều gì đã thay đổi cô nhiều đến vậy?

"Ôi, Minh Khang! Yến Chi! Hai người quen nhau à? Trùng hợp quá!" Một giọng nói hồ hởi, tràn đầy năng lượng bất ngờ vang lên bên cạnh, cắt ngang dòng suy nghĩ của Minh Khang. Cát Tường, một người quen xã giao trong giới kinh doanh và nghệ thuật, với vẻ ngoài sang trọng, mái tóc xoăn nhẹ và gương mặt trang điểm tự nhiên, đã kịp nhận ra anh. Cô không ngần ngại vẫy tay, rồi kéo anh lại gần Yến Chi và Mai Thư, tạo nên một cuộc gặp gỡ không thể tránh khỏi. "Lâu rồi không gặp, cả hai dạo này thế nào?"

Minh Khang khẽ nhíu mày, có chút bất ngờ vì bị động kéo vào cuộc trò chuyện, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh. Anh nhìn về phía Yến Chi, một nụ cười lịch sự nở trên môi. "Chào Yến Chi. Cô cũng đến xem triển lãm sao?" Anh nói, giọng trầm ấm nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định. Ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt cô, cố gắng dò xét sự thay đổi mà anh vừa cảm nhận được. "Trông cô có vẻ... rất tốt."

Yến Chi hơi ngạc nhiên khi thấy Minh Khang xuất hiện ở đây. Cô nhẹ nhàng đáp lại, ánh mắt cô cũng lướt qua anh, không chỉ nhìn vẻ bề ngoài mà còn cố gắng cảm nhận sâu hơn. "Chào Minh Khang. Anh vẫn bận rộn như vậy sao? Trông anh có vẻ... đã đạt được nhiều thành tựu." Lời nói của cô là một sự nhận xét chân thành, nhưng cũng ẩn chứa một câu hỏi không lời. Cô nhận thấy vẻ ngoài của anh vẫn lịch lãm, chỉn chu như mọi khi, nhưng dưới lớp vỏ bọc thành đạt ấy, cô thoáng thấy một chút mệt mỏi, một sự căng thẳng hằn sâu trong đôi mắt anh. Một sự "thiếu vắng" mơ hồ, như thể anh đang tìm kiếm điều gì đó mà chính anh cũng chưa định nghĩa được. Điều đó khiến cô chợt nhớ đến ý tưởng về "khoảng cách" của mình. Liệu anh có đang đối mặt với những khoảng trống trong cuộc sống mà anh chưa thể lấp đầy, dù sự nghiệp đang trên đỉnh cao?

"Đúng vậy, công việc vẫn chiếm phần lớn thời gian của tôi," Minh Khang trả lời, một nụ cười nhẹ kéo khóe môi. Anh không phủ nhận, cũng không than vãn. Đó là một sự thật hiển nhiên trong cuộc sống của anh. "Triển lãm này khá thú vị, phải không? Có một vài tác phẩm khá ấn tượng về mặt concept và kỹ thuật." Anh cố gắng chuyển hướng cuộc trò chuyện sang một chủ đề trung lập, phù hợp với bối cảnh.

"Vâng, tôi cũng nghĩ vậy," Yến Chi nói, ánh mắt cô lướt qua một bức tranh trừu tượng gần đó. "Nghệ thuật luôn có cách riêng để phản ánh cuộc sống, để đặt ra những câu hỏi mà đôi khi chúng ta không dám tự hỏi mình."

Cát Tường, thấy không khí có vẻ hơi trang trọng, liền xen vào với giọng điệu vui vẻ hơn. "Thật tuyệt khi gặp lại cả hai ở đây! Yến Chi dạo này đang rất hứng thú với nghệ thuật đó, Minh Khang. Cậu ấy đang theo học một khóa thiết kế, có vẻ rất có năng khiếu!"

Minh Khang nghe vậy thì hơi ngạc nhiên, ánh mắt anh lại một lần nữa dừng lại ở Yến Chi. Một cô gái từng có vẻ ngoài mong manh, giờ đây lại đang hăng say với nghệ thuật, với một vẻ tự tin đến lạ. Điều đó khiến anh không khỏi tò mò. Cuộc sống "không cần vội vã" của cô, sự bình yên và tự tại mà cô đang tỏa ra, đối lập hoàn toàn với nhịp sống hối hả, đầy áp lực của anh. Anh tự hỏi, liệu có phải anh đã bỏ lỡ điều gì đó không? Một suy nghĩ thoáng qua về một cuộc sống cân bằng hơn trong tương lai, nơi anh có thể dành thời gian cho những sở thích cá nhân, cho những điều làm anh cảm thấy thực sự sống, chứ không chỉ là tồn tại và làm việc. Anh chợt nhận ra mình đang khao khát một sự thay đổi, nhưng anh vẫn chưa sẵn sàng để thừa nhận điều đó.

Yến Chi không bỏ qua ánh mắt dò xét của Minh Khang. Cô hiểu rằng, anh đang cố gắng lý giải sự thay đổi của mình. Cô khẽ mỉm cười. "Cảm ơn Cát Tường. Tôi chỉ đang tìm kiếm một con đường mới cho bản thân thôi, Minh Khang. Một con đường mà tôi có thể tự mình vẽ nên."

Mai Thư đứng cạnh, chỉ khẽ nhún vai và cười nhẹ. Cô hiểu rõ Yến Chi đang muốn nói gì.

Minh Khang gật đầu, môi anh mím lại một chút. "Nghe có vẻ thú vị. Chúc cô thành công trên con đường đó." Anh đưa mắt nhìn đồng hồ một lần nữa, ám chỉ rằng anh cần phải di chuyển. "Tôi có lẽ nên đi một vòng nữa trước khi buổi triển lãm kết thúc. Rất vui được gặp lại cô, Yến Chi. Cát Tường, Mai Thư."

Anh lịch sự chào tạm biệt, rồi xoay người bước đi, hòa vào dòng người. Anh vẫn là Minh Khang của những mục tiêu, của sự nghiệp, của những cuộc hẹn. Nhưng trong lòng anh, một hạt mầm tò mò đã được gieo. Hạt mầm về một cuộc sống không chỉ có công việc, về một vẻ bình yên mà anh chưa bao giờ dám mơ tới.

Yến Chi nhìn theo bóng lưng anh khuất dần. Cô cảm thấy một sự tiếc nuối nhẹ, không phải vì anh rời đi, mà vì cô lại một lần nữa cảm nhận được cái "khoảng cách" giữa hai người. Anh vẫn đang trên hành trình của riêng mình, và cô cũng vậy. Họ là hai đường thẳng song song, dù có thể cùng xuất hiện trong một không gian, nhưng vẫn đi theo những hướng khác nhau, với những ưu tiên khác nhau. Cô biết rằng, mình không còn chờ đợi anh, nhưng cô cũng không thể phủ nhận rằng, sự xuất hiện của anh luôn gợi nhắc cô về những "khoảng cách" định mệnh trong cuộc đời. Nó như một nét cọ mạnh mẽ, tô đậm thêm ý nghĩa cho "Bức tranh Khoảng Cách" mà cô đang tự tay vẽ nên, một tác phẩm nghệ thuật không chỉ về sự tiếc nuối mà còn về sự chấp nhận và tự do.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free