Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 40: Ưu Tiên Không Đổi: Tiếng Vọng Mờ Phai
Minh Khang bước chân vào căn hộ penthouse của mình khi kim đồng hồ đã chỉ quá mười giờ tối. Ánh đèn đô thị rực rỡ từ trên cao trải dài vô tận, biến Sài Gòn thành một tấm thảm lấp lánh dưới chân anh. Căn hộ sang trọng, hiện đại với những mảng kính cường lực lớn từ sàn đến trần, cho phép toàn bộ khung cảnh ngoạn mục của thành phố ùa vào. Nội thất tối giản, tông màu trầm ấm nhưng không kém phần tinh tế, với những món đồ nhập khẩu đắt tiền, tạo nên một không gian sống đẳng cấp, phản ánh đúng vị thế của anh.
Anh cởi bỏ chiếc áo khoác vest sẫm màu, vắt gọn gàng lên lưng ghế sofa bọc da Ý, rồi thả mình xuống chiếc sofa êm ái, nơi mùi hương gỗ quý từ tủ rượu và mùi nước hoa nam tính còn vương vấn trong không khí tĩnh lặng. Một bản nhạc không lời cổ điển, du dương và sâu lắng, khẽ vang lên từ hệ thống âm thanh vòm, hòa cùng tiếng gió rít nhẹ qua ô cửa kính lớn, như một lời thì thầm của thành phố về đêm. Sự yên tĩnh tuyệt đối bao trùm lấy không gian rộng lớn, đôi khi tĩnh lặng đến mức khiến người ta cảm thấy cô độc. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự lạnh lẽo từ chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền vẫn còn trên cổ tay mình, một cảm giác quen thuộc, nhắc nhở anh về thời gian và những mục tiêu.
Cuộc gặp gỡ tình cờ tại triển lãm nghệ thuật vẫn còn đọng lại trong tâm trí anh, như một nét chấm phá bất ngờ trong bức tranh cuộc sống vốn dĩ đã được lập trình cẩn thận. Yến Chi. Cái tên ấy khẽ lướt qua suy nghĩ anh. Cô ấy đã thay đổi rất nhiều. Không còn là cô gái mong manh, đầy tổn thương của những năm về trước, mà là một Yến Chi rạng rỡ, tự tin, mang trong mình một năng lượng sáng tạo mãnh liệt. Ánh mắt cô khi nói về nghệ thuật, về "con đường tự mình vẽ nên", lấp lánh một thứ ánh sáng mà anh hiếm khi thấy ở những người phụ nữ anh từng gặp gỡ trong giới kinh doanh. Sự bình yên và tự tại toát ra từ cô, đối lập hoàn toàn với nhịp sống hối hả, đầy áp lực mà anh đang trải qua.
Minh Khang thở dài, mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt. Anh tự pha cho mình một ly nước lọc mát lạnh, những viên đá va vào thành cốc tạo nên âm thanh lanh canh trong tĩnh mịch. "Một con đường mà tôi có thể tự mình vẽ nên." Lời nói của Yến Chi lại vang vọng trong đầu anh. Anh tự hỏi, liệu anh có đang bỏ lỡ điều gì đó không? Một cuộc sống không chỉ có những con số, những dự án, những bản hợp đồng? Một cuộc sống nơi anh có thể dành thời gian cho những sở thích cá nhân, cho những điều làm anh cảm thấy thực sự sống, chứ không chỉ là tồn tại và làm việc. Anh chợt nhận ra mình đang khao khát một sự thay đổi, một cuộc sống cân bằng hơn trong tương lai, nhưng rồi anh lại khẽ lắc đầu. "Chưa phải lúc."
Cụm từ ấy như một câu thần chú, một lời nhắc nhở không ngừng nghỉ về kim chỉ nam cuộc đời anh. "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó." Đó là triết lý sống anh đã đặt ra cho mình từ rất sớm, và anh chưa bao giờ đi chệch khỏi nó. Sự ổn định, không chỉ về tài chính mà còn về địa vị, về một nền tảng vững chắc để xây dựng tương lai, là ưu tiên hàng đầu, là điều kiện tiên quyết cho mọi thứ khác. Tình yêu, theo quan niệm của anh, là một thứ xa xỉ chỉ có thể tận hưởng trọn vẹn khi mọi gánh nặng khác đã được trút bỏ. Và hiện tại, anh vẫn đang trên hành trình chinh phục những đỉnh cao mới.
Anh đứng dậy, tiến về phía cửa sổ kính, đặt tay lên mặt kính mát lạnh. Thành phố về đêm lung linh, nhưng cũng có chút gì đó lạnh lẽo, vô cảm. Dù anh đang đứng trên đỉnh cao, sở hữu một căn hộ đắt giá với tầm nhìn triệu đô, nhưng một sự trống rỗng mơ hồ vẫn len lỏi trong lòng anh. Nó không phải là nỗi buồn hay sự cô đơn, mà là một khoảng trống mà anh chưa định nghĩa được, một thứ mà sự thành công vật chất dường như không thể lấp đầy. Anh biết mình đang có tất cả những gì một người đàn ông 30 tuổi có thể mơ ước: sự nghiệp thăng hoa, tài chính vững vàng, địa vị xã hội. Nhưng Yến Chi với vẻ bình yên tự tại của cô, với niềm đam mê nghệ thuật mà không màng danh lợi, đã khơi gợi trong anh một câu hỏi thầm kín: Liệu có một phiên bản hạnh phúc khác mà anh chưa từng nghĩ đến?
Tuy nhiên, Minh Khang là một người lý trí. Anh nhanh chóng gạt bỏ những suy nghĩ xa vời đó. Anh không thể để những cảm xúc thoáng qua làm xao nhãng mục tiêu lớn hơn của mình. Dự án Thiên Phong đang ở giai đoạn then chốt, và bất kỳ sự lơ là nào cũng có thể phải trả giá đắt. Anh đã nỗ lực quá nhiều để đến được vị trí này, không thể vì một chút rung động mơ hồ mà đánh mất sự tập trung. "Đúng người, sai thời điểm," anh thầm nhủ. Có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Phiên bản của anh lúc này vẫn là một người đàn ông của công việc, của những tham vọng không ngừng.
Anh nhìn đồng hồ, kim đã gần điểm mười một. Lịch làm việc ngày mai đã được sắp xếp kín mít, từ cuộc họp với đối tác Nhật Bản vào buổi sáng sớm, đến buổi đánh giá tiến độ dự án vào buổi chiều. Anh cần phải nghỉ ngơi để duy trì sự minh mẫn. Mặc dù ấn tượng về Yến Chi vẫn còn đó, nhưng nó chỉ là một đốm lửa nhỏ, nhanh chóng bị dập tắt bởi cơn bão của những mục tiêu và trách nhiệm. Anh sẽ không để nó ảnh hưởng đến con đường anh đã chọn. Anh bước vào phòng ngủ, chuẩn bị cho một ngày mới đầy thử thách, bỏ lại phía sau những suy tư không tên lơ lửng trong không gian căn hộ tĩnh lặng. Tiếng nước chảy từ hồ bơi vô cực trên cao vọng xuống, như một lời ru thì thầm trong màn đêm, xoa dịu những góc khuất trong tâm hồn anh.
***
Sáng hôm sau, Minh Khang xuất hiện tại văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên' với vẻ ngoài chỉn chu, quyết đoán như thường lệ. Anh mặc một bộ suit màu xám than lịch lãm, cà vạt xanh navy thắt gọn gàng, toát lên phong thái chuyên nghiệp và đầy quyền lực của một kiến trúc sư trưởng. Tòa nhà văn phòng kính hiện đại, với nội thất tối giản tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, tràn ngập ánh sáng đèn trắng mạnh từ hệ thống chiếu sáng và ánh nắng ban mai rực rỡ của Sài Gòn xuyên qua các ô cửa sổ lớn. Mùi giấy in mới, mùi cà phê rang xay thơm lừng từ pantry, và mùi nước hoa cao cấp của các đồng nghiệp hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí bận rộn, chuyên nghiệp nhưng cũng tràn đầy năng lượng sáng tạo. Tiếng gõ bàn phím dồn dập, tiếng điện thoại reo liên hồi, và những cuộc trao đổi công việc rôm rả đã đánh thức mọi giác quan, đẩy lùi hoàn toàn những suy nghĩ về buổi triển lãm đêm qua ra khỏi đầu Minh Khang.
Anh lập tức lao vào guồng quay của công việc. Cuộc họp đầu tiên với đối tác Nhật Bản về thiết kế cảnh quan cho dự án khu đô thị mới diễn ra suôn sẻ, với những trao đổi chuyên sâu về triết lý Zen trong kiến trúc và sự bền vững. Minh Khang tự tin trình bày những ý tưởng đột phá, nhận được những cái gật đầu tán thành từ phía đối tác. Sau cuộc họp, anh không nghỉ ngơi mà lập tức triệu tập Đức Anh – người mentee trẻ tuổi, nhiệt huyết và đầy tiềm năng của mình.
Đức Anh, với ngoại hình trẻ trung, năng động, đôi mắt sáng và đầy nhiệt huyết, vội vã chạy đến bàn làm việc của Minh Khang, trên tay là một tập tài liệu dày cộp. "Sếp gọi em ạ?" Giọng cậu ta đầy sự mong chờ và ngưỡng mộ. Cậu luôn coi Minh Khang là hình mẫu để phấn đấu, một người đàn ông thành đạt, quyết đoán và luôn giữ được cái đầu lạnh trong mọi tình huống.
Minh Khang nhìn lướt qua những bản vẽ trên màn hình lớn trước mặt, rồi quay sang Đức Anh. "Đức Anh, về dự án Landmark Tower, tôi muốn em rà soát lại toàn bộ tiến độ phần thiết kế nội thất. Đặc biệt chú ý đến việc tích hợp các giải pháp smart home mà chúng ta đã thảo luận. Đảm bảo mọi thứ phải khớp hoàn hảo với bản vẽ kiến trúc tổng thể. Chúng ta không có nhiều thời gian. Deadline cuối tháng này là bất di bất dịch." Giọng anh trầm ổn, điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa sự quyết đoán không thể lay chuyển. Anh luôn dùng từ ngữ chính xác, có tính phân tích cao khi nói về công việc.
"Vâng, sếp. Em đã tổng hợp báo cáo tiến độ sáng nay, và cũng đã họp với nhóm thiết kế nội thất để đưa ra phương án tối ưu nhất cho việc tích hợp công nghệ," Đức Anh đáp lời, mắt sáng rỡ, nhưng vẫn có chút lo lắng. "Tuy nhiên, có một vài hạng mục vật liệu nhập khẩu đang bị chậm trễ do vấn đề logistics. Em đã liên hệ nhà cung cấp và họ cam kết sẽ giao hàng trong vòng hai tuần tới."
Minh Khang khẽ gật đầu, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. "Hai tuần là quá lâu. Em phải tìm phương án thay thế hoặc đẩy nhanh tiến độ logistics. Thiên Phong không chấp nhận bất kỳ sự chậm trễ nào. Chúng ta phải luôn có kế hoạch B, kế hoạch C. Trong kinh doanh, và đặc biệt là trong kiến trúc, mọi sai sót nhỏ đều có thể dẫn đến hậu quả lớn. Em phải hiểu rằng, không có chỗ cho sự xao nhãng trong giai đoạn này, Đức Anh ạ. Mục tiêu của chúng ta là bàn giao một công trình hoàn hảo, đúng thời hạn, vượt trên mọi kỳ vọng."
Câu nói của Minh Khang không chỉ là một lời chỉ đạo công việc, mà còn là một lời nhắc nhở cho chính anh. "Không có chỗ cho sự xao nhãng." Anh biết mình phải giữ vững sự tập trung cao độ này. Anh không thể để những hình ảnh về Yến Chi, về sự bình yên mà cô đang có, làm lung lay quyết tâm của mình. Anh còn quá nhiều việc phải làm, quá nhiều mục tiêu phải đạt được. Anh duyệt nhanh các bản vẽ mà Đức Anh mang đến, kiểm tra kỹ lưỡng từng chi tiết nhỏ, từ tỷ lệ ánh sáng đến vật liệu hoàn thiện. Hơi thở anh đều đặn, ánh mắt sắc bén, thể hiện sự tập trung tuyệt đối. Cảm giác lạnh từ chiếc đồng hồ trên cổ tay lại một lần nữa nhắc nhở anh về giá trị của thời gian và hiệu quả công việc. Đối với Minh Khang, công việc không chỉ là trách nhiệm, mà còn là niềm đam mê, là thước đo giá trị bản thân.
Sau khi giao việc cho Đức Anh, anh lại tiếp tục với hàng loạt email, cuộc gọi và các bản báo cáo. Mùi cà phê mới pha từ ly sứ đặt cạnh máy tính giúp anh duy trì sự tỉnh táo. Anh biết mình đang ở đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng đồng thời, anh cũng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Áp lực từ kỳ vọng của Ông An, từ sự cạnh tranh khốc liệt trên thị trường, và từ chính tham vọng của bản thân anh. Anh không cho phép mình lùi bước, cũng không cho phép mình xao nhãng.
***
Cuối giờ chiều, khi ánh nắng Sài Gòn đã dịu đi đôi chút, Hoàng Nam, bạn thân và cũng là đối tác của Minh Khang, ghé qua văn phòng. Anh ta mặc chiếc áo polo màu xanh navy lịch sự, dáng người thư sinh, đeo kính, trông có vẻ hiền lành nhưng ánh mắt lại rất tinh tường. Mùi hương nước hoa nhẹ nhàng của anh ta hòa vào không khí văn phòng. Tiếng gõ bàn phím vẫn dồn dập, nhưng đã thưa thớt hơn một chút.
"Cậu vẫn còn ở đây sao, Minh Khang?" Hoàng Nam mỉm cười, tiến đến bàn làm việc của bạn. "Tôi cứ nghĩ cậu đã về rồi chứ. Thế nào rồi, dự án mới có làm cậu quên ăn quên ngủ không?" Anh ta hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, từ tốn, đầy sự quan tâm. Hoàng Nam luôn là người thực tế, luôn quan sát và ủng hộ Minh Khang, nhưng cũng không ngại đưa ra những câu hỏi gợi mở để bạn mình tự suy nghĩ.
Minh Khang ngẩng đầu lên khỏi màn hình máy tính, nhấp một ngụm cà phê sứ đã nguội bớt. "Như mọi khi thôi, Nam. Công việc của một kiến trúc sư trưởng không bao giờ có điểm dừng. Dự án Thiên Phong vẫn đang chiếm toàn bộ thời gian của tôi. Chúng ta không thể để Lâm Hải vượt mặt trong cuộc đua này." Anh nói, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng có chút mệt mỏi ẩn hiện trong đôi mắt sâu.
Hoàng Nam gật gù. "Tôi hiểu mà. Nhưng cũng nên dành chút thời gian cho bản thân chứ. À, nhân tiện, hôm qua ở triển lãm thế nào? Có gặp được ai thú vị không? Tôi nghe nói có mấy bức tranh trừu tượng khá hay, tiếc là không đi được." Anh ta cố tình khơi gợi về buổi triển lãm, muốn thăm dò xem liệu Minh Khang có chút gì đó khác lạ sau cuộc gặp gỡ với Yến Chi hay không.
Minh Khang nhìn vào màn hình máy tính, ngón tay vẫn lướt nhẹ trên bàn phím. Anh biết Hoàng Nam đang muốn hỏi điều gì. Anh không muốn nói dối, nhưng cũng không muốn sa đà vào những chuyện cảm xúc cá nhân trong bối cảnh công việc căng thẳng. Anh luôn kiệm lời khi nói về cảm xúc của mình. "Triển lãm khá thú vị. Có vài tác phẩm về concept và kỹ thuật cũng ấn tượng," anh trả lời chung chung, né tránh trực tiếp nhắc đến Yến Chi. "Nhiều đối tác tiềm năng cũng có mặt ở đó, tôi cũng tranh thủ xã giao một chút. Nhưng công việc vẫn là ưu tiên số một lúc này, Nam ạ. Những chuyện khác, tôi sẽ tính sau."
Lời nói của Minh Khang không chỉ là một sự khẳng định với Hoàng Nam, mà còn là một lời tự nhủ với chính mình. Anh đang củng cố lại niềm tin sắt đá của mình vào con đường đã chọn. Anh đã gạt bỏ mọi cảm xúc, mọi sự xao nhãng để tập trung hoàn toàn vào sự nghiệp. Anh tin rằng, chỉ khi đạt được sự ổn định tuyệt đối, anh mới có thể nghĩ đến những điều khác. Hoàng Nam nhìn Minh Khang, khẽ nhíu mày. Anh nhận ra sự kiên định đến mức gần như cứng nhắc trong lời nói của bạn mình. Anh biết Minh Khang đang cố gắng che giấu điều gì đó, hoặc ít nhất là đang cố gắng tự thuyết phục mình về một ưu tiên duy nhất.
Hoàng Nam chỉ khẽ thở dài, không nói thêm gì nữa. Anh hiểu tính cách của Minh Khang. Những lời khuyên của anh lúc này sẽ không có tác dụng. Minh Khang cần phải tự trải nghiệm, tự nhận ra những khoảng trống trong cuộc sống của mình. Anh chỉ đưa tay vỗ vai Minh Khang. "Được rồi, tôi hiểu. Dù sao thì cũng đừng quá sức nhé. Cậu là trụ cột của Thiên Phong, không thể gục ngã được."
Minh Khang khẽ gật đầu, lại một lần nữa đưa mắt nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay. Cảm giác lạnh từ kim loại truyền lên da thịt, nhắc nhở anh về thời gian đang trôi đi không ngừng, và về những mục tiêu anh phải hoàn thành. Anh biết mình đang đi đúng hướng, theo đúng kế hoạch đã định. Mặc dù đôi lúc, một hình ảnh thoáng qua về Yến Chi với nụ cười bình yên, tự tại, hay một câu nói của cô về "con đường tự mình vẽ nên" vẫn len lỏi vào tâm trí anh, nhưng anh luôn nhanh chóng gạt bỏ chúng. Bởi lẽ, đối với Minh Khang lúc này, tình yêu, hay bất kỳ sự xao nhãng nào khác, đều là một điều xa xỉ mà anh chưa đủ khả năng để sở hữu. Anh vẫn đang trên con đường đi tìm sự ổn định, và cái giá của nó là sự tập trung tuyệt đối, gạt bỏ mọi cảm xúc lãng mạn. Anh tin rằng, có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Và anh, đang là phiên bản đầy tham vọng, chỉ biết đến công việc mà thôi.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.