Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 341: Nút Gọi Và Hố Sâu Không Đáy
Minh Khang nhìn chằm chằm vào cái tên "Yến Chi" trên màn hình điện thoại, ngón tay anh đã lướt nhẹ lên nút gọi. Tiếng chuông điện thoại vang lên đều đặn, như nhịp đập của trái tim anh lúc này, vừa hồi hộp, vừa nhẹ nhõm. Đêm đã khuya, nhưng anh biết, anh không thể trì hoãn thêm nữa. Không phải để thay đổi quá khứ, mà để không còn hối tiếc về tương lai. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận hơi lạnh từ lớp kính điện thoại đang áp vào đầu ngón tay mình.
Mỗi tiếng chuông kéo dài như một thế kỷ, khoét sâu vào lồng ngực anh một hố sâu không đáy của sự chờ đợi. Anh hình dung ra Yến Chi đang say ngủ, chiếc điện thoại của cô ấy có lẽ đang nằm úp trên tủ đầu giường, hoặc được đặt ở chế độ im lặng. Điều đó có lẽ là tốt nhất. Anh không chắc mình có thể đối mặt ngay lập tức với giọng nói của cô, với sự ngạc nhiên, hay tệ hơn là sự lạnh nhạt. Sau ba hồi chuông, đầu dây bên kia vẫn không có tín hiệu phản hồi. Rồi bốn, rồi năm. Cuối cùng, tiếng tút dài buồn bã của hộp thư thoại vang lên, báo hiệu cuộc gọi không thành công.
Minh Khang thở ra một hơi dài, nặng trĩu. Màn hình điện thoại tối sầm lại, trả lại anh về với bóng đêm và ánh sáng lấp lánh của thành phố qua ô cửa kính. Anh không ngạc nhiên, cũng không thất vọng quá mức. Chỉ là một cảm giác trống rỗng quen thuộc lại tràn về, nhẹ nhàng và dai dẳng. Anh đã chuẩn bị cho điều này, nhưng sự trống rỗng vẫn là sự trống rỗng.
Anh đứng lặng bên cửa sổ kính lớn của căn penthouse, nhìn xuống thành phố dưới chân. Hàng triệu ánh đèn rực rỡ, lấp lánh như những viên kim cương vương vãi trên tấm nhung đen. Tiếng gió rít khẽ qua khe cửa, hòa vào bản nhạc không lời cổ điển đang phát ra từ hệ thống âm thanh, tạo nên một không gian vừa sang trọng, vừa mênh mang đến cô độc. Mùi hương gỗ quý từ những món đồ nội thất nhập khẩu đắt tiền, cùng với mùi nước hoa nam tính quen thuộc của anh, vương vấn trong không khí, càng làm tăng thêm cảm giác tĩnh lặng đến mức gần như vô vọng.
Anh cầm chiếc điện thoại vẫn còn hơi ấm trong tay, lướt qua danh bạ một lần nữa, ngón tay dừng lại ở cái tên "Yến Chi". Liệu cô ấy đã đổi số? Hay chỉ đơn giản là không muốn nhận cuộc gọi từ một người đã từng là tất cả, rồi lại trở thành người lạ? Nỗi sợ hãi và sự hồi hộp đan xen, tạo thành một nút thắt nghẹt thở trong lồng ngực anh. Anh đã làm đúng chưa? Liệu cô ấy sẽ nghĩ gì? Liệu có quá muộn không? Hàng ngàn câu hỏi không lời đáp cứ thế vây lấy tâm trí anh, xoáy sâu vào những góc khuất của sự hối tiếc.
Anh nhớ lại lần đầu tiên gặp cô, nụ cười rạng rỡ và ánh mắt đầy sức sống của cô gái trẻ đã làm xao động trái tim anh, nhưng lý trí anh đã dập tắt nó. "Chưa đến lúc," anh đã tự nhủ. "Mình cần ổn định đã." Anh nhớ lần thứ hai, khi cô ấy vừa trải qua đổ vỡ, anh lại đang lao đầu vào công việc, coi đó là ưu tiên hàng đầu. "Sự nghiệp đang lên, không thể lơ là." Lần thứ ba, anh thấy cô hạnh phúc với cuộc sống độc thân, anh lại đang mệt mỏi với những áp lực vô hình. Anh đã bỏ lỡ bao nhiêu cơ hội, bao nhiêu khoảnh khắc để nắm lấy bàn tay ấy, để nói ra những lời anh đã kìm nén. Và bây giờ, khi anh đã sẵn sàng, khi anh đã thực sự nhận ra tình yêu của mình, liệu có còn kịp?
Minh Khang đi đi lại lại trong căn phòng rộng lớn, bước chân anh vang vọng trên sàn gỗ lạnh lẽo. Anh đi đến quầy bar mini, rót một ly rượu vang đỏ sóng sánh. Ánh đèn thành phố phản chiếu trên mặt chất lỏng màu ngọc bích, tạo thành những vệt sáng lung linh. Anh đưa ly rượu lên môi, nhưng rồi lại đặt xuống mà không uống. Vị chát nhẹ của rượu có lẽ sẽ không thể xoa dịu được vị đắng trong lòng anh lúc này. Anh cố gắng tìm kiếm sự bình yên, cố gắng tự trấn an bản thân rằng anh đã làm điều đúng đắn, nhưng nỗi bồn chồn vẫn không chịu buông tha.
Anh tựa trán vào ô cửa kính mát lạnh, nhìn xuống dòng xe cộ vẫn tấp nập dưới kia, như những dòng máu không ngừng chảy trong huyết quản của một sinh vật khổng lồ. Anh là một phần của thành phố này, nhưng cũng cô độc giữa nó. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật yếu ớt trước dòng chảy của thời gian, trước những quyết định đã qua.
"Khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ." Câu nói ấy vang vọng trong đầu anh. Bây giờ anh đã hiểu sâu sắc ý nghĩa của nó. Anh đã từng là người buông bỏ, người trì hoãn. Giờ đây, khi anh muốn nắm tay, liệu Yến Chi có phải là người đang học cách buông bỏ, buông bỏ cả những kỷ niệm, những rung động mong manh từng có giữa hai người?
Anh biết, anh không thể ép buộc cô. Anh cũng không muốn làm phiền cuộc sống bình yên hiện tại của cô. Nhưng anh cần phải nói ra. Không phải để cô quay lại, mà để chính anh được giải thoát khỏi gánh nặng của sự hối tiếc, khỏi bóng ma của những điều chưa nói. Anh cần phải thành thật với chính mình, với cảm xúc mà anh đã kìm nén quá lâu. Ly rượu trên bàn phản chiếu khuôn mặt anh, mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn ánh lên một tia kiên định. Anh sẽ không từ bỏ. Không phải là từ bỏ Yến Chi, mà là không từ bỏ việc đối mặt với chính mình.
Sáng hôm sau, tại Văn phòng Kiến trúc Khởi Nguyên, không khí làm việc vẫn bận rộn như thường lệ. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch, tiếng điện thoại reo vang, tiếng trao đổi công việc rộn ràng từ các kiến trúc sư trẻ tuổi. Mùi cà phê mới pha nồng nàn lan tỏa khắp không gian, hòa lẫn với mùi giấy in và mùi vật liệu xây dựng mới từ những mô hình đang được trưng bày. Ánh sáng đèn trắng mạnh mẽ cùng hệ thống điều hòa mát lạnh tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp, tràn đầy năng lượng.
Minh Khang ngồi trong văn phòng riêng của mình, cố gắng tập trung vào bản vẽ kiến trúc trên màn hình máy tính. Những đường nét phức tạp của dự án mới, những phép tính kỹ thuật khô khan lẽ ra phải chiếm trọn tâm trí anh, nhưng không. Đêm qua, sau khi cuộc gọi không thành công, anh đã thức trắng. Anh đã cố gắng gửi một tin nhắn ngắn gọn, chỉ đơn giản là "Chào Yến Chi. Lâu rồi không gặp. Anh có chuyện muốn nói chuyện với em. Khi nào em rảnh?" Nhưng rồi anh lại xóa đi. Anh không muốn cô cảm thấy bị ép buộc, hay tò mò một cách khó chịu. Anh muốn một cuộc gặp mặt trực tiếp, một cuộc nói chuyện chân thành, không qua màn hình điện thoại.
Cả buổi sáng, Minh Khang liên tục liếc nhìn chiếc điện thoại đặt bên cạnh. Màn hình vẫn im lìm, không một thông báo nào từ Yến Chi. Anh biết cô bận rộn, và có lẽ cô cũng không còn lưu số điện thoại của anh, hoặc nếu có, cô cũng không có lý do gì để phản hồi một cuộc gọi lỡ vào đêm khuya từ một số lạ. Sự bất an, nỗi lo lắng cứ thế bủa vây, khiến anh không tài nào tập trung được. Anh tựa lưng vào ghế, day day thái dương, cảm thấy cơn đau đầu nhè nhẹ đang hành hạ.
"Sếp Khang, anh ổn chứ?"
Giọng nói nhẹ nhàng của Hoàng Nam vang lên, kéo Minh Khang ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Anh ngẩng đầu lên, thấy Hoàng Nam đang đứng trước cửa phòng làm việc của mình, trên tay cầm một cốc cà phê nóng hổi. Khuôn mặt Hoàng Nam vẫn hiền lành, ánh mắt sau cặp kính vẫn toát lên vẻ quan tâm chân thành. Anh là người duy nhất ở đây dám gọi Minh Khang bằng tên riêng và xưng hô thân mật "anh em", cũng là người duy nhất hiểu rõ những gì đang diễn ra trong lòng Minh Khang.
Minh Khang khẽ lắc đầu, nở một nụ cười gượng gạo. "Không ổn lắm, Nam ạ. Trông anh có vẻ mất tập trung phải không?"
Hoàng Nam tiến lại gần, đặt cốc cà phê xuống bàn làm việc của Minh Khang. "Đúng vậy. Từ sáng đến giờ, em thấy anh cứ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Có chuyện gì sao?" Anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện, ánh mắt thăm dò.
Minh Khang thở dài một hơi, nặng trĩu. Cảm giác nhẹ nhõm khi được chia sẻ với người bạn thân thiết nhất lại ùa về. "Tối qua... tao đã liên lạc với Yến Chi."
Hoàng Nam khẽ nhướn mày. "Vậy sao? Cô ấy nói gì? Cô ấy trả lời chưa?" Giọng anh vẫn nhẹ nhàng, nhưng có một chút hồi hộp.
Minh Khang gục đầu vào hai tay, vuốt nhẹ lên mái tóc đã hơi rối. "Chưa... Hoặc chỉ là một tin nhắn ngắn gọn, tao không rõ. Cô ấy không bắt máy. Tao chỉ mới gọi thử thôi, chưa gửi tin nhắn nào cả. Tao không biết phải làm gì tiếp theo, Nam ạ. Nỗi sợ hãi này... nó lớn hơn tao nghĩ." Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn ánh lên sự kiên định. "Tao sợ cô ấy đã quên mình, sợ cô ấy đã có hạnh phúc riêng, sợ mình đã quá muộn màng. Cảm giác này thật tồi tệ. Hàng ngàn viễn cảnh cứ hiện ra trong đầu tao."
Hoàng Nam đặt tay lên vai Minh Khang, vỗ nhẹ. "Anh biết không, Khang? Đôi khi, điều đáng sợ nhất không phải là thất bại, mà là không dám thử. Anh đã kìm nén quá lâu rồi. Dù kết quả có thế nào, việc anh dám đối mặt với cảm xúc của mình, dám hành động, đã là một bước tiến lớn." Anh nhìn thẳng vào mắt Minh Khang. "Anh đã nói với em là anh không mong đợi gì cả, chỉ muốn giải thoát. Vậy thì hãy giữ vững suy nghĩ đó. Quan trọng là anh đã nói ra, đã bày tỏ. Phần còn lại, không phải do anh quyết định."
Minh Khang khẽ gật đầu. "Tao biết. Lý trí tao biết điều đó. Nhưng cảm xúc thì khác, Nam ạ. Cảm giác bất lực khi thời gian không thể quay ngược lại, khi mọi thứ đã thay đổi quá nhiều... nó cứ giày vò tao." Anh ngừng lại một chút, như thể đang sắp xếp lại mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu. "Nhưng em nói đúng. Tao không thể sống mãi với sự hối tiếc này. Dù kết quả có là gì, tao cũng phải đối mặt. Đó là cách duy nhất để thực sự buông bỏ, hoặc nắm giữ... nếu còn cơ hội dù là nhỏ nhất."
Hoàng Nam mỉm cười nhẹ. "Đúng vậy. Anh đã từng là người luôn tính toán mọi thứ, mọi rủi ro. Nhưng tình yêu không phải là một phương trình, Khang. Nó là một cuộc phiêu lưu. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều chuyến tàu vì sợ hãi những điều không chắc chắn. Bây giờ, đã đến lúc anh phải bước lên, dù tàu có thể đưa anh đến đâu."
Minh Khang nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Lời nói của Hoàng Nam như một liều thuốc an thần, giúp anh trấn tĩnh lại. "Cảm ơn mày, Nam. Mày luôn là người khiến tao nhìn rõ mọi thứ hơn."
"Bạn bè mà, Khang. Em chỉ mong anh được thanh thản." Hoàng Nam đứng dậy, nhẹ nhàng nói. "Cứ làm những gì anh cảm thấy đúng. Đừng để bất kỳ sự hối tiếc nào ám ảnh anh thêm nữa."
Sau cuộc trò chuyện với Hoàng Nam, Minh Khang cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút. Anh cố gắng hoàn thành công việc còn dang dở trong buổi chiều, nhưng tâm trí anh vẫn không ngừng suy nghĩ về Yến Chi. Anh biết, anh không thể kéo dài tình trạng lơ lửng này mãi được. Anh cần một câu trả lời, dù là gì đi nữa.
Chiều tối cùng ngày, Minh Khang trở về căn penthouse của mình. Hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời. Những tia nắng cuối cùng của ngày trải dài trên mặt kính cường lực, tạo nên một khung cảnh rực rỡ nhưng cũng đầy hoài niệm. Không khí dịu mát hơn sau một ngày làm việc căng thẳng, tiếng gió cũng nhẹ nhàng hơn, như đang xoa dịu tâm hồn anh.
Anh đứng bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời đang chuyển mình. Đỏ rực, rồi dần dần chuyển sang tím sẫm, cuối cùng nhường chỗ cho màn đêm đầy sao. Trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra rằng, dù Yến Chi có chấp nhận hay từ chối, việc anh nói ra sự thật là điều anh cần làm cho chính mình. Sự đấu tranh nội tâm dữ dội suốt từ đêm qua, từ nỗi sợ hãi bị từ chối, sự xấu hổ khi phải đối mặt với cô sau nhiều năm, và mong muốn mãnh liệt được bày tỏ tình cảm chân thật của mình, tất cả dần chuyển hóa thành một quyết tâm lạnh lùng, dứt khoát.
Anh đã vật lộn với sự hối tiếc về những cơ hội đã bỏ lỡ và câu hỏi liệu hành động hiện tại có phải là quá muộn. Anh đã cố gắng cân bằng giữa sự lý trí, từng đặt nặng sự nghiệp, và cảm xúc sâu thẳm mà anh đã kìm nén. Và giờ đây, anh đã tìm thấy câu trả lời.
"Mình không thể sống mãi với sự hối tiếc này," anh độc thoại nội tâm, giọng nói kiên định vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn penthouse. "Dù kết quả có là gì, mình cũng phải đối mặt. Đó là cách duy nhất để thực sự buông bỏ, hoặc nắm giữ... nếu còn cơ hội dù là nhỏ nhất." Anh biết rõ rằng hạnh phúc của Yến Chi là quan trọng nhất. Anh đã thấy những hình ảnh cô bình yên, hạnh phúc bên Thế Vinh. Anh không có quyền phá vỡ điều đó.
"Nhưng sự thật lòng của mình cũng cần được nói ra," anh tiếp tục suy nghĩ. "Không phải để giành lại, mà để cho cô ấy biết, và cho chính mình được giải thoát." Anh không muốn bất kỳ sự ám ảnh nào về "nếu như" đeo bám anh suốt phần đời còn lại. Anh muốn đối mặt với sự thật, dù sự thật đó có nghiệt ngã đến đâu. Anh muốn cô biết rằng anh đã yêu cô, ở những phiên bản khác nhau của chính họ, dù thời điểm chưa bao giờ trùng khớp.
Minh Khang đi đến bàn làm việc, nơi chiếc điện thoại vẫn nằm im lìm. Lần này, anh không còn cảm giác bồn chồn hay do dự. Thay vào đó là một sự bình tĩnh đến đáng sợ, một sự chấp nhận mọi kết quả đã được định đoạt. Anh cầm lấy điện thoại, màn hình sáng lên, phản chiếu gương mặt anh. Anh mở ứng dụng nhắn tin, gõ từng chữ một cách cẩn trọng.
"Yến Chi, anh biết giờ này có lẽ đã muộn, nhưng anh có điều muốn nói với em. Em có thể dành cho anh một buổi cà phê, hoặc một bữa ăn trưa vào một ngày nào đó không? Anh muốn nói chuyện trực tiếp, một lần cuối cùng. Không phải để níu kéo, chỉ là để anh được thành thật với chính mình, và với em."
Anh đọc lại tin nhắn một lần nữa, đảm bảo rằng lời lẽ chân thành và không gây áp lực. Anh không muốn cô cảm thấy khó xử. Anh muốn cô hiểu rằng đây là một lời mời, không phải một yêu cầu. Đây là lời của một người đàn ông đã trưởng thành, đã học được cách chấp nhận sự thật, dù nó có đau lòng đến đâu.
Ngón tay anh lướt nhẹ lên nút "Gửi". Tin nhắn được gửi đi, mang theo tất cả những gì anh đã kìm nén suốt bao năm qua. Anh đặt điện thoại xuống, nhìn ra bầu trời đêm đã hoàn toàn bao trùm thành phố. Anh không biết Yến Chi sẽ phản ứng thế nào. Cô có thể từ chối, cô có thể phớt lờ, hoặc cô có thể đồng ý. Nhưng dù thế nào đi nữa, anh đã làm điều anh cần phải làm. Anh đã gieo một hạt giống của sự thành thật vào khoảng không của những điều không chắc chắn.
Ánh mắt anh không còn bồn chồn mà thay vào đó là sự bình tĩnh đến đáng sợ. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lồng ngực anh, như thể một tảng đá nặng nề đã được gỡ bỏ. Anh đã sẵn sàng cho lời thú tội muộn màng, cho sự giải thoát của chính mình. Anh đã chuẩn bị để chấp nhận mọi kết quả. Dù cho Yến Chi có không còn chờ đợi anh nữa, anh vẫn sẽ bước đi trên con đường của riêng mình, mang theo bài học về những phiên bản của tình yêu, và về cái giá của sự ổn định.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.