Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 342: Dấu Chân Mưa Và Lời Thú Tội Cho Người Bạn

Minh Khang giật mình choàng tỉnh, không phải bởi tiếng chuông báo thức mà bởi ánh sáng chói chang rọi thẳng vào mắt từ tấm kính cường lực lớn. Căn penthouse sang trọng, thường ngày mang lại cảm giác quyền lực và thành công, giờ đây lại càng tô đậm thêm sự trống rỗng trong tâm hồn anh. Đêm qua, sau khi gửi đi tin nhắn định mệnh, anh đã cố gắng tìm kiếm sự bình yên, nhưng giấc ngủ lại chỉ là một chuỗi những đoạn phim tua nhanh về những lần anh và Yến Chi lướt qua nhau, những lời chưa kịp nói, những cái nhìn lướt vội. Sự nhẹ nhõm chỉ là thoáng qua, nhường chỗ cho một nỗi lo âu âm ỉ, như dòng chảy ngầm không ngừng xói mòn lòng anh.

Anh vươn tay cầm lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường, trái tim đập thình thịch một cách bất thường. Một tin nhắn mới, từ Yến Chi. Ngón cái anh lướt nhẹ, chậm rãi, như thể đang chạm vào một tấm kính mỏng manh có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào.

“Em nhận được tin nhắn của anh rồi. Được thôi, chiều thứ Sáu này, ở quán cà phê quen thuộc, nhé?”

Dòng tin nhắn ngắn gọn, không một biểu tượng cảm xúc, không một dấu hiệu nào của sự ngạc nhiên hay bối rối. Chỉ là một sự đồng ý thẳng thừng, mang theo một vẻ xa cách đến lạnh lùng. Minh Khang đọc đi đọc lại từng chữ, như muốn tìm kiếm một tầng ý nghĩa sâu xa hơn, một chút hơi ấm nào đó từ người con gái anh đã từng quen biết. Nhưng không, không có gì cả. Chỉ là sự lịch sự, rành mạch, và một khoảng cách không thể nào lấp đầy.

“Cô ấy đồng ý… nhưng không chút cảm xúc nào… đúng như mình đã nghĩ,” anh độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. Ánh nắng ban mai của một ngày cuối tuần rực rỡ chiếu qua cửa sổ kính lớn, dát vàng lên những món nội thất nhập khẩu đắt tiền, nhưng không thể xua tan đi cái lạnh lẽo trong lòng anh. Mùi gỗ quý phảng phất cùng chút hương nước hoa nam tính còn vương lại từ đêm qua, tất cả đều tạo nên một bức tranh hoàn hảo về một cuộc sống đáng mơ ước, nhưng lại thiếu đi thứ quan trọng nhất: sự ấm áp của tình yêu.

Anh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống thành phố đang dần thức giấc bên dưới. Những dòng xe cộ bắt đầu lăn bánh, những tòa nhà cao tầng vươn mình đón nắng. Mọi thứ đều chuyển động, đều thay đổi, và Yến Chi cũng vậy.

“Yến Chi bây giờ khác rồi. Cô ấy không còn là cô gái mà mình từng gặp,” anh thở dài. Phiên bản Yến Chi mà anh từng biết, phiên bản của một cô gái sống hết mình cho cảm xúc, luôn rung động và tràn đầy năng lượng, dường như đã lùi vào quá khứ. Tin nhắn này, với sự bình thản đến mức gần như vô cảm, chỉ càng khẳng định điều đó. Cô ấy đã trưởng thành, đã độc lập, và có lẽ, đã học được cách bảo vệ trái tim mình khỏi những tổn thương. Hoặc tệ hơn, cô ấy đã thực sự tìm thấy hạnh phúc bên một người khác, một hạnh phúc mà anh đã thấy, đã chứng kiến, và đã đau đớn nhận ra mình đã đánh mất.

Cảm giác hối hận trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh đã từng nghĩ rằng sự nghiệp, sự ổn định là tất cả. Anh đã từng tin rằng tình yêu có thể chờ đợi. Nhưng cuộc đời đã chứng minh điều ngược lại. Tình yêu không phải là một món đồ có thể cất giữ rồi mang ra dùng khi cần. Tình yêu là một dòng chảy, nó không ngừng trôi, và nếu không biết nắm bắt đúng lúc, nó sẽ cuốn đi tất cả.

Chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền trên cổ tay anh, một biểu tượng của những thành công anh đã đạt được, giờ đây lại mang một sức nặng vô hình. Nó nhắc nhở anh về thời gian đã trôi qua, về những năm tháng anh đã dành để chạy theo những mục tiêu vật chất, bỏ lỡ đi những điều quý giá nhất của cuộc đời.

Anh đưa tay day thái dương, cảm thấy một cơn đau đầu nhẹ. Căn phòng rộng lớn, với âm thanh duy nhất là tiếng gió khẽ rít qua khe cửa kính và tiếng nước chảy khe khẽ từ hồ bơi vô cực trên sân thượng, bỗng trở nên ngột ngạt. Anh cần nói chuyện với ai đó, một người có thể lắng nghe mà không phán xét, một người có thể cho anh một lời khuyên chân thành.

“Mình cần một người để nói chuyện, để giải tỏa…” Anh nghĩ đến Hoàng Nam. Chỉ có Nam mới có thể hiểu được những gì anh đang trải qua. Hoàng Nam, người bạn thân thiết đã chứng kiến toàn bộ hành trình của anh, từ những ngày đầu khởi nghiệp đầy nhiệt huyết cho đến bây giờ, khi anh đã có tất cả nhưng lại cảm thấy mất mát nhiều hơn bao giờ hết.

Anh cầm điện thoại lên, tìm đến số của Hoàng Nam. Không còn sự do dự hay bồn chồn như đêm qua. Giờ đây, chỉ còn lại một sự thôi thúc mạnh mẽ, một nhu cầu được giải tỏa gánh nặng đang đè nén trong lòng. Anh biết, cuộc gặp gỡ với Yến Chi sẽ là một cuộc đối đầu không dễ dàng, nhưng anh đã quyết tâm. Và trước khi đối mặt với cô, anh cần phải đối mặt với chính mình, với sự thật, và với người bạn thân đã luôn ở bên cạnh anh. Anh nhấn nút gọi, chờ đợi. Tiếng chuông dài vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch của căn penthouse, báo hiệu cho một ngày mới, một chương mới đầy thử thách.

***

Chiều thứ Sáu, ánh hoàng hôn bắt đầu đổ xuống, nhuộm một màu vàng cam ấm áp lên những con phố quen thuộc của thành phố. Minh Khang lái xe đến Quán Cafe "Dấu Chân Mưa", nơi anh và Hoàng Nam đã hẹn. Quán cà phê này, với kiến trúc nhà ống cổ được cải tạo, giữ lại nét Pháp thuộc cũ kỹ, luôn mang một vẻ trầm mặc, lãng mạn. Nội thất gỗ sẫm màu, những chiếc đèn vàng ấm áp hắt bóng lên các bức tường treo đầy tranh ảnh cũ, sách báo vintage, tạo nên một không gian tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào, hối hả bên ngoài. Mùi cà phê rang xay đậm đà quyện lẫn hương bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, cùng với mùi gỗ cũ đặc trưng, bao trùm lấy không gian, mang lại một cảm giác bình yên đến lạ.

Minh Khang tìm thấy Hoàng Nam đang ngồi ở một góc khuất, cạnh cửa sổ nhìn ra con hẻm nhỏ. Hoàng Nam vẫn vậy, dáng người thư sinh, đeo kính, trông có vẻ hiền lành và điềm tĩnh. Anh đang đọc một cuốn sách, ly cà phê sứ trước mặt còn nghi ngút khói. Khi Minh Khang đến gần, Hoàng Nam ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ quan tâm.

“Cậu đến rồi à, Khang. Ngồi đi.” Giọng Hoàng Nam nhẹ nhàng, từ tốn, như một làn gió mát xoa dịu tâm hồn đang rối bời của Minh Khang.

Minh Khang ngồi xuống đối diện, cảm thấy một sự nặng nề đè lên vai mình. Anh gọi một ly cà phê đen đá, nhưng khi nó được mang ra, anh chỉ khuấy nhẹ, không có ý định uống ngay. Sự căng thẳng thể hiện rõ trên khuôn mặt anh, đôi mắt sâu và thường ẩn chứa sự suy tư giờ đây lại lộ rõ vẻ mệt mỏi và dằn vặt. Anh trông tiều tụy hơn hẳn so với một người đàn ông thành đạt ở tuổi ba mươi hai.

“Nam này, mình… mình đã nhắn tin cho Yến Chi rồi,” Minh Khang bắt đầu, giọng nói nặng nề, gần như một lời thú tội. Anh ngập ngừng, nhìn vào ly cà phê của mình, tránh ánh mắt của bạn.

Hoàng Nam gập cuốn sách lại, đặt nó sang một bên. Anh đặt khuỷu tay lên bàn, đan hai bàn tay vào nhau, ánh mắt tĩnh lặng và đầy thấu hiểu nhìn Minh Khang. “Cô ấy nói sao?”

“Cô ấy đồng ý gặp.” Minh Khang trả lời, rồi thở dài một tiếng nặng nề. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ loa nhỏ trong quán, tiếng ly tách va chạm khẽ khàng đâu đó, và những tiếng trò chuyện thì thầm của các vị khách khác bỗng trở nên xa xăm, chỉ còn lại sự im lặng đầy suy tư giữa hai người. “Nhưng mình biết, mọi chuyện không còn như xưa nữa. Mình đã quá muộn rồi.”

Minh Khang ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự hối hận nhìn Hoàng Nam. “Mình đã thấy tin nhắn của cô ấy, ngắn gọn, lịch sự, không một chút dư âm của Yến Chi ngày xưa. Cô ấy đã thay đổi rất nhiều, Nam ạ. Cô ấy bình yên, độc lập, và dường như… không còn chờ đợi ai nữa.” Anh kể lại cảm giác khi đọc tin nhắn của Yến Chi, về sự lạnh lùng ẩn giấu đằng sau sự đồng ý gặp mặt.

“Cậu hối hận nhiều lắm, phải không?” Hoàng Nam hỏi, giọng anh không phán xét, chỉ là một sự xác nhận cho những gì Minh Khang đang cảm nhận.

Minh Khang gật đầu lia lịa, gần như tuyệt vọng. “Hối hận, Nam ạ. Hối hận đến tận xương tủy. Mình đã quá ngu ngốc khi cứ mãi tin rằng mình có thể có được mọi thứ: sự nghiệp, tiền bạc, và rồi sau đó là tình yêu. Mình đã nghĩ rằng cô ấy sẽ luôn ở đó, chờ đợi mình. Nhưng mình đã sai rồi. Mình đã đánh mất cô ấy, không phải vì ai khác, mà vì chính mình, vì những ưu tiên sai lầm của mình.”

Anh nhớ lại những lúc anh mải mê với công việc, từ chối những lời mời gặp mặt của Yến Chi, hay chỉ đơn giản là không nhận ra những tín hiệu cô ấy gửi gắm. Anh đã quá tập trung vào "phải ổn định", "chưa đến lúc", "cần phải..." mà bỏ lỡ đi "hiện tại", "rung động", "chỉ cần...".

“Mình muốn nói hết với cô ấy, tất cả những gì mình đã kìm nén. Dù kết quả có thế nào đi nữa, mình cũng phải nói ra,” Minh Khang nói, giọng anh trầm xuống nhưng lại mang một sự kiên định lạ thường. “Mình không muốn sống mãi với những câu hỏi ‘nếu như’. Mình muốn cô ấy biết rằng mình đã yêu cô ấy, ở những phiên bản khác nhau của chính mình, dù thời điểm chưa bao giờ trùng khớp. Không phải để níu kéo, mà để cho mình được giải thoát, và cũng để cô ấy hiểu được tấm lòng của mình.”

Hoàng Nam lắng nghe một cách chăm chú, không ngắt lời. Anh với tay qua bàn, đặt bàn tay lên vai Minh Khang, một cái vỗ nhẹ nhưng đầy sự động viên và thấu hiểu. Cảm giác ấm áp từ bàn tay bạn lan tỏa qua lớp áo sơ mi mỏng, phần nào xoa dịu đi cái lạnh lẽo trong lòng Minh Khang.

“Khang, cậu đã đủ dũng cảm để đối mặt với nó, đó đã là một bước tiến lớn rồi,” Hoàng Nam nói, giọng anh trầm ấm. “Đôi khi, lời thú tội không phải là để giành lại, mà là để giải thoát cho chính mình. Cậu cần sự bình yên.” Anh nhìn thẳng vào mắt Minh Khang, ánh mắt anh không hề phán xét, chỉ có sự chân thành và mong muốn tốt đẹp nhất cho bạn mình.

“Cậu đã kìm nén quá lâu rồi, Khang. Giờ là lúc cậu cần phải nói ra, không phải để thay đổi quá khứ, mà để cậu có thể bước tiếp trong tương lai. Sự hối tiếc là một gánh nặng rất lớn, và cậu không thể cứ mang nó mãi được.”

Minh Khang gật đầu, chấp nhận từng lời nói của bạn. Anh biết Hoàng Nam nói đúng. Gánh nặng này đã đè nén anh quá lâu rồi. “Mình biết… mình phải đối mặt. Nhưng… mình vẫn sợ, Nam ạ. Sợ phải đối mặt với một Yến Chi hoàn toàn xa lạ, sợ phải đối mặt với sự thật rằng mình đã bỏ lỡ cô ấy mãi mãi.”

Hoàng Nam nhẹ nhàng xoa vai Minh Khang. “Nỗi sợ đó là tự nhiên thôi. Nhưng cậu phải chấp nhận sự thật, dù nó có nghiệt ngã đến đâu. Yến Chi của bây giờ, có thể không còn là ngư���i cậu từng biết, và cũng có thể, cô ấy đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình.” Anh dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào Minh Khang. “Và nếu điều đó là thật, thì cậu cũng phải học cách chấp nhận và chúc phúc cho cô ấy, Khang. Tình yêu không phải lúc nào cũng là sở hữu. Đôi khi, nó là sự buông bỏ để người mình yêu được hạnh phúc.”

Lời nói của Hoàng Nam như một gáo nước lạnh tạt vào Minh Khang, nhưng nó cũng mang theo một sự thật không thể chối cãi. Anh đã thấy những hình ảnh của Yến Chi bình yên bên Thế Vinh. Anh biết mình không có quyền phá vỡ điều đó. Nhưng ít nhất, anh có quyền được bày tỏ tấm lòng mình, quyền được giải thoát khỏi sự dằn vặt bấy lâu nay.

Minh Khang hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê nồng nàn và hương hoa nhài thoang thoảng từ ban công của quán. Anh nhìn ra bên ngoài, nơi ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên mặt đường ẩm ướt. Trái tim anh vẫn còn nặng trĩu, nhưng dường như đã có một tia sáng le lói xuyên qua màn sương mù của sự hối tiếc.

“Mình hiểu rồi, Nam,” Minh Khang nói khẽ, giọng anh trầm hơn nhưng dứt khoát hơn. “Cảm ơn cậu.” Anh nhấp một ngụm cà phê đã nguội, vị đắng ngắt lan tỏa trong miệng, nhưng nó lại giúp anh tỉnh táo hơn. Anh biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Nhưng anh đã sẵn sàng. Anh đã sẵn sàng đối mặt với Yến Chi, với quá khứ, và với chính mình, để tìm thấy sự bình yên mà Hoàng Nam đã nhắc đến. Dù cho Yến Chi có không còn chờ đợi anh nữa, anh vẫn sẽ bước đi trên con đường của riêng mình, mang theo bài học về những phiên bản của tình yêu, và về cái giá của sự ổn định. Cuộc gặp gỡ vào chiều thứ Sáu này, dù kết quả có ra sao, cũng sẽ là một sự giải thoát, một dấu chấm hết cho một chương dài đầy tiếc nuối.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free