Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 343: Từng Chi Tiết Cho Lời Thú Nhận Muộn Màng

Minh Khang đứng dậy từ chiếc bàn gỗ sẫm màu, cảm giác lạnh lẽo của ly cà phê nguội còn vương trên đầu ngón tay. Lời nói của Hoàng Nam vẫn văng vẳng bên tai, như một khúc nhạc trầm buồn nhưng đầy sức mạnh. "Sự hối tiếc là một gánh nặng rất lớn, và cậu không thể cứ mang nó mãi được." Anh biết, Hoàng Nam đã đúng. Hơn ai hết, anh hiểu rõ gánh nặng ấy đã đè nén anh suốt bao năm qua, biến thành những đêm trằn trọc không ngủ, những ngày dài làm việc quần quật để cố gắng lấp đầy khoảng trống vô hình trong tâm hồn. Giờ đây, khi đã ở ngưỡng cửa của sự chấp nhận, anh thấy mình cần phải làm gì đó, không phải để thay đổi quá khứ, mà để giải thoát cho chính mình, như Hoàng Nam đã nói.

Đêm đã khuya khi Minh Khang trở về căn penthouse của mình. Thành phố dưới chân anh lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo, trải dài đến vô tận. Ánh sáng từ những tòa nhà cao tầng, từ những con đường rực rỡ len lỏi qua tấm kính cường lực từ sàn đến trần, vẽ nên một bức tranh huyền ảo nhưng cũng đầy cô độc. Anh bước đến bên cửa sổ, đặt tay lên mặt kính mát lạnh, cảm nhận sự rộng lớn và vắng lặng của không gian. Gió đêm rì rào bên ngoài, như đang thì thầm những câu chuyện cũ, những tiếc nuối chưa nguôi. Mùi hương gỗ quý từ nội thất, pha lẫn chút mùi nước hoa nam tính còn vương lại trên cơ thể anh, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của sự thành công, nhưng cũng là của sự đơn độc. Tiếng nhạc không lời cổ điển mà anh thường nghe để thư giãn vẫn nhẹ nhàng vang lên, nhưng đêm nay, nó không còn mang lại sự bình yên như mọi khi, mà thay vào đó là những nốt trầm buồn, cộng hưởng với tâm trạng của anh.

Anh nhìn xuống những con đường tấp nập, dòng xe cộ vẫn hối hả trôi đi như những dòng thời gian không ngừng nghỉ. Bao nhiêu mảnh đời, bao nhiêu câu chuyện đã diễn ra dưới ánh đèn kia. Và trong số đó, có câu chuyện của anh và Yến Chi, một câu chuyện đã bị thời gian xé làm đôi, chỉ còn lại những mảnh vỡ của những lần gặp gỡ tình cờ, những khoảnh khắc lỡ nhịp. "Mình đã đánh mất cô ấy, không phải vì ai khác, mà vì chính mình, vì những ưu tiên sai lầm của mình," lời thú tội của anh với Hoàng Nam lại vọng lên trong tâm trí. Anh nhắm mắt lại, hình ảnh Yến Chi hiện lên rõ nét: nụ cười tươi tắn, đôi mắt thông minh, mái tóc dài buông xõa đầy phóng khoáng. Cô ấy đã từng chờ đợi anh, đã từng rung động vì anh, nhưng anh lại quá mải mê với cái gọi là "ổn định", với cái viễn cảnh "chưa đến lúc". Và giờ đây, khi anh đã có tất cả những gì mình từng khao khát, khi anh đã "ổn định" đến mức không thể ổn định hơn, thì Yến Chi lại không còn chờ đợi anh nữa.

Anh đi đi lại lại trong căn phòng rộng lớn, mỗi bước chân đều vang vọng trên sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo. Anh cần phải làm gì đó, một điều gì đó thật ý nghĩa, không phải để níu kéo, mà để bày tỏ, để giải thoát. "Để cho mình được giải thoát, và cũng để cô ấy hiểu được tấm lòng của mình," anh tự nhủ. Đây không phải là một lời tỏ tình thông thường. Đây là một lời thú tội, một lời tạ lỗi, và có lẽ, là một lời chia tay. Anh cần phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng, từng chi tiết một, để đảm bảo rằng những gì anh muốn nói sẽ được truyền tải một cách trọn vẹn nhất, chân thành nhất.

Anh ngồi xuống chiếc bàn làm việc làm bằng gỗ óc chó nguyên khối, mở chiếc laptop mỏng nhẹ. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu của anh hiện rõ vẻ suy tư. Anh bắt đầu gõ những dòng chữ đầu tiên vào một file trống. Địa điểm, thời gian, và những gì anh sẽ nói. Đầu tiên là địa điểm. Anh muốn một nơi nào đó quen thuộc, mang ý nghĩa đặc biệt đối với cả hai. Nơi mà những kỷ niệm đầu tiên của họ đã được khắc ghi. Anh chợt nghĩ đến "Dấu Chân Mưa". Đúng vậy, quán cà phê đó. Nơi anh đã gặp lại cô ấy, nơi những cảm xúc mơ hồ bắt đầu nhen nhóm. Nơi Hoàng Nam đã lắng nghe anh, và nơi anh đã nhận ra sự thật nghiệt ngã của tình yêu. Quán cà phê ấy, với kiến trúc Pháp cổ kính, nội thất gỗ ấm cúng, và mùi cà phê nồng nàn, sẽ là bối cảnh hoàn hảo cho lời thú tội này. Nó không quá ồn ào, không quá phô trương, chỉ đủ yên tĩnh để hai người có thể đối mặt với nhau, và với những cảm xúc đã chôn giấu bấy lâu.

Tiếp theo là thời gian. Chiều thứ Sáu, như lời hẹn ban đầu của Yến Chi. Một buổi chiều cuối tuần, khi mọi công việc đã tạm gác lại, khi tâm trí con người có thể thư thái hơn để đón nhận những điều sâu sắc. Anh muốn cô ấy hoàn toàn tập trung vào những gì anh sắp nói, không bị phân tâm bởi những bộn bề của cuộc sống. Anh biết Yến Chi là một người sống theo cảm xúc, trân trọng những khoảnh khắc hiện tại. Vì vậy, việc chọn đúng thời điểm, đúng không gian là vô cùng quan trọng.

Và quan trọng nhất, là những gì anh sẽ nói. Anh không muốn một lời tỏ tình sáo rỗng, cũng không muốn một lời xin lỗi suông. Anh muốn nói về hành trình của mình, về những sai lầm anh đã mắc phải, về những phiên bản của chính anh đã đi qua, và về tình yêu anh đã dành cho cô ấy, dù nó đến muộn màng và lệch pha. Anh muốn cô ấy hiểu rằng, anh đã yêu cô ấy, ở những thời điểm khác nhau, theo những cách khác nhau. Anh muốn nói rằng, anh đã từng nghĩ "chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó", và chính cái suy nghĩ đó đã khiến anh đánh mất cô ấy. Anh muốn cô ấy biết rằng, anh đã hối hận như thế nào.

Sự hối tiếc bủa vây lấy anh. Mỗi từ anh gõ ra, mỗi ý tưởng anh phác thảo, đều thấm đẫm vị đắng của những điều đã qua. Anh nhắm mắt lại, tựa lưng vào ghế. Anh sợ. Sợ phải đối mặt với một Yến Chi hoàn toàn xa lạ, một Yến Chi đã không còn chút tình cảm nào dành cho anh. Sợ phải đối mặt với sự thật rằng anh đã bỏ lỡ cô ấy mãi mãi, và cô ấy đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình bên một người khác. Hoàng Nam đã nói đúng, nếu điều đó là thật, anh phải học cách chấp nhận và chúc phúc cho cô ấy. Nhưng trái tim anh, dù lý trí có mách bảo thế nào, vẫn đau nhói. Tình yêu không phải lúc nào cũng là sở hữu. Đôi khi, nó là sự buông bỏ để người mình yêu được hạnh phúc. Anh sẽ làm được điều đó, anh tự nhủ, dù nó có khó khăn đến mấy. Anh sẽ buông tay, nhưng trước khi buông, anh cần phải nói ra tất cả. Đó là cách duy nhất để anh tìm thấy sự bình yên, để anh có thể bước tiếp trên con đường của riêng mình, mang theo bài học về những phiên bản của tình yêu, và về cái giá của sự ổn định.

Sáng hôm sau, dưới ánh nắng nhẹ của một buổi chiều Sài Gòn dễ chịu, Minh Khang lái xe đến Quán Cafe 'Dấu Chân Mưa'. Không khí trong lành sau một đêm gió nhẹ làm tâm hồn anh phần nào thanh thản hơn. Quán cà phê vẫn giữ nguyên vẻ đẹp cổ kính, trầm mặc như ngày nào. Kiến trúc Pháp cũ kỹ, những khung cửa sổ gỗ sơn xanh rêu, và giàn hoa giấy leo kín cổng, tất cả đều gợi lên một cảm giác hoài niệm sâu sắc. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ bên trong vọng ra, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc trong khu vườn nhỏ phía sau. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, phảng phất chút hương hoa nhài thoang thoảng từ ban công, tạo nên một không gian ấm cúng, bình yên đến lạ.

Anh chọn một chiếc bàn nhỏ ở góc khuất, gần cửa sổ, nơi có thể bao quát toàn bộ không gian quán. Đây là nơi anh đã từng ngồi, đã từng nhìn Yến Chi, đã từng nghe cô ấy nói về những ước mơ, về những cảm xúc của mình. Anh gọi một ly cà phê đen đá, vị đắng đặc trưng quen thuộc. Cầm trên tay chiếc ly sứ mát lạnh, anh khẽ đưa mắt quan sát. Từng chi tiết nhỏ trong quán đều được sắp xếp tỉ mỉ, từ những cuốn sách cũ trên kệ, những bức tranh sơn dầu treo tường, đến những chậu cây xanh nhỏ nhắn. Tất cả đều toát lên một vẻ đẹp giản dị, không phô trương, nhưng đầy chiều sâu.

Anh hình dung Yến Chi sẽ ngồi đối diện anh, ánh mắt cô ấy sẽ nhìn anh như thế nào khi anh nói ra những lời từ tận đáy lòng. Liệu có còn chút lấp lánh của tình cảm xưa cũ, hay chỉ còn là sự xa cách, thờ ơ? Trái tim anh khẽ thắt lại. Yến Chi của bây giờ, có lẽ đã khác xưa rất nhiều. Cô ấy đã trải qua nhiều điều, đã trưởng thành hơn, độc lập hơn. Cô ấy không còn là cô gái non nớt, vừa trải qua đổ vỡ mà anh đã gặp lần đầu. Cô ấy là một người phụ nữ bình yên, tự tại, không còn chờ đợi. Và có lẽ, cô ấy đã tìm thấy sự bình yên đó bên một người khác, như Hoàng Nam đã gợi ý. Anh nhớ lại hình ảnh Yến Chi tươi cười bên Thế Vinh, ánh mắt cô ấy rạng rỡ, tự tin. Điều đó làm anh đau, nhưng cũng khiến anh nhận ra rằng, hạnh phúc của cô ấy là điều quan trọng nhất.

Anh lướt qua màn hình điện thoại, nhưng tâm trí anh không hề tập trung vào những dòng tin tức hay công việc. Anh đang 'kiểm tra' không gian, cố gắng cảm nhận bầu không khí, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu nào đó, một sự gợi mở nào đó cho cuộc gặp gỡ sắp tới. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương cà phê lan tỏa trong lồng ngực. Anh tự hỏi, liệu cô ấy có còn nhớ những kỷ niệm ở đây không? Hay những ký ức đó đã phai nhạt theo thời gian, chỉ còn lại trong tâm trí anh?

Nỗi sợ hãi bị từ chối vẫn luôn thường trực, nhưng lần này, nó không còn làm anh tê liệt như trước. Nó như một dòng điện ngầm, thúc đẩy anh phải tiến lên, phải đối mặt. Anh đã dành quá nhiều thời gian để trốn tránh, để trì hoãn. Giờ là lúc anh phải dũng cảm, phải đối mặt với sự thật, dù nó có nghiệt ngã đến đâu. Anh đã không thể nắm giữ cô ấy khi có cơ hội, vậy thì ít nhất, anh cũng có thể bày tỏ tấm lòng mình, để cô ấy biết rằng anh đã từng yêu cô ấy sâu đậm như thế nào, và anh đã hối tiếc ra sao. Quán cà phê này, với những "dấu chân mưa" in hằn trên mặt đất, trên những tấm kính cửa sổ, sẽ là nơi chứng kiến lời thú tội muộn màng của anh, nơi mà một chương cũ sẽ được khép lại, và một chương mới, dù không có cô ấy, sẽ bắt đầu.

Tối hôm đó, Minh Khang trở lại căn penthouse của mình, trong lòng mang theo một sự quyết tâm đã được củng cố. Anh đã hình dung rõ ràng khung cảnh, từng lời nói, từng cử chỉ anh sẽ thể hiện. Kế hoạch đã hoàn tất. Ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh như ngàn vạn vì sao trên bầu trời đêm, nhưng tâm trí anh giờ đây không còn lạc lối trong sự cô độc mênh mông ấy nữa. Anh đã tìm thấy một điểm tựa, một mục tiêu rõ ràng.

Anh ngồi trước laptop, mở lại file đã soạn thảo từ đêm qua. Anh đọc đi đọc lại từng câu, từng chữ, điều chỉnh, cân nhắc. Anh muốn lời nói của mình phải chân thành nhất, không vòng vo, không tô vẽ. "Em, Khang đây. Anh muốn gặp em vào chiều thứ Sáu này, tại Quán Cafe 'Dấu Chân Mưa'. Có vài điều anh muốn nói với em. Rất quan trọng. Anh sẽ hiểu dù em có quyết định thế nào." Anh gõ xong dòng tin nhắn, nhìn nó hiện lên trên màn hình điện thoại. Ngắn gọn, trực tiếp, và chứa đựng tất cả sự chân thành mà anh có thể gửi gắm. Anh không muốn tạo áp lực, không muốn níu kéo. Chỉ đơn thuần là một lời mời, một cơ hội để nói ra những điều đã cằn cỗi trong lòng anh suốt bao năm tháng.

Anh cầm điện thoại lên, ngón cái lướt nhẹ trên màn hình. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận nhịp tim mình đang đập mạnh trong lồng ngực. Sự hồi hộp dâng trào, một cảm giác quen thuộc mỗi khi anh đứng trước một quyết định lớn, nhưng lần này, nó pha lẫn cả nỗi sợ hãi và niềm hy vọng mong manh. Nỗi sợ hãi rằng Yến Chi sẽ từ chối, rằng cô ấy sẽ không bao giờ muốn nghe những lời anh nói. Niềm hy vọng rằng, ít nhất, cô ấy sẽ lắng nghe, và sẽ hiểu được tấm lòng anh.

"Mình đã chờ đợi quá lâu rồi," anh thầm nghĩ. "Không thể lùi bước nữa." Anh nhớ lại lời của Hoàng Nam: "Đôi khi, lời thú tội không phải là để giành lại, mà là để giải thoát cho chính mình." Anh cần sự giải thoát đó. Anh cần một dấu chấm hết cho chương này của cuộc đời mình, để có thể bước tiếp mà không còn bị ám ảnh bởi những câu hỏi "nếu như".

Với một quyết định dứt khoát, anh nhấn nút 'Gửi'. Tin nhắn được chuyển đi, mang theo tất cả những gì anh đã chôn giấu, tất cả những gì anh đã chuẩn bị. Anh đặt điện thoại xuống bàn, nhìn chằm chằm vào màn hình. Khoảnh khắc ấy, căn phòng trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rì rào bên ngoài và nhịp đập thổn thức trong lồng ngực anh. Anh không biết Yến Chi sẽ phản ứng thế nào. Cô ấy sẽ trả lời ngay lập tức, hay sẽ im lặng? Cô ấy sẽ chấp nhận cuộc gặp gỡ này, hay sẽ từ chối một cách lịch sự, chấm dứt tất cả những hy vọng còn sót lại trong anh? Anh không biết. Nhưng dù thế nào đi nữa, anh đã làm điều mà anh cần phải làm. Anh đã gieo hạt mầm cuối cùng của tình yêu muộn màng, và giờ đây, anh chỉ có thể chờ đợi, chờ đợi số phận sẽ đưa đẩy hạt mầm ấy về đâu. Bình yên, hay một sự từ chối nghiệt ngã, anh cũng đã sẵn sàng để đón nhận. Cuộc gặp gỡ vào chiều thứ Sáu này, dù kết quả có ra sao, cũng sẽ là một sự giải thoát, một dấu chấm hết cho một chương dài đầy tiếc nuối, và là cánh cửa mở ra một tương lai mới, dù không có Yến Chi bên cạnh.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free