Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 344: Khoảnh Khắc Trước Giông Bão: Lời Hẹn Định Mệnh
Minh Khang đặt điện thoại xuống bàn, nhìn chằm chằm vào màn hình. Khoảnh khắc ấy, căn phòng trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rì rào bên ngoài và nhịp đập thổn thức trong lồng ngực anh. Anh không biết Yến Chi sẽ phản ứng thế nào. Cô ấy sẽ trả lời ngay lập tức, hay sẽ im lặng? Cô ấy sẽ chấp nhận cuộc gặp gỡ này, hay sẽ từ chối một cách lịch sự, chấm dứt tất cả những hy vọng còn sót lại trong anh? Anh không biết. Nhưng dù thế nào đi nữa, anh đã làm điều mà anh cần phải làm. Anh đã gieo hạt mầm cuối cùng của tình yêu muộn màng, và giờ đây, anh chỉ có thể chờ đợi, chờ đợi số phận sẽ đưa đẩy hạt mầm ấy về đâu. Bình yên, hay một sự từ chối nghiệt ngã, anh cũng đã sẵn sàng để đón nhận. Cuộc gặp gỡ vào chiều thứ Sáu này, dù kết quả có ra sao, cũng sẽ là một sự giải thoát, một dấu chấm hết cho một chương dài đầy tiếc nuối, và là cánh cửa mở ra một tương lai mới, dù không có cô ấy bên cạnh.
Sáng hôm sau, ánh nắng đầu ngày mỏng manh xuyên qua lớp kính cường lực trong suốt của căn penthouse, rải những vệt sáng vàng nhạt lên sàn gỗ tối màu. Thành phố bên dưới vẫn còn ngái ngủ, những tòa nhà cao tầng sừng sững vươn mình đón bình minh, phản chiếu ánh sáng lấp lánh như những khối pha lê khổng lồ. Minh Khang đứng bên cửa sổ kính lớn, tách cà phê trên tay đã nguội lạnh từ lúc nào. Anh nhìn xuống dòng xe cộ thưa thớt bắt đầu chuyển động, những con người nhỏ bé hối hả bắt đầu một ngày mới. Trong cái không gian sang trọng, hiện đại đến mức đôi khi lạnh lẽo này, anh cảm thấy mình như một chấm nhỏ lạc lõng, đứng giữa ranh giới của một thế giới sắp sửa thay đổi.
Chiếc điện thoại đặt trên mặt bàn đá cẩm thạch trắng muốt bỗng rung lên một tiếng rất khẽ, như một nhịp thở yếu ớt trong không gian tĩnh mịch. Dù đã cố gắng giữ bình tĩnh, Minh Khang vẫn giật mình, một luồng điện chạy dọc sống lưng anh. Anh vội vã tiến lại, ngón tay run rẩy chạm vào màn hình. Tên Yến Chi hiện lên, cùng với dòng tin nhắn ngắn gọn.
"Được. Hẹn anh đúng giờ tại Dấu Chân Mưa. Chào anh."
Chỉ vỏn vẹn mười ba chữ. Không một biểu tượng cảm xúc, không một lời hỏi han, không một chút nhiệt tình nào cả. Chỉ là một sự chấp thuận khô khan, lịch sự đến mức xa cách. Minh Khang đọc đi đọc lại dòng tin nhắn đó, cố gắng phân tích từng từ, từng dấu chấm. "Được." – Có lẽ cô ấy đã suy nghĩ kỹ càng, cân nhắc. Hay chỉ đơn thuần là sự đồng ý cho qua? "Hẹn anh đúng giờ tại Dấu Chân Mưa." – Địa điểm và thời gian không thay đổi. "Chào anh." – Một lời chào xã giao, mang tính kết thúc hơn là mở đầu. Dường như cô ấy không muốn kéo dài cuộc trò chuyện này thêm một giây nào nữa.
Một cảm giác nhẹ nhõm len lỏi trong anh, như một luồng gió mát lành xua đi sự căng thẳng đã đè nặng anh suốt đêm qua. Ít nhất, cô ấy đã chấp nhận gặp mặt. Cơ hội để nói ra tất cả đã đến. Nhưng ngay sau đó, một nỗi sợ hãi khác lại dâng lên, còn lớn hơn cả sự nhẹ nhõm ban đầu. Sự bình thản đến lạnh lùng trong tin nhắn của Yến Chi càng khiến anh bất an. Phải chăng, cô ấy đã thực sự không còn chút vương vấn nào? Phải chăng, sự chấp thuận này chỉ là để kết thúc mọi chuyện một cách dứt khoát?
Anh đặt điện thoại xuống bàn, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi màn hình sáng. Trong đầu anh, những lời nói của Hoàng Nam lại vang lên: "Đôi khi, lời thú tội không phải là để giành lại, mà là để giải thoát cho chính mình." Anh tự nhủ, mình đã chuẩn bị tinh thần cho điều tồi tệ nhất rồi. Nhưng sâu thẳm trong trái tim anh, vẫn có một tia hy vọng mong manh, một niềm tin rằng tình yêu anh dành cho cô, dù muộn màng, vẫn có thể chạm đến cô. Phải chăng, cô ấy chỉ đang che giấu cảm xúc của mình? Hay cô ấy thực sự đã tiến về phía trước, để lại anh một mình với những nuối tiếc?
Anh bước đi lại quanh phòng, từng bước chân nặng nề trên tấm thảm lông mềm mại. Căn penthouse rộng lớn, vốn là biểu tượng của sự thành công và ổn định mà anh hằng khao khát, giờ đây lại giống như một cái lồng son, giam giữ những suy nghĩ rối bời của anh. Ánh sáng từ thành phố xa hoa bên ngoài không thể xua đi bóng tối trong tâm hồn anh. Minh Khang đưa tay xoa nhẹ thái dương, cảm nhận cơn đau nhức nhối đang lan tỏa. Những đêm dài trằn trọc, những lo toan cho sự nghiệp đã để lại những quầng thâm dưới mắt anh, khiến gương mặt góc cạnh của anh càng thêm phần mệt mỏi. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần đủ ổn định, đủ thành công, anh sẽ xứng đáng với tình yêu. Nhưng giờ đây, khi đã có trong tay tất cả những thứ đó, anh lại nhận ra, cái giá phải trả cho sự ổn định ấy quá đắt, đó là những khoảnh khắc, những cảm xúc, và quan trọng nhất, là Yến Chi.
Anh dừng lại trước bức tường kính, nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình. Một người đàn ông 32 tuổi, thành đạt, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một nỗi cô đơn sâu thẳm. Anh đã thay đổi rất nhiều trong năm năm qua. Từ một chàng trai trẻ tuổi đầy tham vọng, anh trở thành một người đàn ông trưởng thành hơn, điềm tĩnh hơn, nhưng cũng chai sạn hơn. Anh tự hỏi, Yến Chi sẽ nghĩ gì khi gặp lại anh? Cô ấy sẽ nhìn thấy phiên bản nào của anh? Và liệu phiên bản đó có còn quan trọng với cô ấy nữa không?
"Cuối cùng thì cũng đến lúc..." anh thì thầm, giọng nói lạc đi trong không gian rộng lớn. "Liệu cô ấy sẽ nói gì?" Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một điệp khúc ám ảnh. Anh biết rằng mình không thể lùi bước nữa. Đây là cơ hội cuối cùng, không phải để níu kéo, mà là để nói ra tất cả, để giải thoát cho chính mình khỏi gánh nặng của sự hối tiếc. Dù kết quả có ra sao, anh cũng cần phải đối mặt. Đây là lúc để Minh Khang, ở phiên bản trưởng thành nhất của mình, đối diện với Yến Chi, ở phiên bản độc lập và bình yên của cô ấy. Hai phiên bản, liệu có thể tìm thấy một điểm chung, dù chỉ là để nói lời tạm biệt?
Thời gian trôi qua thật chậm chạp, mỗi giây như kéo dài đến vô tận. Đến gần trưa, Minh Khang quyết định mình cần phải chuẩn bị. Anh bước vào phòng tắm, mở vòi sen. Dòng nước ấm xối xả lên cơ thể anh, cuốn trôi đi một phần nào đó sự mệt mỏi và căng thẳng. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận hơi nước ấm bao phủ lấy mình, cố gắng làm trống rỗng tâm trí, chỉ tập trung vào hiện tại. Mùi hương bạc hà từ sữa tắm lan tỏa, đánh thức các giác quan của anh. Anh tự nhủ, mình cần phải thật tỉnh táo, thật bình tĩnh.
Sau khi tắm xong, anh đứng trước tủ quần áo, nhìn hàng loạt bộ vest được cắt may tỉ mỉ, những chiếc áo sơ mi là lượt treo thẳng tắp. Đây là những bộ trang phục anh thường mặc trong các cuộc họp quan trọng, những buổi gặp gỡ đối tác. Chúng đại diện cho sự chuyên nghiệp, cho hình ảnh một Minh Khang thành công và đáng tin cậy. Nhưng hôm nay, anh không muốn tạo ra bất kỳ vỏ bọc nào. Anh muốn cô ấy nhìn thấy anh, phiên bản chân thật nhất, không phải là giám đốc điều hành của một công ty lớn, mà là một người đàn ông đang đứng trước ngưỡng cửa của một lời thú tội.
Anh chọn một chiếc áo sơ mi màu xanh lam nhạt, không quá trang trọng nhưng vẫn lịch sự, kết hợp với chiếc quần kaki màu be vừa vặn. Anh không muốn mình trông quá bệ rạc, nhưng cũng không muốn quá cứng nhắc. Anh muốn cô ấy cảm thấy thoải mái khi đối diện với anh. Anh soi mình trong gương, nhìn kỹ khuôn mặt mình. Quầng thâm dưới mắt vẫn còn đó, nhưng ánh mắt anh đã có thêm một tia kiên định, một sự quyết tâm không thể lay chuyển. Anh vuốt lại mái tóc cắt ngắn gọn gàng, cố gắng che đi những dấu vết của thời gian và những đêm dài làm việc.
"Không cần kịch bản. Cứ nói hết lòng mình. Dù kết quả có thế nào, mình cũng cần phải làm điều này," anh tự nhủ, giọng nói thì thầm vọng lại trong căn phòng tắm lát đá cẩm thạch. Anh đã từng tập dượt trong đầu hàng trăm lần những lời anh sẽ nói. Những lời xin lỗi, những lời hối tiếc, những lời bày tỏ tình yêu anh đã kìm nén suốt bấy lâu. Nhưng rồi anh nhận ra, bất kỳ kịch bản nào cũng sẽ trở nên giả tạo trước ánh mắt thấu suốt của Yến Chi. Anh cần phải để trái tim dẫn lối, để những cảm xúc chân thật nhất tuôn chảy.
Anh trở lại phòng khách, không khí vẫn tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng nhạc không lời cổ điển phát ra từ hệ thống âm thanh, nhẹ nhàng và du dương, nhưng không thể xoa dịu hoàn toàn sự bồn chồn trong lòng anh. Anh ngồi xuống chiếc ghế bành da, đặt tay lên bàn. Chiếc đồng hồ đeo tay quen thuộc, món quà tự thưởng cho bản thân sau dự án lớn đầu tiên thành công, nằm đó, sáng bóng dưới ánh đèn. Nó là biểu tượng của thời gian, của những khoảnh khắc đã trôi qua, của những "thời điểm" mà họ đã bỏ lỡ.
Minh Khang đeo chiếc đồng hồ lên tay. Anh nhìn vào mặt số, nhìn kim giây chạy đều đặn, mỗi tích tắc như đang đếm ngược đến khoảnh khắc định mệnh. Thời gian... nó luôn là thứ xa xỉ nhất mà anh không thể mua được. Anh đã dành quá nhiều thời gian để theo đuổi sự nghiệp, để tạo dựng một nền tảng vững chắc, mà quên mất rằng, tình yêu cũng cần thời gian để vun đắp, để nắm giữ. "Đúng người, sai thời điểm," câu nói đó lại hiện lên trong tâm trí anh, như một lời nguyền, một định mệnh nghiệt ngã. Anh đã từng tin rằng, chỉ cần đủ tốt, đủ giỏi, đủ ổn định, thì thời điểm sẽ tự khắc đến. Nhưng Yến Chi đã chứng minh điều ngược lại. Cô ấy không chờ đợi. Cô ấy sống cho hiện tại, cho những rung động tức thì. Và khi anh sẵn sàng, cô ấy lại không còn chờ đợi anh nữa.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng lên. Hơi thở anh vẫn còn chút dồn dập, nhưng ánh mắt đã kiên định hơn. Anh đã chuẩn bị cho mọi thứ. Cho những lời từ chối, cho sự lạnh nhạt, cho cả một cái kết mà anh không mong muốn. Nhưng anh cũng đã chuẩn bị cho việc, dù kết quả có ra sao, anh cũng sẽ cảm thấy nhẹ nhõm. Cuộc gặp gỡ này không chỉ là để Yến Chi hiểu anh, mà còn là để anh hiểu chính mình, để anh chấp nhận những sai lầm trong quá khứ và tìm thấy sự bình yên.
Với một tiếng thở dài thật sâu, anh đứng dậy. Không còn do dự. Không còn chần chừ. Đây là lúc.
Chiếc xe hơi sang trọng của Minh Khang lướt đi êm ái trên những con phố nhộn nhịp của thành phố. Dù đang giờ tan tầm, nhưng anh không cảm thấy vội vã. Thay vào đó, một sự bình tĩnh lạ lùng bao trùm lấy anh, như thể anh đang trôi nổi giữa một dòng chảy định mệnh. Anh tắt nhạc, chỉ để tiếng động cơ xe và tiếng còi xe xa xăm vọng lại, như một bản giao hưởng không lời của cuộc sống đô thị. Ánh nắng chiều đã dịu hơn, nhuộm vàng các tán cây bên đường và những ô cửa kính của các tòa nhà cao tầng.
Minh Khang lái xe đến gần khu phố cổ, nơi mà nhịp sống dường như chậm lại vài nhịp. Anh đỗ xe ở một bãi đỗ nhỏ cách con hẻm khoảng vài trăm mét, rồi quyết định đi bộ. Anh muốn cảm nhận từng bước chân, muốn hòa mình vào không khí quen thuộc của nơi này, nơi đã chứng kiến nhiều kỷ niệm của anh và Yến Chi, dù chúng chỉ là những khoảnh khắc thoáng qua.
Con hẻm nhỏ quen thuộc hiện ra trước mắt anh, như một bức tranh cổ kính giữa lòng thành phố hiện đại. Hai bên hẻm là những ngôi nhà cũ kỹ rêu phong, mái ngói âm dương trầm mặc, nhưng tất cả đều được bao phủ bởi một thảm hoa giấy rực rỡ. Những cánh hoa mỏng manh, đủ màu sắc từ trắng, hồng, tím, đỏ, như những dải lụa mềm mại vắt ngang qua không gian, tạo thành một vòm cổng tự nhiên, dẫn lối vào một thế giới khác. Mùi hương hoa giấy thoang thoảng trong không khí, dịu nhẹ và tinh khiết, gợi lên trong anh biết bao nhiêu ký ức.
Mỗi bước chân của anh đều nặng trĩu, như đang gánh trên vai một gánh nặng vô hình của thời gian và những điều chưa nói. Anh bước chậm rãi, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất: những viên gạch lát đường đã mòn vẹt, những chậu cây cảnh xanh tươi đặt trước hiên nhà, tiếng chuông gió khẽ khàng ngân lên từ một quán cà phê nhỏ nào đó. Đây không chỉ là một con hẻm, mà là một mê cung cảm xúc, nơi những mảnh ký ức về Yến Chi ùa về, rõ ràng và sống động như vừa mới hôm qua.
Anh nhớ lại lần đầu tiên anh đưa cô đến quán Dấu Chân Mưa. Đó là một ngày mưa tầm tã, cô ấy mặc chiếc áo khoác màu vàng tươi, cười rạng rỡ dưới chiếc ô nhỏ. Anh đã nhìn cô như nhìn thấy ánh mặt trời sau cơn giông bão. Anh đã cảm thấy một sự rung động mãnh liệt, nhưng lý trí đã kéo anh lại, nhắc nhở anh về những mục tiêu, những dự định còn dang dở. "Chưa đến lúc," anh đã tự nhủ như thế. Và giờ đây, những từ ngữ đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, đầy chua xót. Anh đã bỏ lỡ bao nhiêu "lúc" vì cái "chưa đến lúc" đó?
Anh dừng lại một chút dưới vòm hoa giấy, ngẩng đầu nhìn những cánh hoa mỏng manh bay lượn trong gió. Bao nhiêu điều đã lỡ... bao nhiêu điều mình muốn nói. Từng lời, từng chữ anh đã chuẩn bị bỗng trở nên vô nghĩa. Anh không cần kịch bản. Anh chỉ cần nói ra sự thật, nói ra những gì trái tim anh đã kìm nén bấy lâu.
Bảng hiệu "Dấu Chân Mưa" lấp ló cuối hẻm, màu gỗ sẫm màu với những nét chữ thư pháp mềm mại. Trái tim anh lại thắt lại, một cảm giác vừa đau đớn vừa mong chờ. Đây là nơi họ lần đầu gặp, nơi tình cảm chớm nở trong anh. Và cũng có thể, đây sẽ là nơi họ nói lời tạm biệt cuối cùng, nơi một chương cũ sẽ được khép lại mãi mãi. Sự trớ trêu của định mệnh thật nghiệt ngã. Khi anh còn đang lao vào sự nghiệp, cô ấy lại vừa kết thúc một mối tình sâu đậm, cần một bờ vai. Khi anh bắt đầu mệt mỏi và khao khát tình yêu, cô lại đang yên ổn với cuộc sống độc thân. Và giờ đây, khi anh cuối cùng đã sẵn sàng để yêu, Yến Chi lại không còn chờ đợi anh nữa. Đúng người, sai thời điểm – đó là câu chuyện của họ, được viết nên bằng những tiếc nuối và những khoảnh khắc lỡ nhịp.
Minh Khang hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê thoang thoảng từ quán vọng ra, hòa lẫn với mùi hoa giấy. Anh cố gắng trấn tĩnh bản thân. Nỗi lo âu vẫn còn đó, như một sợi dây vô hình đang siết chặt lồng ngực anh, nhưng giờ đây, nó không còn làm anh tê liệt nữa. Anh đã đi đến tận đây, không thể quay đầu lại.
Anh tiếp tục bước đi, đôi mắt quét một lượt qua hàng ghế quen thuộc bên ngoài quán, nơi anh thường ngồi chờ cô. Không có ai. Cô ấy vẫn chưa đến. Hay có thể cô ấy đã ở bên trong rồi? Dù thế nào đi nữa, khoảnh khắc đối mặt đang đến rất gần. Anh cảm nhận rõ nhịp đập của trái tim mình đang tăng tốc. Đây không chỉ là một cuộc gặp gỡ, mà là một lời thú tội, một sự giải thoát, và có lẽ là một dấu chấm hết. Dù kết quả có ra sao, anh cũng đã sẵn sàng để đón nhận. Anh đã nợ cô ấy một lời nói, và anh sẽ trả nó.
Anh đứng trước cánh cửa gỗ sẫm màu của quán "Dấu Chân Mưa", đưa tay chạm vào tay nắm cửa lạnh toát. Tiếng chuông gió khẽ khàng ngân lên khi anh đẩy cửa bước vào, như một lời chào đón, hay một lời tiễn biệt. Không gian quán quen thuộc vẫn vậy, ấm cúng và dịu dàng. Ánh sáng vàng nhạt từ những ngọn đèn nhỏ, mùi cà phê nồng nàn, tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng. Và rồi, anh nhìn thấy cô. Yến Chi. Cô ngồi ở góc quán quen thuộc, lưng quay về phía cửa, mái tóc dài buông xõa trên vai. Bóng lưng cô thanh thoát và bình yên đến lạ lùng. Anh cảm thấy một sự choáng ngợp, xen lẫn nỗi sợ hãi và một niềm khao khát khôn nguôi. Khoảnh khắc ấy, thời gian dường như ngưng đọng. Tất cả những gì anh đã chuẩn bị, tất cả những lời anh muốn nói, bỗng chốc tan biến. Chỉ còn lại duy nhất một cảm giác: anh đang đứng đây, đối diện với người con gái mà anh đã yêu, đã bỏ lỡ, và có lẽ sẽ mãi mãi không thể có được.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.