Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 345: Giây Phút Định Mệnh: Quyết Định Cuối Cùng
Minh Khang đẩy nhẹ cánh cửa gỗ sẫm màu, tiếng chuông gió phía trên khe khẽ ngân lên, trong trẻo như một lời chào, hay cũng có thể là một khúc nhạc tiễn biệt. Âm thanh ấy tan vào không gian quán quen thuộc, nơi ánh sáng vàng nhạt từ những ngọn đèn nhỏ hắt xuống những bộ bàn ghế gỗ ấm cúng. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, quyện với chút hương bánh ngọt thoang thoảng từ quầy, và một làn hương hoa nhài dịu nhẹ phảng phất từ đâu đó trong góc quán, tạo nên một bầu không khí vừa ấm áp, vừa hoài niệm đến nao lòng. Tiếng nhạc jazz du dương chảy đều đều từ hệ thống loa ẩn mình, như một dòng suối êm đềm cuốn trôi đi những ưu phiền bên ngoài, chỉ để lại sự tĩnh lặng và đôi chút u buồn.
Anh bước vào, đôi mắt lướt qua một lượt. Quán vẫn vậy, từng chi tiết nhỏ đều gợi lại trong anh vô vàn ký ức. Những bức tranh cũ kỹ treo trên tường, những kệ sách chất đầy tiểu thuyết và tập san bạc màu, thậm chí cả chiếc đồng hồ quả lắc đứng im lìm ở góc xa, như thể thời gian ở đây đã bị ngưng đọng lại từ rất lâu rồi. Anh cảm nhận rõ ràng từng luồng không khí mát mẻ dễ chịu phả vào mặt, xua đi cái oi bức còn vương lại của buổi chiều Sài Gòn. Nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa căng thẳng vẫn đang âm ỉ cháy, thiêu đốt từng tế bào.
Và rồi, anh nhìn thấy cô. Yến Chi. Cô ngồi ở chiếc bàn quen thuộc ngay cạnh khung cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm, lưng quay về phía cửa ra vào. Mái tóc dài màu hạt dẻ buông xõa mềm mại trên vai, phủ một phần chiếc áo sơ mi lụa màu kem dịu nhẹ. Cô đang cúi đầu, chăm chú đọc một cuốn sách bìa cứng, ngón tay thon thả khẽ lướt trên từng trang giấy. Bóng lưng cô thanh thoát, thẳng tắp, toát lên một vẻ bình yên đến lạ lùng, một sự tĩnh tại không dễ gì có được giữa lòng thành phố ồn ào này. Anh cảm thấy một sự choáng ngợp, xen lẫn nỗi sợ hãi và một niềm khao khát khôn nguôi dâng trào trong lồng ngực. Khoảnh khắc ấy, thời gian dường như ngưng đọng thật sự. Tiếng nhạc jazz bỗng trở nên xa xăm, mùi cà phê cũng như bay đi đâu mất. Tất cả những gì anh đã chuẩn bị, tất cả những lời anh muốn nói, những kịch bản đã phác thảo kỹ lưỡng, bỗng chốc tan biến không còn một dấu vết. Chỉ còn lại duy nhất một cảm giác: anh đang đứng đây, đối diện với người con gái mà anh đã yêu, đã bỏ lỡ, và có lẽ sẽ mãi mãi không thể có được.
Từng bước chân của Minh Khang lại nặng trĩu, như mang theo cả gánh nặng của năm năm qua, của những quyết định, những ngã rẽ và những tiếc nuối không thể gọi tên. Anh tiến lại gần, chậm rãi, cố gắng không gây ra tiếng động nào, như sợ làm vỡ tan đi cái khoảnh khắc bình yên mong manh mà cô đang có. Anh đứng sau lưng cô một lát, hít thở thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng từ mái tóc cô, mùi của nắng và gió, của một loại dầu gội quen thuộc mà anh đã từng rất yêu thích. Nó khơi gợi trong anh một dòng ký ức ồ ạt, về những buổi chiều họ cùng ngồi đây, cùng chia sẻ những câu chuyện không đầu không cuối, cùng ngắm nhìn dòng người hối hả lướt qua ngoài ô cửa. Anh nhớ những lúc cô vô tư cười đùa, đôi mắt long lanh như chứa đựng cả ngàn vì sao. Anh nhớ cả những khi cô trầm ngâm, đôi lông mày khẽ chau lại vì một câu chuyện buồn nào đó trong cuốn sách đang đọc dở.
Cảm giác tội lỗi và sự hối hận bỗng chốc dâng lên choáng ngợp. Anh đã để cô một mình quá lâu. Đã để cô tự mình trải qua biết bao nhiêu sóng gió mà anh lại không hề hay biết, hoặc biết nhưng lại cố tình lảng tránh. "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó," câu nói đó như một lời nguyền, đã trói buộc anh, đã đẩy anh ra xa khỏi cô, hết lần này đến lần khác. Và giờ đây, khi anh đã đạt được cái "ổn định" mà mình hằng khao khát, khi anh đã sẵn sàng buông bỏ mọi thứ để đến bên cô, thì có lẽ đã quá muộn.
Anh hắng giọng nhẹ nhàng, giọng nói khẽ khàng nhưng đủ để phá vỡ sự tĩnh lặng đang bao trùm.
“Yến Chi…”
Cô gái khẽ giật mình, cuốn sách đang cầm trên tay cũng hơi xao động. Cô từ từ quay đầu lại, đôi mắt mở to, ánh lên vẻ ngạc nhiên. Khi nhìn thấy anh, một nụ cười nhẹ nhàng, thân thiện như những lần gặp trước, nở trên môi cô. Nụ cười ấy không còn vẻ rạng rỡ hồn nhiên của cô gái hai mươi bảy tuổi, mà thay vào đó là sự trưởng thành, điềm đạm, pha chút nét từng trải.
“Khang. Anh đến rồi.” Giọng cô vẫn trong trẻo như vậy, nhưng có gì đó đã thay đổi. Nó trầm hơn, vững vàng hơn, không còn chút bối rối hay vội vàng nào. “Em vừa đến thôi.”
Nụ cười và câu nói đó, dẫu thân thiện, lại như một lưỡi dao vô hình cứa vào tim Minh Khang. "Em vừa đến thôi," có phải là một cách nói tế nhị rằng cô không hề chờ đợi anh, không hề thấp thỏm mong ngóng như anh đã từng tưởng tượng, từng hy vọng? Hay chỉ là một câu nói xã giao bình thường? Anh không biết, và chính sự không chắc chắn đó lại càng khiến lồng ngực anh quặn thắt.
Anh bước đến, kéo chiếc ghế đối diện cô ra và ngồi xuống. Tiếng ghế gỗ va vào nền nhà tạo ra một âm thanh khô khốc, như một lời nhắc nhở về sự gượng gạo đang len lỏi giữa hai người. Anh đặt chiếc cặp nhỏ của mình xuống ghế bên cạnh, cố gắng giữ cho vẻ mặt mình bình tĩnh nhất có thể. Ánh mắt anh dò xét cô, cố gắng đọc vị cảm xúc của cô. Cô vẫn vậy, vẫn là Yến Chi mà anh đã khắc sâu trong tâm trí, nhưng có gì đó đã thay đổi. Một bức tường vô hình đã được dựng lên, không phải là sự lạnh nhạt hay giận dữ, mà là một sự bình yên tuyệt đối, một sự thanh thản đến mức anh không dám phá vỡ. Đôi mắt cô trong veo, không còn ánh lên sự mong chờ hay vấn vương mà anh từng thấy. Chúng chỉ đơn thuần là ánh mắt của một người bạn cũ, của một người quen đã lâu không gặp, chứ không phải ánh mắt của một người từng có những rung động sâu sắc.
“Em gọi gì chưa?” Minh Khang lên tiếng, cố gắng che giấu sự căng thẳng trong giọng nói của mình. Anh đưa tay lên gọi một nhân viên phục vụ, lòng thầm mong một tách cà phê nóng có thể xoa dịu phần nào sự lạnh lẽo đang lan tỏa trong anh.
Yến Chi khẽ lắc đầu, “Chưa. Em đang đợi anh. Hay là anh gọi luôn giúp em một ly bạc xỉu đá ít đường nhé. Giống như hồi trước.” Nụ cười cô vẫn duyên dáng, nhưng câu nói ấy, lại càng làm anh thấy nhói lòng. "Giống như hồi trước." Vậy thì bây giờ đã khác rồi sao?
Anh gật đầu, đưa mắt ra hiệu với nhân viên phục vụ. Một cô gái trẻ với mái tóc bob ngắn, đeo tạp dề màu nâu đất, nhanh chóng tiến đến bên bàn. Minh Khang gọi một ly cà phê đen nóng và một ly bạc xỉu đá cho Yến Chi. Trong lúc chờ đợi, một sự im lặng khó chịu bao trùm lấy không gian nhỏ bé giữa hai người. Tiếng nhạc jazz bỗng trở nên quá rõ ràng, tiếng ly tách va chạm từ quầy pha chế cũng như bị phóng đại lên gấp bội. Anh có thể nghe rõ tiếng hít thở của chính mình, nặng nề và gấp gáp.
Cuộc trò chuyện ban đầu diễn ra gượng gạo, xoay quanh những chuyện xã giao, những câu hỏi thăm chiếu lệ mà người ta thường dành cho những người bạn cũ đã lâu không gặp. Anh cố gắng bắt chuyện, phá vỡ sự im lặng đang siết chặt.
“Công việc của anh dạo này thế nào? Nghe nói dự án mới rất thành công.” Yến Chi hỏi, giọng điệu thân thiện, không chút gợn sóng. Cô khẽ gấp cuốn sách lại, đặt nó sang một bên, dành toàn bộ sự chú ý cho anh.
Minh Khang gật đầu, cố gắng nở một nụ cười tự nhiên nhất có thể. “Cũng ổn. Dự án vừa rồi đúng là đã thành công vượt mong đợi. Anh vừa hoàn thành một đợt training cho đội ngũ mới ở chi nhánh phía Nam.” Anh nói, giọng điềm tĩnh, tự tin khi nhắc đến công việc – điều mà anh luôn làm chủ được. “Còn em, studio của em phát triển tốt chứ? Em vẫn vẽ tranh và thiết kế như trước sao?”
“Vâng, mọi thứ đều tốt. Em đang có một dự án khá thú vị với một gallery ở Sài Gòn. Họ muốn em thiết kế một bộ sưu tập tranh về chủ đề ‘Ký ức đô thị’.” Yến Chi trả lời, ánh mắt cô sáng lên khi nhắc đến công việc. Cô nói về những kế hoạch, những ý tưởng mới của mình một cách say mê, không chút ngập ngừng hay ngại ngùng. Cô kể về những chuyến đi tìm cảm hứng, những cuộc gặp gỡ với các nghệ sĩ khác. Nghe cô nói, Minh Khang cảm nhận rõ ràng sự độc lập, tự tin và niềm hạnh phúc thật sự đang tỏa ra từ cô.
Trong từng lời nói, từng cử chỉ của Yến Chi, Minh Khang nhận thấy một sự thay đổi rõ rệt. Cô vẫn thân thiện, nụ cười vẫn tươi, nhưng có một sự xa cách vô hình, một bức tường không thể chạm tới đã được dựng lên giữa họ. Ánh mắt cô bình yên, không còn sự mong chờ hay vấn vương mà anh từng thấy trong những lần gặp gỡ trước. Nó không còn tìm kiếm anh, không còn chứa đựng những câu hỏi không lời. Thay vào đó, chúng chỉ đơn thuần là ánh mắt của một người đã tìm thấy bến đỗ bình an của riêng mình, không còn vướng bận những dĩ vãng hay những điều chưa nói. Anh cảm nhận rõ ràng rằng cô đã thực sự bước tiếp, và hạnh phúc của cô không còn phụ thuộc vào anh, không còn cần anh nữa.
Minh Khang siết chặt bàn tay dưới gầm bàn, đấu tranh nội tâm. Anh nhìn vào ly cà phê sứ trên bàn, như tìm kiếm câu trả lời cho những câu hỏi đang xoáy sâu trong lòng. "Cô ấy đã khác rồi. Bình yên đến mức mình không dám phá vỡ. Có lẽ mình đã đến quá muộn thật rồi." Câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một điệp khúc đau đớn. Anh nhận ra rằng phiên bản Yến Chi đang ngồi trước mặt anh lúc này không còn là cô gái trẻ tràn đầy cảm xúc, dễ rung động mà anh từng gặp gỡ trong những năm tháng trước. Cô giờ đây là một người phụ nữ trưởng thành, độc lập, vững vàng, đã tự mình tạo dựng một cuộc sống bình yên và hạnh phúc.
Cái giá của sự "ổn định" mà anh theo đuổi suốt bấy lâu bỗng trở nên quá đắt đỏ. Anh đã đổi lấy sự nghiệp, danh vọng bằng chính những khoảnh khắc quý giá mà anh có thể đã nắm tay cô. "Đúng người, sai thời điểm" – cụm từ ấy lại vang vọng trong tâm trí anh, chua chát và đầy tiếc nuối. Khi anh mải mê xây dựng tương lai, cô lại đang ở hiện tại. Khi anh bận rộn với những mục tiêu lớn lao, cô lại khao khát những điều giản dị. Và giờ đây, khi anh đã sẵn sàng buông bỏ tất cả để quay về với điều giản dị ấy, cô đã không còn ở đó để chờ anh nữa. Cô đã tự mình kiến tạo nên một thế giới riêng, nơi anh không còn là một phần tất yếu.
Anh tháo chiếc đồng hồ đeo tay ra, đặt nhẹ lên mặt bàn gỗ sẫm màu. Một hành động vô thức, nhưng lại đầy ý nghĩa. Chiếc đồng hồ, biểu tượng của thời gian, của sự hối hả, của những deadline, những cuộc họp, giờ đây nằm yên lặng, như một vật vô tri. Anh đã từng bị nó điều khiển, bị nó cuốn theo vòng xoáy của công việc, của những tham vọng. Anh đã từng tin rằng thời gian là vô hạn, rằng anh có thể trì hoãn tình cảm của mình, ch�� đợi đến khi "đúng lúc." Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng thời gian là một dòng chảy không ngừng, và những gì đã mất đi sẽ không bao giờ trở lại. Chiếc đồng hồ ấy, giờ đây như một lời nhắc nhở phũ phàng về những khoảnh khắc lỡ nhịp, về cái giá của sự chần chừ.
Yến Chi khẽ nhướng mày, nhìn chiếc đồng hồ trên bàn. “Anh cần đi đâu sao?” Giọng cô vẫn nhẹ nhàng, nhưng có một chút bâng khuâng.
Minh Khang lắc đầu, ánh mắt không rời khỏi chiếc đồng hồ. “Không. Anh… chỉ là…” Anh không biết phải nói gì. Cảm giác vô định ấy lại ùa về. Anh đã lên kế hoạch cho cuộc gặp này thật tỉ mỉ, đã chuẩn bị biết bao nhiêu lời lẽ, nhưng giờ đây, đứng trước sự bình yên đến mức xa cách của cô, mọi thứ dường như đều trở nên vô nghĩa. Anh nhìn lại đôi mắt của Yến Chi. Chúng vẫn đẹp, vẫn trong trẻo, nhưng không còn phản chiếu hình bóng của anh như ngày xưa. Cô đang ở một nơi rất xa, trong một thế giới mà anh không thể chạm tới. Cô đã học cách buông bỏ, trong khi anh lại đang khao khát được nắm giữ.
Hoàng hôn đã dần buông xuống bên ngoài khung cửa sổ. Ánh sáng vàng cam cuối ngày len lỏi qua những tán lá hoa giấy, chiếu vào quán một màu sắc trầm mặc, u buồn. Những hạt mưa phùn nhẹ bắt đầu lất phất rơi, tạo nên những tiếng lách tách khẽ khàng trên mái kính, như một bản nhạc buồn không lời, càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch của không gian. Không khí bên ngoài mát mẻ, dịu nhẹ, trái ngược hoàn toàn với sự căng thẳng đang dâng trào trong lồng ngực Minh Khang. Mùi hoa giấy từ con hẻm, hòa lẫn với mùi cà phê, tạo nên một hỗn hợp hương thơm vừa quen thuộc, vừa xa lạ, khiến anh chìm sâu vào dòng suy nghĩ miên man.
Sau một hồi im lặng kéo dài, chỉ còn tiếng mưa rơi và tiếng nhạc jazz làm nền, Minh Khang nhìn thẳng vào Yến Chi. Mọi sự chuẩn bị, mọi lời khuyên của Hoàng Nam, mọi nỗi sợ hãi bị từ chối, mọi niềm khao khát được giải thoát, đều hội tụ trong khoảnh khắc này. Anh biết mình có thể quay đầu, có thể bỏ cuộc, giữ lại chút sĩ diện cuối cùng của một người đàn ông thành đạt. Anh có thể chỉ nói thêm vài ba câu chuyện xã giao, rồi đứng dậy ra về, để lại mọi thứ dang dở, để lại mối tình này mãi mãi là một lời tiếc nuối không nói. Nhưng anh cũng biết rằng nếu không nói ra, anh sẽ hối hận cả đời, nỗi ám ảnh này sẽ đeo bám anh mãi mãi, day dứt không ngừng nghỉ. Anh sẽ không bao giờ có thể tìm thấy sự thanh thản thực sự. Anh sẽ mãi mãi bị mắc kẹt trong cái vòng luẩn quẩn của "giá như."
Anh nhìn chiếc đồng hồ trên bàn, vật phẩm vô tri nhưng lại mang trong mình cả một câu chuyện dài. Nó như một lời nhắc nhở về thời gian đã trôi qua, về những cơ hội đã mất. Nhưng lần này, anh sẽ không để thời gian ngăn cản anh nữa. Đã đến lúc đối mặt với sự thật, dù nó có nghiệt ngã đến đâu, dù kết cục có đau đớn đến mức nào. Anh đã nợ Yến Chi một lời nói, và anh sẽ trả nó. Anh đã nợ chính bản thân mình một sự giải thoát.
Minh Khang hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng đầy không khí, và rồi thở ra chậm rãi, như trút bỏ mọi gánh nặng. Ánh mắt anh kiên định, không chút do dự, nhìn thẳng vào đôi mắt Yến Chi đang ngước lên nhìn anh với vẻ tò mò, nhưng vẫn giữ một sự bình thản lạ lùng.
Trong đầu anh, một giọng nói vang lên dứt khoát: *Mình phải nói. Bằng mọi giá. Để mọi thứ kết thúc, hoặc bắt đầu một cách khác. Không thể để nó cứ mãi lơ lửng như thế này được nữa.*
Anh đưa tay ra, đặt nhẹ lên mặt bàn gỗ sẫm, lòng bàn tay úp xuống, như một cử chỉ chuẩn bị cho lời thú nhận, cho sự bộc bạch chân thật nhất từ sâu thẳm trái tim mình.
“Yến Chi…” Giọng anh trầm khàn, mang theo chút run rẩy khó nhận thấy, nhưng lại đầy quyết đoán. “Anh có điều này muốn nói với em. Đã rất lâu rồi…”
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.