Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 346: Dòng Thời Gian Lạc Lối: Lời Thú Tội Giữa Hồi Ức

“Yến Chi…” Giọng anh trầm khàn, mang theo chút run rẩy khó nhận thấy, nhưng lại đầy quyết đoán. “Anh có điều này muốn nói với em. Đã rất lâu rồi…”

Minh Khang ngừng lại, hít một hơi thật sâu. Anh nhìn chiếc đồng hồ trên bàn, rồi lại nhìn thẳng vào đôi mắt Yến Chi, như thể đang cố gắng tìm kiếm điều gì đó trong đáy sâu thăm thẳm của chúng. Cả không gian quán cà phê như ngưng đọng lại, chỉ còn tiếng mưa rơi lách tách và giai điệu jazz du dương từ chiếc loa cũ kỹ làm nền cho khoảnh khắc căng thẳng này. Ánh đèn vàng ấm áp của quán bao trùm lấy hai người, tạo nên một vầng sáng dịu dàng, nhưng không đủ để xua đi cái bóng tối của những năm tháng lỡ làng đang dần hiện hữu giữa họ. Mùi cà phê rang xay đậm đà, mùi bánh ngọt thoang thoảng cùng hương hoa nhài từ góc vườn nhỏ len lỏi vào không gian, gợi lên một cảm giác vừa quen thuộc, vừa xa lạ, khiến trái tim Minh Khang thắt lại.

“Anh biết… có lẽ bây giờ đã quá muộn,” anh bắt đầu, giọng anh dù cố gắng kìm nén vẫn không giấu được sự nghẹn ngào. Anh không muốn tỏ ra yếu đuối, nhưng những cảm xúc dồn nén suốt năm năm qua cứ như vỡ òa, chực trào ra khỏi lồng ngực. “Anh biết em đã không còn chờ đợi. Anh biết em đã thay đổi. Và anh cũng vậy. Chúng ta đều đã trở thành những phiên bản khác của chính mình.” Anh đưa tay lên, đặt hờ lên mặt bàn gỗ sẫm màu, ngón tay khẽ gõ nhẹ, như thể đang cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn trong đầu. “Anh đã từng nghĩ rằng sự nghiệp là tất cả. Rằng anh phải ổn định, phải thành công, thì mới xứng đáng để yêu một ai đó. Anh đã tin vào điều đó một cách mù quáng, Yến Chi ạ.”

Yến Chi vẫn ngồi yên lặng, đôi mắt toát lên vẻ thấu cảm, nhưng cũng không giấu được sự bình thản đến lạ. Cô khẽ đặt ly cà phê sứ xuống mặt bàn, một âm thanh rất khẽ, nhưng lại như đánh thức Minh Khang khỏi dòng suy nghĩ. Hơi ấm từ ly cà phê đã tan biến, chỉ còn lại sự lạnh lẽo của sứ trắng. Cô không ngắt lời anh, chỉ im lặng lắng nghe, đôi khi khẽ gật đầu một cách mơ hồ, như thể cô đã biết trước những gì anh sắp nói. Khuôn mặt thanh thoát của cô vẫn tươi tắn, nhưng trong ánh mắt ấy, Minh Khang đọc được một chút ưu tư ẩn giấu, một sự tĩnh lặng mà anh chưa từng thấy ở cô gái trẻ trung, bồng bột của những năm về trước. Cô bây giờ giống như một dòng sông đã chảy qua nhiều ghềnh thác, cuối cùng tìm được bến bờ bình yên cho riêng mình.

“Anh đã bỏ lỡ em, hết lần này đến lần khác,” Minh Khang tiếp tục, giọng anh dần trở nên mạnh mẽ hơn, chân thành hơn, như thể việc nói ra những lời này đang giải thoát anh khỏi một gánh nặng vô hình. “Lần đầu tiên gặp em, ở hành lang khoa kiến trúc, anh đã bị cuốn hút bởi sự hồn nhiên, tinh nghịch của em. Anh đã nghĩ, ‘Cô gái này thật thú vị.’ Nhưng ngay sau đó, lý trí anh lại lên tiếng: ‘Không, Khang. Mày phải tập trung vào công việc. Mày phải xây dựng sự nghiệp trước đã. Tình yêu chỉ là sự xao nhãng.’ Anh đã tự nhủ rằng em đến quá sớm, khi anh chưa sẵn sàng.” Anh ngừng lại, tự giễu cợt bản thân. “Thật nực cười phải không? Đến quá sớm. Ai có thể định nghĩa được ‘đúng thời điểm’ cơ chứ?”

Anh nhớ lại hình ảnh Yến Chi tươi tắn trong chiếc váy xanh ngọc, đôi mắt lấp lánh khi cô tranh luận sôi nổi về một dự án thiết kế. Anh đã đứng đó, lặng lẽ quan sát, trái tim khẽ rung động, nhưng rồi lại tự tay dập tắt nó. Anh đã gạt bỏ cảm xúc ấy, cho rằng đó chỉ là một sự rung động nhất thời, không đáng để đặt cược vào khi tương lai sự nghiệp còn đang mịt mờ. Anh đã chọn con đường chông gai nhất, con đường mà anh tin là sẽ dẫn đến thành công, và anh đã gạt bỏ mọi thứ có thể cản trở anh. Ánh mắt anh lúc này trở nên xa xăm, như thể anh đang nhìn xuyên qua bức tường của quán cà phê, quay ngược về những ngày tháng ấy.

“Anh đã làm việc như một con thiêu thân,” Minh Khang kể tiếp, giọng anh trầm xuống, đầy sự dằn vặt. “Anh đã lao vào các dự án, anh đã cố gắng chứng minh bản thân. Anh đã bỏ qua những tín hiệu, những cơ hội mà em đã trao cho anh. Anh đã tự lừa dối mình rằng mình không có thời gian, không có tâm trí cho tình yêu. Anh đã nghĩ rằng, ‘Khi mình thành công, khi mình có tất cả, thì tình yêu sẽ tự đến, và nó sẽ hoàn hảo.’” Anh khẽ lắc đầu, nụ cười cay đắng hiện trên môi. “Nhưng anh đã sai. Hoàn toàn sai lầm. Anh đã xây dựng một đế chế, nhưng lại đánh mất một trái tim.”

Yến Chi khẽ thở dài, một tiếng thở rất khẽ, gần như không nghe thấy, nhưng lại mang một sức nặng của sự thấu hiểu. Cô cúi đầu nhìn vào ly cà phê rỗng, đôi mắt trầm tư. Có lẽ cô cũng đang tua lại những thước phim cũ trong tâm trí mình, những khoảnh khắc mà cô đã từng chờ đợi, từng hy vọng. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng bỗng trở nên du dương hơn, như một bản nhạc nền cho những hoài niệm không lời. Không khí trong quán cà phê càng lúc càng trầm lắng, chỉ còn lại những lời thú tội của Minh Khang, xen lẫn tiếng mưa rơi đều đều bên ngoài. Minh Khang cảm nhận được sự im lặng của cô không phải là thờ ơ, mà là một sự lắng nghe chân thành, một sự đồng cảm, dù anh không biết liệu sự đồng cảm ấy có đủ để thay đổi điều gì hay không.

Minh Khang đưa tay lên ôm trán, như đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức vụn vỡ. Giọng anh trầm xuống, đầy sự dằn vặt, anh không chỉ đang nói với Yến Chi, mà còn đang nói với chính bản thân mình, giải tỏa những gánh nặng đã đè nén anh suốt bao năm qua. Anh dẫn dắt Yến Chi (và người đọc) quay ngược về quá khứ, điểm lại những lần họ gặp gỡ, những quyết định của anh, những khoảnh khắc anh đã bỏ lỡ.

“Anh nhớ… lần thứ hai chúng ta gặp nhau, khi anh đang ở đỉnh cao của sự nghiệp với Khởi Nguyên,” anh nói, giọng anh như đang tự sự, lạc vào một miền ký ức xa xăm. “Em xuất hiện trong buổi triển lãm ấy, rạng rỡ và đầy tự tin. Anh đã thấy em, Yến Chi. Anh đã thấy nụ cười của em, ánh mắt sáng ngời khi em nói về những ý tưởng thiết kế. Trái tim anh lại rung lên một lần nữa. Nhưng lúc đó, anh lại đang quá bận rộn. Những dự án chồng chất, những cuộc họp không hồi kết, những chuyến công tác liên miên. Anh lại tự nhủ, ‘Không, bây giờ không phải lúc. Mình phải lo cho công ty, cho những mục tiêu lớn hơn.’ Anh đã tin rằng tình yêu có thể chờ đợi, rằng em sẽ chờ đợi.” Anh cười nhạt, một nụ cười đầy hối tiếc. “Anh đã quá ngây thơ, quá kiêu ngạo. Anh đã đánh đồng sự chờ đợi với sự hy sinh, mà không hiểu rằng tình yêu cần được vun đắp từng ngày, từng khoảnh khắc.”

Minh Khang nhớ lại hình ảnh Yến Chi trong chiếc đầm trắng thanh lịch, mái tóc dài buông xõa, nở một nụ cười tươi tắn khi cô chia sẻ về dự án của mình. Anh đã đứng cách đó không xa, quan sát cô từ phía sau một nhóm đối tác. Một cảm giác tiếc nuối khẽ dâng lên trong anh, nhưng anh đã nhanh chóng dập tắt nó bằng những lý do quen thuộc: công việc, áp lực, sự cần thiết phải chứng tỏ bản thân. Anh đã bỏ lỡ cơ hội đến gần cô, để nói chuyện, để tìm hiểu xem cô đã trải qua những gì trong một năm qua. Anh đã chọn cách lùi lại, để rồi sau này phải hối hận. Mùi cà phê rang xay đậm đà trong không khí quán cà phê hiện tại như hòa quyện với mùi sơn và giấy của buổi triển lãm năm xưa, đưa anh trở về khoảnh khắc đó một cách rõ nét.

“Lần thứ ba, khi anh bắt đầu cảm thấy mệt mỏi với cuộc sống công việc đầy áp lực,” Minh Khang tiếp tục, giọng anh như một lời tự thú. “Khi anh nhận ra rằng sự thành công không thể lấp đầy sự trống rỗng trong tâm hồn. Anh đã bắt đầu nghĩ đến em nhiều hơn. Anh đã nghĩ đến sự bình yên mà em mang lại. Anh đã từng tìm kiếm em trên mạng xã hội, đã từng định nhắn tin cho em, nhưng rồi lại chần chừ. Anh sợ. Sợ rằng mình không đủ tốt, sợ rằng mình đã thay đổi quá nhiều, sợ rằng em đã không còn là cô gái mà anh từng gặp. Và khi anh cuối cùng đủ dũng khí để tìm gặp em, em lại vừa kết thúc một mối tình sâu đậm. Em đã trở nên trầm lắng hơn, nhưng cũng mạnh mẽ hơn. Anh nhìn thấy nỗi buồn trong mắt em, nhưng anh cũng thấy sự kiên cường.”

Anh nhớ lại lần gặp gỡ tình cờ ở con hẻm nhỏ đó, nơi có cây hoa giấy nở rộ. Yến Chi ngồi đó, bên ly trà gừng, ánh mắt xa xăm. Anh đã cảm nhận được một sự thay đổi lớn ở cô, một vết thương lòng mà anh không dám chạm vào. Anh đã muốn an ủi, muốn ở bên, nhưng lại cảm thấy mình không có tư cách. Anh đã đến quá muộn, như một kẻ lạc loài trong câu chuyện của cô. Lúc đó, anh đang bắt đầu nhận ra cái giá của sự ổn định mà anh đã theo đuổi, cái giá của những năm tháng chỉ biết đến công việc mà bỏ quên đi những giá trị khác. Sự cô đơn trong căn hộ penthouse rộng lớn của anh trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết. Anh đã có tất cả, nhưng lại không có ai để chia sẻ.

“Hoàng Nam đã từng khuyên anh,” Minh Khang khẽ nói, nhắc đến người bạn thân. “Anh ấy nói, ‘Mày đang chạy theo cái gì vậy, Khang? Đừng để đến khi mày có tất cả, mà lại không còn ai để chia sẻ.’ Anh đã bỏ ngoài tai những lời ấy. Anh đã nghĩ anh biết rõ hơn. Anh đã nghĩ anh có thể kiểm soát mọi thứ. Nhưng anh đã sai. Anh đã để nỗi ám ảnh về Thu Hằng, về sự đổ vỡ của gia đình, về cái gọi là ‘ổn định’ điều khiển mình.” Anh nhắm mắt lại trong giây lát, như đang cố xua đi những hình ảnh không mong muốn. “Anh đã không dám bước ra khỏi vùng an toàn của mình, không dám đối mặt với những cảm xúc chân thật nhất. Anh đã luôn sợ hãi sự mong manh của tình yêu, sợ hãi sự phụ thuộc. Anh đã tự huyễn hoặc bản thân rằng mình phải là một phiên bản hoàn hảo, không tì vết, trước khi có thể yêu ai đó.”

Yến Chi vẫn lắng nghe, ánh mắt cô không rời khỏi Minh Khang. Cô khẽ chau mày khi anh nhắc đến Hoàng Nam và Thu Hằng, như thể cô đang cố gắng xâu chuỗi lại những mảnh ghép trong câu chuyện của anh. Mưa bên ngoài vẫn tí tách rơi, và tiếng nhạc jazz vẫn đều đều, tạo nên một không gian riêng tư, tách biệt họ khỏi thế giới bên ngoài. Một sự thấu cảm nhẹ nhàng len lỏi trong ánh mắt cô, nhưng cô vẫn giữ một khoảng cách nhất định, như một người ngoài cuộc đang theo dõi một bộ phim. Cô không vội vàng phán xét, không vội vàng phản ứng, chỉ đơn thuần là lắng nghe.

“Và đến lần thứ tư,” Minh Khang tiếp tục, giọng anh đầy sự chua xót, “khi anh cuối cùng đã sẵn sàng để yêu, khi anh đã buông bỏ được những ám ảnh, những gánh nặng của quá khứ, thì em lại đang yên ổn với cuộc sống độc thân. Em đã tìm thấy sự bình yên trong chính mình, không còn chờ đợi ai nữa. Anh đã nhìn thấy sự tự do trong ánh mắt em, sự mãn nguyện trên khuôn mặt em. Anh biết, lúc đó, anh đã đến quá muộn. Em đã không còn cần anh nữa.” Anh cúi đầu, ánh mắt hướng về chiếc đồng hồ trên bàn. Chiếc đồng hồ vẫn nằm yên đó, như một vật vô tri, nhưng lại mang trong mình cả một câu chuyện dài, một dòng chảy thời gian không thể quay ngược.

Anh nhớ lại buổi gặp mặt cuối cùng đó, khi anh đã cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng, một dấu hiệu rằng cô vẫn còn chút gì đó cho anh. Nhưng anh chỉ thấy sự thanh thản, sự độc lập. Cô đã không còn cái vẻ mong manh, dễ vỡ của những năm đầu. Cô đã trưởng thành, đã tìm được con đường của riêng mình, và con đường ấy không có anh. Minh Khang cảm thấy một nỗi đau nhói trong lồng ngực, một sự hối tiếc sâu sắc khi anh nhận ra mình đã bỏ lỡ cô hết lần này đến lần khác, chỉ vì những lựa chọn sai lầm của chính mình.

“Anh đã yêu em, Yến Chi,” Minh Khang ngẩng đầu lên, ánh mắt anh đầy sự cầu xin, sự tuyệt vọng và cả một tia hy vọng mong manh. Giọng anh run rẩy, nhưng mỗi từ đều được thốt ra từ sâu thẳm trái tim. “Anh đã yêu phiên bản của em qua từng năm tháng, từ cô gái hồn nhiên, tinh nghịch, đến người phụ nữ trưởng thành, bình yên và độc lập. Anh đã yêu cách em đối diện với cuộc sống, cách em vượt qua những đổ vỡ, cách em tìm thấy hạnh phúc cho riêng mình.” Anh đưa tay ra, đặt nhẹ lên mặt bàn gỗ sẫm, lòng bàn tay úp xuống, như một cử chỉ chuẩn bị cho lời thú nhận cuối cùng, cho sự bộc bạch chân thật nhất. “Anh đã yêu em rất nhiều. Nhưng anh đã quá ngu ngốc, quá lý trí… Anh đã để thời gian trôi qua, để em phải chờ đợi trong vô vọng.”

Anh nhìn thẳng vào đôi mắt Yến Chi, không chút che giấu sự yếu đuối của mình. “Và bây giờ, anh biết rằng anh đã đến quá muộn. Anh biết, có lẽ, em đã không còn chỗ cho anh trong trái tim em nữa. Nhưng anh không thể không nói ra điều này, Yến Chi. Anh không thể tiếp tục sống với nỗi day dứt, với những câu hỏi ‘giá như’ đeo bám anh mãi mãi. Anh phải nói ra, dù kết quả có là gì đi chăng nữa, để anh có thể thanh thản.” Hơi thở anh dồn dập, lồng ngực phập phồng. “Anh đã yêu em, Yến Chi. Anh đã yêu phiên bản của em qua từng năm tháng, dù anh luôn yêu sai thời điểm.”

Minh Khang ngừng lời, nhìn thẳng vào mắt Yến Chi, đầy vẻ cầu xin và chờ đợi. Cả không gian quán cà phê chìm vào một sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng mưa rơi và tiếng nhạc jazz làm nền. Ly cà phê sứ của Yến Chi vẫn còn nguyên, hơi lạnh, không hề được chạm tới kể từ khi cô đặt nó xuống. Cô khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy, nhưng lại đầy ý nghĩa, như trút bỏ một gánh nặng, hoặc như chấp nhận một sự thật nghiệt ngã. Ánh mắt cô vẫn nhìn thẳng vào Minh Khang, không một chút dao động, nhưng cũng không hoàn toàn trống rỗng. Trong đó có sự thấu hiểu, có chút ưu tư, và cả một sự kiên định khó lay chuyển. Nụ cười nhẹ nhàng mà cô dành cho anh không phải là nụ cười của sự vui vẻ, mà là nụ cười của sự chấp nhận.

Minh Khang cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Anh đã nói ra tất cả, đã bộc bạch hết ruột gan. Giờ đây, anh chỉ có thể chờ đợi, chờ đợi lời phán quyết từ người con gái mà anh đã yêu, đã bỏ lỡ, đã tìm kiếm suốt ngần ấy năm. Anh đã sẵn sàng cho mọi kết quả, nhưng sâu thẳm trong lòng, một tia hy vọng nhỏ nhoi vẫn le lói, mong chờ một điều kỳ diệu, dù anh biết, trong câu chuyện của họ, phép màu dường như không tồn tại.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free