Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 350: Bão Lòng Trước Buổi Hẹn Định Mệnh
Yến Chi đặt điện thoại xuống bàn trà, ánh mắt khẽ lướt qua màn hình một lần nữa, nơi dòng tin nhắn vừa gửi đi vẫn còn đó, trơ trọi và đầy khoảng cách. "Chào Khang. Thứ Bảy tới tôi rảnh. Có chuyện gì vậy?". Cô đã không dùng "em", cũng không thêm bất kỳ biểu cảm nào. Đó là cách cô tạo ra một bức tường vô hình, một ranh giới rõ ràng giữa phiên bản của Yến Chi ngày xưa và cô gái hiện tại. Cô đã bước qua những "dấu chân mưa", đã tìm thấy bình yên và không còn vội vã trong tình yêu. Nhưng ở một nơi khác trong thành phố lấp lánh ánh đèn, lời hồi đáp ngắn gọn, khách sáo ấy lại gieo vào lòng người đàn ông một cơn bão tố.
***
Minh Khang ngồi lặng lẽ trong phòng khách của căn penthouse, ánh mắt anh dõi theo màn đêm đang nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của buổi chiều tà. Thành phố bên dưới dần lên đèn, tựa như một dải ngân hà lấp lánh được trải rộng dưới chân anh, nhưng tâm trí anh không thể tìm thấy bất kỳ sự yên bình nào từ khung cảnh tráng lệ ấy. Chiếc điện thoại anh vừa dùng để gửi lời mời vẫn nằm yên vị trên mặt bàn kính lạnh lẽo, hệt như một vật thể xa lạ, không còn là cầu nối cho những rung động mà chỉ là một vật chứng cho một hành động đầy rủi ro.
Anh đã nhận được tin nhắn trả lời của Yến Chi. Ba mươi hai chữ cái, vỏn vẹn ba câu, nhưng mỗi từ, mỗi dấu chấm câu đều như một nhát dao khứa sâu vào nỗi bất an đã chôn vùi bấy lâu. "Chào Khang. Thứ Bảy tới tôi rảnh. Có chuyện gì vậy?". Hai chữ "tôi" nghe thật xa lạ, cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, kéo theo một làn sóng lạnh buốt từ sâu thẳm trái tim. Anh đã kỳ vọng vào điều gì? Một sự hào hứng? Một chút bối rối? Hay ít nhất là một câu trả lời mang màu sắc thân mật hơn, một dấu hiệu nhỏ nhoi cho thấy cô vẫn còn một chút rung cảm nào đó với anh, Minh Khang, người đàn ông đã trót yêu cô nhưng lại luôn đến muộn? Nhưng không, tất cả những gì anh nhận được là một sự bình thản đến đáng sợ, một thái độ lịch thiệp nhưng xa cách, đủ để anh hiểu rằng Yến Chi của hiện tại đã không còn là Yến Chi của những năm về trước – cô gái từng có thể vì anh mà ngập ngừng, vì anh mà chờ đợi.
Minh Khang đứng dậy, bóng anh đổ dài trên sàn đá cẩm thạch bóng loáng. Anh bước đi không mục đích quanh căn phòng rộng lớn, tiếng đế giày khẽ khàng vọng lại trong không gian tĩnh lặng, hòa cùng tiếng nhạc không lời cổ điển đang phát ra từ hệ thống âm thanh vòm. Mùi gỗ quý từ đồ nội thất và hương nước hoa nam tính thoang thoảng trong không khí, nhưng chúng không thể xoa dịu được mùi vị của sự hối tiếc đang dâng lên trong cổ họng anh.
Anh dừng lại bên cửa kính sát sàn, đặt lòng bàn tay lên mặt kính lạnh lẽo. Nhiệt độ bên ngoài truyền qua lớp kính, tạo cảm giác tê buốt đầu ngón tay, giống như cảm giác khi anh chạm vào những kỷ niệm đã hóa băng giá. Anh nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập bên dưới, những ánh đèn pha, đèn hậu tạo thành những dải lụa sáng rực, vô tận. Chúng di chuyển không ngừng, mỗi chiếc xe là một câu chuyện, một điểm đến. Còn anh, anh đang ở đâu trong hành trình của chính mình? Anh đã đi một chặng đường dài, đã đạt được mọi thứ mình từng khao khát: sự nghiệp vững chắc, tài chính ổn định, một vị thế đáng nể trong xã hội. Căn penthouse này, chiếc đồng hồ đắt tiền trên cổ tay, những hợp đồng bạc tỷ anh đã ký kết – tất cả đều là minh chứng cho sự thành công của anh. Nhưng giờ đây, đứng giữa đỉnh cao của sự nghiệp, anh lại cảm thấy trống rỗng đến cùng cực.
"Liệu mình có đang làm điều đúng đắn?" Câu hỏi ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, như một điệp khúc bi thương không hồi kết. Anh đã chờ đợi quá lâu, đã lỡ hẹn quá nhiều lần. Lần đầu tiên, anh nghĩ cô đến quá sớm. Lần thứ hai, anh còn đang mải miết xây dựng sự nghiệp. Lần thứ ba, anh tin rằng mình vẫn chưa đủ ổn định để yêu. Và rồi, đến lần thứ tư, khi anh cuối cùng đã nhận ra giá trị của cô, khi anh bắt đầu mệt mỏi với cuộc đua danh vọng và khao khát một bến đỗ bình yên, thì Yến Chi đã không còn chờ đợi anh nữa.
Anh nhớ lại ánh mắt của cô trong lần gặp gỡ thứ tư, tại quán cà phê nhỏ ven sông. Ánh mắt ấy không còn sự bồn chồn, không còn niềm hy vọng ẩn giấu. Thay vào đó là một sự bình thản đến lạ lùng, một nét độc lập và tự tin mà anh chưa từng thấy ở cô trước đây. Cô đã cười, đã nói chuyện một cách tự nhiên, không một chút gượng gạo, nhưng anh biết, có một bức tường vô hình đã được dựng lên giữa họ, một bức tường mà chính anh đã góp phần xây nên bằng những lần trì hoãn, những lần chọn sự nghiệp thay vì tình yêu.
Anh chạm tay vào chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay, một thói quen vô thức mỗi khi anh rơi vào trạng thái suy tư sâu sắc. Chiếc đồng hồ Thụy Sĩ đắt giá, biểu tượng của thời gian và thành công, giờ đây lại như một lời nhắc nhở nghiệt ngã về những khoảnh khắc đã trôi qua không thể lấy lại. Giá như anh đã biết trân trọng thời gian hơn, giá như anh đã đủ dũng cảm để bày tỏ lòng mình sớm hơn, liệu mọi chuyện có khác? Liệu Yến Chi có còn là "của anh"?
Nỗi sợ hãi bị từ chối cuộn trào trong lồng ngực anh. Nó không phải là nỗi sợ của một chàng trai trẻ yếu đuối, mà là nỗi sợ của một người đàn ông trưởng thành, từng trải, biết rằng có những thứ một khi đã mất đi thì không thể tìm lại được. Anh sợ cái nhìn của Yến Chi khi cô nghe lời tỏ tình của anh, sợ sự im lặng, sợ lời từ chối nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, sợ rằng anh sẽ lại một lần nữa đối mặt với sự thật phũ phàng: "đúng người, sai thời điểm". Phiên bản của anh hiện tại đã sẵn sàng để yêu, nhưng liệu phiên bản của cô có còn dành cho anh? Câu hỏi đó như một tảng đá đè nặng lên trái tim Minh Khang, khiến anh chìm sâu vào vòng xoáy của sự tự nghi ngờ và hối tiếc. Thành công mà anh đã dày công xây dựng bỗng trở nên vô nghĩa khi anh nhận ra mình đang đứng đơn độc trên đỉnh cao.
***
Đêm đã về khuya, ánh đèn thành phố từ cửa sổ kính cường lực lấp lánh như hàng triệu vì sao bị giam cầm trong lòng đất. Minh Khang vẫn ngồi yên trong phòng khách, nhưng giờ đây, anh đang cầm điện thoại. Anh đã vật lộn với chính mình suốt hàng giờ đồng hồ, suy nghĩ về việc có nên gọi cho Hoàng Nam hay không. Cuối cùng, sự cô đơn và nỗi bất an đã chiến thắng. Hoàng Nam, người bạn thân thiết, người đã chứng kiến toàn bộ hành trình của anh, từ một chàng trai trẻ đầy tham vọng đến một người đàn ông thành đạt nhưng cô độc.
Tiếng chuông điện thoại đổ dài trong không gian tĩnh lặng của căn hộ. Minh Khang hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. "Alo, Nam à," giọng anh trầm khẽ, lộ rõ sự mệt mỏi. Anh nghe thấy tiếng thở dài nhẹ của Hoàng Nam ở đầu dây bên kia, như thể người bạn đã đoán trước được cuộc gọi này sẽ đến.
"Khang đấy à? Đêm rồi còn gọi tao, chắc có chuyện gì lớn lắm đây." Giọng Hoàng Nam vẫn điềm tĩnh và nhẹ nhàng như mọi khi, nhưng ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc.
Minh Khang ngập ngừng, đưa mắt nhìn ra màn đêm. "Tao... tao vừa gửi lời mời cho Yến Chi... Tao không biết nữa, Nam ạ." Giọng anh lạc đi một chút ở cuối câu, như thể đang lạc lối giữa một mê cung cảm xúc. Anh kể cho Hoàng Nam nghe về tin nhắn trả lời của Yến Chi, về hai chữ "tôi" xa lạ, về sự bình thản đến đáng sợ của cô.
Hoàng Nam giữ im lặng trong vài giây, đủ để Minh Khang cảm nhận được sự lắng nghe chân thành từ người bạn. Tiếng gió khẽ rít qua khe cửa kính, tạo nên một âm thanh du dương, hệt như bản nhạc nền cho nỗi lòng rối bời của anh. "Mày đã làm điều mày nghĩ là đúng, đúng không?" Hoàng Nam cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh không hề phán xét, chỉ đơn thuần là một câu hỏi gợi mở. "Dù kết quả thế nào, mày cũng không còn hối tiếc, phải không?"
Câu hỏi của Hoàng Nam như một lời nhắc nhở, chạm vào nỗi sợ hãi lớn nhất của Minh Khang. Hối tiếc. Đó chính là điều anh muốn tránh bằng mọi giá. "Tao sợ... sợ cô ấy từ chối, sợ mọi thứ sẽ tệ hơn," Minh Khang thừa nhận, giọng nói đầy rẫy sự yếu đuối mà anh hiếm khi để lộ. "Sợ rằng khi tao nói ra, mọi thứ sẽ hoàn toàn chấm dứt, không còn bất kỳ hy vọng nào nữa. Sợ rằng cái khoảng cách mà tao đã tự tay tạo ra giờ đây đã quá lớn để có thể vượt qua."
Anh nhớ lại những lần lỡ nhịp, những khoảnh khắc mà anh đã viện cớ "chưa ổn định" để kìm nén cảm xúc của mình. Anh đã tin rằng sự nghiệp, tiền bạc, địa vị sẽ là nền tảng vững chắc cho một tình yêu bền vững. Nhưng giờ đây, khi có tất cả những điều đó, anh lại nhận ra rằng trái tim không thể chờ đợi điều kiện đủ đầy. Tình yêu, đôi khi, chỉ cần một rung động, một sự dũng cảm để nắm lấy. Và anh, anh đã thiếu đi điều đó trong những năm tháng tuổi trẻ.
"Khang," Hoàng Nam gọi tên anh, giọng nói trở nên kiên định hơn, như muốn truyền thêm sức mạnh. "Mày đã chờ đợi quá lâu rồi. Mày đã đánh đổi quá nhiều thứ cho cái gọi là 'ổn định', và bây giờ, khi mày đã có nó, mày lại sợ hãi việc đối mặt với cảm xúc của chính mình. Mày không thể sống mãi trong sự hối tiếc và những giả định 'nếu như' được."
Minh Khang im lặng, những lời của Hoàng Nam như những nhát búa gõ mạnh vào bức tường phòng thủ mà anh đã dựng lên quanh trái tim mình. Anh biết Hoàng Nam nói đúng. Anh đã trốn tránh quá lâu. "Nhưng nếu... nếu cô ấy đã không còn cảm xúc gì với tao thì sao?"
"Thì sao?" Hoàng Nam hỏi ngược lại, không hề tỏ ra ngạc nhiên hay thất vọng. "Thì mày sẽ biết sự thật. Dù sự thật đó có đau đớn đến mấy, nó vẫn tốt hơn việc mày cứ mãi chìm đắm trong một giấc mơ hão huyền, hoặc day dứt vì những điều chưa nói. Ít nhất, hãy cho mình một cơ hội để nói ra hết lòng mình, để cô ấy biết được mày đã yêu cô ấy như thế nào, đã hối tiếc ra sao. Dù Yến Chi có chấp nhận hay không, ít nhất mày cũng sẽ không còn phải tự vấn bản thân về những điều chưa làm."
Minh Khang nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận mùi gỗ quý và không khí trong lành từ độ cao. Anh gật đầu nhẹ, dù biết Hoàng Nam không thể nhìn thấy. Lời của Hoàng Nam không phải là một lời đảm bảo về một kết quả tốt đẹp, mà là một lời động viên để anh đối mặt, để anh hoàn thành nốt chương cuối của câu chuyện này, dù cho nó có kết thúc bằng một dấu chấm hết hay một dấu ba chấm đầy hy vọng.
"Tao hiểu rồi," Minh Khang khẽ nói, giọng anh đã lấy lại được sự bình tĩnh, xen lẫn một chút quyết tâm. "Cảm ơn mày, Nam."
"Không có gì," Hoàng Nam đáp, giọng vẫn ấm áp. "Dù có chuyện gì xảy ra, tao vẫn luôn ở đây. Mày đã đủ dũng cảm để đối mặt rồi, Khang ạ. Đó đã là một thành công rồi."
Cuộc gọi kết thúc. Minh Khang đặt điện thoại xuống, cảm giác nặng nề trong lồng ngực đã nhẹ đi phần nào. Anh không còn cảm thấy hoàn toàn cô độc nữa. Anh biết mình có một người bạn luôn ở bên, luôn thấu hiểu, dù anh có đưa ra bất kỳ quyết định nào. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng nó không còn là một con quái vật nuốt chửng anh nữa. Thay vào đó, nó biến thành một ngọn lửa nhỏ, thúc đẩy anh tiến về phía trước.
***
Minh Khang đứng trước gương trong phòng ngủ, ánh đèn vàng dịu nhẹ hắt xuống, tạo nên một vầng sáng bao quanh anh. Anh nhìn thẳng vào hình ảnh phản chiếu của chính mình. Người đàn ông trong gương là một Minh Khang đã 30 tuổi, vóc dáng cân đối, khuôn mặt góc cạnh giờ đây đã bớt đi phần gầy guộc của những năm đầu làm việc quá sức, thay vào đó là sự điềm tĩnh và trưởng thành. Đôi mắt sâu của anh vẫn ẩn chứa sự suy tư, nhưng không còn là vẻ mệt mỏi vì công việc mà là sự lo lắng, pha lẫn quyết tâm mãnh liệt. Tóc anh cắt ngắn gọn gàng, vẫn giữ được vẻ chỉn chu, chuyên nghiệp.
Anh đưa tay chỉnh lại cổ áo sơ mi. Chiếc sơ mi màu xanh trầm anh vừa chọn, một màu sắc không quá trịnh trọng nhưng đủ lịch sự, đủ để thể hiện sự chân thành của anh. Anh vuốt tóc, từng động tác chậm rãi, như thể đang chuẩn bị cho một trận chiến quan trọng nhất cuộc đời. Mỗi cử chỉ đều chứa đựng một ý nghĩa, một sự chuẩn bị kỹ lưỡng không chỉ về ngoại hình mà còn về tinh thần. Anh đã dành cả đời để chuẩn bị cho những cuộc họp lớn, những hợp đồng bạc tỷ, nhưng chưa bao giờ anh lại cảm thấy căng thẳng và mong manh như lúc này, khi anh chuẩn bị cho một cuộc gặp gỡ mà kết quả của nó có thể thay đổi cả cuộc đời anh.
Độc thoại nội tâm vang vọng trong tâm trí anh, rõ ràng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết: "Sẽ không còn hối tiếc nữa. Dù cô ấy có chấp nhận hay không, mình cũng phải nói ra. Đây là lần cuối cùng." Anh biết rằng mình đã bỏ lỡ quá nhiều cơ hội, đã để thời gian trôi đi một cách lãng phí. Giờ đây, anh không thể để nỗi sợ hãi hay sự tự nghi ngờ ngăn cản anh thêm một lần nào nữa. Anh không muốn sống với gánh nặng của những lời chưa nói, của những cảm xúc chưa được bày tỏ.
Anh nhớ lại câu nói của Hoàng Nam: "Ít nhất, hãy cho mình một cơ hội để nói ra hết lòng mình." Và đó chính là điều anh sẽ làm. Anh sẽ nói ra tất cả, không giấu giếm, không che đậy. Anh sẽ để Yến Chi biết về tình yêu anh dành cho cô, về những hối tiếc đã dày vò anh suốt bao năm qua, về phiên bản của Minh Khang hiện tại – một người đàn ông đã sẵn sàng để yêu, để trân trọng, để dành trọn vẹn sự quan tâm cho người con gái anh yêu.
Anh nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay, không còn xem thời gian như một áp lực hay kẻ thù đã cướp đi cơ hội của anh. Thay vào đó, nó trở thành một lời nhắc nhở về sự quý giá của từng khoảnh khắc, về việc anh phải trân trọng hiện tại và tương lai. Chiếc đồng hồ, một vật phẩm luôn đồng hành cùng anh trong hành trình sự nghiệp, giờ đây lại mang một ý nghĩa mới: nó là biểu tượng cho thời điểm anh quyết định đối mặt, quyết định chiến đấu cho tình yêu của mình, bất kể kết quả có ra sao.
Minh Khang hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi nước hoa nam tính thoang thoảng từ cổ áo sơ mi mới. Anh đã chuẩn bị sẵn sàng cho buổi hẹn định mệnh. Anh sẽ không còn là phiên bản của Minh Khang của những năm trước – một người đàn ông luôn chọn sự ổn định thay vì tình yêu, một người đàn ông luôn đến muộn. Anh của hiện tại là một Minh Khang trưởng thành, dũng cảm, và hơn hết, anh đã chấp nhận mọi kết quả. Dù Yến Chi có nhẹ nhàng từ chối, dù cô đã tìm thấy bình yên bên một ai đó khác, anh vẫn sẽ nói ra. Bởi vì, đối với anh, việc được nói ra những lời chân thật từ trái tim đã là một chiến thắng. Anh sẽ không còn hối tiếc nữa.
Đêm dần trôi, thành phố chìm vào giấc ngủ. Minh Khang đứng đó, giữa căn penthouse sang trọng, một mình đối mặt với bão lòng, nhưng trong đôi mắt anh đã không còn sự mịt mờ. Thay vào đó là một ánh nhìn kiên định, ánh nhìn của một người đàn ông đã sẵn sàng cho ngày mai, cho cuộc gặp gỡ cuối cùng, nơi anh sẽ đặt cược tất cả những gì mình có.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.