Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 351: Hồi Ức Lỡ Nhịp: Bài Học Từ Quá Khứ
Đêm trôi đi trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ của căn penthouse, nơi những giấc mơ thường bị bóp nghẹt bởi áp lực và tham vọng. Minh Khang tỉnh giấc khi những tia sáng đầu tiên còn đang yếu ớt len lỏi qua tấm rèm cửa tự động, hắt lên sàn gỗ mun một vệt màu xám bạc. Anh không ngủ được, không phải vì tiếng ồn của thành phố hay một cơn ác mộng nào đó, mà bởi chính những suy nghĩ cứ cuộn xoáy không ngừng trong tâm trí anh. Cảm giác bồn chồn, lo lắng trước cuộc gặp mặt với Yến Chi đã bám riết lấy anh từ lúc Hoàng Nam cúp máy, lớn dần theo từng nhịp thở, từng khoảnh khắc trôi qua trong đêm dài.
Anh rời khỏi chiếc giường kingsize, tấm ga trải giường lụa lạnh lẽo dưới chân trần. Đôi chân anh bước đi nhẹ nhàng trên sàn nhà mát lạnh, hướng về phía cửa sổ kính lớn, nơi thành phố vẫn còn đang say ngủ dưới màn sương mỏng. Từ độ cao này, anh có thể nhìn thấy những ánh đèn đường còn lập lòe như những đốm lửa cô đơn, và xa xa là những tòa nhà chọc trời đang dần hiện rõ đường nét trong ánh bình minh mờ ảo. Căn penthouse của anh, một biểu tượng của sự thành công và ổn định mà anh đã dày công xây dựng, giờ đây lại càng làm nổi bật cảm giác trống rỗng và cô độc trong anh. Mùi hương gỗ quý thoang thoảng từ nội thất đắt tiền, hòa quyện với mùi nước hoa nam tính còn vương lại trên người anh từ tối qua, tạo nên một không gian vừa sang trọng vừa lạnh lẽo. Thi thoảng, tiếng gió rít nhẹ qua ô cửa kính, khẽ khàng như một lời thì thầm, càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch.
Ánh mắt Minh Khang dừng lại trên chiếc đồng hồ đeo tay đặt trên bàn cạnh giường. Nó là một chiếc đồng hồ Thụy Sĩ cổ điển, mặt số màu bạc, dây da cá sấu màu đen, biểu tượng của thời gian, thứ mà anh luôn ám ảnh. Từng tích tắc của nó dường như đang đếm ngược, không phải cho một buổi họp hay một hợp đồng quan trọng, mà cho một khoảnh khắc định mệnh có thể thay đổi cả cuộc đời anh. Anh đã đi quá xa để rút lui rồi. Lời mời đã gửi, Yến Chi đã chấp nhận. Không còn đường quay đầu. Cảm giác không thể quay đầu lại là một gánh nặng vừa ghê gớm vừa giải thoát. Nó loại bỏ mọi sự chần chừ, mọi do dự, ép anh phải đối mặt.
Minh Khang hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng lên, rồi từ từ thả ra. Anh bước vào phòng tắm, nơi ánh sáng trắng của đèn LED hắt xuống gương, phản chiếu một hình ảnh rõ nét đến tàn nhẫn. Người đàn ông trong gương là một Minh Khang của tuổi ba mươi, vóc dáng cân đối, khuôn mặt góc cạnh không còn vẻ gầy guộc vì làm việc quá sức như những năm đầu. Đôi mắt sâu của anh, giờ đây không còn ẩn chứa sự mệt mỏi vì công việc, mà là sự lo lắng đến tột cùng, pha lẫn một quyết tâm sắt đá. Anh đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cắt ngắn gọn gàng, vẫn giữ được vẻ chỉn chu, chuyên nghiệp. Anh đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho buổi gặp mặt này, không chỉ về vẻ bề ngoài mà còn về tâm lý. Anh đã tự nhủ rằng mình sẽ nói ra tất cả, không còn giữ lại bất cứ điều gì. Nhưng liệu Yến Chi có muốn nghe? Liệu cô ấy có hiểu? Hay cô ấy đã đi quá xa, đến một nơi mà anh không thể nào chạm tới được nữa?
Minh Khang dựa người vào bồn rửa mặt bằng đá cẩm thạch mát lạnh, nhắm mắt lại. Trong thinh không của căn phòng tắm rộng lớn, tiếng nước chảy từ vòi hoa sen chưa bật, tiếng gió ngoài cửa sổ, và tiếng lòng anh hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự chờ đợi và nỗi sợ hãi. Anh tự hỏi, nếu như anh đã không chần chừ, nếu như anh đã không đặt sự "ổn định" lên trên tất cả, thì liệu mọi chuyện có khác đi không? Liệu anh và Yến Chi đã có thể viết nên một câu chuyện khác, một cái kết khác? Câu hỏi đó như một vết cứa, cứ day dứt mãi trong trái tim anh. Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu của mình, và một ký ức xa xăm bỗng ùa về, rõ nét như vừa mới xảy ra ngày hôm qua. Đó là một ký ức về một lần lỡ hẹn khác, một lần anh đã chọn lùi bước, và để lại một vết sẹo mãi không lành trong lòng.
***
Mưa phùn lất phất bay ngoài cửa sổ thư viện, vẽ nên những vệt nước mờ ảo trên tấm kính dày. Không khí se lạnh của một buổi chiều muộn cuối thu len lỏi vào từng ngóc ngách của tòa nhà cổ kính, mang theo mùi ẩm mốc của giấy cũ và gỗ. Tiếng lật sách sột soạt, tiếng gõ bàn phím lách tách từ khu vực máy tính, và tiếng bước chân khẽ khàng của những sinh viên đang miệt mài học tập, tất cả hòa quyện lại tạo nên một bản giao hưởng trầm mặc, rất đặc trưng của một thư viện trường đại học.
Minh Khang của nhiều năm về trước, khi còn là một chàng sinh viên năm cuối đầy tham vọng, đang ngồi ở một góc khuất, giữa những kệ sách cao ngất ngưởng. Ánh đèn vàng yếu ớt từ chiếc đèn bàn chỉ đủ chiếu sáng chồng sách giáo trình dày cộp và những ghi chú chi chít chữ trên tập vở của anh. Khuôn mặt anh gầy guộc hơn bây giờ, ánh mắt cũng đầy vẻ căng thẳng và mệt mỏi vì những dự án, những bài luận, và kế hoạch sự nghiệp mà anh đang ấp ủ. Mục tiêu của anh lúc đó rõ ràng như ban ngày: phải xây dựng một nền tảng vững chắc, phải ổn định, phải thành công. Tình yêu, đối với anh, là một thứ xa xỉ chỉ có thể nghĩ đến khi mọi thứ đã đâu vào đấy.
Bên cạnh anh, Thu Hằng, với vẻ ngoài thanh lịch và đôi mắt trầm tư, đang nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay anh. Cảm giác da thịt chạm vào nhau khiến Minh Khang hơi giật mình, nhưng anh không rút tay lại. Anh chỉ ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt của cô gái mà anh đã gắn bó suốt những năm đại học. Ánh mắt Thu Hằng lúc đó, anh nhớ rất rõ, đầy mong chờ, đầy hy vọng, và có cả một chút bất an. Mùi hương dịu nhẹ của sách cũ, gỗ mục, và một chút hương nước hoa của riêng Thu Hằng, lảng bảng trong không khí, càng làm cho khoảnh khắc đó trở nên sống động trong tâm trí Minh Khang hiện tại.
"Khang," Thu Hằng khẽ gọi tên anh, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng lại mang theo một sức nặng khó tả. "Anh có bao giờ nghĩ đến chúng ta không? Em muốn một tương lai có anh."
Minh Khang cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Anh biết Thu Hằng muốn gì, và anh cũng biết mình không thể cho cô điều đó vào lúc này. Anh nhìn xuống đống sách vở trên bàn, cố gắng tránh ánh mắt xoáy sâu của cô. "Anh biết, Hằng. Anh cũng muốn có em trong tương lai của anh. Nhưng em hiểu mà, anh cần phải xây dựng nền tảng vững chắc trước. Anh không muốn em phải chịu khổ. Tình yêu không thể sống bằng lý tưởng, Khang ạ. Anh muốn có một sự nghiệp vững chắc, một vị trí ổn định, để có thể lo cho người mình yêu một cuộc sống đầy đủ, không phải lo lắng về cơm áo gạo tiền."
Thu Hằng khẽ cười, một nụ cười buồn bã. "Nhưng em không sợ khổ, Khang. Em chỉ sợ anh không có em trong kế hoạch của anh. Em chỉ sợ anh mãi mãi bận rộn với những 'nền tảng vững chắc' đó mà quên mất rằng tình yêu cũng cần được vun đắp từ bây giờ, từ những điều giản dị nhất." Cô khẽ siết chặt tay anh, như thể muốn níu giữ một điều gì đó đang tuột dần khỏi tầm tay. "Anh có thấy những cặp đôi khác không? Họ không chờ đợi đến khi có tất cả. Họ cùng nhau xây dựng, cùng nhau vượt qua khó khăn. Tình yêu là một hành trình, không phải là một đích đến, Khang ạ."
Minh Khang im lặng. Anh không biết phải nói gì. Anh tin vào con đường của mình, tin rằng sự ổn định tài chính là điều kiện tiên quyết cho một tình yêu bền vững. Anh không muốn người con gái anh yêu phải chịu bất kỳ thiệt thòi nào. Đó là lý tưởng của anh, một lý tưởng mà anh đã theo đuổi một cách mù quáng, mà không nhận ra rằng nó đang dần đẩy người anh yêu ra xa.
"Anh không thể, Hằng," cuối cùng anh cũng lên tiếng, giọng anh trầm khàn, đầy vẻ kiên quyết. "Anh không thể để em phải chờ đợi anh trong vô vọng. Anh không thể hứa hẹn những điều mà anh chưa chắc chắn có thể thực hiện được. Anh cần thời gian. Anh cần sự tập trung."
Ánh mắt Thu Hằng từ từ tắt hẳn. Nụ cười trên môi cô biến mất, thay vào đó là một sự chấp nhận buồn bã. Cô từ từ rút tay mình ra khỏi tay anh, động tác chậm rãi, như một lời chia tay không thành lời. Bàn tay Minh Khang bỗng trở nên lạnh lẽo một cách lạ thường. "Vậy là... anh chọn sự nghiệp?" Giọng cô chỉ còn là một tiếng thì thầm, lạc đi trong tiếng mưa và tiếng ồn ào của thư viện. "Anh vẫn luôn chọn sự nghiệp, phải không?"
Minh Khang nhìn xuống chồng sách, không dám đối diện với ánh mắt của cô. Anh biết mình đang làm tổn thương cô, nhưng anh tin rằng đó là điều đúng đắn. Anh nghĩ rằng, một ngày nào đó, khi anh đã thành công, anh sẽ quay lại và bù đắp cho cô tất cả. Nhưng anh đã lầm. Tình yêu không chờ đợi. Thời gian không quay ngược. Và con người cũng không đứng yên để chờ đợi một ai đó mãi mãi.
Thu Hằng đứng dậy. Chiếc ghế gỗ cũ kẽo kẹt phát ra một tiếng động nhỏ. Cô không nói thêm lời nào, chỉ nhìn anh một cái thật lâu, ánh mắt chất chứa biết bao nhiêu điều không nói thành lời: sự thất vọng, sự hiểu thấu, và cả sự chấp nhận nghiệt ngã của thực tại. Sau đó, cô quay lưng bước đi, bóng dáng cô dần khuất sau những kệ sách cao, mang theo cả một phần thanh xuân và tình yêu đầu đời của Minh Khang. Anh vẫn ngồi đó, giữa mùi sách cũ và tiếng mưa, nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi cô vừa biến mất, cảm giác trống rỗng và hối tiếc bắt đầu gặm nhấm trái tim anh. Đó là lần đầu tiên, anh nếm trải cái giá của sự "ổn định", cái giá của việc đặt tương lai lên trên hiện tại.
***
Cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, kéo Minh Khang thoát ra khỏi dòng hồi ức đau đáu. Anh mở mắt, hình ảnh Thu Hằng rời đi trong thư viện tan biến, thay vào đó là hình ảnh phản chiếu của chính anh trong gương. Minh Khang của hiện tại, một người đàn ông trưởng thành, từng trải, với những nếp nhăn mờ ở khóe mắt do những năm tháng làm việc căng thẳng và những đêm dài thao thức. Anh nhìn kỹ vào đôi mắt mình, nhận ra sự khác biệt rõ rệt giữa phiên bản sinh viên non nớt, cứng nhắc của ngày xưa và người đàn ông đã học được nhiều bài học đắt giá của hôm nay.
Chính những lựa chọn sai lầm năm xưa, chính cái giá anh phải trả cho sự "ổn định" mà anh theo đuổi, đã tạo nên Minh Khang của hiện tại. Nỗi hối tiếc về Thu Hằng, về một tình yêu đã lỡ nhịp vì anh đã đến đúng người nhưng lại ở sai phiên bản của chính mình, đã trở thành một vết sẹo sâu thẳm, một bài học khắc cốt ghi tâm. Anh không bao giờ muốn lặp lại sai lầm đó, không bao giờ muốn để Yến Chi trở thành một "Thu Hằng thứ hai" trong cuộc đời anh.
"Mình sẽ không để điều đó xảy ra lần nữa," anh tự nhủ, giọng nói trầm khàn vang vọng trong căn phòng tắm yên tĩnh. "Không bao giờ." Ánh mắt anh kiên định như thép. "Dù cho Yến Chi có từ chối, mình cũng phải nói ra. Ít nhất là để không hối tiếc." Anh đã sống quá lâu với gánh nặng của những lời chưa nói, của những cảm xúc chưa được bày tỏ. Anh đã từng là một người đàn ông tin rằng chỉ khi có tất cả, anh mới xứng đáng yêu ai đó. Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng tình yêu không phải là một món đồ xa xỉ để chờ đợi. Tình yêu là một hạt mầm cần được gieo trồng và chăm sóc ngay khi có cơ hội.
Minh Khang hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi nước hoa nam tính thoang thoảng từ cổ áo sơ mi mới mà anh đã chọn từ tối qua. Nó là một mùi hương mạnh mẽ nhưng không quá nồng, rất phù hợp với một buổi sáng đầy quyết tâm như thế này. Anh đã dành cả đêm để chuẩn bị, để sắp xếp lại những suy nghĩ, những cảm xúc hỗn độn trong lòng. Anh đã tập hợp tất cả dũng khí, và giờ đây, anh đã sẵn sàng.
Anh bước ra khỏi phòng tắm, đi về phía tủ quần áo lớn, nơi những bộ suit đắt tiền và những chiếc áo sơ mi được sắp xếp gọn gàng. Anh chọn một chiếc áo sơ mi màu xanh trầm, màu sắc anh đã quyết định từ đêm qua. Nó không quá trịnh trọng, nhưng đủ lịch sự, đủ để thể hiện sự chân thành của anh. Anh mặc nó vào, từng động tác dứt khoát, không còn chút do dự nào. Anh vuốt tóc, chỉnh lại cổ áo, nhìn vào hình ảnh mình trong gương một lần nữa. Người đàn ông nhìn lại anh trong gương không còn là kẻ lo lắng, sợ hãi như vài giờ trước. Đó là một Minh Khang đã chấp nhận mọi kết quả, một Minh Khang đã sẵn sàng đối mặt với sự thật, dù nó có đau lòng đến mấy.
Anh đã đến điểm cuối của hành trình nội tâm này. Anh đã nhìn lại quá khứ, đã rút ra bài học. Anh đã đối diện với nỗi sợ hãi của mình, và biến nó thành động lực. Chiếc đồng hồ Thụy Sĩ trên bàn lúc này không còn là biểu tượng của thời gian đã mất, mà là một lời nhắc nhở về sự quý giá của từng khoảnh khắc hiện tại. Anh sẽ không để thời gian cướp đi cơ hội của mình một lần nữa. Sẽ không còn sự chần chừ, không còn sự hối tiếc. Anh sẽ đặt cược tất cả những gì mình có, không phải cho một hợp đồng bạc tỷ, mà cho một lời tỏ tình, cho tình yêu mà anh đã ấp ủ suốt bao năm qua.
Bình minh đã lên, nhuộm vàng cả thành phố. Ánh nắng rực rỡ len lỏi vào căn penthouse, xua tan đi màn sương mờ ảo của buổi sớm và cả những đám mây u ám trong lòng Minh Khang. Anh đã sẵn sàng. Sẵn sàng cho cuộc gặp gỡ định mệnh, nơi anh sẽ đặt tất cả trái tim mình lên bàn, không chút giấu giếm.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.