Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 352: Dấu Chân Mưa: Lời Mở Đầu Cho Một Kết Thúc

Minh Khang bước ra khỏi căn hộ penthouse, ánh nắng cuối ngày trải vàng trên những tán cây xanh mướt của con đường quen thuộc. Mùi hương của nước hoa nam tính phảng phất, hòa cùng làn gió nhẹ buổi chiều, mang theo chút hương hoa sữa đầu mùa từ đâu đó. Anh cài cúc áo sơ mi màu xanh trầm, cảm nhận sự mềm mại của chất vải lụa trên da thịt. Đôi giày da được đánh bóng kỹ lưỡng, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ. Mỗi bước chân của anh đều dứt khoát, nhưng ẩn sâu bên trong là một trái tim đang đập nhanh không ngừng, như thể muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh đã tự nhủ rằng mình đã sẵn sàng, đã chấp nhận mọi kết quả, nhưng lý trí là một chuyện, cảm xúc lại là một chuyện khác. Đặc biệt là khi người anh sắp gặp là Yến Chi.

Chiếc xe hơi sang trọng của Minh Khang lướt êm trên đường phố, mang theo anh qua những con phố đông đúc của Sài Gòn. Những tòa nhà cao tầng, những biển quảng cáo rực rỡ lướt qua khung cửa kính, nhưng tâm trí anh lại đang lạc về một nơi khác, nơi những ký ức và cảm xúc đan xen. Anh nhớ về cái lần đầu tiên anh gặp cô, khi cô còn là một cô gái trẻ với ánh mắt lấp lánh sự tổn thương nhưng vẫn đầy sức sống. Anh nhớ về những lần lỡ nhịp sau đó, khi anh mải mê theo đuổi sự nghiệp, khi anh tin rằng sự ổn định là tấm vé duy nhất dẫn đến hạnh phúc. Giờ đây, khi anh đã có được phần nào sự "ổn định" ấy, anh mới nhận ra rằng có những thứ quý giá hơn bạc tiền, hơn danh vọng, và thứ đó chính là thời điểm.

Quán Cafe 'Dấu Chân Mưa' hiện ra trước mắt anh, nép mình trong một con hẻm nhỏ với những bức tường cũ kỹ phủ đầy rêu phong. Nó vẫn giữ nguyên nét kiến trúc Pháp thuộc cổ kính, với những ô cửa sổ gỗ màu xanh bạc phếch và ban công sắt uốn lượn. Minh Khang đậu xe gọn gàng ở một góc khuất, hít một hơi thật sâu trước khi bước xuống. Từ bên ngoài, anh đã có thể nghe thấy tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng văng vẳng, như một lời thì thầm của quá khứ. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với chút hương bánh ngọt mới ra lò và mùi gỗ cũ, phảng phất trong không khí, tạo nên một bầu không khí ấm cúng nhưng cũng đầy hoài niệm.

Anh bước vào, cảm nhận hơi lạnh từ điều hòa phả vào mặt, xua đi chút oi ả của buổi chiều tà. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng cổ treo trên trần nhà và những ngọn nến nhỏ trên bàn tạo nên một không gian lãng mạn, yên tĩnh, nhưng đôi khi cũng có chút u buồn. Quán không quá đông, chỉ lác đác vài cặp đôi thì thầm bên nhau, hay một vài người ngồi đọc sách. Anh chọn một góc quen thuộc, nơi ánh nắng chiều hắt qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền gạch hoa văn cổ điển. Đây là chiếc bàn mà họ đã từng ngồi trong lần gặp gỡ thứ tư, cái lần mà anh đã cảm nhận rõ nhất khoảng cách vô hình giữa họ, cái lần mà anh đã nhận ra mình đã đến quá muộn.

Anh ngồi xuống chiếc ghế gỗ bọc nệm êm ái, kéo cổ áo sơ mi cho thoáng. Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay Thụy Sĩ liên tục, từng giây trôi qua đều nặng trĩu. Mọi ký ức về những lần gặp gỡ trước đây, đặc biệt là 'Lần gặp gỡ thứ tư' và cái cảm giác "quá muộn" ấy, lại ùa về như một thước phim quay chậm. Lúc đó, Yến Chi đã bình yên đến lạ thường, một sự bình yên mà anh chưa bao giờ thấy ở cô trước đây. Cô không còn chờ đợi, không còn bận tâm đến những lời hứa hẹn về tương lai xa vời. Cô đã học cách sống cho hiện tại, học cách tự yêu lấy mình, và điều đó khiến anh vừa ngưỡng mộ vừa sợ hãi. Sợ hãi vì có lẽ, anh đã hoàn toàn mất đi cơ hội của mình.

Minh Khang hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh. Anh đặt chiếc điện thoại lên bàn, sau đó lại cầm lên, mở màn hình khóa rồi lại tắt đi. Bàn tay anh khẽ vuốt phẳng vạt áo sơ mi, một cử chỉ vô thức thể hiện sự lo lắng. Anh tự hỏi, Yến Chi sẽ trông thế nào hôm nay? Cô có thay đổi gì không? Liệu cô có còn giữ chút cảm xúc nào cho anh, hay tất cả đã tan biến theo dòng chảy thời gian? Anh đã chuẩn bị rất nhiều điều để nói, những lời anh đã ấp ủ suốt bao năm qua, những lời hối tiếc, những lời xin lỗi, và cả lời tỏ tình chân thành nhất. Nhưng liệu cô có lắng nghe không? Hay cô sẽ chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, một nụ cười lịch sự mà xa cách, và nói rằng tất cả đã là quá khứ?

Anh nhắm mắt lại, tựa lưng vào ghế. Tiếng nhạc acoustic vẫn du dương, nhưng trong tai anh lại vang vọng những câu nói của Hoàng Nam, lời khuyên của người bạn thân về việc đối mặt với sự thật, dù kết quả có ra sao. "Mày phải nói ra, Khang. Ít nhất là để không hối tiếc." Và cả những hồi ức về Thu Hằng, về cái giá đắt anh đã phải trả cho sự chần chừ, cho cái kén an toàn của sự "ổn định". Anh không muốn Yến Chi trở thành một vết sẹo nữa trong cuộc đời mình. Không phải bằng cách né tránh, mà bằng cách đối mặt, một lần và mãi mãi. Anh mở mắt, ánh mắt kiên định nhìn ra cửa, tự nhủ: "Mình sẽ không để thời điểm đánh bại mình lần nữa." Hơi ấm từ ly cà phê sứ mà Duy vừa đặt xuống bàn lan tỏa vào lòng bàn tay anh, mang theo chút an ủi. Anh nhấp một ngụm, vị đắng nhẹ nhàng lan tỏa trong khoang miệng, như chính hương vị của cuộc đời anh.

***

Trong khi Minh Khang đang vật lộn với những dòng suy nghĩ hỗn độn và cảm giác bồn chồn khó tả, Yến Chi cũng vừa bước ra khỏi Studio Sắc Màu. Buổi chiều hôm đó, cô vừa hoàn thành một bộ ảnh cưới ngoài trời, và cảm giác mệt mỏi nhưng mãn nguyện vẫn còn vương vấn. Cô mặc một chiếc váy màu xanh mint nhẹ nhàng, chất liệu linen mềm mại, tôn lên dáng người thanh thoát của cô. Mái tóc dài được búi cao lỏng lẻo, vài lọn tóc con lòa xòa trước trán, tạo vẻ tự nhiên, phóng khoáng. Cô không trang điểm cầu kỳ, chỉ một lớp kem chống nắng mỏng và chút son dưỡng môi, nhưng vẫn toát lên vẻ tươi tắn, rạng rỡ. Đôi mắt cô vẫn toát lên sự thông minh và linh hoạt, nhưng giờ đây đã thêm vào đó một sự bình yên, tĩnh lặng mà thời gian và những trải nghiệm đã mang lại.

Cô cầm chiếc túi xách canvas màu be, bước đi trên vỉa hè lát gạch, giữa những tiếng còi xe và sự ồn ào thường thấy của thành phố. Thay vì cảm thấy khó chịu, cô lại thấy mọi thứ thật quen thuộc và dễ chịu. Cuộc sống của cô giờ đây đã ổn định, không phải theo kiểu "ổn định" mà Minh Khang từng theo đuổi, mà là một sự ổn định trong tâm hồn, một sự hài lòng với những gì mình có và những gì mình đang làm. Cô không còn vội vã, không còn chờ đợi điều gì quá lớn lao. Cô sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, tận hưởng từng nụ cười, từng hơi thở.

Minh Khang đã mời cô gặp mặt. Một tin nhắn ngắn gọn, lịch sự, nhưng đủ để cô nhận ra sự nghiêm túc đằng sau nó. "Yến Chi, anh muốn gặp em để nói chuyện một chút về chuyện cũ. Em có rảnh vào chiều thứ Năm không?" "Chuyện cũ" – hai từ đó khiến cô hơi khựng lại, nhưng rồi cô mỉm cười nhẹ. Quá khứ đã qua, và cô đã chấp nhận nó như một phần không thể thiếu của cuộc đời mình. Cô không còn giận dỗi, không còn nuối tiếc. Chỉ còn lại sự chấp nhận và một chút hoài niệm dịu dàng. Cô đồng ý, đơn giản vì cô nghĩ, mọi chuyện cần có một sự kết thúc rõ ràng, dù là một kết thúc đã quá lâu rồi.

Cô bước vào con hẻm nhỏ dẫn đến Quán Cafe 'Dấu Chân Mưa', nơi mà cả cô và Minh Khang đều có những kỷ niệm. Tiếng nhạc acoustic vọng ra, mùi cà phê quen thuộc ôm ấp lấy cô. Cô khẽ mỉm cười, nhớ lại những lần mình đã ngồi ở đây, một mình, lắng nghe tiếng mưa rơi trên mái kính, và viết những dòng nhật ký về những cảm xúc của mình. Lúc đó, cô còn rất dễ tổn thương, còn rất nhiều nỗi niềm. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã khác.

"Chào Duy," cô cất giọng trong trẻo, nụ cười tươi tắn nở trên môi khi cô thấy chàng barista điển trai với mái tóc tạo kiểu và hình xăm nhỏ trên cổ tay đang đứng sau quầy.

Duy ngẩng đầu lên, ánh mắt anh sáng bừng khi thấy cô. "Chào chị Yến Chi! Cà phê của chị hôm nay vẫn như mọi khi chứ ạ?" Anh nói với nụ cười thân thiện, chuyên nghiệp. Anh đã quá quen với Yến Chi, người khách quen luôn gọi một ly trà trái cây ấm nóng và ngồi ở góc cửa sổ.

Yến Chi khẽ lắc đầu, ánh mắt cô lướt qua một lượt khắp quán, rồi dừng lại ở một góc quen thuộc. "Hôm nay chị có hẹn, Duy. Cảm ơn em." Cô nhẹ nhàng đáp, rồi ánh mắt cô chạm vào Minh Khang, người đang ngồi ở chiếc bàn quen thuộc, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào cô, đầy vẻ mong chờ và căng thẳng. Nụ cười trên môi Yến Chi khẽ nhạt đi một chút, không phải vì khó chịu, mà vì một sự lịch sự, có chút xa cách tự nhiên. Khoảng cách đó, giờ đây, không phải do cô cố tình tạo ra, mà nó đã trở thành một phần của cô, một hàng rào vô hình bảo vệ sự bình yên mà cô đã dày công xây dựng.

Cô bước đến bàn của Minh Khang, từng bước chân nhẹ nhàng, thanh thoát. Khi cô đến gần, cô có thể thấy rõ sự căng thẳng trên gương mặt anh, những nếp nhăn mờ ở khóe mắt, và đôi mắt sâu ẩn chứa nhiều suy tư. Anh đã thay đổi rất nhiều. Không còn là chàng trai trẻ đầy tham vọng đến mức cứng nhắc, mà là một người đàn ông trưởng thành hơn, nhưng cũng có vẻ mệt mỏi hơn.

"Chào Khang," cô nhẹ nhàng nói, giọng nói vẫn trong trẻo nhưng không còn chút tình cảm thân mật nào vương vấn. Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện, đặt chiếc túi xách xuống bên cạnh. Ánh mắt cô lướt qua anh một cách nhanh chóng, như thể chỉ để xác nhận sự hiện diện của anh, sau đó lại hướng về phía cửa sổ, nhìn ra con hẻm nhỏ. Cô giữ một khoảng cách an toàn, không phải bằng lời nói hay hành động thô lỗ, mà bằng chính sự bình thản, tĩnh tại của mình.

***

Duy nhanh chóng mang ra hai món đồ uống. Một ly cà phê sứ màu trắng tinh tế dành cho Minh Khang, vẫn còn bốc hơi nghi ngút, và một ly trà trái cây ấm nóng với vài lát cam, táo và cánh hoa hồng khô cho Yến Chi. "Của anh chị đây ạ," Duy mỉm cười nói, đặt nhẹ nhàng xuống bàn, sau đó lịch sự cúi đầu và rời đi, trả lại không gian riêng tư cho hai người.

Một sự im lặng khó xử bao trùm căn phòng. Tiếng nhạc acoustic vẫn du dương, tiếng ly tách va chạm nhẹ nhàng ở quầy bar, và những tiếng trò chuyện thì thầm của các vị khách khác dường như trở nên xa xăm, chỉ còn lại sự tĩnh lặng nặng nề giữa hai người. Minh Khang cảm thấy lòng bàn tay mình ướt đẫm mồ hôi, và trái tim anh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh đã chuẩn bị rất nhiều, nhưng giờ đây, mọi lời nói đều như mắc kẹt trong cổ họng.

Anh cố gắng phá vỡ sự im lặng bằng những câu hỏi xã giao, những lời lẽ mà anh nghĩ là an toàn nhất. "Dạo này em vẫn ổn chứ, Yến Chi? Công việc ở Studio Sắc Màu thế nào rồi?" Giọng anh nghe có vẻ gượng gạo, không tự nhiên như anh mong muốn.

Yến Chi khẽ nhấp một ngụm trà, hơi ấm từ ly trà lan tỏa vào môi cô, mang theo vị ngọt dịu và hương thơm thư thái. Cô đặt ly xuống bàn, nhẹ nhàng nhìn anh. Đôi mắt cô vẫn sáng, nhưng không còn chút tia lửa nào của những cảm xúc mãnh liệt ngày xưa. "Em vẫn ổn, Khang. Công việc cũng khá bận rộn nhưng em rất thích. Mỗi ngày đều là một trải nghiệm mới, và em được làm những điều mình đam mê." Cô nói, giọng điệu bình thản, không hề đi sâu vào chi tiết, nhưng cũng không hẳn là xa cách. Cô chỉ đơn thuần là đang kể về cuộc sống của mình, không kỳ vọng gì nhiều hơn. "Anh thì sao? Dạo này công việc của anh vẫn thuận lợi chứ?"

Minh Khang cảm thấy một sự hụt hẫng nhẹ khi nghe cô trả lời. Cô không hỏi han sâu hơn, không có chút tò mò nào về những gì anh đã trải qua. Anh biết, đó là một dấu hiệu của sự buông bỏ, của một Yến Chi đã không còn chờ đợi. "Anh... Cũng vậy. Luôn bận rộn." Anh ngập ngừng, cảm thấy lời nói của mình lạc lõng trong không gian yên tĩnh của quán cà phê. "Vẫn những dự án cũ, vẫn những con số và những cuộc họp triền miên." Anh cố gắng nở một nụ cười, nhưng nó lại trở nên méo mó.

Anh nhìn cô, nhìn thấy sự bình yên trong đôi mắt cô, một sự bình yên mà anh chưa bao giờ có được trong suốt những năm tháng mải mê xây dựng sự nghiệp. Anh đã từng nghĩ rằng sự ổn định tài chính sẽ mang lại bình yên, nhưng giờ đây anh nhận ra bình yên thực sự đến từ bên trong, từ một trái tim đã học cách chấp nhận và buông bỏ. Và chính sự bình yên đó của Yến Chi lại trở thành một rào cản vô hình, một bức tường kiên cố mà anh không biết phải làm sao để vượt qua.

Anh hít một hơi sâu, lấy hết can đảm. Anh biết, nếu anh cứ tiếp tục nói về công việc, về những chuyện xã giao vô thưởng vô phạt, anh sẽ không bao giờ có thể chạm đến điều cốt lõi mà anh muốn nói. Anh đã đến đây vì một mục đích khác, một mục đích lớn hơn tất cả những hợp đồng bạc tỷ mà anh đã từng theo đuổi.

Minh Khang đặt ly cà phê xuống bàn, tiếng sứ va chạm nhẹ vào mặt gỗ. Anh gạt bỏ những lo lắng, những sợ hãi sang một bên. Anh nhìn thẳng vào mắt Yến Chi, cố gắng truyền tải tất cả sự chân thành và quyết tâm của mình qua ánh nhìn. "Yến Chi," anh bắt đầu, giọng anh khẽ run lên một chút, "Anh muốn nói chuyện với em về... chuyện cũ."

Anh nói ra ba từ đó, "chuyện cũ", nghe thật giản dị, nhưng lại ẩn chứa cả một biển trời cảm xúc, những hối tiếc, những nhớ nhung, và cả những điều chưa bao giờ được nói ra. Ánh mắt anh không rời cô, mong chờ một phản ứng, một tia sáng nào đó.

Yến Chi khẽ nhấp một ngụm trà nữa, sau đó đặt ly xuống một cách chậm rãi, như thể đang suy nghĩ rất kỹ. Ánh mắt cô cũng nhìn thẳng vào anh, nhưng nó không biểu lộ nhiều cảm xúc, chỉ là một sự tĩnh lặng đến khó tả. Cô vẫn bình thản, vẫn giữ một khoảng cách an toàn, như một hòn đảo nhỏ giữa đại dương mênh mông, độc lập và tự tại. Khoảnh khắc đó, Minh Khang cảm thấy như thời gian ngừng lại. Tiếng nhạc acoustic bỗng trở nên quá lớn, hay là do nhịp tim anh đang đập quá nhanh? Anh chờ đợi, chờ đợi câu trả lời của cô, chờ đợi điều sẽ định đoạt tất cả. Anh đã đặt cược tất cả những gì mình có, không phải cho một hợp đồng bạc tỷ, mà cho một lời tỏ tình, cho tình yêu mà anh đã ấp ủ suốt bao năm qua, và giờ là lúc anh phải đối mặt với kết quả. Mọi thứ đều phụ thuộc vào ánh mắt bình yên ấy, vào sự tĩnh lặng khó hiểu của cô.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free