Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 354: Chuyện Cũ: Khoảng Trống Và Nỗi Đắn Đo

“Không phải bây giờ.”

Ba từ đó, giản dị đến mức tàn nhẫn, đã tóm gọn tất cả những gì Minh Khang sợ hãi nhất. Chúng như một lưỡi dao sắc bén, nhẹ nhàng cứa vào trái tim anh, khiến nó nhói lên một cách âm ỉ, không dứt. Anh đã chuẩn bị cho vô vàn kịch bản, cho sự giận dữ, cho những lời trách móc, thậm chí là sự thờ ơ lạnh nhạt, nhưng không phải là sự điềm tĩnh đến đáng sợ này. Yến Chi của ngày xưa sẽ bùng nổ, sẽ khóc, sẽ chất vấn anh đến cùng. Yến Chi của bây giờ chỉ nhẹ nhàng thốt ra câu nói ấy, rồi đặt ly trà xuống bàn, dứt khoát như đặt xuống một gánh nặng vô hình.

Không gian quán cà phê “Dấu Chân Mưa” dường như nín thở. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vẫn vang vọng đâu đó, tiếng ly tách va chạm lách cách từ xa, mùi cà phê rang xay và hương hoa nhài thoang thoảng vẫn vương vấn trong không khí, nhưng tất cả dường như bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng đến ngột ngạt giữa hai người. Minh Khang nhìn cô, cố gắng đọc vị cảm xúc qua đôi mắt sâu thẳm ấy, nhưng chỉ thấy một hồ nước tĩnh lặng, không gợn sóng, một sự bình yên mà anh không thể chạm tới. Sự tĩnh lặng đó đáng sợ hơn bất kỳ cơn bão nào. Anh biết, anh đã đến đúng người, nhưng sai thời điểm, một lần nữa. Và lần này, có lẽ là vĩnh viễn.

Duy, chàng barista với mái tóc tạo kiểu và hình xăm nhỏ trên cổ tay, đang lau quầy bar một cách chuyên nghiệp. Anh đã quen với những câu chuyện tình yêu, những cuộc hội ngộ hay chia ly diễn ra trong quán. Anh tinh ý cảm nhận được luồng khí căng thẳng vô hình giữa bàn số ba, nơi hai vị khách quen đang ngồi, nhưng anh tuyệt đối không can thiệp, chỉ lặng lẽ làm công việc của mình, như một nhân chứng thầm lặng của những mảnh đời. Anh đưa tay chỉnh lại gọng kính, rồi mỉm cười nhẹ khi một vị khách mới bước vào, phá vỡ bầu không khí có phần nặng nề.

“Anh muốn xin lỗi, và anh muốn em hiểu ư?” Yến Chi nhẹ nhàng lên tiếng, giọng cô vẫn đều đều, không một chút biểu cảm rõ rệt. Đôi mắt cô nhìn thẳng vào Minh Khang, không né tránh, cũng không dò xét, chỉ đơn thuần là nhìn. Cô không phải đang chất vấn, mà là đang xác nhận, như thể cô đã biết trước những lời anh sẽ nói, và đang tự hỏi bản thân liệu chúng có ý nghĩa gì vào lúc này. Trong ánh mắt cô, Minh Khang nhận ra một chút gì đó của sự tò mò, một chút dè dặt, và một sự cảnh giác tinh tế được che giấu sau vẻ ngoài bình thản. Cô đã học được cách bảo vệ mình, cách tạo ra một hàng rào vô hình mà anh khó lòng vượt qua.

Minh Khang cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Anh nuốt khan, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. Anh đã tập luyện khoảnh khắc này hàng trăm lần, đã chuẩn bị cho đủ mọi phản ứng, nhưng sự bình tĩnh của cô khiến anh bối rối. Anh biết mình phải nói, phải giải tỏa những gánh nặng đã đè nén anh suốt bao năm qua. “Anh... anh muốn em hiểu những gì đã xảy ra, từ góc nhìn của anh. Và anh muốn... anh muốn xin lỗi. Vì tất cả.” Anh nói, lời xin lỗi bật ra từ tận đáy lòng, mang theo tất cả sự hối hận và thành khẩn mà anh có. Anh không chỉ xin lỗi cô, mà còn xin lỗi cả phiên bản trẻ tuổi của chính mình, người đã quá mù quáng với sự nghiệp mà bỏ qua những giá trị thực sự của cuộc sống. Anh đã từng nghĩ sự nghiệp là tất cả, rằng phải có một nền tảng vững chắc mới xứng đáng để yêu một ai đó. Giờ đây, anh nhận ra cái giá của sự ổn định mà anh đã theo đuổi là gì. Anh đã từng tin vào tương lai, tin rằng những gì tốt đẹp nhất luôn ở phía trước, nhưng anh đã quên mất rằng hiện tại mới là điều quý giá nhất.

Yến Chi khẽ nhấp một ngụm trà nữa, hơi ấm từ ly trà lan tỏa trong miệng, mang theo vị ngọt dịu và hương hoa nhài thoang thoảng. Mùi hương ấy, quen thuộc đến nao lòng, từng là mùi hương cô yêu thích mỗi khi ghé quán này vào những chiều mưa. Cô đã từng là người phụ nữ của cảm xúc, của những rung động mãnh liệt, tin vào hiện tại và không chờ đợi điều kiện đủ đầy. Nhưng thời gian và những trải nghiệm đã dạy cô cách che giấu, cách bảo vệ trái tim mình khỏi những tổn thương không đáng có. Cô đã xây dựng cho mình một thế giới riêng, nơi cô có thể bình yên và tự tại, không còn phải chờ đợi hay kỳ vọng vào bất kỳ ai. Cái bình yên đó, cô đã phải đánh đổi bằng rất nhiều nước mắt và sự chấp nhận.

“Em đã nghĩ mình hiểu rất rõ rồi, Minh Khang.” Yến Chi lặp lại, giọng cô vẫn nhẹ nhàng, nhưng sự nhấn mạnh vào cụm từ “hiểu rất rõ rồi” khiến Minh Khang cảm thấy như một cú đánh mạnh vào lồng ngực. “Nhưng nếu anh vẫn muốn kể, vậy em sẽ lắng nghe. Nhưng anh phải biết, đã có những điều... không thể quay lại được nữa.” Lần này, cô không chỉ nói, cô còn nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt kiên định và không chút dao động. Câu nói đó của cô như một lời cảnh báo, một ranh giới rõ ràng mà cô vẽ ra. Cô không còn là Yến Chi của ngày xưa, phiên bản ngây thơ, đầy mơ mộng và dễ bị tổn thương. Cô đã trưởng thành, đã học được cách chấp nhận và buông bỏ.

Minh Khang cảm thấy một làn hơi lạnh chạy dọc sống lưng. Anh biết, anh hiểu điều đó. Anh đã cảm nhận được điều đó từ cái cách cô xuất hiện, từ nụ cười lịch sự nhưng xa cách của cô. Nhưng việc nghe chính cô nói ra, bằng một giọng điệu điềm tĩnh đến vậy, lại là một sự thật nghiệt ngã đến đau lòng. Anh nắm chặt tay dưới gầm bàn, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Anh chỉ muốn nói ra, muốn trút bỏ gánh nặng này, dù biết rằng điều đó không thể thay đổi bất cứ điều gì. “Anh biết. Anh hiểu. Anh chỉ... muốn nói ra. Muốn em nghe.” Giọng anh khẩn cầu, ánh mắt anh đầy mong đợi, như một người sắp chết đuối đang cố vươn tay tìm kiếm một cành cây mục nát. Anh muốn cô nghe, không phải để cô thay đổi quyết định, mà để anh được thanh thản, để anh có thể chấp nhận sự thật đau lòng này. Anh cần phải nói ra những lời này để anh có thể tiến về phía trước, dù con đường đó không có cô.

Yến Chi không đáp lời ngay. Cô nhìn Minh Khang, rồi ánh mắt lướt qua ly cà phê sứ của anh, cái ly mà anh luôn gọi mỗi khi đến đây. Những chi tiết nhỏ nhặt ấy, những thói quen cũ, những kỷ niệm thoáng qua như một thước phim quay chậm trong tâm trí cô. Cô biết, lắng nghe anh nói có thể sẽ làm xáo trộn sự bình yên mà cô đã dày công xây dựng. Những lời nói ấy, dù là hối hận hay xin lỗi, cũng có thể khơi gợi lại những vết thương đã lành, những ký ức đã ngủ yên. Nhưng cô cũng nhận ra, đây là cơ hội để cô khép lại hoàn toàn một chương cũ, một cách dứt khoát và không còn vương vấn. Một sự tò mò xen lẫn một chút tiếc nuối len lỏi trong lòng cô. Cô muốn biết, muốn hiểu, rốt cuộc anh đã nghĩ gì, đã trải qua những gì mà phải đến tận bây giờ mới có thể nói ra những lời này. Cô đã không còn chờ đợi, nhưng cô vẫn có thể lắng nghe. Lắng nghe như một người bạn cũ, như một nhân chứng cho một câu chuyện đã lỡ.

***

Minh Khang bắt đầu câu chuyện của mình một cách dè dặt, từng câu chữ như được cân nhắc kỹ lưỡng trước khi thốt ra. Anh không muốn nói quá nhanh, cũng không muốn bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Anh muốn cô hiểu, thực sự hiểu. Giọng anh trầm, có chút khàn, phản ánh sự mệt mỏi và hối hận đã tích tụ trong anh suốt những năm qua. Anh nhìn xuống bàn, đôi khi ngước lên nhìn Yến Chi, tìm kiếm một dấu hiệu, một sự phản ứng, nhưng cô vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, đôi mắt cô tập trung vào anh, lắng nghe từng từ một, như thể đang xem một cuốn phim cũ.

“Ngày đó, anh nghĩ sự nghiệp là tất cả. Anh nghĩ phải có một nền tảng vững chắc mới xứng đáng… xứng đáng để yêu một ai đó.” Minh Khang nói, giọng anh đầy hối hận. Anh nhớ lại phiên bản của chính mình năm 27 tuổi, một chàng trai trẻ đầy tham vọng, khao khát khẳng định bản thân trong giới kinh doanh khắc nghiệt. Những đêm thức trắng bên bản kế hoạch, những cuộc họp kéo dài đến khuya, những áp lực từ sếp, từ đối tác, tất cả đều là động lực để anh tiến lên. Anh tin rằng, chỉ khi có sự nghiệp vững vàng, có tài chính ổn định, anh mới có thể mang lại hạnh phúc và sự an toàn cho người mình yêu. Anh đã dùng lý trí để lý giải mọi thứ, để sắp xếp thứ tự ưu tiên trong cuộc đời, và tình yêu, khi đó, đã bị xếp sau sự nghiệp. Anh đã tự nhủ với bản thân rằng “tình yêu có thể chờ đợi”, rằng “khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó”. Những câu nói đó, giờ đây nghe lại, chua xót và ngây thơ đến lạ. Anh đã không nhận ra rằng, sự ổn định mà anh theo đuổi lại có một cái giá quá đắt.

Trong khi Minh Khang đang giãi bày, nội tâm Yến Chi lại đang dậy sóng. Cô vẫn giữ vẻ mặt không biểu cảm, nhưng trong tâm trí cô, những câu hỏi cứ liên tục vang vọng. *Sự nghiệp là tất cả? Vậy còn cảm xúc, còn những rung động của em khi đó thì sao? Anh đã từng nghĩ đến chưa?* Cô nhớ lại Yến Chi của những năm tháng ấy, một cô gái vừa trải qua đổ vỡ, đang khao khát một tình yêu chân thành, một sự an ủi, một bờ vai để tựa vào. Cô không cần một người đàn ông giàu có hay quyền lực, cô chỉ cần một người đàn ông biết lắng nghe, biết sẻ chia, biết trân trọng những rung động nhỏ bé nhất. Cô đã tin vào hiện tại, tin rằng tình yêu không cần phải chờ đợi những điều kiện đủ đầy, chỉ cần hai trái tim rung động là đủ. Cô đã từng nhìn thấy sự mệt mỏi trong mắt anh, sự kiệt sức trên gương mặt anh, nhưng cô cũng nhìn thấy sự xa cách, sự ưu tiên mà anh dành cho công việc. Khi đó, cô đã tự hỏi, liệu mình có thực sự quan trọng trong cuộc đời anh không? Hay cô chỉ là một lựa chọn, một điều có thể trì hoãn?

Minh Khang tiếp tục, giọng anh nặng trĩu. “Anh đã sai. Anh đã để thời gian trôi qua, để cơ hội trôi qua…” Ánh mắt Minh Khang tìm kiếm sự thấu hiểu từ Yến Chi, một tia hy vọng mong manh rằng cô sẽ hiểu được những gì anh đã trải qua, những gì anh đã phải đánh đổi. Anh kể về những đêm dài cô đơn trong căn hộ xa hoa nhưng trống trải, về những thành công rực rỡ trên thương trường nhưng không có ai để chia sẻ, về những khoảnh khắc anh bất chợt nhìn thấy cô trên phố, trong một quảng cáo, hay qua lời kể của bạn bè, và nỗi day dứt ấy lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh nhận ra rằng, cái giá của sự ổn định không chỉ là những đêm mất ngủ, mà còn là sự trống rỗng trong tâm hồn, là những cơ hội đã mất đi, là những người anh đã vô tình bỏ lỡ.

*Sai lầm? Hay chỉ là lựa chọn? Và bây giờ anh muốn sửa chữa điều gì khi em đã tìm thấy con đường của riêng mình?* Nội tâm Yến Chi phản bác. Cô không phủ nhận sự hối hận của anh, nhưng cô cũng không thể quên đi những gì cô đã phải trải qua. Cô đã từng chờ đợi, đã từng mong mỏi anh nhận ra cô, nhưng khi anh vẫn mãi mê với sự nghiệp, cô đã học cách tự đứng vững, học cách yêu thương bản thân và tìm kiếm bình yên từ những điều nhỏ nhặt nhất. Cô đã không còn là người phụ nữ yếu đuối, chỉ biết chờ đợi tình yêu đến với mình. Cô đã chủ động xây dựng cuộc sống mà cô mong muốn, một cuộc sống độc lập, tự chủ, không phụ thuộc vào bất kỳ ai. Cái bình yên mà cô đang có, cô đã phải đánh đổi bằng rất nhiều nỗ lực và sự kiên cường. Nó không phải là một món quà từ trên trời rơi xuống, mà là thành quả của một hành trình dài.

Ánh sáng chiều tà bắt đầu len lỏi qua ô cửa sổ, nhuộm một màu vàng cam lên sàn gỗ cũ kỹ. Những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, tạo nên một khung cảnh lãng mạn nhưng cũng đầy u hoài. Tiếng nhạc acoustic vẫn đều đều, như một sợi dây vô hình kết nối và chia cắt hai tâm hồn đang ngồi đối diện. Minh Khang nhìn xuống bàn, đôi tay anh đặt hờ trên mặt bàn gỗ, những ngón tay khẽ gõ nhẹ theo một nhịp điệu vô thức, sự căng thẳng hiện rõ qua từng cử động nhỏ. Yến Chi nhấp một ngụm trà, giữ vẻ mặt không biểu cảm, nhưng ánh mắt cô đôi lúc liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt, như thể đang tìm kiếm một sự xác nhận cho những suy nghĩ trong lòng. Cô không muốn bị cuốn vào những lời hối hận của anh, không muốn để những cảm xúc cũ trỗi dậy. Cô muốn giữ vững ranh giới, giữ vững sự bình yên mà cô đã dày công có được. Cô biết, việc lắng nghe anh nói có thể là một con dao hai lưỡi. Một mặt, nó có thể mang lại sự giải thoát, một sự khép lại hoàn toàn cho quá khứ. Mặt khác, nó có thể mở lại những vết thương đã lành, làm xáo trộn cuộc sống hiện tại của cô. Nhưng cô đã quyết định lắng nghe, không phải vì anh, mà vì chính cô.

***

Cuộc trò chuyện đi vào một khoảng lặng ngắn. Minh Khang khẽ thở dài, cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi những lời chất chứa bấy lâu đã được nói ra, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một nỗi lo lắng vô hình bao trùm. Anh chờ đợi phản ứng từ Yến Chi, từ đôi mắt cô, từ cách cô đặt ly trà xuống, từ bất kỳ cử chỉ nhỏ nào có thể tiết lộ suy nghĩ của cô. Không khí trong quán cà phê dường như càng trầm lắng hơn khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, những tia nắng cuối cùng yếu ớt lướt qua khung cửa sổ, để lại một màu xám bạc u buồn. Mùi cà phê và bánh ngọt vẫn quấn quýt trong không gian ấm cúng, nhưng không thể xua đi sự lạnh lẽo trong lòng Minh Khang.

Yến Chi vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng trong tâm trí cô, một cuộc đấu tranh nội tâm đang diễn ra. Cô đã nghe những lời của Minh Khang, những lời hối hận và xin lỗi muộn màng. Cô nhận ra rằng việc nghe anh nói có thể làm xáo trộn sự bình yên mà cô đã dày công xây dựng, cái bình yên mà cô đã phải đánh đổi bằng rất nhiều nước mắt và sự kiên cường. Nhưng cô cũng nhận ra rằng, đây là cơ hội cuối cùng để cô khép lại hoàn toàn chương cũ của cuộc đời mình, không còn bất kỳ vướng bận hay day dứt nào. Cô đã học được cách đối diện với quá khứ một cách mạnh mẽ, không còn trốn tránh hay sợ hãi.

Cô khẽ nhấp một ngụm trà cuối cùng, vị ngọt dịu và hương hoa nhài vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi. Cô đặt ly sứ xuống bàn một cách nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, tiếng va chạm nhỏ của gốm sứ vang lên trong không gian tĩnh mịch, như một dấu chấm hết cho một suy nghĩ, một quyết định. Ánh mắt cô một lần nữa nhìn thẳng vào Minh Khang, lần này không còn là sự tò mò hay dè dặt, mà là sự kiên định và một chút gì đó của sự chấp nhận nghiệt ngã của số phận.

“Vậy, anh muốn em lắng nghe toàn bộ ‘chuyện cũ’ đó ư?” Giọng Yến Chi vẫn nhẹ nhàng, nhưng có một chút gì đó giống như một tiếng thở dài ẩn chứa bên trong, một sự mệt mỏi thầm kín khi phải đối diện với những điều đã qua. Cô không hề trách móc, không hề oán giận, chỉ đơn thuần là đặt câu hỏi, như thể đang hỏi chính mình nhiều hơn là hỏi anh. Cô muốn xác nhận lại một lần nữa mục đích của cuộc gặp này, muốn chắc chắn rằng cô không phí hoài năng lượng và cảm xúc của mình vào một điều vô nghĩa.

Minh Khang cảm thấy một tia hy vọng le lói trong lòng. Dù giọng cô có chút mệt mỏi, nhưng việc cô không từ chối thẳng thừng đã là một điều ngoài mong đợi của anh. Anh gật đầu, vội vàng và chân thành. “Vâng. Anh biết anh không có quyền yêu cầu, nhưng anh hy vọng em có thể.” Ánh mắt anh đầy mong đợi, đầy khao khát được giãi bày, được trút bỏ gánh nặng. Anh biết mình đang liều lĩnh, nhưng anh không còn gì để mất nữa. Anh đã chờ đợi quá lâu, đã hối hận quá nhiều.

Yến Chi khẽ gật đầu, một động tác nhỏ nhưng chứa đựng nhiều hàm ý. Cô đã quyết định. Cô sẽ lắng nghe. Không phải vì Minh Khang, mà vì chính cô, vì sự bình yên của cô. Cô nhìn chiếc đồng hồ đeo tay của Minh Khang, một chiếc đồng hồ hiệu sang trọng, sáng bóng dưới ánh đèn dịu nhẹ của quán. Nó nhắc cô nhớ về những năm tháng anh lao đầu vào công việc, vào sự nghiệp, vào những giá trị vật chất mà anh tin là quan trọng nhất. Thời gian đã trôi qua, và giờ đây, anh đã có tất cả những gì anh từng khao khát. Nhưng cô đã không còn là phiên bản của Yến Chi từng mong đợi anh.

“Được thôi. Em sẽ nghe.” Yến Chi lên tiếng, giọng cô nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, không một chút dao động. Câu nói của cô như một sự chấp thuận, nhưng ngay sau đó, cô lại đặt ra một ranh giới rõ ràng, một lời cảnh báo không thể nhầm lẫn. “Nhưng anh phải hiểu rằng, em lắng nghe không có nghĩa là em sẽ thay đổi. Em đã không còn là Yến Chi của ngày xưa, và anh cũng vậy.” Cô nhìn thẳng vào anh, ánh mắt cô không còn là hồ nước tĩnh lặng nữa, mà là một ánh nhìn sắc bén, thẳng thắn, không khoan nhượng. Cô muốn anh hiểu rõ điều đó, ngay từ đầu. Cô đã tìm thấy sự bình yên của riêng mình, một sự bình yên mà không phải ai cũng có thể mang lại. *Thế Vinh đã cho em sự bình yên, không phải là sự chờ đợi. Em không thể phản bội điều đó.* Suy nghĩ ấy thoáng qua trong tâm trí cô, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về hiện tại mà cô đang trân trọng.

Minh Khang thở phào nhẹ nhõm, một gánh nặng vô hình như vừa được trút bỏ khỏi vai anh khi cô chấp nhận lắng nghe. Nhưng ngay sau đó, anh lại cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng từ những lời nói dứt khoát của cô. Anh biết cô đã thay đổi, anh biết cô đã không còn chờ đợi. Cái cảm giác “đúng người, sai thời điểm” lại hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh đã đến, đã nói, đã hối hận, nhưng những gì anh nhận lại chỉ là sự chấp nhận lạnh lùng của một Yến Chi đã trưởng thành, đã độc lập, đã không còn cần anh. Anh nhìn cô, nhìn thấy sự bình yên trong đôi mắt cô, sự chấp nhận trong giọng nói cô. Anh biết rằng, anh đã đánh cược tất cả, nhưng cô gái trước mặt anh, cô đã không còn là phiên bản của Yến Chi mà anh từng yêu, và anh cũng không còn là phiên bản của Minh Khang mà cô từng mong đợi. Dù vậy, anh vẫn nhìn thẳng vào cô, ánh mắt tràn đầy hối lỗi và một mong mỏi vô vọng. Anh cần phải nói hết, dù cho kết quả có đau lòng đến đâu. Anh cần phải hoàn tất câu chuyện này, không phải để thay đổi hiện tại, mà để anh có thể thực sự buông bỏ quá khứ.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free