Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 357: Sự Chuẩn Bị Cuối Cùng: Từng Lời, Từng Áo

Những ngày sau đó trôi qua trong sự chờ đợi căng thẳng. Minh Khang lao mình vào công việc như một cách để phân tâm, nhưng tâm trí anh vẫn không ngừng nghĩ về cuộc gặp sắp tới. Anh ngồi trong văn phòng riêng tại tòa nhà "Khởi Nguyên", xung quanh là những mô hình kiến trúc tinh xảo, những bản vẽ chi tiết. Văn phòng của anh mang đậm phong cách tối giản với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, phản ánh sự chuyên nghiệp và lạnh lùng trong công việc của anh. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch, tiếng điện thoại reo vang, tiếng trao đổi công việc của đồng nghiệp vọng vào, tất cả tạo nên một không khí bận rộn, hối hả. Nhưng Minh Khang dường như không thuộc về không khí đó.

Anh không làm việc, mà là chuẩn bị. Trên chiếc bàn làm việc rộng lớn, những tờ giấy trắng nằm la liệt, chi chít chữ viết tay. Anh ghi ra những điểm chính, những lời anh muốn nói, những hối tiếc anh muốn bày tỏ. Anh đã dành hàng giờ để sắp xếp lại suy nghĩ, để tìm kiếm những từ ngữ chân thành nhất, để có thể truyền tải hết những gì anh đã kìm nén suốt bao năm qua. Anh biết, đây là cơ hội cuối cùng của anh. Một cơ hội mong manh, nhưng anh không thể bỏ lỡ.

Minh Khang cầm bút, gạch xóa liên tục trên tờ giấy. Có những câu anh viết ra, rồi lại thấy chúng quá hoa mỹ, quá sáo rỗng. Có những đoạn anh muốn bày tỏ sự đau khổ, nhưng lại sợ Yến Chi sẽ hiểu lầm là anh đang cố gắng khơi gợi lòng thương hại. Anh muốn nói về những năm tháng anh đã sống trong sự hối tiếc, về những lúc anh nhận ra mình đã đánh mất điều gì quý giá. Anh muốn giải thích về cái gọi là "sự ổn định" mà anh từng theo đuổi, và cái giá mà anh đã phải trả cho nó.

"Mình phải nói hết, dù kết quả thế nào," anh độc thoại nội tâm. "Đây là cơ hội cuối cùng. Cô ấy đã thay đổi quá nhiều, không còn là Yến Chi ngày xưa, nhưng mình... mình phải thành thật với bản thân và với cô ấy." Anh biết Yến Chi đã không còn chờ đợi anh nữa. Anh cảm nhận được điều đó qua từng lời cô viết trong email, qua sự điềm tĩnh và dứt khoát của cô. Nhưng chính vì thế, anh càng cần phải nói. Nói để giải tỏa gánh nặng trong lòng anh, nói để cô hiểu được những gì anh đã trải qua, những gì anh đã nhận ra. Dù cho cô có từ chối, dù cho mọi chuyện có kết thúc, ít nhất anh cũng đã thử, đã dốc hết tâm can mình.

Anh đứng dậy, đi lại trong phòng, ánh mắt đầy suy tư và quyết tâm. Anh nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay của mình. Từng giây trôi qua thật chậm, chậm đến mức anh có thể cảm nhận được sự kéo dài của thời gian. Hoàng hôn đang dần buông xuống bên ngoài cửa sổ, nhuộm đỏ cả một góc trời. Ánh nắng dịu dần, vẽ nên một khung cảnh u buồn, như chính tâm trạng của anh lúc này. Thành phố dần chìm vào bóng tối, những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, tạo nên một bức tranh lung linh nhưng xa cách. Minh Khang đứng đó, giữa căn phòng sang trọng nhưng trống trải, cảm nhận sự cô độc bủa vây.

Anh nhắm mắt lại, hình dung ra gương mặt Yến Chi. Không phải Yến Chi của những năm đầu gặp gỡ, mà là Yến Chi của hiện tại, điềm tĩnh và kiên định. Anh biết rằng anh đã đặt tất cả vào lời tỏ tình cuối cùng này, và dù khó khăn đến đâu, anh cũng sẽ đối mặt với nó. Anh sẽ không bỏ cuộc, cho đến khi mọi chuyện được giải quyết, dù cho đó là sự chấp nhận hay từ chối. Sự chờ đợi có thể kéo dài, nhưng anh đã sẵn sàng cho điều đó. Anh mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh sáng đèn thành phố bắt đầu rực rỡ. Trong sâu thẳm, anh cảm nhận một nỗi sợ hãi, nhưng cũng là một sự thanh thản kỳ lạ. Anh đã sẵn sàng để đối mặt với quá khứ, để nói lời cuối cùng cho một mối tình đã lỡ nhịp.

***

Đêm trước cuộc hẹn, Minh Khang ngồi trong phòng làm việc tại căn penthouse của mình, không gian rộng lớn và tĩnh lặng. Từng món đồ nội thất đều được lựa chọn tỉ mỉ, từ chiếc bàn làm việc gỗ óc chó nguyên khối đến chiếc ghế da bọc thủ công, tất cả toát lên vẻ sang trọng, tối giản. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn phản chiếu trên bề mặt bóng loáng của mặt bàn, tạo thành một quầng sáng ấm áp giữa không gian rộng lớn mang tông màu trầm của xám và đen. Bên ngoài khung cửa kính cường lực từ sàn đến trần, thành phố Sài Gòn vẫn rực rỡ ánh đèn, những dải sáng lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo, nhưng trong mắt anh, đó chỉ là một khoảng không vô định, một bức tranh không hồn. Tiếng nhạc không lời cổ điển, một bản concerto piano du dương, khẽ khàng chảy tràn trong căn phòng, đủ để lấp đầy sự tĩnh lặng nhưng không đủ để xua đi nỗi cô độc đang vây lấy anh. Thỉnh thoảng, anh nghe thấy tiếng gió rít nhẹ qua ô cửa kính, một âm thanh mỏng manh như tiếng thở dài của chính mình. Mùi hương gỗ quý từ nội thất hòa quyện với mùi nước hoa nam tính phảng phất trên áo anh, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, suy tư.

Trước mặt anh là một chồng giấy tờ và một cuốn sổ nhỏ, bìa da màu nâu sẫm, thứ mà anh đã tỉ mỉ ghi chép suốt những ngày qua. Mỗi trang giấy trắng đều chi chít những dòng chữ viết tay, những ý tưởng, những câu nói, những đoạn văn mà anh đã cố gắng sắp xếp để nói với Yến Chi. Anh đã viết đi viết lại, gạch xóa không biết bao nhiêu lần, cố gắng tìm kiếm một cách diễn đạt chân thành nhất, không hoa mỹ, không sáo rỗng, nhưng vẫn đủ sức lay động trái tim cô. "Làm sao để nói hết những điều này? Liệu cô ấy có hiểu không? Hay tất cả chỉ là quá muộn màng?" Anh tự hỏi, ngón tay miết nhẹ lên dòng chữ "Sự ổn định và cái giá của nó", cụm từ mà anh đã từng lấy làm kim chỉ nam cho cuộc đời mình, và giờ đây, nó trở thành nỗi day dứt không nguôi. Anh biết rằng anh đã từng tin vào "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó", nhưng cái giá phải trả cho niềm tin ấy lại là chính người con gái anh yêu.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng hình dung phản ứng của Yến Chi. Liệu cô sẽ mỉm cười? Hay ánh mắt cô sẽ vẫn lạnh lùng, xa cách như trong email cô đã gửi? Anh nhớ lại nụ cười rạng rỡ của cô ngày xưa, ánh mắt trong veo khi cô kể về những cuốn sách cô yêu thích, về những ước mơ giản dị của mình. Rồi anh nghĩ đến Yến Chi của hiện tại, điềm tĩnh, trưởng thành, và có lẽ là không còn chút vương vấn nào với phiên bản Minh Khang của quá khứ. Nỗi sợ hãi len lỏi, một nỗi sợ hãi rất thật về việc cô sẽ nói "không". Nhưng anh cũng nhận ra, dù có bị từ chối, anh vẫn phải nói ra tất cả. Anh nợ cô một lời giải thích, một lời xin lỗi, và anh nợ chính mình một cơ hội để buông bỏ gánh nặng đã đè nén anh suốt bao năm qua. Anh không muốn lại tiếp tục sống trong sự hối tiếc và những câu hỏi "nếu như".

Minh Khang mở cuốn sổ, bắt đầu ghi chú, gạch xóa, sắp xếp lại từng câu chữ một cách cẩn trọng. Anh muốn giải thích rằng cái gọi là "đúng người, sai thời điểm" không phải là một cái cớ, mà là một sự thật nghiệt ngã. Rằng anh đã yêu cô, nhưng lại yêu phiên bản của cô ở những thời điểm khác nhau, không bao giờ trùng khớp với phiên bản của chính anh. Anh muốn nói rằng anh đã thay đổi, không còn là chàng trai chỉ biết chạy theo sự nghiệp, bỏ lỡ những giá trị thật của cuộc sống. Anh muốn cô hiểu rằng anh đã học được cách trân trọng hiện tại, đã nhận ra rằng tình yêu không thể chờ đợi "điều kiện đủ đầy" mà cần được vun đắp từ những rung động chân thành nhất. Anh viết ra những dòng này, cảm nhận sự nặng trĩu của cây bút trong tay, như thể nó đang gánh vác tất cả những cảm xúc hỗn độn trong lòng anh. Anh dừng lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí trong lành từ độ cao, một chút lạnh lẽo thấm vào phổi, giúp anh tỉnh táo hơn. Anh đứng dậy, đi lại quanh phòng, từng bước chân trầm và đều trên sàn gỗ cứng. Thỉnh thoảng, anh dừng lại bên cửa sổ, nhìn xuống những chiếc xe cộ đang di chuyển như những đốm sáng nhỏ xíu, hít thở sâu, cố gắng xua đi sự căng thẳng đang tích tụ trong lồng ngực. Anh biết, đây là cơ hội cuối cùng, và anh sẽ không để nó tuột mất chỉ vì những lời nói không đủ trọng lượng.

***

Sáng ngày diễn ra cuộc hẹn, ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa kính lớn của căn penthouse, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn gỗ. Không khí trong lành và tĩnh lặng, chỉ có tiếng nhạc không lời cổ điển dịu êm từ hệ thống âm thanh, như một bản nhạc nền cho những suy tư sâu sắc của Minh Khang. Mùi cà phê vừa pha thoang thoảng từ phòng bếp, hòa cùng mùi gỗ quý và nước hoa nam tính của anh, tạo nên một không gian dễ chịu nhưng vẫn mang theo sự trang trọng.

Trong phòng thay đồ rộng lớn của penthouse, Minh Khang đứng trước gương, ánh mắt sắc sảo lướt qua hàng loạt bộ quần áo được treo ngay ngắn. Phòng thay đồ của anh cũng được thiết kế tối giản, với những kệ gỗ màu sẫm và ánh sáng dịu nhẹ, phản chiếu hình ảnh anh một cách rõ nét. Anh không muốn mình trông quá áp lực, cũng không muốn quá xuề xòa. Mỗi món đồ đều được anh xem xét kỹ lưỡng, như một phần của sự chuẩn bị cho một trận chiến không tiếng súng, một cuộc đối thoại định mệnh. Anh cầm lên một chiếc áo sơ mi màu xanh navy, rồi lại đặt xuống, cân nhắc. "Cô ấy sẽ thích màu này không? Liệu có quá trang trọng? Quan trọng là sự chân thành, nhưng vẻ ngoài cũng là một phần của sự tôn trọng." Anh độc thoại nội tâm, nhớ lại cách Yến Chi từng ăn mặc. Cô luôn giản dị nhưng tinh tế, không bao giờ quá phô trương, luôn toát lên vẻ thanh lịch tự nhiên. Anh nhớ một lần cô mặc chiếc váy trắng đơn giản, mái tóc buông xõa và nụ cười rạng rỡ dưới ánh nắng chiều, một hình ảnh đã khắc sâu vào tâm trí anh.

Anh thử một chiếc áo sơ mi màu trắng tinh khôi, chất liệu linen cao cấp. Cảm giác vải lụa mềm mại lướt trên da, thoáng mát và dễ chịu. Anh nhìn ngắm bản thân trong gương, chỉnh sửa từng nếp áo, đảm bảo không có chút nhăn nhúm nào. Anh vuốt nhẹ mái tóc được cắt ngắn gọn gàng, đảm bảo mọi thứ đều hoàn hảo, không một sợi tóc nào lệch ra khỏi vị trí. Đôi mắt sâu của anh vẫn ẩn chứa sự suy tư, nhưng giờ đây, có thêm một tia quyết tâm. Anh chọn một chiếc quần tây màu xám than, vừa vặn, tôn lên vóc dáng cao ráo và cân đối của mình. Bộ trang phục này, anh nghĩ, toát lên sự chuyên nghiệp nhưng vẫn giữ được vẻ thanh lịch, không quá cứng nhắc. Nó là sự kết hợp của phiên bản Minh Khang trưởng thành, thành đạt và phiên bản Minh Khang khao khát sự chân thành, giản dị.

Anh đeo chiếc đồng hồ đeo tay quen thuộc của mình, một chiếc Patek Philippe đơn giản nhưng tinh xảo, mặt số màu xanh navy tiệp với màu áo sơ mi anh vừa chọn. Cảm nhận trọng lượng của nó trên cổ tay, anh tự nhủ rằng đây là lời nhắc nhở về "thời gian" – thứ mà anh đã đánh mất, đã lãng phí, và giờ đây anh phải trân trọng từng khoảnh khắc. Ánh kim loại của chiếc đồng hồ lấp lánh dưới ánh đèn, như một điểm nhấn duy nhất trên bộ trang phục tối giản. Anh lại nhìn mình trong gương, xoay người nhẹ nhàng để kiểm tra mọi góc độ. Một sự tự tin nhất định đã trở lại trong ánh mắt anh, không phải là sự tự tin ngạo mạn của một người đàn ông thành công, mà là sự tự tin đến từ việc anh đã chuẩn bị kỹ lưỡng, đã đối mặt với chính mình và những cảm xúc sâu kín nhất. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn khí, xua tan đi một phần nỗi lo lắng. Anh biết, việc lựa chọn trang phục chỉ là một phần nhỏ, nhưng nó thể hiện sự tôn trọng của anh dành cho Yến Chi và cho cuộc gặp mặt này. Nó là sự chuẩn bị tỉ mỉ, không chỉ cho vẻ bề ngoài, mà còn cho cả tâm hồn anh.

***

Chỉ còn vài phút trước khi Minh Khang phải rời đi. Anh đã hoàn tất mọi sự chuẩn bị, cả về trang phục lẫn những lời anh muốn nói. Anh đứng ở ban công rộng lớn của căn penthouse, nhìn xuống thành phố đang dần trở nên nhộn nhịp dưới ánh nắng ban mai. Những vệt nắng vàng óng trải dài trên mặt đường, phản chiếu lấp lánh trên những tòa nhà cao tầng. Một ly cà phê nóng hổi, nghi ngút khói, được đặt trên bàn kính cạnh lan can, nhưng anh không uống. Mùi cà phê vẫn còn thoang thoảng, mời gọi, nhưng tâm trí anh không thể tập trung vào bất cứ điều gì ngoài cuộc gặp sắp tới.

Ánh mắt anh xa xăm, chứa đựng hàng ngàn suy nghĩ và cảm xúc. Nỗi sợ hãi và sự chấp nhận khả năng bị từ chối vẫn lẩn khuất trong tâm trí, nhưng giờ đây, chúng hòa trộn với một sự thanh thản kỳ lạ. Anh đã chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất, và chính sự chuẩn bị đó đã giải phóng anh khỏi gánh nặng của sự kỳ vọng. Anh không còn là chàng trai trẻ tuổi luôn tìm cách kiểm soát mọi thứ, luôn đặt ra những mục tiêu và kế hoạch cứng nhắc. Giờ đây, anh chỉ muốn thành thật, muốn bày tỏ, và chấp nhận mọi kết quả. Đây là khoảnh khắc của sự đối diện cuối cùng với chính mình trước khi đối diện với Yến Chi.

"Không còn đường lui," anh độc thoại nội tâm, giọng nói trầm tĩnh vang vọng trong tâm trí anh. "Dù kết quả có thế nào, anh cũng phải nói ra. Để không còn hối tiếc nữa." Anh hít một hơi thật sâu, như thể đang nuốt trọn cả nỗi sợ hãi vào trong. Lồng ngực anh căng lên, rồi từ từ xẹp xuống, mang theo một chút nhẹ nhõm. Anh cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nhàng trong cơ thể, một phản ứng tự nhiên trước một sự kiện quan trọng, một bước ngoặt. Nhưng anh không còn cố gắng kìm nén nó nữa. Anh chấp nhận sự yếu đuối của bản thân, chấp nhận rằng anh cũng là một con người với những cảm xúc phức tạp.

Anh kiểm tra lại ví, điện thoại, chìa khóa – những vật dụng cá nhân cần thiết, được đặt gọn gàng trong túi áo khoác. Mọi thứ đã sẵn sàng. Anh nhìn chiếc đồng hồ trên tay một lần cuối, kim giây vẫn đều đặn trôi, nhắc nhở anh về dòng chảy không ngừng của thời gian. Mỗi tích tắc là một khoảnh khắc đã qua, không thể lấy lại, nhưng cũng là một khoảnh khắc của hiện tại, cần được trân trọng. Anh đặt ly cà phê xuống, chất lỏng màu hổ phách vẫn còn nguyên vẹn, hơi ấm từ chiếc ly truyền qua đầu ngón tay anh.

Với một hơi thở sâu, tràn đầy quyết tâm, Minh Khang quay người, bước về phía cửa. Từng bước chân anh vững chãi, không còn chút do dự nào. Anh đã sẵn sàng đối mặt với định mệnh, với Yến Chi, và với chính bản thân mình. Dù cho lời tỏ tình sắp tới có dẫn đến một kết thúc không như anh mong muốn, anh cũng biết rằng anh đã dốc hết tâm can, đã thành thật với tình yêu mà anh đã ấp ủ suốt những năm tháng thanh xuân. Anh sẽ không bỏ cuộc, cho đến khi mọi chuyện được giải quyết, dù cho đó là sự chấp nhận hay từ chối. Anh đã sẵn sàng để đối mặt với quá khứ, để nói lời cuối cùng cho một mối tình đã lỡ nhịp, để khép lại một chương và mở ra một tương lai mới, dù là có Yến Chi hay không. Cánh cửa căn penthouse khẽ khàng đóng lại sau lưng anh, để lại sự tĩnh lặng và mùi hương gỗ quý vẫn còn vương vấn trong không gian rộng lớn.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free