Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 358: Trên Con Đường Đến Định Mệnh: Những Cuộc Đối Thoại Trong Tâm Trí

Cánh cửa căn penthouse khẽ khàng đóng lại sau lưng anh, để lại sự tĩnh lặng và mùi hương gỗ quý vẫn còn vương vấn trong không gian rộng lớn. Minh Khang đứng đó một thoáng, lắng nghe âm thanh nhỏ bé của chiếc khóa điện tử tự động chốt lại, như thể nó đang niêm phong một khoảnh khắc của quá khứ, một phần của con người anh đã được chuẩn bị kỹ lưỡng để bước vào một chương mới. Anh hít một hơi cuối cùng, cảm nhận không khí mát lạnh của máy điều hòa còn vương lại trên da, rồi xoay người, bước về phía thang máy. Từng bước chân anh vững chãi, không còn chút do dự nào. Anh đã sẵn sàng đối mặt với định mệnh, với Yến Chi, và với chính bản thân mình. Dù cho lời tỏ tình sắp tới có dẫn đến một kết thúc không như anh mong muốn, anh cũng biết rằng anh đã dốc hết tâm can, đã thành thật với tình yêu mà anh đã ấp ủ suốt những năm tháng thanh xuân. Anh sẽ không bỏ cuộc, cho đến khi mọi chuyện được giải quyết, dù cho đó là sự chấp nhận hay từ chối. Anh đã sẵn sàng để đối mặt với quá khứ, để nói lời cuối cùng cho một mối tình đã lỡ nhịp, để khép lại một chương và mở ra một tương lai mới, dù là có Yến Chi hay không.

***

Chiếc xe hơi sang trọng lướt êm trên con đường đã quá quen thuộc, đưa Minh Khang đến Quán Cafe 'Dấu Chân Mưa'. Bên ngoài khung cửa kính, thành phố Sài Gòn đang dần chuyển mình vào buổi chạng vạng. Những vệt nắng cuối ngày còn sót lại trên những nóc nhà cao tầng, nhuộm một màu vàng cam rực rỡ trước khi nhường chỗ cho ánh đèn đường và bảng hiệu quảng cáo bắt đầu le lói. Tiếng xe cộ huyên náo, tiếng còi xe inh ỏi, những âm thanh đặc trưng của một đô thị không ngừng nghỉ, tất cả đều bị lớp kính xe cách âm làm mờ đi, chỉ còn là một thứ âm vọng xa xăm, không rõ ràng. Trong không gian kín mít của chiếc xe, một mùi hương da thuộc mới pha lẫn với mùi nước hoa nam tính phảng phất, tạo nên một bầu không khí riêng tư, cô lập Minh Khang khỏi sự ồn ào bên ngoài.

Tâm trí anh, trái ngược với sự tĩnh lặng tương đối trong xe, lại đang cuộn sóng dữ dội. Minh Khang siết chặt vô lăng, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước, nhưng không thực sự tập trung vào con đường hay những chiếc xe đang chen chúc. Tầm nhìn của anh như xuyên qua thực tại, hướng về một tương lai gần, một cuộc gặp gỡ mà anh đã chờ đợi, đã chuẩn bị suốt nhiều ngày qua. Anh đang mải miết hình dung lại vô vàn kịch bản có thể xảy ra, những lời anh muốn nói và những phản ứng mà anh có thể nhận được từ Yến Chi.

"Nếu cô ấy hỏi tại sao bây giờ tôi mới nói..." anh độc thoại nội tâm, giọng nói trầm tĩnh vang vọng trong tâm trí anh, không phải bằng âm thanh mà bằng những suy nghĩ rõ ràng, mạch lạc. "Mình sẽ trả lời thế nào đây?" Câu hỏi ấy như một mũi dao xuyên thẳng vào nỗi hối tiếc sâu kín nhất của anh. Anh đã có quá nhiều cơ hội, đã có quá nhiều thời điểm. Những năm tháng tuổi trẻ đầy tham vọng, những khi anh tin rằng sự nghiệp phải là ưu tiên số một, rằng tình yêu chỉ có thể đến khi mọi thứ đã "ổn định". Anh đã đánh mất quá nhiều thứ quý giá trên con đường tìm kiếm cái gọi là "sự ổn định" đó.

Anh nhớ lại những lần gặp gỡ tình cờ, những ánh mắt lướt qua, những nụ cười nửa vời. Có những khi anh nhìn thấy Yến Chi đang chông chênh sau một đổ vỡ, cần một bờ vai. Có những khi anh thấy cô ấy bình yên trong cuộc sống độc thân, không còn chờ đợi. Và anh, Minh Khang của những năm tháng ấy, luôn bận rộn với những con số, những hợp đồng, những cuộc họp không hồi kết. Anh đã tin rằng mình đang xây dựng một nền tảng vững chắc cho tương lai, cho một tình yêu hoàn hảo, nhưng lại không nhận ra rằng tình yêu không đợi chờ, và những phiên bản của con người sẽ không bao giờ đứng yên.

Anh liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay, ánh kim loại lấp lánh dưới ánh đèn đường bắt đầu xuất hiện. Nó không chỉ là vật xem giờ, mà là một lời nhắc nhở không ngừng về "thời điểm" – thứ mà anh đã đánh mất, đã lãng phí. Mỗi tích tắc trôi qua trên mặt đồng hồ như đang đếm ngược đến giây phút quyết định. Anh đã học được rằng thời gian là một dòng chảy một chiều, không thể quay ngược. Anh đã từng nghĩ mình có thể kiểm soát mọi thứ, kể cả cảm xúc và thời gian, nhưng cuộc đời đã dạy anh một bài học đắt giá về sự bất lực của con người trước định mệnh.

Minh Khang hình dung gương mặt Yến Chi, có thể sẽ là sự bất ngờ, có thể là sự lạnh lùng, hoặc có thể là một nụ cười khách sáo che giấu những cảm xúc phức tạp. Anh tự tạo ra một cuộc đối thoại tưởng tượng, trong đó anh là người phải biện hộ, phải giải thích cho những lựa chọn của mình.

"Anh đã quá bận rộn, em hiểu không?" anh tự nhủ, thử nghiệm câu trả lời trong đầu mình. Nhưng ngay lập tức, một giọng nói khác, giọng của Yến Chi trong tưởng tượng của anh, vang lên đầy chua chát: "Bận rộn đến mức không có một khoảnh khắc nào cho em? Hay là bận rộn đến mức không nhận ra em đã đứng ngay trước mặt anh?"

Anh lắc đầu nhẹ, cảm thấy một cơn nhói lên trong lồng ngực. Câu trả lời đó không đủ. Nó quá yếu ớt, quá thiếu chân thành. Yến Chi không phải là người sẽ chấp nhận những lời biện hộ sáo rỗng. Cô ấy xứng đáng với một sự thật, dù sự thật đó có đau đớn đến đâu.

Anh lại thử một kịch bản khác. "Em đã có một cuộc sống mới, anh không hiểu sao?" anh tưởng tượng Yến Chi sẽ nói, với đôi mắt nhìn thẳng vào anh, không chút dao động. Câu nói đó như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào hy vọng mong manh của anh. Nó chạm đến nỗi sợ hãi lớn nhất: rằng anh đã thực sự đến quá muộn, rằng cô ấy đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, một hạnh phúc không có anh. Nỗi đau ấy, dù chỉ là trong tưởng tượng, cũng đủ để khiến anh cảm thấy lồng ngực mình nặng trĩu.

Mùi khói bụi đô thị và mùi xăng xe thỉnh thoảng len lỏi qua khe cửa sổ chưa đóng kín hoàn toàn, nhắc nhở anh về thế giới thực bên ngoài. Nhưng anh vẫn chìm sâu trong cuộc đấu tranh nội tâm. Anh muốn bày tỏ tất cả, không còn trốn tránh. Anh muốn cô ấy hiểu, ít nhất là hiểu rằng anh đã yêu cô ấy, ở những phiên bản khác nhau, và rằng anh đã hối tiếc vì không thể nắm bắt được "thời điểm" ấy. Anh biết, việc nói ra có thể sẽ không thay đổi được gì, có thể sẽ chỉ khiến mọi chuyện thêm phức tạp, nhưng anh không thể giữ im lặng thêm nữa.

"Phải thành thật, không trốn tránh," anh tự nhủ, giọng điệu kiên định hơn. "Dù đau, cũng phải nói." Dù kết quả có là gì, anh cũng phải đối mặt. Đây không chỉ là vì Yến Chi, mà còn là vì chính anh, vì sự thanh thản mà anh đã tìm kiếm bấy lâu. Anh cần phải giải thoát bản thân khỏi gánh nặng của những lời chưa nói, của những cảm xúc bị kìm nén. Anh cần phải chấp nhận rằng có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Và anh đã sẵn sàng để đối diện với phiên bản hiện tại của Yến Chi, một phiên bản có thể đã không còn chỗ cho anh.

Anh cảm nhận sự căng thẳng trong từng thớ thịt trên vai, trên cánh tay khi siết chặt vô lăng. Con đường vẫn lướt qua dưới bánh xe, đưa anh đến gần hơn với định mệnh. Ánh đèn pha của những chiếc xe ngược chiều lướt qua nhanh như những tia chớp, làm mắt anh chói lên một thoáng rồi lại chìm vào bóng tối. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng làm dịu đi nhịp tim đang đập dồn dập. Anh biết, đây là khoảnh khắc của sự thật, một sự thật có thể sẽ khiến anh tan nát, nhưng cũng có thể sẽ giải phóng anh.

***

Khoảng mười lăm phút sau, trời đã tối hẳn. Sài Gòn đêm nay không có trăng, nhưng ánh sáng từ các bảng hiệu quảng cáo rực rỡ và những cột đèn đường đã thắp sáng cả bầu trời. Minh Khang vẫn ngồi trong chiếc xe, không gian bên trong đã trở nên yên tĩnh hơn, chỉ còn tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng từ radio xe đang khẽ khàng len lỏi, như một bản nhạc nền buồn bã cho những suy tư của anh. Mùi da xe mới và mùi nước hoa nam tính phảng phất vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó dường như hòa quyện với một không khí căng thẳng, nặng nề hơn.

Anh không chỉ đơn thuần hình dung kịch bản lời tỏ tình, mà còn dự liệu cả những kịch bản từ chối, những lời lẽ mà Yến Chi có thể dùng để khép lại mọi chuyện, và cách anh sẽ đối mặt với chúng. Anh lật mở cuốn sổ tay nhỏ màu nâu sẫm mà anh đã chuẩn bị từ trước, những gạch đầu dòng và từ khóa được ghi chép cẩn thận bằng nét chữ cương nghị của anh. "Hối tiếc", "thành thật", "chấp nhận" – những từ ngữ đó như những cột mốc, đánh dấu hành trình nội tâm của anh trong suốt những ngày qua.

Tay anh run nhẹ khi nắm chặt cuốn sổ. Không phải vì sợ hãi, mà là vì một nỗi xúc động khó tả đang dâng trào. Anh đã dành hàng giờ để viết ra, để sắp xếp lại những mảnh ghép của quá khứ, của tình cảm anh dành cho cô. Anh đã học được rằng, khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ. Và giờ đây, anh phải chấp nhận rằng mình có thể đang ở trong vị trí của người muốn nắm tay, trong khi Yến Chi đã buông bỏ từ lâu.

"Anh không xứng đáng, phải không? Anh đã quá trễ. Tôi biết điều đó." Minh Khang tự thì thầm trong tâm trí, tưởng tượng đó là lời Yến Chi có thể nói. Anh đã từng là người tự cao, tin rằng mình có thể có mọi thứ mình muốn, vào thời điểm mình muốn. Nhưng Yến Chi đã dạy anh một bài học về sự khiêm nhường, về cái giá của sự ổn định mà anh đã theo đuổi. Cái giá đó, chính là những khoảnh khắc đã mất, những phiên bản của Yến Chi mà anh đã không thể cùng bước đi.

Anh tự nhủ, nếu cô ấy nói ra những lời như vậy, anh sẽ không phản đối. Anh sẽ không tìm cách biện minh. Anh sẽ lắng nghe, với tất cả sự chân thành mà anh có thể gom góp được. Bởi vì, sâu thẳm trong lòng, anh hiểu rằng cô ấy có lý. Anh đã đến quá muộn. Anh đã để thời gian, và cả những hiểu lầm, những ưu tiên sai lầm, tạo nên một khoảng cách không thể lấp đầy giữa hai người.

"Em đã tìm thấy hạnh phúc của mình rồi, Minh Khang. Anh cũng nên tìm lấy hạnh phúc của riêng mình." Đây là một kịch bản khác, có phần dịu dàng hơn nhưng cũng không kém phần đau lòng. Anh hình dung nụ cười nhẹ nhàng của cô ấy, đôi mắt trong veo nhưng không còn chút rung động nào dành cho anh. Một nụ cười của sự bình yên, của một người đã thực sự vượt qua mọi giông bão để tìm thấy bến đỗ. Và bến đỗ đó, không phải là anh.

Nỗi đau ấy, dù chỉ là sự chuẩn bị tinh thần, cũng khiến anh cảm thấy lồng ngực mình như bị thắt lại. Nhưng cùng với nỗi đau, là một sự thanh thản lạ kỳ. Anh đã chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất, và chính sự chuẩn b��� đó đã giải phóng anh khỏi gánh nặng của sự kỳ vọng hão huyền. Anh không còn là chàng trai trẻ tuổi luôn tìm cách kiểm soát mọi thứ, luôn đặt ra những mục tiêu và kế hoạch cứng nhắc. Giờ đây, anh chỉ muốn thành thật, muốn bày tỏ, và chấp nhận mọi kết quả.

Anh đọc lại dòng chữ "chấp nhận" trong cuốn sổ, như một lời nhắc nhở cho chính mình. "Mình sẽ chấp nhận. Mình phải chấp nhận." Dù cho kết quả có như thế nào, anh cũng sẽ tôn trọng quyết định của cô. Tình yêu không phải là sự chiếm hữu, không phải là sự ép buộc. Tình yêu, ở phiên bản trưởng thành này của Minh Khang, là sự thấu hiểu và tôn trọng hạnh phúc của người mình yêu, ngay cả khi hạnh phúc đó không có mình.

Tiếng còi xe xa xa vọng lại, như xé toạc màn đêm tĩnh lặng, kéo anh trở về với thực tại. Anh khẽ thở dài, nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận sự mệt mỏi đang xâm chiếm cơ thể. Đây là sự mệt mỏi của một cuộc chiến nội tâm kéo dài, của những năm tháng chạy theo danh vọng mà bỏ quên những giá trị thực sự. Nhưng cũng là sự mệt mỏi của một người sắp được giải thoát, dù cho sự giải thoát đó có đi kèm với nỗi đau.

Anh mở mắt ra, nhìn về phía trước. Ánh sáng từ các bảng hiệu quảng cáo rực rỡ chiếu qua kính xe, tạo nên những vệt màu sắc lung linh trên bảng điều khiển. Anh đặt cuốn sổ tay về lại túi áo trong, cảm nhận trọng lượng của nó như một lá bùa hộ mệnh. Nó không phải là một kế hoạch tác chiến, mà là một lời thú tội, một sự chuẩn bị cho tâm hồn.

Minh Khang đã sẵn sàng để đón nhận mọi lời từ chối, mọi sự thật phũ phàng. Anh đã sẵn sàng để đối mặt với phiên bản của Yến Chi không còn chờ đợi anh. Sự hối tiếc vẫn còn đó, như một vết sẹo sâu trong trái tim, nhưng nó không còn là một gánh nặng đè nén anh. Nó đã trở thành một phần của anh, một bài học quý giá về thời điểm và những lựa chọn. Anh biết rằng, dù thế nào đi nữa, cuộc gặp gỡ này sẽ là một bước ngoặt, một sự khép lại cần thiết để cả hai có thể bước tiếp trên con đường riêng của mình.

***

Minh Khang đỗ chiếc xe cách Quán Cafe 'Dấu Chân Mưa' một quãng ngắn, ở một góc đường khuất hơn. Anh không vội vàng bước vào, như thể muốn kéo dài thêm vài khoảnh khắc cuối cùng của sự chờ đợi, của những dự cảm và hy vọng mong manh. Vài phút trước giờ hẹn, đêm Sài Gòn đã dịu mát hơn, không khí trong lành hơn một chút sau cái oi ả của buổi chiều tà. Từ vị trí của anh, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ quán cafe vọng lại mơ hồ, lẫn vào tiếng ly tách va chạm lanh canh và tiếng trò chuyện thì thầm của những thực khách bên trong. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với hương bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng trong gió, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, lãng mạn, hoàn toàn đối lập với sự lạnh lẽo và căng thẳng đang ngự trị trong lòng Minh Khang.

Anh tựa lưng vào ghế lái, nhắm mắt lại. Hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn khí, rồi từ từ thở ra, cố gắng đẩy đi chút hồi hộp cuối cùng. Đôi khi, anh cảm thấy nhịp tim mình đập nhanh đến lạ, như thể muốn thoát ra khỏi lồng ngực. Anh biết, đây là phản ứng tự nhiên của cơ thể trước một sự kiện quan trọng, một bước ngoặt. Nhưng anh không còn cố gắng kìm nén nó nữa. Anh chấp nhận sự yếu đuối của bản thân, chấp nhận rằng anh cũng là một con người với những cảm xúc phức tạp, những nỗi sợ hãi và những hy vọng.

Trong đầu anh, những kịch bản đối thoại lại tiếp tục tái diễn, nhưng lần này chúng rõ ràng hơn, sống động hơn. Anh hình dung ra Yến Chi ngồi đó, trong ánh đèn vàng dịu nhẹ của quán, có thể đang nhấp một tách trà nóng, hoặc đọc một cuốn sách. Gương mặt cô ấy sẽ như thế nào khi nhìn thấy anh? Có còn chút vương vấn nào không, hay chỉ còn lại sự bình thản của một người đã hoàn toàn buông bỏ?

"Đây là lúc. Không còn đường lui nữa." Anh độc thoại nội tâm, giọng nói trầm tĩnh vang vọng trong tâm trí anh, mang theo cả sự quyết tâm và một chút buồn bã khó tả. "Chúc may mắn, Minh Khang." Lời tự nhủ đó không phải là một lời chúc may mắn cho một chiến thắng, mà là một lời chúc may mắn cho sự dũng cảm khi đối mặt với sự thật, dù sự thật đó có nghiệt ngã đến đâu. Anh đã dốc hết tâm can, đã chuẩn bị mọi thứ. Giờ đây, chỉ còn một bước cuối cùng là đối mặt.

Anh mở mắt ra. Đôi mắt sâu của anh ánh lên sự quyết tâm pha lẫn một chút u hoài. Anh nhìn về phía quán cafe, ánh đèn vàng ấm áp từ bên trong hắt ra, tạo thành một vầng sáng dịu dàng giữa màn đêm. Trong khoảnh khắc đó, anh hình dung Yến Chi đang ngồi đó, và trái tim anh vừa thắt lại vừa tràn đầy một cảm giác lạ lùng của sự giải thoát sắp tới. Giải thoát khỏi gánh nặng của những điều chưa nói, của những hối tiếc đã đeo bám anh suốt nhiều năm.

Anh nhìn chiếc đồng hồ trên tay một lần nữa, kim giây vẫn đều đặn trôi, nhắc nhở anh về dòng chảy không ngừng của thời gian. Mỗi tích tắc là một khoảnh khắc đã qua, không thể lấy lại, nhưng cũng là một khoảnh khắc của hiện tại, cần được trân trọng. Anh đưa tay lên cổ áo, chỉnh lại chiếc cúc áo sơ mi trắng tinh, rồi vuốt nhẹ vạt áo vest cho phẳng phiu. Từng cử chỉ nhỏ đều toát lên sự cẩn trọng, sự tôn trọng mà anh dành cho Yến Chi và cho cuộc gặp mặt này. Đây không chỉ là một cuộc hẹn đơn thuần, mà là một cuộc đối thoại định mệnh, một sự khép lại cho một chương đã từng rất đẹp và cũng đầy tiếc nuối trong cuộc đời anh.

Với một hơi thở sâu cuối cùng, Minh Khang vươn tay tắt máy xe. Tiếng động cơ im bặt, để lại một không gian tĩnh lặng đến lạ lùng. Anh cảm nhận sự mát mẻ của đêm Sài Gòn luồn qua khe cửa sổ, chạm vào làn da anh. Anh đã sẵn sàng đối mặt với vận mệnh của mình, với Yến Chi, và với chính bản thân mình. Anh đã sẵn sàng để nói ra tất cả, để không còn phải hối tiếc. Dù cho lời tỏ tình sắp tới có dẫn đến một kết thúc không như anh mong muốn, anh cũng biết rằng anh đã dốc hết tâm can, đã thành thật với tình yêu mà anh đã ấp ủ suốt những năm tháng thanh xuân. Anh sẽ không bỏ cuộc, cho đến khi mọi chuyện được giải quyết, dù cho đó là sự chấp nhận hay từ chối. Anh đã sẵn sàng để đối mặt với quá khứ, để nói lời cuối cùng cho một mối tình đã lỡ nhịp, để khép lại một chương và mở ra một tương lai mới, dù là có Yến Chi hay không. Anh mở cửa xe, bước ra ngoài, để lại phía sau chiếc xe tĩnh lặng và bước vào ánh đèn vàng dịu nhẹ của Quán Cafe 'Dấu Chân Mưa', nơi định mệnh đang chờ đợi.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free