Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 359: Một Ngày Trước Định Mệnh: Khúc Bi Tráng Của Hy Vọng Và Nỗi Sợ

Tiếng xe Minh Khang tắt lịm, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng bao trùm không gian khi anh mở cửa, bước ra khỏi chiếc xe sang trọng. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ quán cà phê "Dấu Chân Mưa" hắt ra, vẽ nên một vầng sáng ấm áp giữa màn đêm Sài Gòn. Anh đứng đó, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê rang xay thoang thoảng và hương hoa sữa đâu đó trong gió. Định mệnh đang chờ đợi anh, chỉ cách vài bước chân.

Nhưng tâm trí anh, trong khoảnh khắc đứng giữa ranh giới của quá khứ và hiện tại, lại bất chợt lùi về một ngày trước đó, một ngày cũng đầy rẫy những cảm xúc phức tạp, những giằng xé nội tâm không ngừng. Đó là ngày mà sự nhẹ nhõm vì đã có cơ hội xen lẫn nỗi lo âu khôn tả, một khúc bi tráng của hy vọng và nỗi sợ hãi.

***

Sáng sớm, ngày trước cuộc hẹn, Minh Khang thức giấc trong căn penthouse của mình. Ánh nắng ban mai chói chang từ ô cửa kính cường lực từ sàn đến trần đã sớm rọi vào không gian, nhuộm vàng những mảng tường tối giản và đồ nội thất gỗ quý. Thật lạ, dù trời đã sáng rõ, anh vẫn cảm thấy một lớp sương mờ mịt bao phủ tâm trí, như thể anh đang nhìn thế giới qua một tấm kính ám khói. Tiếng gió nhẹ rít qua khe cửa kính, tạo thành một âm thanh đều đều, cô độc, tương phản với vẻ sang trọng đến lạnh lẽo của căn hộ.

Anh đứng dậy, đi vào bếp, thuần thục pha một ly cà phê đen nóng vào chiếc ly cà phê sứ quen thuộc của mình. Mùi cà phê nồng nàn lan tỏa, cố gắng xua đi cái dư vị lo âu còn vương trên đầu lưỡi. Anh bước đến bên cửa sổ, ngồi xuống chiếc ghế bành bọc da êm ái, tay cầm ly cà phê sứ, ánh mắt xa xăm nhìn xuống thành phố đang bừng tỉnh bên dưới. Những tòa nhà cao tầng vẫn còn chìm trong màn sương mờ ảo của buổi sớm, những con đường bắt đầu đông đúc hơn, dòng xe cộ như những mạch máu đang dần khởi động.

"Ngày mai... Cuối cùng cũng đến ngày mai. Không còn trốn tránh nữa," anh độc thoại nội tâm, giọng nói trầm tĩnh vang vọng trong tâm trí anh, mang theo cả sự quyết tâm và một chút buồn bã khó tả. Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng gắt lan tỏa trong khoang miệng, như chính những gì anh đang nếm trải. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khi anh nghĩ đến việc cuối cùng mình cũng sẽ đối mặt, sẽ nói ra tất cả. Nhưng ngay sau đó, một làn sóng lo âu khác lại dâng lên, nhấn chìm sự nhẹ nhõm ấy. Sẽ thế nào nếu Yến Chi đã hoàn toàn quên anh? Sẽ thế nào nếu cô ấy đã tìm thấy hạnh phúc khác, một hạnh phúc không có anh?

Anh nhớ lại lời dặn của Hoàng Nam, người bạn thân thiết, trong một buổi trò chuyện đêm khuya cách đây không lâu: "Dù kết quả có ra sao, Khang à, điều quan trọng nhất là mày phải chân thành. Chân thành với cô ấy, và chân thành với chính mày." Sự chân thành. Đó là điều mà anh đã bỏ lỡ, đã đánh đổi bằng những năm tháng miệt mài theo đuổi "sự ổn định", mà không nhận ra cái giá của nó là những khoảnh khắc, những cảm xúc chân thật nhất.

Minh Khang đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp tim mình đang đập đều đặn dưới lớp áo sơ mi mỏng. Không còn là nhịp đập cuồng loạn của tuổi trẻ, cũng không phải là nhịp đập mệt mỏi của những năm tháng căng thẳng. Giờ đây, đó là một nhịp đập trầm ổn hơn, nhưng lại mang theo một nỗi niềm day dứt khôn nguôi. Anh đã từng tin rằng "chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó". Nhưng giờ đây, anh tự hỏi, "sự ổn định" đó đã mang lại cho anh điều gì, ngoài sự cô độc trong căn penthouse rộng lớn này, và nỗi hối tiếc về một người con gái mà anh đã để lỡ.

Anh vuốt ve vành ly cà phê sứ, cảm nhận sự ấm nóng truyền vào lòng bàn tay. Cái cảm giác này, ấm áp và thực tại, nhắc nhở anh về Yến Chi, về cách cô ấy luôn sống trọn vẹn trong khoảnh khắc. Cô ấy không chờ đợi điều kiện đủ đầy, chỉ cần rung động. Còn anh, anh đã chờ đợi, đã đặt ra quá nhiều điều kiện, để rồi khi mọi thứ "đủ đầy" thì "thời điểm" lại không còn. "Đúng người, sai thời điểm." Cụm từ ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh như một điệp khúc buồn. Anh đã yêu cô ấy, ở một phiên bản của anh mà cô ấy chưa sẵn sàng đón nhận, và khi anh sẵn sàng, cô ấy lại đã trở thành một phiên bản khác, không còn chờ đợi anh nữa.

Minh Khang hít một hơi sâu, mùi hương gỗ quý từ nội thất cao cấp hòa quyện với mùi cà phê thoang thoảng trong không khí. Anh khẽ nhắm mắt, hình ảnh Yến Chi hiện lên rõ nét trong tâm trí. Yến Chi của ngày đầu gặp gỡ, với ánh mắt trong veo và nụ cười rạng rỡ. Yến Chi của những lần gặp gỡ sau đó, dần trưởng thành, độc lập, và có chút xa cách. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần anh nỗ lực, chỉ cần anh đạt được mục tiêu, cô ấy sẽ vẫn ở đó. Nhưng cuộc đời không phải là một phương trình toán học đơn giản. Tình yêu không phải là một phần thưởng cho sự cố gắng.

Sự tĩnh lặng của căn phòng vào buổi sáng sớm, chỉ có tiếng gió và tiếng nước chảy từ hồ bơi vô cực nhỏ trên cao, càng làm nổi bật sự cô đơn trong lòng anh. Anh đã xây dựng một đế chế, đã đạt được mọi thứ mà một người đàn ông trẻ có thể mơ ước. Nhưng đổi lại, anh lại mất đi thứ quý giá nhất: thời gian, và cơ hội được yêu thương một cách trọn vẹn. Anh đã dành quá nhiều thời gian để xây dựng bức tường kiên cố cho sự nghiệp, đến nỗi quên mất rằng trái tim mình cũng cần được sưởi ấm.

Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền trên cổ tay mình. Kim giây vẫn đều đặn trôi, không ngừng nghỉ, nhắc nhở anh về dòng chảy không ngừng của thời gian. Mỗi tích tắc là một khoảnh khắc đã qua, không thể lấy lại, nhưng cũng là một khoảnh khắc của hiện tại, cần được trân trọng. Anh đặt ly cà phê xuống bàn, đứng dậy, bước về phía phòng ngủ. Ngày làm việc vẫn đang chờ đợi, và anh cần phải đối mặt với nó, dù tâm trí anh đang bị giằng xé bởi những suy nghĩ về ngày mai.

***

Buổi trưa, văn phòng kiến trúc "Khởi Nguyên" vẫn bận rộn như mọi khi. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch, tiếng điện thoại reo liên hồi, tiếng trao đổi công việc dứt khoát, và tiếng máy in rào rào tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự chuyên nghiệp và hiệu quả. Bên ngoài, nắng Sài Gòn vẫn gay gắt, nhưng bên trong, điều hòa mát lạnh phả ra, giữ cho không gian luôn trong lành và dễ chịu. Mùi giấy in, cà phê mới pha, và mùi nước hoa cao cấp của các đồng nghiệp hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí đặc trưng.

Minh Khang ngồi trong phòng làm việc của mình, chiếc bàn làm việc rộng lớn chất đầy bản vẽ và báo cáo. Anh cố gắng tập trung vào các con số, các đường nét kiến trúc phức tạp, nhưng tâm trí anh cứ như một con ngựa bất kham, liên tục lạc lối về những suy nghĩ miên man về Yến Chi. Chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay anh dường như chạy chậm hơn hẳn so với tốc độ của chiếc kim giây đang đều đặn trôi. Mỗi giây trôi qua đều là một thử thách, một sự chờ đợi vô hình.

"Giám đốc Minh Khang, đây là bản báo cáo tiến độ của dự án Vinhomes," một giọng nói vang lên, kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ. Đó là Mỹ Linh, trợ lý của anh, với tập tài liệu trên tay.

Minh Khang ngẩng đầu lên, ánh mắt anh vẫn ẩn chứa sự suy tư, nhưng nhanh chóng trở lại vẻ chuyên nghiệp thường thấy. "Cảm ơn cô, Mỹ Linh. Đặt ở đây đi." Giọng anh trầm tĩnh, dứt khoát, không để lộ bất kỳ dấu vết nào của sự xao nhãng. Anh nhanh chóng lướt qua vài trang tài liệu, ký tên vào một số giấy tờ quan trọng. Công việc vẫn là công việc, không thể lơ là. Anh đã dành cả tuổi thanh xuân để xây dựng sự nghiệp này, không thể để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng đến nó.

"Chiều nay có cuộc họp với đối tác Nhật Bản lúc ba giờ, thưa Giám đốc," Mỹ Linh nhắc nhở.

"Tôi biết rồi. Chuẩn bị tài liệu sẵn sàng," anh đáp gọn lọn.

Mỹ Linh rời đi, trả lại không gian yên tĩnh cho anh. Anh lại trở về với những suy nghĩ của mình. Anh đưa tay vuốt nhẹ chiếc đồng hồ đeo tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại trên da. Anh đã từng tin rằng thời gian là vàng bạc, và anh đã dành tất cả để kiếm tiền, để xây dựng sự nghiệp. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, thời gian còn là những khoảnh khắc, những kỷ niệm không thể mua được bằng tiền bạc.

Trong đầu anh, những câu nói, những lời tỏ tình, những lời hối tiếc cứ thế hiện lên. Anh tự đặt ra và trả lời những kịch bản đối thoại. Anh sẽ nói gì khi gặp Yến Chi? Anh sẽ bắt đầu từ đâu? Liệu cô ấy có cho anh một cơ hội để giải thích, hay chỉ đơn giản là khép lại cánh cửa ấy một lần và mãi mãi? "Có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản." Anh tự nhủ, cố gắng trấn an bản thân. Điều anh cần làm bây giờ là nói ra tất cả, không phải để thay đổi quá khứ, mà để giải thoát cho chính mình khỏi gánh nặng của những điều chưa nói.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố Sài Gòn trải dài dưới tầm mắt anh, nhộn nhịp và hối hả. Anh đã từng là một phần của sự hối hả ấy, một người đàn ông trẻ tuổi đầy tham vọng, lao vào công việc không ngừng nghỉ. Nhưng giờ đây, anh cảm thấy mệt mỏi hơn. Mệt mỏi vì phải gồng mình, mệt mỏi vì phải che giấu cảm xúc, và mệt mỏi vì phải giả vờ rằng mọi thứ đều ổn khi sâu thẳm trong lòng anh là một khoảng trống rỗng lớn.

Anh cầm điện thoại lên, nhưng không bấm số ai cả. Chỉ lướt qua danh bạ, dừng lại ở tên Yến Chi. Một cái tên đã từng rất thân thuộc, nhưng giờ đây lại trở nên xa lạ, mang theo một nỗi ám ảnh về những điều đã lỡ. Anh đã từng sợ hãi việc đối mặt với cảm xúc của mình, sợ hãi việc thừa nhận sự yếu đuối. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, sự yếu đuối đó lại chính là sức mạnh, là sự chân thành mà anh cần phải có. Anh đã sẵn sàng để đối mặt với bất kỳ kết quả nào, dù là chấp nhận hay từ chối. Điều quan trọng là anh sẽ không còn phải hối tiếc vì đã không dám nói ra.

Minh Khang đặt điện thoại xuống, khép lại bản báo cáo. Anh đứng dậy, bước ra khỏi phòng làm việc, chuẩn bị cho cuộc họp sắp tới. Công việc vẫn tiếp diễn, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn anh, một cuộc chiến khác đang diễn ra, một cuộc chiến giữa hy vọng và nỗi sợ hãi, giữa quá khứ và tương lai.

***

Tối muộn, căn penthouse một lần nữa chìm vào sự tĩnh lặng đến cô độc. Đêm Sài Gòn dịu mát hơn, gió nhẹ luồn qua các khe cửa, mang theo chút hơi lạnh. Minh Khang ngồi một mình trong phòng khách rộng lớn, ly rượu vang đỏ sóng sánh trên tay. Ánh đèn đô thị lấp lánh về đêm, tạo thành một tấm thảm ánh sáng rực rỡ, nhưng không thể xua đi sự trống trải trong lòng anh. Tiếng nhạc không lời cổ điển du dương phát ra từ hệ thống âm thanh, nhẹ nhàng len lỏi vào từng ngóc ngách của căn phòng, làm nền cho những suy tư sâu sắc của anh.

Anh mở cuốn sổ tay của mình, nơi ghi chép những suy nghĩ, cảm xúc và những lời anh muốn nói với Yến Chi. Anh đã chuẩn bị nó từ nhiều ngày trước, cẩn thận gạch bỏ, sửa chữa, thêm thắt từng câu chữ. Anh đọc đi đọc lại, từng câu, từng chữ như một gánh nặng, nhưng cũng là một sự giải thoát. "Anh đã yêu em, Yến Chi. Anh yêu em ở một phiên bản mà anh chưa đủ trưởng thành để giữ em lại. Và giờ đây, khi anh đã sẵn sàng, em lại không còn chờ đợi anh nữa." Dòng chữ này, đơn giản nhưng đầy sức nặng, tóm gọn lại toàn bộ câu chuyện tình yêu lỡ nhịp của họ.

Anh nhấp một ngụm rượu vang, vị chát nhẹ và hậu vị ngọt ngào lan tỏa. Ly rượu lạnh lẽo trong tay, nhưng cảm giác trong lòng anh lại nóng ran, như có một ngọn lửa đang cháy âm ỉ. Anh hình dung lại từng khoảnh khắc lỡ lầm với Yến Chi, từng lần gặp gỡ, từng ánh mắt, từng lời nói. Khi anh đang lao vào sự nghiệp, cô lại vừa kết thúc một mối tình sâu đậm. Khi anh bắt đầu mệt mỏi và khao khát tình yêu, cô lại đang yên ổn với cuộc sống độc thân. Và đến năm thứ tư, khi anh cuối cùng đã sẵn sàng để yêu, cô lại không còn chờ đợi anh nữa. Sự trớ trêu của thời điểm, như một lời nguyền định mệnh.

"Dù kết quả có thế nào, mình cũng phải nói ra. Không phải để cô ấy quay lại, mà để mình có thể bước tiếp," anh độc thoại nội tâm. Anh hiểu rằng, việc bày tỏ lòng mình không còn là một cuộc chiến để giành lấy Yến Chi, mà là một cuộc chiến để giải thoát chính bản thân anh khỏi những hối tiếc, khỏi những điều chưa nói. Anh cần một sự khép lại, một lời cuối cùng cho một chương đã từng rất đẹp và cũng đầy tiếc nuối trong cuộc đời anh.

Anh khẽ gập cuốn sổ lại, đặt nó cẩn thận trên bàn kính. Cuốn sổ, với những nét chữ ngay ngắn và những dòng gạch xóa, chứa đựng cả một bầu trời cảm xúc của anh. Nó không chỉ là những lời muốn nói với Yến Chi, mà còn là nhật ký của một hành trình trưởng thành đầy chông gai và đau đớn. Anh đã từng sợ hãi cái nhìn từ cô, sợ hãi sự lạnh nhạt, sự từ chối. Nhưng giờ đây, anh chỉ khao khát sự thật, dù sự thật đó có nghiệt ngã đến đâu. Anh đã sẵn sàng để chấp nhận bất kỳ quyết định nào của Yến Chi, tôn trọng nó, và sau đó, học cách buông bỏ.

Minh Khang đứng dậy, bước ra ban công, nhìn về phía chân trời. Ánh mắt anh kiên định, nhưng vẫn ẩn chứa nỗi buồn sâu thẳm. Gió đêm mơn man tóc anh, mang theo hơi lạnh. Anh tạm gác chiếc đồng hồ đeo tay xuống bàn bên cạnh, như để tạm quên đi gánh nặng thời gian, không còn muốn đếm ngược từng khoảnh khắc nữa. Anh chỉ muốn sống trọn vẹn trong khoảnh khắc này, khoảnh khắc của sự đối mặt với chính mình, với những cảm xúc chân thật nhất.

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng tràn khí, rồi từ từ thở ra. Một sự tĩnh lặng và chấp nhận bao trùm lấy anh. Anh đã chuẩn bị tinh thần cho một kết quả không như ý, nhưng vẫn quyết tâm đối mặt với nó một cách trưởng thành. Việc anh tập trung vào việc "nói ra sự thật" và "giải thoát cho chính mình" hơn là "giành lại Yến Chi" cho thấy mục tiêu thực sự của anh đã thay đổi, hướng đến sự khép lại và bình yên cá nhân. Anh đã sẵn sàng.

Những suy nghĩ cuối cùng của anh về ngày hôm qua, ngày của những giằng xé và chuẩn bị, tan biến vào hư vô khi anh bước chân vào quán cà phê "Dấu Chân Mưa", nơi ánh đèn vàng dịu nhẹ đang ôm ấp một bóng hình quen thuộc. Mùi cà phê rang xay và hương bánh ngọt nồng nàn quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan của anh, kéo anh trở lại hiện tại. Anh đã đến, để nói lời cuối cùng cho một mối tình đã lỡ nhịp, để khép lại một chương và mở ra một tương lai mới, dù là có Yến Chi hay không. Định mệnh đang chờ đợi.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free