Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 369: Khoảng Trống Không Thể Lấp Đầy

Bóng lưng cao gầy của Minh Khang dần khuất vào màn mưa và ánh đèn phố mờ ảo, để lại phía sau con hẻm nhỏ với cây hoa giấy vẫn miệt mài rơi những cánh hoa ướt đẫm, như những giọt nước mắt cuối cùng của một câu chuyện tình lỡ nhịp. Anh bước đi, không còn biết đích đến là đâu, chỉ biết rằng mỗi bước chân là một sự cố gắng tách rời khỏi quá khứ, khỏi hình bóng Yến Chi đang in hằn sâu trong tâm trí. Màn đêm đã hoàn toàn buông xuống, nuốt chửng những vệt sáng yếu ớt cuối cùng của hoàng hôn, để lại một không gian xám xịt, ẩm ướt và lạnh lẽo.

Anh về đến căn penthouse của mình khi đồng hồ đã chỉ gần mười một giờ đêm. Tòa nhà cao vút, lấp lánh ánh đèn giữa lòng thành phố, như một ngọn hải đăng của sự thành công và quyền lực. Nhưng khi cánh cửa thang máy mở ra, Minh Khang bước vào căn hộ, một cảm giác nặng trĩu hơn cả sự mệt mỏi thể chất lập tức ập đến. Sự xa hoa, tiện nghi của căn hộ dường như không làm dịu đi, mà ngược lại, càng làm nổi bật sự trống rỗng, lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn anh. Toàn bộ căn hộ chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng từ thành phố xuyên qua những tấm kính cường lực từ sàn đến trần, vẽ nên những mảng sáng tối nhập nhoạng, ma mị trên nền sàn gỗ quý và bức tường đá cẩm thạch. Anh không bật đèn, không muốn đối diện với sự rõ ràng, trần trụi của không gian này, nơi mỗi góc khuất đều có thể ẩn chứa một ký ức, một hình ảnh về cô.

Minh Khang cởi chiếc áo khoác vest, không thèm treo lên mắc mà chỉ ném hờ lên lưng ghế sofa da nhập khẩu, nơi chất liệu mềm mại, mát lạnh ấy dường như cũng không thể làm tan đi chút nhiệt còn sót lại trong lòng bàn tay anh. Anh sụp xuống sofa, cơ thể nặng nề như thể vừa trải qua một cuộc chiến trường kỳ, nhưng chỉ có anh là người thua cuộc. Anh ôm lấy đầu mình, những ngón tay thô ráp luồn vào mái tóc ngắn gọn gàng, day day thái dương như thể muốn xua đi một cơn đau đầu âm ỉ, nhưng thực chất là muốn che giấu đi sự bàng hoàng, sự hụt hẫng đang lan tỏa khắp cơ thể. Sau đó, anh ngả người ra, thả lỏng toàn bộ cơ thể trên chiếc ghế dài, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm lên trần nhà trắng muốt, vô hồn. Ánh sáng lờ mờ từ bên ngoài hắt vào, khiến trần nhà như một bức tranh trừu tượng, đầy những mảng tối và sáng, không rõ hình hài, giống như tâm trạng anh lúc này.

Anh với tay lấy chai rượu vang đỏ để trên bàn kính, loại rượu mà anh từng nghĩ sẽ cùng Yến Chi thưởng thức vào một đêm đặc biệt nào đó. Chai rượu lạnh ngắt, cái lạnh len lỏi qua lòng bàn tay, gợi nhắc về sự lạnh lẽo của lời từ chối mà anh vừa phải đối mặt. Anh rót một chút vào ly, chất lỏng đỏ sẫm sóng sánh dưới ánh đèn thành phố. Nhưng anh không uống. Ly rượu cứ thế nằm yên trong tay anh, như một vật trưng bày vô nghĩa, một biểu tượng của những kế hoạch đã đổ vỡ, của những hy vọng đã tan thành mây khói.

Trong đầu anh, giọng nói của Yến Chi cứ vang vọng, từng câu từng chữ rõ ràng như thể cô đang đứng ngay đây, giữa căn phòng trống trải này. “Anh Khang à, em trân trọng tình cảm của anh, nhưng… em đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình rồi.” “Trái tim em giờ đây đã thuộc về một hướng đi khác.” “Có lẽ, chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau, và không bao giờ tìm được đúng thời điểm để cùng hòa nhịp.” Từng lời nói nhẹ nhàng, không hề trách móc, nhưng lại sắc bén hơn bất kỳ lưỡi dao nào, cứa vào trái tim anh, khiến nó rỉ máu một cách âm thầm.

"Dứt khoát..." anh thầm nhủ, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm trong cổ họng khô khốc. "Cô ấy nói dứt khoát. Không phải chỉ là không thể, mà là không muốn... không phải với anh." Cái từ "dứt khoát" đó, nó ám ảnh anh hơn bất cứ điều gì. Nó không cho anh một chút hy vọng nào để bấu víu, không một kẽ hở nào để anh có thể lách vào. Nó là một bức tường vững chắc, cao ngất, chắn ngang mọi con đường dẫn đến Yến Chi. Không phải là cô ấy còn do dự, không phải là cô ấy cần thời gian, mà là cô ấy đã quyết định. Cô ấy đã chọn một con đường khác, một người khác, một hạnh phúc khác. Và trong hạnh phúc ấy, không có anh.

Sự bàng hoàng dần chuyển thành một nỗi hụt hẫng mênh mông. Anh đã dành quá nhiều năm để xây dựng sự nghiệp, để đạt được cái "ổn định" mà anh tin rằng sẽ là nền tảng cho tình yêu. Anh đã nghĩ rằng khi anh có tất cả, anh sẽ xứng đáng với cô. Nhưng anh đã sai. Khi anh cuối cùng đã sẵn sàng để nắm lấy tay cô, thì cô lại đang học cách buông bỏ, không phải buông bỏ anh, mà là buông bỏ cái khái niệm chờ đợi một người không bao giờ đến đúng lúc.

Anh nhắm mắt lại, nhưng những hình ảnh về Yến Chi, về nụ cười bình yên của cô khi nói lời từ chối, cứ hiện rõ mồn một. Cô đã thay đổi. Từ một cô gái non nớt, dễ tổn thương, cô đã trở thành một người phụ nữ độc lập, mạnh mẽ và tự chủ. Cô đã tìm thấy sự bình yên trong chính mình, và từ đó, tìm thấy một tình yêu xứng đáng. Và anh, Minh Khang, người đã từng nghĩ rằng anh sẽ là người mang lại sự bình yên đó cho cô, lại là người đến quá muộn.

Tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa kính, như một lời than thở. Tiếng nước chảy rì rầm từ hồ bơi vô cực trên cao, tạo ra một bản giao hưởng buồn bã, cô độc. Mùi hương gỗ quý của nội thất, mùi nước hoa nam tính phảng phất từ chính người anh, tất cả đều trở nên vô nghĩa. Anh chỉ cảm thấy lạnh lẽo. Lạnh từ bên ngoài, lạnh vào tận sâu bên trong tâm hồn. Anh đã xây dựng một đế chế, một cuộc sống xa hoa, nhưng lại bỏ lỡ điều quan trọng nhất: thời điểm để yêu và được yêu. Cái giá của sự ổn định mà anh theo đuổi, giờ đây, dường như quá đắt đỏ. Nó đã lấy đi của anh Yến Chi.

Anh vẫn nằm đó, bất động, cho đến khi ánh bình minh bắt đầu le lói phía chân trời, xua tan dần bóng tối trong căn hộ. Nhưng trong lòng anh, bóng tối vẫn còn đặc quánh, một khoảng trống không thể lấp đầy.

***

Sáng hôm sau, Minh Khang vẫn cố gắng đến công ty như thường lệ. Anh không muốn bất cứ ai nhận ra sự sụp đổ trong anh. Anh là Minh Khang, giám đốc trẻ tuổi, tài năng và luôn giữ vững phong thái chuyên nghiệp. Nhưng khi bước vào văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên', cái vỏ bọc đó dường như muốn vỡ vụn. Tòa nhà văn phòng kính hiện đại, với những đường nét kiến trúc tối giản, tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, giờ đây hiện ra trước mắt anh một cách nhạt nhòa, vô nghĩa. Những mô hình kiến trúc trưng bày, những bản vẽ phức tạp, tất cả đều trở nên mờ nhạt, không còn khơi gợi chút cảm hứng nào.

Anh ngồi trước màn hình máy tính, cố gắng đọc báo cáo về một dự án mới, nhưng những con số, biểu đồ và các điều khoản hợp đồng cứ nhảy múa lộn xộn trong đầu anh. Từng chữ, từng dòng đều trở nên vô nghĩa. Anh nghe tiếng gõ bàn phím lạch cạch từ các đồng nghiệp, tiếng điện thoại reo vang, tiếng trao đổi công việc sôi nổi, tất cả đều tạo thành một thứ âm thanh hỗn tạp, xa lạ. Mùi cà phê mới pha từ khu vực pantry, mùi giấy in từ máy photocopy, mùi nước hoa cao cấp phảng phất từ những nữ nhân viên, tất cả đều không thể kéo anh ra khỏi vòng xoáy của những suy nghĩ miên man về Yến Chi.

"Anh Khang, về bản vẽ này..."

Giọng nói trẻ trung, đầy nhiệt huyết của Đức Anh, thực tập sinh mới vào công ty, vang lên bên tai anh. Minh Khang giật mình, ngước lên. Đức Anh đứng đó, với đôi mắt sáng và nụ cười thân thiện, tay cầm một tập bản vẽ. Ngoại hình trẻ trung, năng động của cậu ta, cùng chiếc áo sơ mi và quần tây chỉnh tề, càng làm nổi bật sự mệt mỏi, hốc hác trên khuôn mặt Minh Khang.

Minh Khang nhìn tập bản vẽ, rồi lại nhìn Đức Anh, ánh mắt xa xăm. Cậu ta là một phiên bản của anh ngày xưa – trẻ tuổi, đầy hoài bão, chưa vướng bận những gánh nặng của cuộc đời. Cậu ta tin vào tương lai, tin vào những gì mình đang xây dựng.

"Anh Khang?" Đức Anh hỏi lại, thấy sếp mình im lặng quá lâu.

Minh Khang khẽ thở dài, một hơi thở nặng nề mà anh cố gắng che giấu. Anh biết mình không thể để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng đến công việc, nhưng anh không thể nào ép mình tập trung được.

"Cứ làm theo ý em đi, anh không có tâm trạng." Anh nói, giọng khàn khàn, cố gắng giữ vẻ bình thản nhất có thể. Nhưng trong lời nói của anh vẫn ẩn chứa một sự thờ ơ, một sự buông xuôi rõ rệt.

Đức Anh có vẻ ngạc nhiên, cậu ta hiếm khi thấy sếp mình như vậy. Minh Khang luôn là người quyết đoán, rõ ràng trong mọi việc. "Nhưng... em muốn được thành công như anh, sếp ạ! Em cần sự chỉ dẫn của anh." Lời nói chân thành của Đức Anh khiến Minh Khang cảm thấy một nhói đau. Thành công ư? Giờ đây, anh cảm thấy mình là người thất bại thảm hại nhất. Anh đã có tất cả những gì anh từng khao khát: sự nghiệp, tiền bạc, địa vị. Nhưng anh đã mất đi điều quan trọng nhất: tình yêu, và có lẽ là cả một phần của chính mình.

Minh Khang không trả lời. Anh chỉ lắc đầu nhẹ, rồi lại nhìn vào màn hình máy tính với những dòng chữ và con số vô nghĩa. Tay anh vẫn đặt trên chuột, lướt qua lướt lại một cách máy móc, vô định. Anh nhìn xuống **đồng hồ đeo tay** của mình, chiếc đồng hồ đắt tiền, mặt kính sapphire lấp lánh. Kim giờ vẫn chạy đều, từng giây từng phút trôi qua không ngừng nghỉ. Nhưng đối với anh, thời gian dường như đã ngừng lại ngay khoảnh khắc Yến Chi nói lời từ chối. Mọi thứ xung quanh anh đều hối hả, đều tiến về phía trước, nhưng anh thì mắc kẹt lại, giữa một khoảng không vô định.

Anh gạt đi lời hỏi của Đức Anh một cách cụt ngủn, gần như thô lỗ, điều mà bình thường anh sẽ không bao giờ làm với cấp dưới của mình. Rồi anh đứng dậy, bước ra ban công nhìn xuống thành phố. Từ độ cao này, mọi thứ đều trở nên nhỏ bé. Những dòng xe cộ hối hả như những con kiến, những tòa nhà cao tầng mọc san sát như những khối hộp vô tri. Anh đã từng rất thích cảm giác đứng trên cao nhìn xuống, cảm giác làm chủ mọi thứ. Nhưng giờ đây, cái cảm giác đó đã biến mất, thay vào đó là một sự trống rỗng đến đáng sợ.

Nắng nhẹ sau cơn mưa đêm qua, nhưng không khí vẫn còn se lạnh. Những tòa nhà chọc trời phản chiếu ánh nắng, tạo ra một bức tranh rực rỡ nhưng lạnh lẽo. Anh đứng đó, hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ đang giày vò. Nhưng chúng cứ đeo bám, dai dẳng như bóng ma. "Phiên bản của nhau", "đúng người, sai thời điểm". Những cụm từ đó cứ luẩn quẩn trong đầu anh. Anh đã quá bận rộn với việc xây dựng "phiên bản" hoàn hảo của chính mình, đến mức quên mất rằng "phiên bản" của Yến Chi cũng đang thay đổi, và cô ấy không chờ đợi anh. Cô ấy đã tự mình tìm thấy hạnh phúc, và anh chỉ là một tàn dư của quá khứ. Anh không biết liệu mình có thể tìm lại được sự bình yên hay không, nhưng anh biết anh phải đi tiếp. Anh phải chấp nhận rằng tình yêu của họ, dù đẹp đến mấy, cũng ch�� là một bản nhạc chưa bao giờ tìm được đúng nhịp điệu để cùng hòa ca.

***

Minh Khang trở về nhà sớm hơn thường lệ vào tối cùng ngày. Căn penthouse lại chìm trong bóng tối, nhưng lần này, anh chủ động bật đèn. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn âm trần lan tỏa khắp không gian, xua đi phần nào sự lạnh lẽo. Anh bật một bản nhạc cổ điển nhẹ nhàng, du dương. Tiếng piano trầm bổng, buồn bã, như hòa cùng tâm trạng anh. Anh rót một ly rượu vang, nhưng không phải để uống cạn như muốn chôn vùi sầu muộn, mà là để nhấp từng ngụm nhỏ, chậm rãi, như thể đang thưởng thức một nỗi buồn đã được chưng cất.

Anh ngồi lặng lẽ trên ghế sofa, nhìn ra khung cảnh thành phố về đêm. Trời đã trong hơn, không còn mưa, những vì sao lấp lánh trên nền trời đen thẳm. Hàng triệu ánh đèn từ những tòa nhà cao tầng, những con đường tấp nập, tạo nên một tấm thảm ánh sáng lung linh, huyền ảo. Vẻ đẹp đó, trong những ngày trước, sẽ khiến anh cảm thấy tự hào về những gì mình đã đạt được, về vị trí anh đang đứng. Nhưng giờ đây, nó chỉ gợi lên một nỗi cô độc đến cùng cực.

Anh không còn bàng hoàng như đêm qua. Thay vào đó là một nỗi hụt hẫng mênh mông, một sự chấp nhận đau đớn rằng Yến Chi đã thực sự đi xa. Cô đã không còn là một phần của thế giới anh, không còn là trung tâm của những suy nghĩ, những kế hoạch tương lai của anh nữa. Cô đã tìm thấy một thế giới khác, một hạnh phúc khác.

Anh nhấp từng ngụm rượu, vị chát nhẹ của vang đỏ lan tỏa trong khoang miệng. Anh đưa tay với lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn, lướt qua những bức ảnh cũ. Có những bức anh chụp trộm Yến Chi khi họ vô tình gặp nhau, có những bức là ảnh phong cảnh mà cô từng chia sẻ với anh, có cả những tin nhắn cũ, những cuộc trò chuyện ngắn ngủi nhưng đầy ẩn ý. Anh dừng lại ở một bức ảnh chụp cô đang cười rạng rỡ dưới ánh nắng. Nụ cười ấy, tự do và vô tư, giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Đó là nụ cười của một người đã tìm thấy sự bình yên.

Anh nhớ lại những lần gặp gỡ, những khoảnh khắc mà anh đã bỏ lỡ. Lần đầu tiên, cô đến khi anh còn quá bận tâm với sự nghiệp, quá tin vào lý tưởng "phải ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó". Lần thứ hai, khi anh bắt đầu nhận ra cảm xúc của mình, cô lại đang chữa lành vết thương lòng, không muốn vội vàng. Và bây giờ, khi anh cuối cùng đã học được cách yêu, học được cách đặt tình yêu lên trên tất cả, thì cô đã học cách tự yêu bản thân mình, và tìm thấy một tình yêu khác, trọn vẹn hơn, ở một nơi không thuộc về anh.

Anh thở dài nặng nề, đôi vai rũ xuống, chấp nhận sự thật nghiệt ngã đang đè nặng lên mình. "Cô ấy đã tìm thấy hạnh phúc đích thực. Không phải với mình." Anh lặp lại trong tâm trí, mỗi từ như một nhát dao khắc sâu vào trái tim. "Dứt khoát đến vậy sao? Đau đớn thật, nhưng mình có tư cách gì để oán trách?" Anh không có quyền oán trách. Bởi lẽ, người gây ra sự lỡ lầm này, không ai khác chính là anh. Anh đã quá chậm, quá tính toán, quá tin vào những điều kiện tiên quyết mà anh tự đặt ra.

Cái cảm giác trống rỗng trong anh không còn là một cơn đau thắt dữ dội, mà là một khoảng lặng mênh mông, nơi mọi cảm xúc dần lắng xuống, nhường chỗ cho một sự chấp nhận khó nhọc. Anh đã bỏ lỡ cô, không phải một lần, mà nhiều lần. Mỗi lần gặp gỡ, anh và cô lại đứng ở hai bờ của dòng thời gian, nhìn nhau qua một khoảng cách vô hình. Có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Và đó là câu chuyện của anh và Yến Chi.

Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự lạnh lẽo từ ly rượu trong tay, cảm nhận sự nặng trĩu của cơ thể, và sự trống rỗng trong lòng. Anh biết, con đường phía trước sẽ rất dài, và cô độc. Anh sẽ phải học cách sống với sự vắng mặt của Yến Chi, học cách chữa lành những vết sẹo mà thời gian và sự lựa chọn đã tạo ra. Nhưng có lẽ, chính từ sự mất mát này, anh mới có thể tìm thấy một phiên bản khác của chính mình, một phiên bản trưởng thành hơn, hiểu biết hơn, và có lẽ, sẽ tìm được một hạnh phúc mới, không còn phải đợi chờ hay hối tiếc. Sự trống rỗng này, nỗi đau này, có lẽ sẽ là động lực để anh tìm kiếm một ý nghĩa mới cho cuộc đời, không còn bị ám ảnh bởi 'thời điểm' hay 'sự nghiệp' nữa.

Minh Khang đặt ly rượu xuống bàn, tiếng thủy tinh chạm mặt kính tạo ra một âm thanh khe khẽ trong không gian tĩnh lặng. Anh ngả đầu ra sau, nhìn chằm chằm vào trần nhà. Ánh sáng từ thành phố qua ô cửa kính vẫn lấp lánh, nhưng giờ đây, chúng không còn là biểu tượng của thành công, mà là những đốm sáng xa xôi, mờ ảo, giống như hy vọng mong manh về một tương lai mà anh vẫn chưa thể hình dung được. Anh thở ra một hơi dài, nặng nề, chấp nhận.

Anh đã thua. Thua chính mình, thua thời gian, và thua một tình yêu. Nhưng có lẽ, đây là một thất bại cần thiết, một bài học đắt giá để anh thực sự trưởng thành. Anh không biết liệu mình có tìm lại được sự bình yên hay không, nhưng anh biết anh phải đi tiếp. Anh phải chấp nhận rằng tình yêu của họ, dù đẹp đến mấy, cũng chỉ là một bản nhạc chưa bao giờ tìm được đúng nhịp điệu để cùng hòa ca. Và giờ đây, bản nhạc ấy đã kết thúc.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free