Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 370: Dư Âm Của Lựa Chọn: Hạnh Phúc Không Cần Oán Trách

Sáng sớm hôm sau, những tia nắng đầu tiên của một ngày mới rực rỡ xuyên qua lớp kính cường lực trong suốt của căn penthouse, rải vàng trên sàn đá cẩm thạch mát lạnh. Minh Khang nằm bất động trên giường, đôi mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà trắng muốt. Anh đã không ngủ được, hoặc nếu có, đó chỉ là những giấc ngủ chập chờn, đầy ám ảnh bởi nụ cười bình yên của Yến Chi và những lời nói nhẹ nhàng nhưng dứt khoát của cô. Căn hộ sang trọng, hiện đại đến mức lạnh lẽo, với nội thất tối giản và những tác phẩm nghệ thuật đắt tiền, giờ đây dường như càng làm nổi bật sự trống rỗng mênh mông trong lòng anh. Tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa sổ, mang theo âm vang của thành phố đang thức giấc, nghe như một bản nhạc không lời cổ điển, du dương nhưng đầy u hoài. Mùi hương gỗ quý thoang thoảng từ những đồ nội thất nhập khẩu, quyện với mùi nước hoa nam tính còn vương lại trên gối, tất cả đều trở nên vô vị.

Anh khẽ cựa mình, cảm nhận sự nặng nề của cơ thể, như thể toàn bộ sức lực đã bị rút cạn sau một đêm dài vật lộn với chính mình. Anh bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền đá lạnh buốt, một cảm giác rất thật, rất rõ ràng giữa những mông lung đang vần vũ trong tâm trí. Anh tiến đến ô cửa kính lớn, tay vịn vào thành cửa sổ, ánh mắt vô hồn nhìn ra khung cảnh thành phố nhộn nhịp bên dưới. Những tòa nhà cao tầng vươn mình đón nắng, những dòng xe cộ bắt đầu di chuyển như những con kiến bé nhỏ. Đây là đế chế mà anh đã dày công xây dựng, là thành quả của bao năm tháng miệt mài, là minh chứng cho lý tưởng "phải ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó" mà anh đã kiên trì theo đuổi. Nhưng giờ đây, tất cả những điều đó chỉ là một phông nền mờ ảo, không thể lấp đầy khoảng trống đang gào thét trong lòng.

"Hạnh phúc đích thực... với Thế Vinh." Lời nói ấy của Yến Chi cứ vang vọng trong đầu anh, không phải là một tiếng gào thét phẫn nộ hay một lời oán trách, mà là một sự thật trần trụi, bình thản đến mức tàn nhẫn. Cô đã nói, không phải vì anh, không phải vì cô oán trách anh đã từng lỡ nhịp, mà vì cô đã tìm thấy con đường của riêng mình, tìm thấy bến đỗ bình yên mà cô xứng đáng có được. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh rạng rỡ của cô trong tâm trí, nhưng vô ích. Nụ cười ấy, ánh mắt ấy, đã in sâu vào mỗi tế bào của anh, giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác: đó là nụ cười của một người đã tìm thấy sự tự do, sự mãn nguyện, một hạnh phúc không cần đến anh.

Anh quay lưng lại với khung cửa sổ, bước về phía bàn làm việc. Chiếc laptop vẫn nằm im lìm, mở ra một bản vẽ kiến trúc dở dang. Anh ngồi xuống ghế, ngón tay lướt nhẹ trên bàn phím, nhưng không thể gõ một chữ nào. Tâm trí anh bị hút vào một vòng xoáy của những suy nghĩ miên man. Anh nhớ lại những lần gặp gỡ, những khoảnh khắc mà anh đã bỏ lỡ, những cái "giá như" không ngừng vặn vẹo trái tim anh. Lần đầu tiên, cô đến khi anh còn quá bận tâm với sự nghiệp, quá tin vào lý tưởng "phải ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó". Lần thứ hai, khi anh bắt đầu nhận ra cảm xúc của mình, cô lại đang chữa lành vết thương lòng, không muốn vội vàng. Và bây giờ, khi anh cuối cùng đã học được cách yêu, học được cách đặt tình yêu lên trên tất cả, thì cô đã học cách tự yêu bản thân mình, và tìm thấy một tình yêu khác, trọn vẹn hơn, ở một nơi không thuộc về anh.

Anh với lấy cốc cà phê đã nguội ngắt trên bàn, nhấp một ngụm. Vị đắng chát lan tỏa trong miệng, giống như dư vị của mối tình lỡ làng. "Cô ấy đã chọn," anh tự nhủ, giọng nói nội tâm trầm khàn. "Và mình... mình không thể làm gì khác ngoài việc tôn trọng lựa chọn đó." Nghe thật dễ dàng để nói ra, nhưng để chấp nhận, để thật sự buông bỏ, lại là một hành trình dài đằng đẵng. Anh đã từng nghĩ, khi mình có tất cả, mình sẽ có thể có được cô. Nhưng không, cô không phải là một phần thưởng, không phải là một cột mốc để anh chinh phục. Cô là một con người, với những cảm xúc, những lựa chọn riêng. Và cô đã chọn.

Anh đưa tay lên xoa thái dương, cảm thấy một cơn đau đầu âm ỉ. Anh nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay, kim phút vẫn quay đều, vô tình và lạnh lùng. Thời gian vẫn trôi, không chờ đợi bất kỳ ai, không quay ngược lại vì bất kỳ nỗi hối tiếc nào. Anh đã từng là người chạy đua với thời gian, cố gắng nắm bắt từng khoảnh khắc để xây dựng sự nghiệp. Nhưng giờ đây, anh lại cảm thấy mình đã thua cuộc trong cuộc đua quan trọng nhất – cuộc đua giành lấy trái tim người mình yêu. Sự ổn định mà anh tìm kiếm, cái giá của nó là một mối tình, một người con gái mà anh chưa bao giờ dám thực sự nắm giữ.

Minh Khang đứng dậy, lại một lần nữa bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống thành phố. Ánh nắng ban mai chói chang không thể xua đi bóng tối trong lòng anh. Anh cảm thấy một sự cô độc đến cùng cực, lớn hơn cả căn penthouse rộng lớn này. Cô độc vì đã mất đi một người, cô độc vì nhận ra rằng mình đã từng có cơ hội, nhưng đã để nó tuột khỏi tay vì những lý tưởng, những tính toán mà giờ đây anh thấy thật nhỏ bé. Nhưng trong cái cảm giác mất mát ấy, đâu đó vẫn le lói một tia sáng. Tia sáng của sự chấp nhận. Chấp nhận rằng cô hạnh phúc, dù hạnh phúc đó không có anh. Chấp nhận rằng cô đã tìm thấy bình yên, không phải vì oán trách anh, mà vì cô xứng đáng được như vậy. Đó là một sự chấp nhận đau đớn, nhưng cũng là một bước đầu tiên để anh có thể thực sự trưởng thành.

***

Buổi chiều cùng ngày, Minh Khang vẫn cố gắng kéo mình đến văn phòng. Tòa nhà văn phòng kính hiện đại của Khởi Nguyên vẫn bận rộn như mọi ngày, với tiếng gõ bàn phím lách cách, tiếng điện thoại reo vang, tiếng trao đổi công việc liên tục từ các phòng ban. Mùi giấy in, cà phê mới pha, và hương nước hoa cao cấp của các đồng nghiệp hòa quyện trong không khí điều hòa mát lạnh. Anh bước vào phòng làm việc của mình, một không gian tối giản với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, nơi những mô hình kiến trúc tinh xảo được trưng bày. Anh ngồi xuống ghế, mở laptop, cố gắng tập trung vào bản thiết kế đang dang dở của một dự án mới. Tuy nhiên, đôi mắt anh cứ dán chặt vào màn hình mà tâm trí lại bay về những hình ảnh của Yến Chi. Ngón tay anh gõ lách cách trên bàn phím, nhưng chỉ là những ký tự vô nghĩa, những dòng code lỗi.

Anh cảm thấy đầu óc mình quay cuồng. Mệt mỏi. Trống rỗng. Anh cố gắng giấu đi sự suy sụp của mình, nhưng một người tinh ý như Hoàng Nam thì không thể không nhận ra. Hoàng Nam, bạn thân và cũng là đối tác của anh, đã đứng ở cửa phòng từ lúc nào, lặng lẽ quan sát. Hoàng Nam, với dáng người thư sinh, mái tóc gọn gàng và cặp kính trí thức, trông có vẻ điềm tĩnh, nhưng ánh mắt anh lại lộ rõ vẻ lo lắng.

“Khang, ông có ổn không?” Hoàng Nam cất tiếng, giọng trầm và nhẹ nhàng, phá vỡ sự tĩnh lặng nặng nề trong căn phòng. “Mấy nay trông ông không ổn chút nào.”

Minh Khang giật mình, ngẩng đầu lên. Đôi mắt anh trũng sâu, quầng thâm rõ rệt, mái tóc hơi rối bù. Anh thở dài nặng nề, tựa lưng vào ghế, cảm thấy không còn chút sức lực nào để giả vờ mạnh mẽ. “Mọi chuyện... đã kết thúc rồi, Nam.” Anh nói, giọng nghẹn lại, khô khốc. “Cô ấy... đã từ chối.”

Hoàng Nam nhẹ nhàng bước vào, đóng cửa lại, tiếng “cạch” khẽ khàng như một dấu chấm lửng cho câu chuyện vừa được bắt đầu. Anh đặt tay lên vai Minh Khang, một cái vỗ nhẹ nhưng đầy sự cảm thông. “Tôi biết,” Hoàng Nam nói. “Từ hôm qua tôi đã thấy ông không ổn. Nhưng mà… tôi vẫn hy vọng.”

Minh Khang lắc đầu, ánh mắt đầy sự đau khổ nhưng cũng có chút chấp nhận. Anh nhìn thẳng vào Hoàng Nam, như muốn trút bỏ gánh nặng đang đè nén. “Cô ấy nói... cô ấy đã tìm thấy hạnh phúc đích thực ở một nơi khác. Với Thế Vinh.” Anh dừng lại, hít một hơi sâu, như để lấy lại chút dũng khí. “Không phải vì oán trách mình đâu, Nam. Chỉ là... cô ấy đã chọn con đường của mình. Một con đường mà mình... không thể đi cùng.”

Hoàng Nam nghe vậy, đôi mắt anh ánh lên vẻ suy tư. Anh biết Minh Khang đã trải qua những gì, và anh cũng biết Yến Chi là một người phụ nữ đặc biệt, luôn sống theo cảm xúc và sự chân thật của riêng mình. “Tôi hiểu,” Hoàng Nam nói, giọng vẫn nhẹ nhàng. “Cô ấy không phải là kiểu người sẽ sống trong oán hận. Nếu cô ấy nói là lựa chọn, thì đó chính là lựa chọn thật lòng của cô ấy.”

Minh Khang gục đầu vào lòng bàn tay, mái tóc rối bời. Anh cảm nhận rõ sự lạnh lẽo từ đầu ngón tay mình. “Đúng vậy. Cô ấy đã rất bình thản khi nói ra điều đó. Bình thản đến mức mình không thể tìm thấy bất kỳ một lý do nào để níu kéo, để oán trách. Bởi vì mình biết, cô ấy nói thật. Cô ấy thực sự hạnh phúc.” Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt chất chứa nỗi đau nhưng cũng có một sự thanh thản lạ lùng. “Mình đã quá chậm, Nam. Quá chậm để nhận ra điều quan trọng nhất. Mình cứ nghĩ phải có tất cả rồi mới dám yêu, rồi mới xứng đáng. Nhưng cô ấy thì khác. Cô ấy chỉ cần một tình yêu ở hiện tại, một sự rung động chân thành, một phiên bản mà mình... chưa bao giờ là.”

Hoàng Nam im lặng lắng nghe, đôi mắt anh không rời khỏi khuôn mặt đầy đau khổ của bạn mình. Anh biết, Minh Khang đang trải qua một giai đoạn khó khăn nhất trong đời, nhưng anh cũng nhận ra một sự thay đổi tinh tế trong Minh Khang. Không còn là sự bàng hoàng hay phẫn nộ, mà là một sự chấp nhận đang dần len lỏi, dù đau đớn. “Minh Khang,” Hoàng Nam khẽ gọi tên bạn. “Đó là một sự thật nghiệt ngã. Nhưng việc ông có thể nhận ra và chấp nhận được điều đó, không oán trách cô ấy, đó đã là một bước tiến lớn rồi. Rất ít người có thể làm được điều đó khi đối mặt với sự mất mát.”

Minh Khang khẽ nhếch mép cười một nụ cười chua chát. “Tiến bộ sao? Có lẽ. Nhưng cái giá phải trả thì quá đắt. Đánh đổi cả một tình yêu, đánh đổi cả một người con gái mà mình đã từng... à không, mà mình vẫn còn yêu.” Anh thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo tất cả những tiếc nuối và dằn vặt. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ánh đèn từ các tòa nhà bắt đầu bật sáng, tạo nên một khung cảnh lung linh nhưng cũng đầy xa cách. Anh biết, đây không phải là kết thúc, mà chỉ là khởi đầu của một hành trình mới. Một hành trình để chữa lành, để học cách sống mà không có Yến Chi, nhưng vẫn giữ trong lòng những ký ức đẹp đẽ và một sự tôn trọng sâu sắc cho lựa chọn của cô.

***

Tối hôm đó, Hoàng Nam đã đưa Minh Khang đến một nhà hàng quen thuộc mang tên ‘Bữa Tối Của Ký Ức’. Nơi đây có kiến trúc tân cổ điển ấm cúng, với nội thất gỗ tối màu, ánh đèn vàng dịu nhẹ từ những chiếc đèn chùm pha lê, khăn trải bàn trắng tinh tươm và những lọ hoa tươi trang nhã. Tiếng nhạc không lời du dương của một bản piano cổ điển vang vọng khắp không gian, quyện cùng tiếng ly tách chạm nhẹ và những lời thì thầm trò chuyện của thực khách, tạo nên một bầu không khí thanh lịch và riêng tư. Họ được dẫn vào một phòng VIP nhỏ, tách biệt khỏi sự ồn ào bên ngoài. Mùi thức ăn cao cấp, rượu vang và hương hoa ly thoang thoảng tạo nên một cảm giác dễ chịu, nhưng Minh Khang vẫn cảm thấy nặng trĩu.

Hoàng Nam rót rượu vang đỏ vào hai chiếc ly thủy tinh trong suốt, tiếng rượu chảy khe khẽ như một lời an ủi. Anh đưa một ly cho Minh Khang, ánh mắt đầy sự thông cảm. “Ông có vẻ đã hiểu ra nhiều điều rồi, Khang,” Hoàng Nam bắt đầu, nhấp một ngụm rượu. “Nhưng nỗi đau này... chắc sẽ còn lâu lắm.”

Minh Khang cầm ly rượu, xoay nhẹ nó trong tay, ánh phản chiếu của ánh đèn vàng lấp lánh trên bề mặt chất lỏng đỏ thẫm. Anh nhìn ra cửa sổ nhà hàng, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao xa xôi, mờ ảo. “Hiểu... nhưng chấp nhận thì khó hơn nhiều, Nam,” Minh Khang nói, giọng trầm và khan. “Đặc biệt là khi biết cô ấy thực sự đã tìm thấy điều mình mong muốn. Điều mà mình... đã không thể cho cô ấy vào đúng thời điểm. Đó không phải là oán trách, Nam. Đó là sự lựa chọn. Và mình... mình phải tôn trọng nó, dù nó có đau đớn đến mấy.”

Anh nhắm mắt lại, cố gắng hít thở sâu, như thể đang cố gắng nuốt trôi nỗi đau đang dồn nén trong lồng ngực. Mùi hương của rượu vang và hoa ly quyện vào nhau, càng làm cho tâm trạng anh thêm phần hoài niệm. Anh nhớ lại hình ảnh Yến Chi, rạng rỡ và bình yên như một đóa hoa vừa nở. Cô đã đi qua những giông bão, đã từng đổ vỡ, và giờ đây, cô xứng đáng với một hạnh phúc trọn vẹn, không còn phải chờ đợi hay hy vọng vào một tương lai mịt mờ.

“Đúng vậy,” Hoàng Nam gật đầu, ánh mắt thấu hiểu. “Đó là dấu hiệu của sự trưởng thành, Khang. Rất ít người có thể làm được điều đó. Chấp nhận hạnh phúc của người mình yêu với một người khác, mà không có sự oán hận, đố kỵ. Đó là một tình yêu cao thượng hơn, một sự buông bỏ chân thành.”

Minh Khang khẽ cười một cách yếu ớt, nụ cười mang đầy sự chua chát. “Cao thượng sao? Có lẽ là vậy. Nhưng nó cũng là sự bất lực, Nam. Bất lực khi nhận ra mình đã sai lầm đến mức nào. Bất lực khi biết rằng mình không thể quay ngược thời gian, không thể sửa chữa những gì đã mất.” Anh đặt ly rượu xuống bàn, tiếng thủy tinh chạm nhẹ vào mặt bàn gỗ tạo ra một âm thanh khe khẽ trong không gian tĩnh lặng. “Mình đã từng nghĩ, công việc, sự nghiệp là tất cả. Phải có một nền tảng vững chắc, một sự ổn định tuyệt đối rồi mới dám nghĩ đến tình yêu. Nhưng Yến Chi đã dạy mình một bài học đắt giá. Tình yêu không chờ đợi. Hạnh phúc không có điều kiện. Nó đến khi mình sẵn sàng đón nhận, không phải khi mình đã hoàn hảo.”

Hoàng Nam rót thêm rượu cho anh, ánh mắt đầy sự thông cảm. “Không ai hoàn hảo, Khang. Ai cũng có những bài học của riêng mình. Quan trọng là sau những bài học đó, mình trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình. Ông đang làm điều đó. Ông đang học cách buông bỏ, học cách chấp nhận. Đó là một quá trình dài, nhưng ông đang đi đúng hướng.”

Minh Khang nhìn chằm chằm vào ly rượu, hình ảnh của Yến Chi lại hiện lên trong tâm trí. Cô đã chọn hạnh phúc của cô, một cách bình yên và kiên định. Đó không phải là lời oán trách cho những gì anh đã không thể làm, mà là một sự khẳng định cho những gì cô đã tìm thấy. Anh biết, con đường phía trước sẽ rất dài, và cô độc. Những vết sẹo trong trái tim sẽ không thể lành ngay lập tức. Nhưng có lẽ, chính từ sự mất mát này, anh mới có thể tìm thấy một phiên bản khác của chính mình, một phiên bản trưởng thành hơn, hiểu biết hơn, và có lẽ, sẽ tìm được một hạnh phúc mới, không còn phải đợi chờ hay hối tiếc.

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của rượu vang và hoa ly, và cả mùi hương của một khởi đầu mới đang len lỏi. Anh biết, anh phải chấp nhận rằng tình yêu của họ, dù đẹp đến mấy, cũng chỉ là một bản nhạc chưa bao giờ tìm được đúng nhịp điệu để cùng hòa ca. Và giờ đây, bản nhạc ấy đã kết thúc. Nhưng cuộc đời thì vẫn tiếp diễn. Và anh, Minh Khang, sẽ phải học cách bước đi trên con đường của riêng mình, không còn bị ám ảnh bởi ‘thời điểm’ hay ‘sự nghiệp’, mà bằng một trái tim đã học được cách yêu thương và buông bỏ một cách chân thành. Anh sẽ phải tìm kiếm ý nghĩa mới cho cuộc đời, không chỉ trong công việc, mà trong chính sự bình yên của tâm hồn, của sự chấp nhận. Ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh ngoài kia, giờ đây không còn là những đốm sáng xa xôi, mờ ảo, mà là những tia hy vọng, dù mong manh, về một tương lai mà anh vẫn chưa thể hình dung được, nhưng anh biết mình sẽ phải tìm thấy.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free