Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 372: Dấu Chân Mưa và Khoảng Lặng Của Sự Chấp Nhận

Đêm dài đã qua đi, nhưng cảm giác nặng nề trong lồng ngực Minh Khang vẫn không hề vơi bớt. Ánh sáng ban mai xuyên qua tấm kính cường lực khổng lồ của căn penthouse, rải vàng trên sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo đã ngấm sâu vào tâm hồn anh. Tiếng chuông báo thức vang lên một cách vô nghĩa, như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn tiếp diễn, dù anh có muốn dừng lại hay không. Anh vươn tay tắt đi, cảm giác mệt mỏi chưa từng có, như thể mọi năng lượng trong cơ thể đã bị rút cạn. Dường như đêm qua, không chỉ là một giấc ngủ chập chờn, mà là một cuộc chiến dai dẳng với chính những suy nghĩ của mình, với hình ảnh của Yến Chi và Thế Vinh, với lời từ chối nhẹ nhàng nhưng dứt khoát của cô.

Minh Khang chậm rãi trở mình, cảm nhận rõ rệt sự trống trải bên cạnh. Căn phòng ngủ rộng lớn, được thiết kế tinh xảo với tông màu xám và trắng hiện đại, giờ đây lại mang một vẻ cô tịch đến lạ. Anh bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào mặt sàn mát lạnh, một cảm giác rất thật giữa cơn mê man của tâm trí. Anh không vội vã. Mọi thứ dường như đã mất đi nhịp điệu vốn có của nó. Anh đi vào phòng tắm, soi mình trong gương. Khuôn mặt góc cạnh vẫn đó, nhưng đôi mắt sâu thẳm hơn, quầng thâm dưới mắt lộ rõ, và một vẻ mệt mỏi không thể che giấu. Anh vuốt nhẹ lên mái tóc cắt ngắn gọn gàng, cảm thấy như thể những sợi tóc cũng đang muốn buông xuôi. Nước lạnh từ vòi hoa sen chảy xuống, đánh thức cơ thể anh, nhưng tâm trí anh vẫn mắc kẹt ở một nơi nào đó rất xa, nơi có những ký ức không thể xóa nhòa.

Sau khi vệ sinh cá nhân, Minh Khang mặc một chiếc quần kaki màu be và áo polo xanh than, trang phục thường ngày anh hay mặc khi làm việc tại nhà. Anh pha một tách cà phê đen đặc, hương thơm nồng nàn lan tỏa khắp không gian bếp, hòa quyện với mùi gỗ quý và một chút nước hoa nam tính cao cấp còn vương lại từ đêm qua. Anh mang ly cà phê ra ban công, nơi có thể ngắm nhìn toàn cảnh thành phố đang dần bừng tỉnh. Ánh nắng ban mai chói chang trải rộng trên những tòa nhà cao tầng, phản chiếu lấp lánh như hàng ngàn viên kim cương. Tiếng gió rít nhẹ qua ô cửa kính, mang theo hơi lạnh buổi sớm và âm thanh mờ nhạt của cuộc sống đô thị từ phía dưới vọng lên.

"Hạnh phúc đích thực... cô ấy đã tìm thấy nó. Còn mình?" – Minh Khang thì thầm, giọng nói khản đặc như chưa được dùng đến cả ngày. Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, như chính vị của cuộc đời anh lúc này. Anh nhìn vào khoảng không vô định, những dòng suy nghĩ cứ thế miên man. "Mấy năm qua mình đã làm gì? Chạy theo cái gì?" – Anh tự hỏi. Một sự nghiệp vững chắc, một vị trí đáng nể, một căn penthouse mơ ước… tất cả những thứ mà anh đã từng tin rằng sẽ mang lại sự ổn định, sẽ là nền tảng vững chắc để xây dựng tình yêu. Nhưng cái giá của sự ổn định ấy, giờ đây anh mới thực sự cảm nhận được nó nặng nề đến thế nào.

Anh cầm lấy một tài liệu công việc đặt trên bàn cà phê, là bản kế hoạch cho một dự án quan trọng sắp tới. Anh cố gắng đọc, cố gắng tập trung vào những con số, những chiến lược khô khan. Nhưng từng dòng chữ, từng biểu đồ đều trở nên mờ nhạt, vô nghĩa trước bức tranh rực rỡ về hạnh phúc của Yến Chi mà anh đã tự vẽ nên trong tâm trí mình đêm qua. Anh đã hình dung rất rõ, cái cách Thế Vinh nắm tay cô, cái cách anh ta khiến cô cười, cái cách mà anh ta chỉ cần là chính mình, ở đúng thời điểm. "Có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản." – Câu nói ấy như một vết dao cứa vào lòng anh. Anh đã là phiên bản của một người đàn ông thành đạt, đầy tham vọng, nhưng lại quá bận rộn để lắng nghe, quá tập trung vào tương lai mà quên mất hiện tại. Và Yến Chi, cô ấy đã là phiên bản của một cô gái vừa trải qua đổ vỡ, khao khát một sự bình yên, một tình yêu không điều kiện, không chờ đợi. Hai phiên bản ấy, đã không thể giao thoa.

Minh Khang buông tài liệu xuống, tiếng giấy sột soạt nhẹ trong không gian yên tĩnh. Anh đứng dậy, bước đến cửa sổ lớn, nhìn xuống những con đường tấp nập bên dưới. Những dòng xe cộ vẫn hối hả, những con người bé nhỏ vẫn vội vã. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, không vì nỗi đau của ai mà dừng lại. Anh vuốt nhẹ lên chiếc đồng hồ đeo tay, một chiếc Rolex đắt tiền, biểu tượng của thành công và sự ám ảnh về thời gian. "Thời gian, mình luôn ám ảnh về nó, luôn cố gắng kiểm soát nó, nhưng lại để nó tuột đi lúc nào không hay." – Anh tự nhủ. Anh đã dành quá nhiều thời gian để chạy đua với tương lai, để đạt được những mục tiêu vật chất, mà quên mất rằng thời gian dành cho tình yêu, cho những khoảnh khắc hiện tại, là hữu hạn. Anh đã bỏ lỡ những "đúng thời điểm" quý giá, những cơ hội để nắm lấy tay Yến Chi, để cùng cô đi qua những ngày tháng mà cô cần anh nhất.

Minh Khang lang thang trong căn hộ rộng lớn. Mỗi góc nhà, mỗi vật dụng đều toát lên vẻ xa hoa, nhưng lại không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng anh. Anh dừng lại trước giá sách, những cuốn sách về kinh tế, quản trị, đầu tư xếp ngay ngắn. Anh đã đọc chúng, đã nghiền ngẫm chúng, đã biến chúng thành kim chỉ nam cho cuộc đời mình. Nhưng giờ đây, anh tự hỏi, liệu có cuốn sách nào dạy anh cách yêu thương, cách giữ gìn một mối quan hệ, cách nhận ra giá trị của hạnh phúc đơn thuần không? Anh đã đạt được mọi thứ anh muốn, nhưng lại mất đi điều mà anh không biết mình cần cho đến khi nó đã rời xa. Cảm giác cô độc bao trùm anh, một sự cô độc khác hẳn với sự tĩnh lặng mà anh vẫn thường tìm kiếm khi làm việc. Đây là sự cô độc của một trái tim trống rỗng, của một tâm hồn đang lạc lối giữa những thành công rực rỡ.

Anh ngồi xuống chiếc sofa da lớn, nhắm mắt lại. Hình ảnh Yến Chi lại hiện lên, không phải là Yến Chi của những lần gặp gỡ đầy tiếc nuối, mà là Yến Chi trong tưởng tượng của anh, hạnh phúc bên Thế Vinh. Nụ cười rạng rỡ, ánh mắt bình yên, bàn tay đan vào nhau. Không còn vẻ ưu tư, không còn ánh mắt chờ đợi, chỉ còn sự mãn nguyện. Anh cảm nhận rõ ràng nỗi đau co thắt trong lồng ngực, nhưng lần này, nó không còn là sự đau đớn dữ dội của sự mất mát, mà là một nỗi đau trầm lắng, pha chút chấp nhận. Một sự chấp nhận rằng anh đã không thể là người mang lại nụ cười đó cho cô. Một sự chấp nhận rằng "khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ". Và giờ đây, anh, Minh Khang, cũng phải học cách buông bỏ.

Buông bỏ không phải là quên đi, mà là chấp nhận rằng một phần của câu chuyện đã kết thúc, và một chương mới đang chờ đợi. Anh đã từng là một nét vẽ mờ nhạt trong bản phác thảo cuộc đời cô, nhưng anh đã không thể hoàn thiện nó. Và giờ đây, khi bức tranh của cô đã rực rỡ với những gam màu hạnh phúc, bình yên, và sự trọn vẹn, anh chỉ còn là một kẻ đứng ngoài, ngắm nhìn. Anh biết, đây là điểm cuối của một chương, và là khởi đầu của một chương khác. Một chương mà anh sẽ phải học cách sống với sự chấp nhận, học cách buông bỏ một cách chân thành, không oán trách. Anh sẽ phải tìm kiếm ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, không còn là những con số trên báo cáo tài chính, không còn là những dự án vĩ đại, mà là sự bình yên trong tâm hồn, là những giá trị đích thực của cuộc sống mà anh đã bỏ lỡ bấy lâu.

Cả buổi sáng trôi qua trong sự vật vã của tâm trí. Anh không thể làm việc, không thể tập trung. Cảm giác vô định cứ thế bủa vây. Cho đến khi ánh nắng bắt đầu ngả dần về phía tây, nhuộm vàng cả không gian penthouse, Minh Khang mới đột nhiên đứng dậy. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu anh, một ý nghĩ không hề có trong kế hoạch, nhưng lại thôi thúc anh một cách mạnh mẽ. Anh cần phải đi đến một nơi. Một nơi mà mọi thứ đã bắt đầu. Một nơi mà có lẽ, anh sẽ tìm thấy câu trả lời cho chính mình, hoặc ít nhất, tìm thấy một khởi đầu mới cho quá trình chữa lành. Anh lấy chìa khóa xe, không chần chừ thêm nữa.

Chiếc Mercedes đen bóng lướt đi êm ái trên những con đường đông đúc của thành phố. Hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng cả bầu trời. Minh Khang lái xe mà không bật nhạc, chỉ có tiếng động cơ và tiếng còi xe inh ỏi bên ngoài. Tâm trí anh vẫn chìm trong sự trầm tư, nhưng có một chút gì đó khác biệt so với buổi sáng. Không còn sự giằng xé dữ dội, mà là một sự chấp nhận trầm lắng, như dòng sông chảy êm đềm sau cơn bão. Anh biết mình đang đi đâu, mặc dù anh chưa bao giờ nghĩ sẽ quay lại nơi này một mình.

Anh đỗ xe cách quán cà phê một đoạn, rồi bước bộ trên con hẻm nhỏ quen thuộc. Gió chiều thổi nhẹ, mang theo mùi hương của hoa sứ thoang thoảng từ những khu vườn cũ kỹ. "Dấu Chân Mưa" hiện ra trước mắt anh, vẫn ấm cúng và dịu dàng như thuở nào. Tòa nhà ống cổ được cải tạo vẫn giữ nguyên nét kiến trúc Pháp thuộc cũ kỹ, với những khung cửa sổ gỗ sẫm màu và ban công nhỏ xinh. Ánh đèn vàng ấm áp từ bên trong hắt ra, tạo nên một không gian mời gọi. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê rang xay quen thuộc hòa lẫn với hương bánh ngọt mới ra lò, và cả mùi gỗ cũ đặc trưng của quán.

Minh Khang đẩy cánh cửa gỗ, tiếng chuông gió khẽ leng keng. Vài ánh mắt tò mò nhìn về phía anh, nhưng anh không bận tâm. Anh chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm, một góc mà Yến Chi đã từng thích ngồi. Anh ngồi xuống, cảm nhận chiếc ghế gỗ cũ kỹ dưới lưng. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ, bài hát quen thuộc nào đó mà anh không nhớ tên, nhưng lại gợi lên một cảm giác hoài niệm sâu sắc. Tiếng ly tách va chạm khẽ, tiếng trò chuyện thì thầm của những đôi tình nhân, những người bạn, tất cả tạo nên một bức tranh âm thanh bình yên, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn trong lòng anh.

"Một ly cà phê đen đá, không đường," anh nói với cô nhân viên. Giọng anh vẫn trầm và điềm tĩnh, nhưng có một sự mệt mỏi khó tả. Anh không nhìn cô nhân viên, ánh mắt anh lướt qua từng chi tiết nhỏ trong quán. Những bức tranh cũ kỹ treo trên tường, những cuốn sách đã sờn gáy trên giá, chiếc đèn lồng cổ điển treo lơ lửng. Mỗi chi tiết nhỏ đều như một mảnh ghép trong bức tranh ký ức của anh và Yến Chi. Nơi đây, nơi họ đã gặp nhau lần đầu, nơi những rung động đầu tiên đã nảy nở, nơi những lời nói không thành lời đã được trao gửi qua ánh mắt. Nơi đây, nơi anh đã nhìn thấy Yến Chi lần đầu tiên sau nhiều năm, và cũng là nơi anh đã không thể nắm giữ cô.

Ly cà phê được đặt xuống bàn. Minh Khang nhìn vào lớp bọt nâu sóng sánh, hương thơm nồng nàn bốc lên. Anh không chạm vào nó. Anh chỉ ngồi lặng lẽ, để mặc những ký ức ùa về. Anh nhớ lại lời Yến Chi nói về "phiên bản của nhau không trùng thời điểm". Cô đã đúng. Khi cô cần một điểm tựa, anh lại đang xây dựng một đế chế. Khi cô sẵn sàng cho tình yêu, anh lại đang mải mê với những con số. Và khi anh cuối cùng đã sẵn sàng, cô lại đã tìm thấy bến đỗ bình yên của riêng mình. "Nơi này... nơi mọi thứ bắt đầu, và cũng là nơi mình nhận ra mọi thứ đã kết thúc." – Anh tự nhủ, một cảm giác chua chát dâng lên.

Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận mùi cà phê quen thuộc này một cách trọn vẹn nhất. Nó là mùi của ký ức, mùi của những cơ hội đã vụt mất, mùi của một tình yêu dang dở. Nhưng lạ thay, trong cái mùi hương ấy, anh bắt đầu cảm nhận một chút gì đó khác. Không chỉ là sự tiếc nuối, mà còn là sự bình yên. Bình yên đến từ sự chấp nhận. Ánh sáng dịu nhẹ của quán cà phê, không khí ấm cúng, tất cả như đang ôm lấy anh, cho phép anh được yếu lòng, được đối diện với chính mình.

Minh Khang mở mắt. Ánh mắt anh dừng lại ở chiếc ly cà phê sứ lạnh buốt trên bàn. Anh nhấc nó lên, đưa lên môi, nhấp một ngụm nhỏ. Vị đắng lan tỏa, nhưng lần này, nó không còn quá khó chịu. Nó là vị của sự thật, vị của sự trưởng thành. Anh đã đấu tranh với nỗi đau của sự từ chối, sự tiếc nuối cho những gì đã lỡ và nỗi sợ hãi về một tương lai cô độc. Nhưng giờ đây, khi ngồi ở đây, trong không gian tràn ngập kỷ niệm này, anh nhận ra rằng hạnh phúc của Yến Chi không còn phụ thuộc vào anh, và anh cần tìm định nghĩa mới cho hạnh phúc của chính mình. Xung đột giữa khao khát níu giữ quá khứ và sự cần thiết phải chấp nhận hiện tại đã dần được hóa giải.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhường chỗ cho những vì sao lấp lánh và ánh đèn đường bừng sáng. Thành phố vẫn ồn ào và hối hả, nhưng trong góc nhỏ này, anh tìm thấy một khoảnh khắc tĩnh lặng. Minh Khang biết, việc anh đến "Dấu Chân Mưa" một mình và ngồi trầm tư như thế này không phải là để tìm kiếm Yến Chi, mà là để tìm kiếm chính mình. Đó là một bước đầu tiên của anh trong hành trình "buông bỏ" và "chữa lành", báo hiệu rằng anh sẽ không còn bị ám ảnh bởi việc phải có Yến Chi bên cạnh để tìm thấy hạnh phúc. Anh bắt đầu đặt câu hỏi về ý nghĩa thực sự của "ổn định" và "thành công", gợi mở rằng anh sẽ tìm kiếm những giá trị mới trong cuộc sống, không chỉ là sự nghiệp. Có lẽ, hạnh phúc không phải là một đích đến, mà là một hành trình, và anh đã quá mải mê chạy theo những mục tiêu lớn lao mà quên mất những bước chân nhỏ bé trên con đường ấy.

Chiếc ly cà phê đã vơi đi một nửa. Minh Khang đặt nó xuống, tiếng động nhẹ. Anh không còn cảm thấy quá nặng nề. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng nó đã dịu đi, nhường chỗ cho một sự bình yên lạ lùng. Anh đã từng nghĩ rằng mất đi Yến Chi là mất đi tất cả, nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng đó có thể là cơ hội để anh tìm thấy một phiên bản khác của chính mình, một phiên bản trưởng thành hơn, hiểu rõ hơn về giá trị của những điều giản dị. Anh khẽ thở dài, không phải là tiếng thở dài của sự tuyệt vọng, mà là tiếng thở của sự giải thoát. Anh đã chấp nhận. Chấp nhận rằng bức tranh hạnh phúc của Yến Chi đã không còn nơi anh, và đó là một điều hoàn toàn ổn. Anh sẽ phải vẽ một bức tranh khác cho riêng mình, một bức tranh mà anh sẽ không còn chạy đua với thời gian, mà sẽ sống trọn vẹn với từng khoảnh khắc hiện tại. Ngay tại đây, trong không gian quen thuộc nhưng giờ đã mang một ý nghĩa mới, Minh Khang cảm nhận được một tia hy vọng mong manh, một lời hứa thầm lặng với chính mình về một tương lai mà anh sẽ tự tay kiến tạo, không còn là những tham vọng mù quáng, mà là sự bình yên đích thực từ sâu thẳm tâm hồn.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free