Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 373: Lời Chúc Phúc Từ Một Khoảng Cách
Ly cà phê đã vơi đi một nửa. Minh Khang đặt nó xuống, tiếng động nhẹ nhàng vang lên trong không gian tĩnh lặng của quán. Nỗi đau vẫn còn đó, ẩn sâu trong lồng ngực, nhưng nó đã dịu đi, nhường chỗ cho một sự bình yên lạ lùng, một khoảng trống không còn bị giằng xé bởi sự níu giữ hay tiếc nuối. Anh đã từng nghĩ rằng mất đi Yến Chi là mất đi tất cả, nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng đó có thể là cơ hội để anh tìm thấy một phiên bản khác của chính mình, một phiên bản trưởng thành hơn, hiểu rõ hơn về giá trị của những điều giản dị. Anh khẽ thở dài, không phải là tiếng thở dài của sự tuyệt vọng, mà là tiếng thở của sự giải thoát. Anh đã chấp nhận. Chấp nhận rằng bức tranh hạnh phúc của Yến Chi đã không còn nơi anh, và đó là một điều hoàn toàn ổn. Anh sẽ phải vẽ một bức tranh khác cho riêng mình, một bức tranh mà anh sẽ không còn chạy đua với thời gian, mà sẽ sống trọn vẹn với từng khoảnh khắc hiện tại. Ngay tại đây, trong không gian quen thuộc nhưng giờ đã mang một ý nghĩa mới, Minh Khang cảm nhận được một tia hy vọng mong manh, một lời hứa thầm lặng với chính mình về một tương lai mà anh sẽ tự tay kiến tạo, không còn là những tham vọng mù quáng, mà là sự bình yên đích thực từ sâu thẳm tâm hồn.
Anh đứng dậy, bước chân nhẹ tênh, cảm giác như trút bỏ được gánh nặng vô hình đã đè nén bấy lâu. Ánh mắt anh lướt qua những bức tranh cũ kỹ treo trên tường, những kệ sách đầy ắp tri thức và hoài niệm, rồi dừng lại ở cánh cửa gỗ sẫm màu dẫn ra bên ngoài. Định rời đi, anh chợt khựng lại. Một bóng dáng thanh thoát, quen thuộc hiện ra từ một góc khuất gần cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn xuyên qua tấm rèm mỏng, hắt lên mái tóc dài óng ả của cô. Yến Chi. Cô không hề vội vã, bước chân dịu dàng, mỗi bước đi như gieo một âm hưởng nhẹ nhàng vào không gian yên tĩnh. Cô mặc một chiếc váy màu kem nhạt, giản dị nhưng tinh tế, tôn lên vóc dáng mảnh mai và vẻ đẹp thanh thoát, tự tại. Đôi mắt cô, vẫn long lanh và sâu thẳm như anh từng nhớ, giờ đây ánh lên sự thấu hiểu và một chút xót xa, nhưng quan trọng hơn cả, là sự kiên định, không hề nao núng.
Minh Khang hơi bất ngờ, nhưng không còn cảm thấy xáo trộn. Anh chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt nở trên môi, như một lời chào không lời giữa hai người đã từng rất thân thuộc nhưng giờ lại đứng ở hai bờ bến khác nhau của cuộc đời. Yến Chi đáp lại nụ cười ấy, tiến đến gần anh hơn, khoảng cách giữa họ chỉ còn vỏn vẹn vài bước chân. Mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ tóc cô, quyện với mùi cà phê rang xay và bánh ngọt ấm nóng của quán, tạo nên một sự pha trộn vừa quen thuộc vừa xa lạ, gợi lên bao ký ức.
“Minh Khang…” Giọng cô cất lên, trong trẻo và trầm ấm, như tiếng chuông gió nhẹ nhàng, xua tan đi khoảng không im lặng. “Em hiểu tất cả.”
Minh Khang im lặng lắng nghe, ánh mắt anh dò xét sâu vào đôi mắt cô, tìm kiếm điều gì đó, có lẽ là sự xác nhận cho những gì anh vừa tự mình nhận ra.
Yến Chi tiếp lời, giọng cô nhẹ nhàng nhưng chất chứa sự chân thành, không chút giả dối hay che đậy. “Em thật lòng mong anh sẽ tìm được hạnh phúc của riêng mình.”
Nụ cười trên môi Minh Khang giãn ra một chút, không còn là sự miễn cưỡng hay che giấu nỗi buồn. Đó là một nụ cười thực sự, dù vẫn còn chút cay đắng, nhưng đã ẩn chứa sự chấp nhận và cả một niềm biết ơn. Anh đã nghe được điều anh cần nghe, một lời chúc phúc từ chính người con gái anh yêu, người đã từng là đích đến duy nhất trong tưởng tượng về hạnh phúc của anh.
“Cảm ơn em, Yến Chi.” Anh đáp, giọng trầm ấm và rõ ràng, không còn sự ngập ngừng hay né tránh như những lần gặp trước. “Anh cũng mong em luôn bình yên và hạnh phúc như bây giờ.” Lời nói của anh không chỉ là phép lịch sự, mà là xuất phát từ tận đáy lòng. Anh đã nhìn thấy sự bình yên và hạnh phúc ấy trong mắt cô, và anh thực sự mong cô sẽ giữ được nó.
Yến Chi khẽ gật đầu, một tia sáng lấp lánh trong đôi mắt cô. Cô nhìn thẳng vào anh, ánh mắt đầy thấu hiểu. “Chúng ta đã từng yêu nhau, chỉ là yêu phiên bản của nhau không trùng thời điểm. Đó là điều em luôn tin tưởng.”
Lời nói của cô như một lời khẳng định cuối cùng, một chiếc khóa chốt lại cánh cửa của quá khứ, nhưng đồng thời cũng mở ra một cánh cửa khác, cánh cửa của sự giải thoát và chấp nhận. Minh Khang cảm thấy một làn sóng cảm xúc dâng lên trong lòng, nhưng không phải là sự đau đớn hay tiếc nuối, mà là sự nhẹ nhõm đến lạ. Cô đã nói ra điều anh đã tự mình suy nghĩ, đã tự mình đấu tranh để chấp nhận.
“Anh hiểu rồi.” Anh chỉ nói vậy, ngắn gọn nhưng đầy sức nặng. Đó là lời thừa nhận cho một lẽ thật nghiệt ngã, nhưng cũng là lời chấp nhận cho một tương lai khác.
Yến Chi nhẹ nhàng đưa bàn tay mình, đặt lên mu bàn tay anh đang nắm chặt ly cà phê sứ lạnh. Cảm giác ấm áp từ bàn tay cô truyền qua lớp gốm mỏng, rồi chạm đến da thịt anh, một cái chạm rất nhẹ, rất đỗi thân tình, không chút vướng bận hay ràng buộc. Nó như một lời tạm biệt, một lời chúc phúc cuối cùng được trao gửi qua xúc giác. Sau một thoáng, cô rút tay về, ánh mắt vẫn không rời khỏi anh. Cả hai đứng đối mặt nhau một lúc, không nói thêm lời nào. Không gian quán cà phê dường như ngưng đọng, chỉ còn tiếng nhạc acoustic du dương và tiếng ly tách va chạm xa xăm. Trong ánh mắt của họ, không còn là sự dằn vặt hay hối tiếc, mà là sự thấu hiểu sâu sắc, sự chấp nhận cho một mối duyên đã an bài. Yến Chi là người quay lưng đi trước. Bóng cô khuất dần sau cánh cửa, để lại Minh Khang một mình trong không gian tràn ngập kỷ niệm, nhưng giờ đây, anh không còn cảm thấy cô đơn.
Minh Khang đứng lặng một lúc, để những lời Yến Chi nói thấm sâu vào tâm trí. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê nồng nàn và hương hoa nhài dịu nhẹ vẫn còn vương vấn trong không khí. Nỗi đau không còn là sự dày vò, mà là một khoảng trống, một sự thanh thản kỳ lạ sau những lời cuối cùng của Yến Chi. Nó giống như một vết thương đã được khâu lành, vẫn còn sẹo, nhưng không còn rỉ máu hay nhức nhối. Anh bước ra khỏi quán, cánh cửa gỗ khẽ kêu kẽo kẹt sau lưng, như một tiếng thở dài của thời gian.
Con hẻm nhỏ quen thuộc đón anh bằng không khí se lạnh của buổi chiều tà. Hai bên là những bức tường rêu phong, nhuốm màu thời gian, với những dây điện chằng chịt như mạng nhện giăng ngang bầu trời xanh thẳm đang dần chuyển sang sắc tím của hoàng hôn. Tiếng gió xào xạc trên những tán lá khô, tiếng chim hót líu lo đâu đó trên mái nhà, và mùi ẩm mốc đặc trưng của những ngôi nhà cổ xưa trộn lẫn với mùi thức ăn thoang thoảng từ các nhà dân. Anh đi dọc con hẻm, bước chân chậm rãi, mỗi bước đi như đang trút bỏ từng phần của quá khứ. Rồi anh dừng lại dưới cây hoa giấy lớn, vòm hoa vẫn nở rực rỡ như những lần anh từng thấy Yến Chi đứng dưới đó, chờ đợi, hay chỉ đơn giản là ngắm nhìn sắc hồng tím của hoa.
Anh đưa mắt nhìn lên vòm hoa, những cánh hoa mỏng manh lay động trong gió nhẹ, tạo thành một tấm thảm màu sắc rực rỡ trên nền trời. Hình ảnh Yến Chi năm xưa hiện về, cô đứng đó, mái tóc dài buông xõa, đôi mắt mơ màng nhìn về phía xa. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi Minh Khang, không phải là nụ cười của hạnh phúc viên mãn, mà là nụ cười của sự chấp nhận, của sự thấu hiểu. Anh nhớ lại những lần mình đã vội vã lướt qua con hẻm này, đầu óc mải mê với những dự án, những con số, những tham vọng. Anh đã bỏ lỡ biết bao khoảnh khắc bình dị, những nụ cười, những ánh mắt mà giờ đây, chỉ còn là ký ức.
*Hạnh phúc của riêng mình... Có lẽ, đã đến lúc anh phải tự đi tìm nó, không phải là thứ anh từng nghĩ sẽ có cùng em.* Anh tự nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng, không còn mang theo sự dằn vặt hay chất vấn. Sự buông bỏ không đến đột ngột như một cú sốc điện, mà là một quá trình chậm rãi, từng bước một. Nó giống như việc lột bỏ một lớp vỏ cũ kỹ, đau đớn nhưng cần thiết để lộ ra phần cốt lõi mạnh mẽ hơn bên trong. Những lời của Yến Chi vừa rồi, cùng với khoảnh khắc tĩnh lặng ở quán cà phê, đã là những mảnh ghép cuối cùng hoàn thiện bức tranh chấp nhận trong tâm trí anh.
Anh đứng đó thêm vài phút, hít thở không khí se lạnh của buổi chiều tà, cảm nhận từng cơn gió nhẹ mơn man trên da thịt. Cây hoa giấy vẫn kiên cường nở hoa, bất chấp thời gian và những đổi thay của lòng người. Nó là biểu tượng cho sự bền bỉ, cho vẻ đẹp tự tại không cần một lời khẳng định nào. Minh Khang nhận ra rằng, anh cũng có thể như vậy. Anh có thể tìm thấy vẻ đẹp và sự bình yên trong chính cuộc sống của mình, không cần phải dựa dẫm vào ai, không cần phải chạy theo những định nghĩa cũ kỹ về thành công hay hạnh phúc. Nỗi đau của sự chia ly vẫn còn đó, là một phần không thể tách rời của những gì anh đã trải qua, nhưng nó không còn là một gánh nặng. Nó đã biến thành một khoảng trống, một không gian để anh có thể lấp đầy bằng những điều mới mẻ, những giá trị mới.
Anh ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đang dần buông xuống, những vì sao lấp lánh bắt đầu xuất hiện, như những viên kim cương nhỏ li ti được rắc lên tấm màn nhung đen. Phía xa, ánh đèn đường và đèn từ các tòa nhà cao tầng bắt đầu bừng sáng, vẽ nên một bức tranh Sài Gòn lung linh, huyền ảo. Minh Khang khẽ nhếch môi cười, một nụ cười thật sự thanh thản. Anh đã buông bỏ được rồi. Không phải buông bỏ Yến Chi, mà là buông bỏ gánh nặng của sự tiếc nuối và khao khát một điều không thể. Anh đã sẵn sàng để tiến về phía trước, với một trái tim nhẹ nhõm hơn, một tâm hồn rộng mở hơn. Bóng anh đổ dài trên mặt đường, in hình rõ nét dưới ánh đèn vàng vọt của con hẻm, nhưng dáng vẻ anh đã không còn nặng nề hay cô độc như trước. Thay vào đó, là một sự kiên định, một ý chí mạnh mẽ đang trỗi dậy.
Minh Khang tiếp tục bước đi, rời khỏi con hẻm nhỏ với cây hoa giấy rực rỡ, rời khỏi mùi hương của ký ức và sự hoài niệm. Anh hòa mình vào dòng người đang dần tấp nập trên những con đường lớn của Sài Gòn khi màn đêm buông xuống. Tiếng xe cộ hối hả nhưng không quá ồn ào vào giờ hoàng hôn, tiếng còi xe xa xăm, tiếng rao vặt của những gánh hàng rong ven đường tạo nên bản giao hưởng quen thuộc của thành phố. Ánh đèn đường và đèn từ các tòa nhà bắt đầu bật sáng, biến Sài Gòn thành một bức tranh rực rỡ sắc màu, tràn đầy năng lượng. Anh tìm thấy chiếc xe của mình, mở cửa và ngồi vào ghế lái. Mùi da ghế quen thuộc và không khí mát lạnh từ điều hòa lập tức bao trùm lấy anh, tạo một khoảng không riêng tư giữa sự ồn ào, náo nhiệt bên ngoài.
Anh khởi động xe, nhẹ nhàng nhấn ga, hòa vào dòng chảy của những chiếc xe khác. Tâm trí anh không còn vướng bận bởi những câu hỏi "nếu như", "giá như" hay những hình ảnh của Yến Chi. Thay vào đó, là một sự chấp nhận bình thản, một cảm giác thanh thản len lỏi t��� sâu thẳm tâm hồn. Anh bắt đầu suy nghĩ về tương lai, về những điều anh muốn làm, những giá trị anh muốn theo đuổi, không phải vì Yến Chi, mà vì chính anh. Con đường phía trước không còn là một đường hầm tối tăm, mà là một đại lộ rộng mở, đầy hứa hẹn. Anh không còn cảm thấy cần phải chạy đua với thời gian, không còn phải cố gắng chứng tỏ bản thân hay đạt được những mục tiêu vật chất xa vời để tìm kiếm một định nghĩa "ổn định" mà anh từng tin tưởng. Giờ đây, "ổn định" đối với anh là sự bình yên trong tâm hồn, là khả năng tự mình tìm thấy hạnh phúc mà không phụ thuộc vào bất kỳ ai hay bất cứ điều gì bên ngoài.
*Có lẽ, hạnh phúc không phải là một đích đến cố định, mà là hành trình mình chọn đi, với những gì mình học được và trưởng thành.* Anh thầm nhủ, lời nói nội tâm vang vọng rõ ràng và mạnh mẽ. Anh đã từng nghĩ rằng hạnh phúc là khi anh có trong tay tất cả: sự nghiệp vững chắc, tiền tài, và một người con gái như Yến Chi. Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng hạnh phúc là sự trân trọng những khoảnh khắc hiện tại, là khả năng đối diện với bản thân, là sự chấp nhận những khiếm khuyết và giới hạn của chính mình. Anh đã dành quá nhiều thời gian để xây dựng một "đế chế" mà anh tin rằng sẽ mang lại hạnh phúc, để rồi nhận ra rằng, trong quá trình đó, anh đã bỏ lỡ những giá trị thực sự. Những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với Yến Chi, mỗi năm một lần, đều là những lời nhắc nhở đau đớn về những gì anh đã đánh mất, nhưng cũng chính là những bài học quý giá nhất mà cuộc đời đã ban tặng.
Anh khẽ vặn nút, tiếng nhạc nhẹ nhàng, du dương vang lên từ hệ thống loa trong xe. Đó là một bản acoustic quen thuộc, giai điệu chậm rãi và sâu lắng, phù hợp với tâm trạng của anh lúc này. Anh khẽ ngân nga theo giai điệu, không phải vì vui, mà vì cảm thấy lòng mình được giải tỏa, được lắng dịu. Ánh mắt anh không còn xa xăm hay u buồn như trước, mà ánh lên một tia nhìn kiên định hơn, một sự quyết tâm mới mẻ. Anh sẽ không còn bị ám ảnh bởi việc phải có Yến Chi bên cạnh để tìm thấy hạnh phúc. Anh sẽ tự mình kiến tạo hạnh phúc, từng chút một, từ những điều giản dị nhất. Có thể là một dự án mới không chỉ vì tiền bạc, một chuyến đi đến những vùng đất xa xôi mà anh từng mơ ước, một mối quan hệ mới dựa trên sự trưởng thành và thấu hiểu, hay chỉ đơn giản là những buổi chiều tĩnh lặng đọc sách, nhâm nhi tách cà phê.
Minh Khang lái xe chậm rãi, hòa mình vào dòng chảy của thành phố. Đèn pha của những chiếc xe lướt qua nhau như những dải sáng vẽ nên bức tranh đêm Sài Gòn. Anh không còn cảm thấy vội vã. Cuộc đời vẫn tiếp diễn, và anh cũng vậy. Anh đã học được một bài học đắt giá, nhưng cũng là một bài học vô cùng quý giá. Anh đã tìm thấy sự bình yên, không phải ở một nơi nào đó xa xôi, mà ngay trong chính tâm hồn mình, trong sự chấp nhận và buông bỏ. Anh biết, con đường phía trước còn dài, nhưng anh đã sẵn sàng bước đi, với một tâm thế mới, một trái tim được chữa lành, và một niềm hy vọng mong manh về một tương lai mà anh sẽ tự tay kiến tạo, không còn là những tham vọng mù quáng, mà là sự bình yên đích thực từ sâu thẳm tâm hồn.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.