Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 374: Hạnh Phúc Mang Tên Chấp Nhận
Anh nhẹ nhàng nhấn ga, chiếc xe Porsche Panamera màu đen sang trọng lướt êm trên đường, hòa vào dòng chảy hối hả của Sài Gòn đêm. Ánh đèn đường và đèn từ các tòa nhà cao tầng lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất, vẽ nên một bức tranh đô thị lộng lẫy và không ngừng chuyển động. Minh Khang không còn vội vã. Anh đã từng là một phần của sự vội vã ấy, luôn chạy đua với thời gian, với những mục tiêu không tên, với một định nghĩa thành công mà anh tự vẽ ra, hoặc ít nhất là xã hội đã vẽ ra cho anh. Nhưng giờ đây, một sự bình yên kỳ lạ đang len lỏi trong từng thớ thịt, từng mạch máu, xoa dịu những căng thẳng cố hữu mà anh đã mang vác bấy lâu.
Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ hệ thống loa trong xe tiếp tục vang lên, giai điệu chậm rãi và sâu lắng như một dòng suối mát chảy qua tâm hồn khô cằn. Anh khẽ ngân nga theo, không hẳn là hát, chỉ là những tiếng ngân khe khẽ như một lời thì thầm với chính mình. Lòng anh không còn trống rỗng đến cùng cực như những ngày đầu Yến Chi từ chối, cũng không còn nặng trĩu bởi những tiếc nuối và hối hận. Thay vào đó, là một khoảng lặng, một không gian mênh mông nơi những cảm xúc cũ tan chảy, nhường chỗ cho một mầm sống mới, yếu ớt nhưng đầy kiên cường. Anh đã học được một bài học đắt giá, một bài học mà có lẽ cả đời người cũng không thể học hết: hạnh phúc không phải là một đích đến cố định, không phải là một danh sách những thứ cần phải có, mà là hành trình mình chọn đi, với những gì mình học được và trưởng thành. Anh đã từng nghĩ rằng hạnh phúc là khi anh có trong tay tất cả: sự nghiệp vững chắc, tiền tài, và một người con gái như Yến Chi. Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng hạnh phúc là sự trân trọng những khoảnh khắc hiện tại, là khả năng đối diện với bản thân, là sự chấp nhận những khiếm khuyết và giới hạn của chính mình. Những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với Yến Chi, mỗi năm một lần, đều là những lời nhắc nhở đau đớn về những gì anh đã đánh mất, nhưng cũng chính là những bài học quý giá nhất mà cuộc đời đã ban tặng. Chúng không chỉ là những lần lỡ nhịp, mà còn là những cột mốc định hình nên con người anh của hiện tại.
Ánh mắt anh không còn xa xăm hay u buồn như trước, mà ánh lên một tia nhìn kiên định hơn, một sự quyết tâm mới mẻ. Anh sẽ không còn bị ám ảnh bởi việc phải có Yến Chi bên cạnh để tìm thấy hạnh phúc. Anh sẽ tự mình kiến tạo hạnh phúc, từng chút một, từ những điều giản dị nhất. Có thể là một dự án mới không chỉ vì tiền bạc, một chuyến đi đến những vùng đất xa xôi mà anh từng mơ ước, một mối quan hệ mới dựa trên sự trưởng thành và thấu hiểu, hay chỉ đơn giản là những buổi chiều tĩnh lặng đọc sách, nhâm nhi tách cà phê. Minh Khang lái xe chậm rãi, hòa mình vào dòng chảy của thành phố. Đèn pha của những chiếc xe lướt qua nhau như những dải sáng vẽ nên bức tranh đêm Sài Gòn. Anh không còn cảm thấy vội vã. Cuộc đời vẫn tiếp diễn, và anh cũng vậy. Anh đã học được một bài học đắt giá, nhưng cũng là một bài học vô cùng quý giá. Anh đã tìm thấy sự bình yên, không phải ở một nơi nào đó xa xôi, mà ngay trong chính tâm hồn mình, trong sự chấp nhận và buông bỏ. Anh biết, con đường phía trước còn dài, nhưng anh đã sẵn sàng bước đi, với một tâm thế mới, một trái tim được chữa lành, và một niềm hy vọng mong manh về một tương lai mà anh sẽ tự tay kiến tạo, không còn là những tham vọng mù quáng, mà là sự bình yên đích thực từ sâu thẳm tâm hồn.
***
Vài ngày sau cuộc gặp gỡ cuối cùng với Yến Chi, Minh Khang thức dậy trong căn penthouse quen thuộc. Ánh nắng ban mai rực rỡ xuyên qua tấm kính cường lực từ sàn đến trần, phủ một lớp vàng óng lên sàn gỗ công nghiệp và những món nội thất tối giản, đắt tiền. Từ độ cao này, Sài Gòn trải rộng dưới chân anh như một tấm bản đồ khổng lồ, những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, những con đường bắt đầu tấp nập xe cộ. Mùi gỗ quý và mùi nước hoa nam tính phảng phất trong không khí, kết hợp với hương cà phê thoang thoảng từ máy pha tự động trong bếp, tạo nên một không gian sang trọng và quen thuộc đến mức cô độc. Đôi khi, có tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa, hoặc tiếng nước chảy đều đều từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng, tạo thành bản nhạc nền cho sự tĩnh lặng đến đáng sợ của căn hộ.
Minh Khang chậm rãi rời giường. Cơ thể anh vẫn cao ráo, vóc dáng cân đối, nhưng có phần gầy hơn so với trước, đôi mắt sâu và thường ẩn chứa sự suy tư giờ đây có thêm một nét trầm tĩnh mà trước đây chưa từng có. Anh đi đến bên cửa sổ, đặt tay lên lớp kính mát lạnh, nhìn ngắm thành phố đang cựa mình thức giấc. Sự trống rỗng vẫn còn đó, một khoảng trống mênh mông trong lồng ngực mà anh đã từng cố gắng lấp đầy bằng công việc, bằng những con số tăng trưởng và những hợp đồng béo bở. Nhưng giờ đây, khoảng trống ấy không còn đau đớn nữa, nó giống như một cái hang rỗng, chờ đợi để được lấp đầy bằng những điều mới mẻ, chân thật hơn.
Anh tự pha cho mình một ly cà phê đen, không đường, không sữa, vị đắng gắt thấm vào đầu lưỡi, đánh thức từng tế bào. Anh ngồi vào bàn làm việc, mở chiếc laptop mỏng nhẹ. Hàng trăm email đang chờ đợi, những báo cáo tài chính, những kế hoạch dự án mới. Anh cố gắng tập trung. Những con số nhảy múa trên màn hình, những biểu đồ tăng trưởng màu xanh lá, những cột mốc mới mà anh cần đạt được. Anh đã từng sống vì những điều này, đã từng tin rằng chúng là thước đo duy nhất cho giá trị bản thân và tương lai.
Nhưng cứ mỗi lần đọc đến một con số ấn tượng, một thành tựu mới, hình ảnh Yến Chi lại hiện về. Không phải là Yến Chi của quá khứ, mà là Yến Chi của buổi chiều hôm đó, với nụ cười nhẹ nhõm và ánh mắt chứa đựng sự bình yên. Lời từ chối của cô, tuy đau đớn, nhưng lại là một nhát dao sắc bén cắt đứt sợi dây vô hình trói buộc anh vào một ảo ảnh về hạnh phúc. "Sự ổn định này, nó đã mang lại cho mình điều gì?" Anh thầm hỏi, lời độc thoại nội tâm vang vọng trong căn phòng rộng. Căn penthouse sang trọng, chiếc xe đắt tiền, công việc danh giá... tất cả đều là những biểu tượng của sự "ổn định" mà anh đã miệt mài theo đuổi. Nhưng chúng có mang lại hạnh phúc thật sự không? Hay chỉ là một cái vỏ bọc hào nhoáng che đậy một trái tim cô độc và mệt mỏi?
Anh nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay, món quà từ cha anh, một chiếc đồng hồ Thụy Sĩ cổ điển với mặt số đơn giản nhưng tinh xảo. Anh đã từng nhìn nó như một biểu tượng của thời gian, của sự hối hả, của những deadline không ngừng. Nhưng giờ đây, anh vuốt ve mặt kính mát lạnh, nhìn những kim giây chậm rãi lướt đi, và nhận ra rằng, thời gian không phải là thứ để anh chạy đua, mà là thứ để anh trân trọng, để anh sống. Anh đã dành quá nhiều năm để nhìn chiếc đồng hồ này và nghĩ về tương lai xa vời, mà quên mất rằng hiện tại đang trôi qua từng giây, từng phút.
Minh Khang thở dài, gập chiếc laptop lại. Tiếng "cạch" khô khan vang lên, cắt ngang sự tĩnh lặng. Anh rời khỏi bàn làm việc, đi ra ban công. Hơi gió mát lành lướt qua mặt, mang theo mùi của bê tông, của cây xanh từ những mảnh vườn nhỏ trên cao và cả mùi khói bụi đặc trưng của thành phố. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận phổi mình căng tràn không khí, một cảm giác sống động mà anh đã bỏ quên từ lâu. Anh không còn muốn ép buộc bản thân phải làm việc, phải vùi đầu vào những con số. Anh cần một khoảng lặng, một không gian để sắp xếp lại những mảnh vỡ trong tâm hồn, để tìm kiếm một định nghĩa mới cho hạnh phúc, không phải là thứ mà anh đã từng tin tưởng, mà là thứ mà trái tim anh thực sự khao khát. Chiếc đồng hồ vẫn nằm yên trên cổ tay, nhưng giờ đây, anh không còn cảm thấy áp lực từ nó. Anh đã sẵn sàng để sống chậm lại.
***
Một tuần sau, Minh Khang trở lại văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên'. Tòa nhà văn phòng bằng kính hiện đại vẫn đứng sừng sững giữa trung tâm thành phố, phản chiếu ánh nắng chói chang của Sài Gòn. Bên trong, không gian vẫn tối giản với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, tràn ngập các mô hình kiến trúc tinh xảo và những khu vực làm việc mở, đầy năng lượng. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch, tiếng điện thoại reo vang đều đặn, tiếng máy in xè xè hòa lẫn với tiếng trao đổi công việc rôm rả, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn và chuyên nghiệp. Mùi giấy in mới, mùi cà phê đậm đặc và cả mùi vật liệu xây dựng từ các mẫu mã mới phảng phất trong không khí, kích thích sự tập trung.
Minh Khang bước vào văn phòng, vẫn với bộ vest lịch lãm nhưng hôm nay anh cảm thấy thoải mái hơn, không còn sự căng thẳng thường trực trên gương mặt góc cạnh. Đôi mắt sâu của anh vẫn tinh anh, nhưng đã bớt đi vẻ mệt mỏi, thay vào đó là một sự trầm tĩnh, điềm đạm. Anh chào hỏi nhân viên bằng một nụ cười nhẹ, không còn quá gò bó hay nghiêm nghị như trước.
Đức Anh, nhân viên cấp dưới của anh, một chàng trai trẻ trung, năng động với đôi mắt sáng và đầy nhiệt huyết, đang hăm hở trình bày về một dự án mới. "Sếp Khang, em đã hoàn thành bản phác thảo ban đầu cho dự án Landmark Plaza. Em nghĩ chúng ta có thể tạo ra một không gian xanh độc đáo ở khu vực tầng mái, kết hợp với hệ thống thu năng lượng mặt trời để tối ưu hóa hiệu quả..." Đức Anh nói một cách trôi chảy, đầy tự tin, ánh mắt rạng rỡ niềm đam mê. Anh đã từng rất ngưỡng mộ Minh Khang, mơ ước được thành công như sếp của mình.
Minh Khang lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng gật đầu. Anh đưa ra những góp ý cụ thể, sắc bén như thường lệ, nhưng giọng điệu của anh lại nhẹ nhàng hơn, kiên nhẫn hơn. Anh không còn cắt ngang lời Đức Anh bằng những câu hỏi hóc búa hay những chỉ trích thẳng thừng. Thay vào đó, anh để Đức Anh trình bày hết ý tưởng, sau đó mới từ tốn phân tích, gợi mở những hướng đi mới. "Ý tưởng về không gian xanh rất tốt, Đức Anh. Nhưng em đã nghĩ đến yếu tố cộng đồng chưa? Làm thế nào để cư dân và người dân xung quanh có thể thực sự tương tác với không gian đó, chứ không chỉ là một cái sân thượng đẹp mắt?" Anh hỏi, ánh mắt khuyến khích. "Và về hệ thống năng lượng, em đã nghiên cứu về những công nghệ mới nhất có thể giảm thiểu chi phí ban đầu mà vẫn đảm bảo hiệu quả lâu dài chưa?"
Đức Anh ngạc nhiên trước thái độ của sếp, nhưng nhanh chóng lấy lại sự tự tin và ghi chép cẩn thận. "Dạ, em sẽ nghiên cứu thêm về khía cạnh cộng đồng và công nghệ mới ạ. Cảm ơn sếp đã gợi ý."
Khoảng giữa buổi sáng, khi Minh Khang đang pha cà phê ở khu vực pantry, Hoàng Nam xuất hiện. Hoàng Nam, dáng người thư sinh, đeo kính, ăn mặc lịch sự với chiếc áo polo màu xanh than, đặt cốc cà phê xuống cạnh Minh Khang. "Khang, cậu ổn không? Trông cậu có vẻ... khác." Giọng Hoàng Nam nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt sắc sảo của anh không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào trên gương mặt bạn mình.
Minh Khang quay sang, nhìn Hoàng Nam, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Một nụ cười chân thật hơn, không còn gượng gạo như những lần trước. "Chắc là ổn hơn rồi. Có những thứ phải chấp nhận thì mới thấy nhẹ nhõm được." Anh nói, tay vẫn khuấy đều ly cà phê. Mùi cà phê thơm nồng quyện vào không khí.
Hoàng Nam nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt dò xét. "Vậy thì tốt. Tớ đã lo cho cậu đấy. Dạo này cậu có vẻ... ít căng thẳng hơn. Không còn cái vẻ mặt như chuẩn bị đối đầu với một dự án trăm tỷ nữa."
Minh Khang cười khẽ. "Có lẽ tớ đã nhận ra, không phải tất cả những gì chúng ta chạy theo đều đáng giá bằng sự bình yên của mình. Đôi khi, buông bỏ một điều gì đó lại mở ra một cánh cửa khác."
Hoàng Nam gật đầu, đặt tay lên vai Minh Khang vỗ nhẹ. Cảm giác ấm áp từ bàn tay bạn lan truyền qua lớp vải áo sơ mi. "Vậy thì tốt. Đôi khi, buông bỏ cũng là một cách để nắm giữ một điều khác quan trọng hơn." Anh nhìn sâu vào mắt Minh Khang, như muốn truyền thêm sức mạnh. "Mà này, cậu có vẻ còn... hỏi han nhân viên nhiều hơn. Đức Anh ra vẻ ngạc nhiên lắm."
Minh Khang nhún vai. "Có lẽ tớ đã quá tập trung vào hiệu suất mà quên mất rằng, họ cũng là những con người, có những câu chuyện riêng. Một chút quan tâm cũng không làm giảm hiệu quả công việc, mà có khi còn tăng thêm tinh thần làm việc." Anh nói, ánh mắt thoáng nét suy tư. Anh đã từng tin rằng sự chuyên nghiệp là phải tách biệt cảm xúc khỏi công việc, nhưng giờ đây anh nhận ra, con người là một tổng thể, và sự đồng cảm có thể tạo nên những điều tốt đẹp hơn. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều trong những năm tháng mải miết chạy theo sự nghiệp, bỏ lỡ những mối quan hệ, những khoảnh khắc sẻ chia. Giờ đây, anh muốn thay đổi. Không phải vì ai khác, mà vì chính anh, vì một phiên bản Minh Khang trưởng thành hơn, bao dung hơn.
***
Chiều tối cuối tuần, khi những tia nắng cuối cùng còn vương trên những mái nhà, nhuộm vàng cả con đường, Minh Khang tìm đến một quán ăn vặt vỉa hè quen thuộc. Nơi này không quá ồn ào như những nhà hàng sang trọng anh thường lui tới, mà mang một vẻ dân dã, ấm cúng. Tiếng xe cộ vẫn hối hả trên đường lớn, nhưng ở con hẻm nhỏ này, chỉ còn tiếng xào nấu lách cách từ bếp than hồng, tiếng trò chuyện rôm rả của thực khách và những bản nhạc pop nhẹ nhàng phát ra từ chiếc loa cũ kỹ. Mùi ốc xào dừa thơm lừng, mùi bắp xào bơ tỏi quyến rũ và cả mùi trà sữa ngọt ngào hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí thân thuộc, mời gọi. Ánh đèn vàng ấm áp từ những chiếc bóng đèn nhỏ treo lủng lẳng trên dây điện, cùng với ánh nến lung linh trên mỗi bàn nhựa, khiến không gian trở nên lãng mạn một cách bình dị.
Minh Khang chọn một chiếc bàn nhỏ nép vào góc, gọi một đĩa ốc hương rang muối và một ly trà đá. Anh ngồi đó, không vội vã, chỉ đơn giản là hít thở bầu không khí trong lành, cảm nhận làn gió nhẹ thoảng qua mang theo hơi mát của buổi tối. Anh không dùng điện thoại, chỉ lặng lẽ quan sát dòng người qua lại, những nụ cười giản dị, những câu chuyện phiếm không đầu không cuối. Lòng anh cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ.
Một lúc sau, Chú Ba xuất hiện. Mái tóc điểm bạc của ông sáng lên dưới ánh đèn vàng, gương mặt phúc hậu với nụ cười hiền lành quen thuộc. Chú Ba mặc chiếc áo sơ mi caro thoải mái, dáng người hơi tròn nhưng nhanh nhẹn. "Chà, hôm nay Khang cũng ra đây hả con? Lâu rồi chú không thấy con ghé." Giọng chú Ba trầm ấm, tự nhiên, đầy vẻ thân tình.
Minh Khang mỉm cười, đứng dậy kéo ghế mời Chú Ba ngồi. "Dạ, cháu cũng muốn đổi gió một chút, chú ạ. Với cả, cháu nhớ mùi ốc ở đây quá." Anh nói đùa, nhưng trong lời nói có cả sự thật.
Chú Ba ngồi xuống, gọi một đĩa bánh tráng trộn và một ly nước mía. "Đổi gió là tốt, con. Đời người đâu phải lúc nào cũng vùi đầu vào công việc. Sống chậm lại một chút, con sẽ thấy nhiều điều đẹp đẽ hơn. Đừng chạy theo cái bóng của người khác, hay cái bóng mà xã hội vẽ ra." Chú Ba vừa nói vừa chậm rãi trộn đĩa bánh tráng, những ngón tay chai sần nhưng khéo léo.
Minh Khang lắng nghe chăm chú, ánh mắt không rời khỏi Chú Ba. "Cháu luôn nghĩ phải có tất cả mới là hạnh phúc, chú ạ. Phải có sự nghiệp vững chắc, phải có tiền bạc, phải có một gia đình hoàn hảo..." Anh ngập ngừng, không nói hết câu, nhưng Chú Ba hiểu.
Chú Ba đặt đĩa bánh tráng xuống, nhìn Minh Khang với ánh mắt thấu hiểu. "Hạnh phúc nó không phải là đích đến, nó là hành trình, con ạ. Và nó nằm ở những điều nhỏ nhặt nhất, nếu con biết nhìn nhận. Có những người cả đời chạy theo cái gọi là 'tất cả', để rồi khi có được rồi, lại thấy trống rỗng. Mà có những người, chỉ cần một ly trà đá mát lạnh sau một ngày làm việc mệt mỏi, một bữa cơm giản dị với người thương, đã thấy đủ đầy."
Minh Khang nhìn ly trà đá trên bàn, những viên đá tan chảy kêu lách tách. Lời Chú Ba nói như một dòng nước mát thấm vào tâm hồn anh, xoa dịu những vết thương cũ và gột rửa những định kiến sai lầm. Anh đã từng là người chạy đua, người theo đuổi cái "tất cả" ấy một cách mù quáng, để rồi bỏ lỡ những điều thực sự quan trọng. Giờ đây, anh cảm thấy một sự bình yên lan tỏa, một sự giải thoát khỏi gánh nặng của những kỳ vọng và áp lực tự tạo.
"Cháu nghĩ, cháu đã hiểu ra rồi, chú ạ." Minh Khang nói, giọng anh trầm ấm, mang theo một chút nhẹ nhõm. "Cháu đã nghĩ rất nhiều về những gì mình muốn làm. Có lẽ, cháu sẽ dành thời gian cho những sở thích cũ, những điều mà cháu đã bỏ quên từ lâu. Cháu từng rất thích chụp ảnh, chú ạ. Những bức ảnh về kiến trúc, về cuộc sống đời thường, về những khoảnh khắc mà không phải ai cũng để ý."
Chú Ba mỉm cười, nụ cười rạng rỡ làm gương mặt ông càng thêm phúc hậu. "Tuyệt vời lắm, con. Cứ làm những gì trái tim mình mách bảo. Cuộc đời ngắn ngủi lắm, đừng để những tiếc nuối cứ đeo bám mãi. Cứ đi đi, cứ trải nghiệm đi. Con sẽ thấy thế giới này còn nhiều điều kỳ diệu hơn con tưởng."
Minh Khang cũng mỉm cười, một nụ cười thật lòng, không chút gượng ép. Nụ cười ấy là minh chứng cho một trái tim đã được chữa lành, một tâm hồn đã tìm thấy sự bình yên. Anh đã chấp nhận rằng Yến Chi không còn thuộc về anh, và anh phải học cách sống và tìm hạnh phúc mà không có cô. Con đường phía trước còn mơ hồ, nhưng anh không còn sợ hãi. Anh đã sẵn sàng bước đi, với máy ảnh trên tay, để ghi lại những khoảnh khắc đẹp đẽ của cuộc đời, không chỉ là những công trình kiến trúc vĩ đại, mà còn là những nụ cười, những giọt mưa, những ánh hoàng hôn. Anh đã tìm thấy sự bình yên, không phải ở một nơi nào đó xa xôi, mà ngay trong chính tâm hồn mình, trong sự chấp nhận và buông bỏ. Anh biết, con đường phía trước còn dài, nhưng anh đã sẵn sàng bước đi, với một tâm thế mới, một trái tim được chữa lành, và một niềm hy vọng mong manh về một tương lai mà anh sẽ tự tay kiến tạo, không còn là những tham vọng mù quáng, mà là sự bình yên đích thực từ sâu thẳm tâm hồn.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.