Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 385: Bình Yên Tìm Lại
Yến Chi bước vào căn hộ, lòng nhẹ nhõm và tràn đầy sự mãn nguyện. Căn hộ của cô, một chung cư cũ phong cách thập niên 90, luôn mang một vẻ đẹp hoài niệm và ấm cúng. Ban công nhỏ hướng ra thành phố, cửa sổ lớn đón nắng mỗi buổi sáng, và nội thất bên trong được cô tự tay trang trí, mang hơi hướng tối giản kết hợp vintage, với nhiều cây xanh mướt và một giá sách lớn chất đầy những cuốn sách đủ thể loại. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, tiếng cười nói của hàng xóm vọng lại từ hành lang, tất cả đều trở thành một phần của âm thanh cuộc sống quen thuộc, không hề phá vỡ sự yên bình của riêng cô.
Cô thay quần áo, sau đó bước vào bếp nhỏ, pha một tách trà thảo mộc. Hương trà dịu nhẹ lan tỏa khắp căn phòng, xua đi những mệt mỏi cuối cùng của ngày dài. Cô mang tách trà ấm nóng ra ngồi bên cửa sổ, nhìn ngắm thành phố về đêm. Những tòa nhà cao tầng lấp lánh ánh đèn, như những viên kim cương khổng lồ trải dài trên nền nhung đen của bầu trời. Ánh đèn đường vàng vọt, những dòng xe cộ trôi như dải lụa phát sáng.
Trong đầu cô, hình ảnh Thế Vinh hiện lên rõ nét. Không ồn ào, không vội vã, nhưng vững chãi và ấm áp. Anh không phải là một cơn bão cuốn đi mọi thứ, cũng không phải là một ngọn lửa bùng cháy dữ dội. Anh là dòng sông hiền hòa, chảy qua cuộc đời cô, mang theo sự mát lành và nuôi dưỡng. Anh đến đúng lúc cô cần, đúng lúc cô đã học được cách yêu thương bản thân mình trọn vẹn nhất, đúng lúc cô đã biết rõ mình muốn gì.
Cô nhấp một ngụm trà ấm, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thoang thoảng lan tỏa trong khoang miệng. Yến Chi nhận ra rằng, sự 'ổn định' mà Minh Khang từng theo đuổi, cô đã tìm thấy nó, nhưng không phải ở những giá trị vật chất hào nhoáng, những con số tài khoản hay danh vọng công việc. Sự ổn định mà cô có được hiện tại là sự ổn định trong tâm hồn, là sự bình yên khi không còn phải chạy theo những điều không thuộc về mình, là sự mãn nguyện khi mỗi sáng thức dậy đều có thể mỉm cười và biết ơn cuộc sống. Đó là sự thấu hiểu, sự tin cậy, và một tình yêu không cần phải chứng minh bằng bất cứ điều gì.
Cô khẽ vuốt ve bìa cuốn 'Sổ phác thảo cũ' đặt trên bàn cạnh cửa sổ. Cuốn sổ đã cùng cô đi qua biết bao nhiêu thăng trầm, chứng kiến những nét vẽ nguệch ngoạc của một cô gái trẻ đầy băn khoăn, cho đến những bức phác thảo có hồn, đầy màu sắc của một người phụ nữ trưởng thành, hạnh phúc và tự tin. Mỗi trang giấy, mỗi nét chì, đều kể một câu chuyện về sự biến đổi, về những phiên bản khác nhau của chính cô.
Trong khoảnh khắc ấy, Yến Chi hoàn toàn giải quyết được những 'dư âm' còn sót lại từ lời tỏ tình của Minh Khang. Cô không còn cảm thấy chút tiếc nuối hay hoài nghi nào về quyết định của mình. Không phải là một cuộc tình chớp nhoáng, không phải là sự chờ đợi mỏi mòn. Chỉ là sự hiện diện, sự thấu hiểu, và một niềm tin vững chắc vào ngày mai. Cô đã từng nói với Mai Thư rằng họ đã yêu những phiên bản khác nhau của đối phương ở những thời điểm khác nhau. Và giờ đây, cô đã tìm thấy phiên bản phù hợp nhất với mình, không phải là phiên bản của quá khứ, mà là phiên bản hiện tại, phiên bản trưởng thành và bình yên.
Yến Chi mỉm cười nhẹ nhõm. Nụ cười ấy không phải là nụ cười của sự chiến thắng hay của việc quên đi quá khứ, mà là nụ cười của sự bình yên nội tại, của một tâm hồn đã tìm thấy sự cân bằng tuyệt đối. Cô đã học được cách chấp nhận rằng có những người không phải là "không đúng", chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản, sai thời điểm. Và điều đó không có gì đáng trách, cũng không có gì đáng phải hối tiếc. Mỗi người đều có con đường riêng, và cô, Yến Chi, đã tìm thấy con đường hạnh phúc của mình. Cô đặt tách trà xuống, tắt đèn, và chìm vào giấc ngủ với một tâm thế mới mẻ, trái tim rộng mở, và một niềm hy vọng rạng rỡ cho những "khung hình" mới của cuộc đời mình.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua lớp kính dày của tòa nhà văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên', Minh Khang đã có mặt tại bàn làm việc. Tòa nhà cao tầng sừng sững giữa lòng thành phố, được ốp kính toàn bộ, phản chiếu những mảng trời xanh trong và những đám mây lững lờ trôi. Bên trong, không gian văn phòng rộng lớn, được thiết kế theo phong cách tối giản với tông màu chủ đạo là xám, trắng và đen, toát lên vẻ chuyên nghiệp và hiện đại. Hàng loạt mô hình kiến trúc tinh xảo được trưng bày ở sảnh và dọc hành lang, từ những tòa nhà chọc trời đến những khu đô thị phức hợp, tất cả đều là thành quả của sự sáng tạo không ngừng nghỉ tại đây. Các khu vực làm việc mở bố trí hợp lý, xen kẽ là những phòng họp được ngăn cách bằng vách kính trong suốt, tạo cảm giác thoáng đãng nhưng vẫn đảm bảo sự riêng tư cần thiết.
Minh Khang ngồi trước bàn làm việc của mình, một góc nhìn bao quát ra toàn cảnh thành phố đang dần bừng tỉnh. Đôi mắt sâu của anh, vốn thường ẩn chứa sự suy tư và mệt mỏi, giờ đây ánh lên một vẻ tĩnh lặng lạ thường. Anh vẫn cao ráo, vóc dáng cân đối, nhưng dường như có chút gầy hơn so với trước, có lẽ vì những đêm dài vật lộn với công việc và suy nghĩ. Mái tóc cắt ngắn gọn gàng, phù hợp với hình ảnh một vị giám đốc trẻ tuổi, tài năng. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, kết hợp với quần tây sẫm màu, tuy đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ lịch lãm.
Tiếng gõ bàn phím đều đặn từ xa vọng lại, tiếng điện thoại reo khẽ từ bàn lễ tân, tiếng trao đổi công việc thì thầm từ một nhóm đồng nghiệp đến sớm, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên bản giao hưởng quen thuộc của một ngày làm việc mới. Đâu đó, tiếng máy in rít lên nhẹ nhàng rồi lại im bặt. Thỉnh thoảng, một giai điệu nhạc không lời du dương, nhẹ nhàng phát ra từ khu vực làm việc chung, như một liều thuốc an thần dịu nhẹ giữa nhịp sống hối hả. Mùi giấy in mới, mùi cà phê rang xay thơm lừng vừa được pha xong, thoang thoảng mùi nước hoa cao cấp từ những đồng nghiệp đi ngang qua, tất cả tạo nên một bầu không khí bận rộn, chuyên nghiệp nhưng cũng tràn đầy năng lượng sáng tạo. Ánh sáng đèn trắng mạnh mẽ từ hệ thống chiếu sáng trần nhà cùng với hơi lạnh phả ra từ máy điều hòa tạo cảm giác tỉnh táo và tập trung.
Anh lướt qua các báo cáo trên màn hình máy tính, các con số, biểu đồ nhảy múa trước mắt anh. Trước đây, những con số này là mục tiêu, là thước đo của sự thành công, là động lực để anh lao mình vào công việc không ngừng nghỉ. "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó," câu nói đó đã ám ảnh anh suốt bao năm tháng, trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động, mọi quyết định. Anh tin rằng sự ổn định vật chất sẽ mang lại sự an toàn, sự tự tin để anh có thể bảo vệ và che chở cho người mình yêu. Nhưng giờ đây, khi đã chạm đến ngưỡng của sự "ổn định" ấy, anh lại nhận ra nó không phải là tất cả.
Đôi mắt anh lướt qua màn hình, hướng ra ngoài cửa sổ kính lớn, nhìn ngắm thành phố đang chuyển mình dưới nắng sớm. Những tòa nhà cao tầng vươn mình mạnh mẽ, những dòng xe cộ bắt đầu tấp nập. Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, không phải để hối thúc bản thân phải làm việc nhanh hơn, không phải để lo lắng về một cuộc họp sắp tới, mà chỉ đơn giản là để cảm nhận thời gian đang trôi qua một cách chậm rãi, từng khoảnh khắc một.
Một tiếng thở dài nhẹ thoát ra khỏi lồng ngực anh. Anh nhấp một ngụm cà phê ấm nóng trong chiếc cốc sứ trắng. Vị đắng nhẹ của cà phê lan tỏa trong khoang miệng, giúp anh thêm tỉnh táo. "Thời điểm... mình đã từng ám ảnh bởi nó," anh độc thoại nội tâm. "Nhưng có lẽ, điều quan trọng hơn là mình đã thực sự sống trong thời điểm đó chưa? Hay chỉ mải miết chạy theo một viễn cảnh xa xôi, mà quên mất rằng hạnh phúc có thể ở ngay trước mắt, ngay trong hiện tại?"
Lời từ chối của Yến Chi, dù đau lòng, lại như một cơn gió mạnh thổi bay màn sương dày đặc bao phủ tâm trí anh. Cô ấy đã nói rõ ràng, dứt khoát. "Có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản." Những lời nói đó, ban đầu như hàng ngàn mũi dao cứa vào tim anh, nhưng giờ đây, chúng lại mang một ý nghĩa khác, một sự giải thoát. Anh hít thở sâu, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn. "Yến Chi đã đúng. Cô ấy xứng đáng với một hạnh phúc trọn vẹn, không phải là sự chờ đợi mỏi mòn. Cô ấy xứng đáng với một người đến đúng lúc, đúng phiên bản, không phải là một người cứ mãi loay hoay với những định nghĩa riêng về sự ổn định."
Anh nhắm mắt vài giây, cảm nhận sự tĩnh lặng hiếm hoi trong tâm hồn mình. Không còn sự day dứt tột độ, không còn nỗi tiếc nuối đến xé lòng. Chỉ là một khoảng trống, một sự chấp nhận. Anh đã để lỡ, đã sai, nhưng không phải vì anh không yêu, mà vì anh đã yêu theo cách của mình, vào một thời điểm mà cả hai chưa thể hòa điệu. "Khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ." Đó chính là định mệnh trớ trêu của họ. Anh đã từng là người buông bỏ, và giờ đây, anh phải học cách chấp nhận rằng Yến Chi cũng đang làm điều tương tự. Anh cần phải buông bỏ hình bóng cô, buông bỏ những tiếc nuối để tìm thấy sự bình yên cho chính mình.
***
Đến giữa trưa, khi nhịp độ công việc tại văn phòng trở nên hối hả hơn một chút, Hoàng Nam nhẹ nhàng đến bên bàn Minh Khang. Hoàng Nam, cao ráo với dáng người thư sinh, mái tóc đen gọn gàng và cặp kính gọng kim loại thanh lịch, luôn toát lên vẻ điềm đạm, nhã nhặn. Anh mặc một chiếc áo polo màu xanh dương nhạt, trông thật lịch sự và dễ gần. Bước chân anh nhẹ như không, chỉ khi đứng cạnh Minh Khang, anh mới khẽ lên tiếng:
"Khang, cậu có vẻ... khác hôm nay. Tớ thấy cậu trầm hơn, nhưng lại có vẻ gì đó thanh thản hơn. Cậu ổn chứ? Có gì muốn chia sẻ không?" Hoàng Nam hỏi, giọng nói anh nhẹ nhàng, từ tốn, ánh mắt đầy sự quan tâm. Anh đã làm bạn với Minh Khang đủ lâu để nhận ra những thay đổi dù là nhỏ nhất trong cử chỉ hay ánh mắt của bạn mình.
Minh Khang ngẩng đầu lên, đôi mắt anh không còn sự mệt mỏi thường trực mà thay vào đó là một sự bình lặng, gần như là hài lòng. Anh mỉm cười nhẹ, lắc đầu. "Tớ ổn hơn rồi, Nam ạ. Thật sự ổn hơn rất nhiều. Mọi chuyện đã rõ ràng. Đã đến lúc chấp nhận." Giọng anh trầm ổn, không còn chút gợn ưu tư nào.
Hoàng Nam không nói gì, chỉ lặng lẽ gật đầu, đưa tay vỗ nhẹ lên vai Minh Khang, một cử chỉ thân tình và thấu hiểu. Anh biết Minh Khang không phải là người dễ dàng mở lòng, và khi đã nói ra, nghĩa là mọi thứ đã thật sự lắng đọng trong anh.
"Chúng ta đi ăn trưa chứ? Hay cậu muốn đi đâu đó yên tĩnh hơn một chút?" Hoàng Nam đề nghị, nhìn Minh Khang.
Minh Khang đứng dậy, vươn vai. "Đi thôi. Hôm nay tớ muốn thử một quán cơm tấm gần đây mà cậu hay nhắc tới."
Hai người đàn ông bước ra khỏi khu vực làm việc chung, tiếng gõ bàn phím, tiếng điện thoại và những cuộc trao đổi công việc dần nhỏ lại phía sau. Họ đi thang máy xuống sảnh. Không gian sảnh rộng lớn, ánh sáng tự nhiên tràn ngập từ trần kính, tạo cảm giác mở và phóng khoáng. Mùi cà phê thơm nồng từ quán cafe dưới sảnh quyện lẫn mùi nước hoa thoang thoảng của những người qua lại.
Họ tìm một quán ăn nhỏ, ấm cúng cách tòa nhà không xa. Quán không quá đông đúc, có một góc bàn gần cửa sổ, nơi ánh nắng dịu nhẹ len lỏi vào, tạo không khí ấm áp. Hoàng Nam gọi món cơm tấm quen thuộc, còn Minh Khang gọi một phần tương tự, nhưng có vẻ anh không quá chú trọng vào món ăn mà chỉ muốn tìm một không gian yên tĩnh để trò chuyện.
"Yến Chi... cô ấy đã tìm thấy hạnh phúc của mình," Minh Khang bắt đầu, ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những dòng người hối hả. "Và tớ... tớ cũng cần tìm lại hạnh phúc cho riêng mình."
Hoàng Nam im lặng lắng nghe. Anh biết đây là lúc Minh Khang cần nói ra những điều chất chứa trong lòng, không phải để được an ủi hay thương hại, mà là để tự mình xác nhận lại một lần nữa.
"Cậu biết không, Nam," Minh Khang tiếp tục, giọng anh trầm hơn, "tớ đã từng nghĩ rằng hạnh phúc là phải đạt được một cột mốc nào đó, phải có sự nghiệp vững vàng, phải có tài chính ổn định. Tớ đã lao đầu vào công việc, quên đi tất cả. Tớ đã lầm tưởng rằng đó là điều kiện tiên quyết để có thể yêu thương một người. Và tớ đã bỏ lỡ cô ấy, hết lần này đến lần khác, chỉ vì tớ cứ mãi chờ đợi một cái 'thời điểm' hoàn hảo."
Anh dừng lại, đưa tay vuốt nhẹ ly nước đá trên bàn, cảm nhận hơi lạnh thấm vào đầu ngón tay. "Nhưng hóa ra, sự ổn định mà tớ tìm kiếm không phải là tất cả. Yến Chi đã tìm thấy một sự ổn định khác, một sự ổn định trong tâm hồn, trong sự thấu hiểu và sẻ chia. Cô ấy không chờ đợi điều kiện đủ đầy, cô ấy cần sự rung động, cần sự hiện diện. Và tớ, trong những năm tháng đó, đã không thể cho cô ấy điều đó."
Hoàng Nam khẽ gật đầu. "Có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản, sai thời điểm. Đó là điều mà ai cũng phải chấp nhận, Khang à."
Minh Khang nhìn bạn, một nụ cười nhẹ, chua chát nhưng cũng đầy sự thấu hiểu hiện lên trên môi anh. "Đúng vậy. Phiên bản của tớ lúc đó là một người đàn ông tham vọng, luôn nhìn về phía trước mà quên mất hiện tại. Còn phiên bản của cô ấy lại cần một sự an ủi, một bờ vai để tựa vào, một tình yêu không đòi hỏi điều kiện. Chúng tớ đã yêu những phiên bản khác nhau của đối phương ở những thời điểm khác nhau. Và bây giờ, khi tớ cuối cùng đã sẵn sàng, thì cô ấy đã tìm thấy sự bình yên của riêng mình, bên một người khác."
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, ánh mắt xa xăm nhưng không còn bi lụy, thay vào đó là sự thấu hiểu và chấp nhận. Ánh nắng trưa hắt vào, làm nổi bật những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt anh. "Tớ không hối hận vì đã bày tỏ lòng mình, Nam ạ. Dù biết có thể sẽ là muộn màng. Ít nhất, tớ đã dũng cảm đối diện với cảm xúc của mình. Và giờ, khi mọi thứ đã rõ ràng, tớ có thể thở phào nhẹ nhõm. Tớ cần phải buông bỏ những gì đã qua, để tìm kiếm một con đường mới, một hạnh phúc mới cho riêng mình."
"Và đó là một điều tốt, Khang," Hoàng Nam nói, giọng anh nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. "Hạnh phúc không phải là một đích đến, mà là một hành trình. Cậu đã đi qua một chặng đường dài, đã học được nhiều điều. Quan trọng là cậu đã nhận ra và sẵn sàng bước tiếp. Tớ tin cậu sẽ tìm thấy được điều cậu muốn."
Minh Khang gật đầu, một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng anh. Anh đã nói ra được những điều chất chứa bấy lâu, và sự thấu hiểu từ bạn thân giúp anh củng cố thêm quyết tâm của mình. Bữa trưa trôi qua trong không khí trầm lắng nhưng đầy sự chia sẻ, như một liều thuốc tinh thần giúp Minh Khang vững vàng hơn trên con đường chấp nhận và chữa lành.
***
Buổi chiều muộn, ánh nắng vàng nhạt bắt đầu hắt vào văn phòng, tạo nên những vệt sáng dài trên sàn nhà và các bức tường kính. Nhịp độ công việc đã chậm lại đôi chút, một số đồng nghiệp đã bắt đầu thu dọn đồ đạc để ra về. Minh Khang vẫn ngồi trước máy tính, nhưng không còn bị cuốn vào màn hình như mọi khi. Anh đang xem xét một bản thiết kế mới, nhưng tâm trí anh đôi lúc lại lơ lửng, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn dịu dàng đang dần bao phủ thành phố. Mùi cà phê vẫn còn thoang thoảng, hòa lẫn với mùi điều hòa không khí mát lạnh. Tiếng gõ bàn phím thưa thớt hơn, thỉnh thoảng có tiếng điện thoại reo vang lên rồi tắt.
Thay vì vội vã rời đi như mọi khi, Minh Khang quyết định làm một điều khác. Anh đứng dậy, bước chân nhẹ nhàng hơn, không còn sự nặng nề của những gánh lo. Anh đi về phía bàn làm việc của Đức Anh, cậu thực tập sinh trẻ tuổi, nhiệt huyết. Đức Anh, với ngoại hình trẻ trung, năng động, đôi mắt sáng và đầy nhiệt huyết, đang loay hoay với một bản thiết kế kiến trúc trên phần mềm. Cậu mặc áo sơ mi kẻ caro và quần tây chỉnh tề, nhưng mái tóc có vẻ hơi rối vì vò đầu bứt tai.
"Có vấn đề gì sao, Đức Anh?" Minh Khang hỏi, giọng nói anh trầm ấm, không còn vẻ nghiêm nghị hay vội vã như những lần trước.
Đức Anh giật mình, vội vàng đứng dậy. "Dạ, em chào sếp Khang ạ. Em đang... đang cố gắng xử lý phần phối cảnh này, nhưng có vẻ nó không ra được ý tưởng mà em mong muốn. Em đã thử nhiều cách rồi mà vẫn chưa được ạ." Cậu thực tập sinh tỏ vẻ bối rối, ánh mắt đầy sự nôn nóng và một chút thất vọng. "Em muốn được thành công như anh, sếp ạ, nhưng có vẻ mọi thứ khó hơn em tưởng."
Minh Khang khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không phải là nụ cười xã giao, mà là một nụ cười thật sự, mang theo chút thấu hiểu và sẻ chia. Anh ngồi xuống cạnh Đức Anh, đặt tay lên vai cậu thực tập sinh. Anh không chỉ đạo hay quát mắng, mà từ tốn nhìn vào màn hình máy tính.
"Đức Anh, em nhớ này, trong công việc hay cuộc sống, có những lúc chúng ta phải chấp nhận buông bỏ để tiến về phía trước. Đừng để một điều gì đó ám ảnh mình quá lâu, khiến mình mắc kẹt trong vòng luẩn quẩn." Minh Khang nói, giọng anh nhẹ nhàng, từ tốn như đang kể một câu chuyện. "Hồi trẻ, anh cũng từng như em. Anh tin rằng mọi vấn đề đều có thể giải quyết bằng cách lao đầu vào nó, bằng cách tìm kiếm một giải pháp 'hoàn hảo'. Anh từng dành cả đêm chỉ để chỉnh sửa một chi tiết nhỏ trong bản vẽ, chỉ vì muốn nó phải 'hoàn hảo' theo ý mình."
Đức Anh ngạc nhiên, chăm chú lắng nghe. Cậu chưa bao giờ thấy sếp Khang của mình chia sẻ những điều riêng tư hay những sai lầm như vậy. Ánh mắt cậu sáng lên, đầy sự ngưỡng mộ và tò mò.
"Nhưng rồi anh nhận ra," Minh Khang tiếp tục, "đôi khi, sự 'hoàn hảo' ấy chỉ là một cái bẫy. Chúng ta mải mê theo đuổi nó mà quên mất bức tranh tổng thể, quên mất mục tiêu ban đầu. Hơn nữa, cuộc sống và công việc không phải lúc nào cũng đi theo đúng kế hoạch của mình. Có những lúc, dù cố gắng đến mấy, chúng ta vẫn phải chấp nhận rằng có những điều không thể thay đổi, có những điều không thuộc về mình. Thay vì cố chấp níu giữ, hay cố gắng ép buộc mọi thứ phải theo ý mình, việc buông bỏ đúng lúc lại là chìa khóa để tìm thấy một con đường mới, một giải pháp tốt hơn."
Minh Khang chỉ vào màn hình. "Với bản vẽ này cũng vậy. Em đã thử nhiều cách mà chưa được, đúng không? Vậy thì hãy tạm gác nó lại một chút. Hãy cho tâm trí mình được nghỉ ngơi, được lùi lại một bước để nhìn nhận vấn đề từ một góc độ khác. Đôi khi, giải pháp lại đến khi chúng ta không cố gắng tìm kiếm nó một cách quá mức."
Anh đặt tay lên vai Đức Anh, siết nhẹ. "Cuộc sống không chỉ có công việc. Em còn trẻ, còn nhiều điều để khám phá. Đừng để mình trở thành phiên bản chỉ biết đến công việc, rồi khi quay lại, nhận ra đã bỏ lỡ quá nhiều thứ quan trọng khác. Sự 'ổn định' không chỉ nằm ở tài khoản ngân hàng hay chức vụ, mà còn nằm ở sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống cá nhân, ở sự bình yên trong tâm hồn. Có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Đừng để mình mãi mãi là phiên bản sai đó, Đức Anh ạ."
Đức Anh gật đầu lia lịa, ánh mắt cậu đầy sự thấu hiểu và ngưỡng mộ. "Vâng, sếp Khang. Em sẽ nhớ ạ. Em cảm ơn sếp rất nhiều."
Minh Khang mỉm cười nhẹ nhàng. Đó là một nụ cười của sự giải thoát, của một người đã học được cách chấp nhận và buông bỏ. Anh đứng dậy, vỗ vai Đức Anh lần cuối. "Cứ thử đi. Đừng ngại sai lầm. Quan trọng là mình học được gì từ những sai lầm đó."
Sau đó, Minh Khang quay trở lại bàn làm việc của mình. Anh tắt máy tính, màn hình chuyển sang màu đen, phản chiếu hình ảnh mờ ảo của anh và văn phòng đang dần vắng vẻ. Anh cầm chiếc áo khoác vest màu xám tro, khoác lên vai. Bước chân anh nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Không còn sự hối hả, không còn vẻ nặng nề của những gánh nặng vô hình. Anh bước ra khỏi văn phòng, đi ngang qua những ô cửa kính, nơi ánh đèn thành phố đã bắt đầu lấp lánh, tô điểm cho màn đêm.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí trong lành từ độ cao của tòa nhà. Minh Khang biết rằng hành trình của anh vẫn còn dài, nhưng anh đã tìm thấy sự bình yên. Anh đã chấp nhận rằng có những người, như Yến Chi, họ đến đúng người nhưng sai thời điểm, và đôi khi, việc buông bỏ lại là cách tốt nhất để cả hai có thể tìm thấy hạnh phúc cho riêng mình. Anh không còn cảm thấy tiếc nuối hay day dứt. Thay vào đó là một niềm tin vững chắc vào tương lai, một tương lai mà anh sẽ sống trọn vẹn hơn, cân bằng hơn, và quan trọng nhất là, hạnh phúc theo cách mà anh tự định nghĩa. Anh bước vào thang máy, gương mặt anh phản chiếu trong lớp kính sáng bóng, mang một vẻ điềm tĩnh và đầy hy vọng. Anh đã sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.