Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 47: Sự Lựa Chọn Của Bình Yên

Sáng sớm, khi ánh bình minh còn ngái ngủ, len lỏi qua ô cửa sổ cũ kỹ của căn hộ nhỏ, Yến Chi đã thức giấc. Tiếng chuông báo thức dịu dàng của điện thoại chỉ là một tín hiệu không cần thiết, bởi từ lâu, đồng hồ sinh học của cô đã tự điều chỉnh theo nhịp điệu của ánh sáng tự nhiên và tiếng chim hót líu lo từ ban công. Cô vươn vai, cảm nhận từng đốt xương sống giãn ra sau giấc ngủ. Không có sự vội vã, không có áp lực của một lịch trình dày đặc. Chỉ có sự tĩnh lặng và một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể.

Căn hộ của Yến Chi, tọa lạc trong một khu chung cư cũ mang phong cách thập niên 90, luôn có một vẻ đẹp riêng, một sự ấm cúng không thể tìm thấy ở những tòa nhà hiện đại, hào nhoáng. Nội thất bên trong là sự kết hợp tinh tế giữa phong cách tối giản và vintage, được cô tự tay sắp đặt, bài trí. Những chiếc kệ gỗ đơn sơ chứa đầy sách, những chậu cây xanh nhỏ nhắn đặt cạnh cửa sổ, và một chiếc sofa bọc vải cũ kỹ nhưng êm ái, nơi cô thường ngồi đọc sách hay ngắm nhìn thành phố. Sáng nay, ánh nắng vàng nhạt đã kịp nhuộm một mảng tường, vẽ nên những đường vân của chiếc rèm cửa sổ một cách thật thi vị.

Yến Chi bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch men mát lạnh. Cô đi thẳng vào bếp, động tác thành thạo pha một tách trà thảo mộc nóng hổi. Mùi hương dịu nhẹ của hoa cúc và bạc hà lan tỏa khắp không gian, xua đi chút lạnh giá còn sót lại của đêm. Cầm trên tay chiếc tách sứ ấm áp, cô tiến ra ban công.

Ban công nhỏ của cô là một ốc đảo xanh mát giữa lòng thành phố ồn ào. Một giàn hoa nhài nhỏ đang hé những nụ trắng tinh khôi, tỏa hương thơm ngát trong gió sớm. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn không khí trong lành lùa qua tóc, mang theo mùi hương thanh khiết của hoa cỏ và một chút hơi ẩm của sương đêm còn đọng lại. Tiếng xe cộ từ xa vọng lại nghe thật mơ hồ, như một bản nhạc nền êm ái cho sự tĩnh lặng của riêng cô.

Cô tựa người vào lan can, nhấp một ngụm trà. Vị chát nhẹ của trà lan tỏa trong khoang miệng, sau đó là hậu vị ngọt thanh, như chính hành trình mà cô đã trải qua. "Sự bình yên này... không dễ dàng mà có được," cô thầm nhủ trong lòng. Từng ngày, từng chút một, cô đã tự mình vun đắp cho nó, như cách cô chăm chút cho giàn hoa nhài kia. Sau những đổ vỡ, sau những lần lạc lối trong cảm xúc, cô đã tìm thấy một bến đỗ vững chắc ngay trong chính tâm hồn mình.

Yến Chi không còn là cô gái trẻ mông lung, dễ bị cuốn theo những rung động nhất thời. Cô đã học được cách lắng nghe bản thân, trân trọng những giá trị cốt lõi mà cô tin tưởng. Cái gọi là "ổn định" đối với cô không phải là một sự nghiệp thăng tiến chóng mặt hay một khối tài sản khổng lồ, mà là sự vững chãi trong tâm hồn, là khả năng tự chủ cuộc sống của mình, không phụ thuộc vào bất kỳ ai, không bị chi phối bởi những kỳ vọng hay áp lực từ bên ngoài.

Cô nhớ lại những tháng ngày chông chênh, khi trái tim còn đang chắp vá từng mảnh vỡ. Đã có lúc cô nghĩ rằng hạnh phúc là khi có một người đàn ông che chở, là khi được yêu thương và thuộc về một ai đó. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng hạnh phúc thật sự phải bắt nguồn từ bên trong, từ sự hài lòng với chính mình và con đường mình đã chọn. Cô ngắm nhìn những chiếc lá xanh mướt của giàn hoa nhài, cảm nhận sức sống dồi dào của chúng. Giống như những chiếc lá ấy, cô cũng đã trải qua bão tố, đã héo úa, nhưng rồi lại vươn mình đâm chồi nảy lộc, mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn.

Nắng bắt đầu lên cao hơn một chút, chiếu thẳng vào khuôn mặt cô, làm đôi mắt cô nheo lại. Yến Chi mỉm cười. Đó là một nụ cười thật nhẹ nhõm, không vương chút ưu tư nào. "Chỉ cần... mình cảm thấy đủ," cô thì thầm. "Đủ bình yên, đủ tự do, đủ để sống trọn vẹn mỗi ngày." Cô không còn chờ đợi một phép màu, không còn đặt hy vọng vào một "định mệnh siêu nhiên" nào đó sẽ đến và thay đổi cuộc đời mình. Cô tự mình tạo ra phép màu, tự mình viết nên định mệnh của chính mình. Sự độc lập này, dù đôi khi có chút cô đơn, nhưng lại mang đến cho cô một cảm giác mãn nguyện sâu sắc. Nó là một sự tự do không gì đánh đổi được. Cô cảm nhận được từng thớ thịt, từng mạch máu trong cơ thể mình đang hòa cùng nhịp đập của sự sống, một nhịp đập chậm rãi, ổn định và tràn đầy năng lượng. Đây chính là phiên bản mà cô luôn khao khát được trở thành.

Cô ngồi xuống chiếc ghế mây đặt ở góc ban công, tiếp tục thưởng thức tách trà và ngắm nhìn cảnh vật. Những tòa nhà cao tầng dần hiện rõ trong ánh nắng, những chiếc xe cộ bắt đầu tấp nập hơn. Cuộc sống vẫn hối hả ngoài kia, nhưng không gian nhỏ của Yến Chi vẫn giữ được sự thanh bình vốn có. Cô không còn cảm thấy mình bị bỏ lại phía sau, không còn cảm thấy áp lực phải chạy theo những chuẩn mực của xã hội. Cô đang sống cuộc đời của riêng mình, theo cách riêng của mình, và điều đó khiến cô cảm thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết. Sự bình yên này là thành quả của cả một quá trình trưởng thành, một quá trình mà cô đã phải đánh đổi bằng nhiều nước mắt và sự kiên cường. Nó không phải là sự thờ ơ hay trốn tránh, mà là một sự lựa chọn có ý thức, một sự chấp nhận rằng có những thứ không thuộc về mình, và có những thứ mình không cần phải cố gắng giành lấy.

Cô đứng dậy, vươn vai một lần nữa, để những tia nắng ấm áp ôm lấy mình. Yến Chi cảm thấy tràn đầy năng lượng cho một ngày mới. Cô biết rằng, dù cuộc sống có thể mang đến những thử thách mới, cô vẫn sẽ vững vàng đối mặt, bởi vì cô đã tìm thấy sự ổn định lớn nhất: sự ổn định trong tâm hồn mình. Cô tin vào hiện tại, tin vào những gì mình đang có, và trân trọng từng khoảnh khắc. Cô không còn sợ hãi sự cô đơn, bởi vì cô đã học được cách làm bạn với chính mình. Cảm giác ấm áp từ chiếc tách trà vẫn còn đọng lại trên đầu ngón tay, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự bình yên mà cô đang nắm giữ.

***

Buổi trưa, khi nắng đã lên tới đỉnh điểm, rải những vệt vàng óng ả lên sàn gỗ và những tán lá xanh trong căn hộ, Yến Chi ngồi vào bàn làm việc. Đây là góc nhỏ yêu thích của cô, nơi cô dành hàng giờ để sáng tạo, để biến những ý tưởng vụt qua trong đầu thành những nét vẽ cụ thể. Chiếc bàn gỗ cũ được kê cạnh cửa sổ lớn, đón trọn vẹn ánh sáng tự nhiên. Trên bàn, ngoài chiếc máy tính xách tay và vài cuốn sách chuyên ngành, còn có một chồng sổ phác thảo dày cộp và hộp bút chì màu đã cũ mòn.

Cô khẽ vuốt ve bìa cuốn sổ phác thảo đã sờn màu, lật từng trang giấy trắng tinh. Đôi khi, chỉ cần nhìn vào trang giấy trống, cảm hứng sẽ tự khắc tìm đến. Hôm nay, cô muốn phác họa một ý tưởng mới cho dự án cá nhân của mình – một chuỗi tranh minh họa về "Phiên bản của những cảm xúc." Cô cầm cây bút chì quen thuộc, cảm nhận sự nhẵn mịn của thân gỗ dưới đầu ngón tay, một cảm giác quen thuộc và an toàn.

Nhưng khi đầu bút chì chuẩn bị chạm vào mặt giấy, một hình ảnh bất chợt hiện lên trong tâm trí cô, rõ nét đến kinh ngạc. Đó là Minh Khang. Hình ảnh anh ngồi đối diện cô ở Quán Cafe 'Dấu Chân Mưa' vài ngày trước. Cô nhớ rõ cái cách anh đặt ly cà phê xuống, nhớ cái vẻ mệt mỏi hằn sâu trong đôi mắt anh, dù anh đang kể về những thành công rực rỡ trong sự nghiệp. Cô nhớ dáng vẻ của anh, cao ráo, lịch lãm trong chiếc áo sơ mi là lượt, nhưng đôi vai anh dường như đang gánh vác một điều gì đó nặng nề, một sự căng thẳng vô hình.

"Anh ấy có tất cả," Yến Chi thầm nghĩ. "Sự nghiệp, tiền tài, địa vị... những thứ mà rất nhiều người hằng khao khát." Cô đã nghe thoáng qua về những hợp đồng lớn anh vừa ký kết, những dự án trị giá hàng triệu đô la mà anh đang điều hành. Anh là một người đàn ông thành công theo đúng nghĩa đen của xã hội hiện đại. Nhưng ánh mắt anh... ánh mắt ấy lại không hề phản ánh sự hưng phấn hay mãn nguyện. Ngược lại, nó ẩn chứa một sự trống rỗng, một nỗi cô đơn mà Yến Chi đã cảm nhận được một cách sâu sắc. "Ánh mắt ấy... giống như một khoảng trống. Liệu có phải cái giá của thành công là vậy?" cô tự hỏi, đôi lông mày khẽ chau lại.

Cô nhớ lại lời anh nói, về việc anh đã quá tin vào cái công thức "ổn định = hạnh phúc" của mình. Và cái cách anh lắc ly rượu, cái cảm giác lạnh lẽo từ chiếc ly truyền vào lòng bàn tay anh, như một sự phản chiếu cho tâm hồn đang dần trở nên lạnh lẽo của chính anh. Yến Chi cảm thấy một sự đồng cảm nhỏ nhoi, một sự thấu hiểu cho gánh nặng mà anh đang mang. Không phải là sự thương hại, mà là một sự nhận thức về hai con đường hoàn toàn khác biệt.

Cô đặt bút chì xuống, nhắm mắt lại. Trong ký ức, Minh Khang luôn là một người đàn ông đầy tham vọng, luôn đặt mục tiêu cao và kiên trì theo đuổi. Anh là hiện thân của sự cố gắng, của ý chí sắt đá. Cô từng ngưỡng mộ điều đó, và có lẽ, đã từng có một chút yếu lòng muốn được cùng anh trải qua những hành trình chinh phục. Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy phiên bản hiện tại của anh – một phiên bản thành công rực rỡ nhưng lại mang trong mình một khoảng trống vô hình – Yến Chi càng thêm vững tin vào con đường mà cô đã chọn.

"Mình đã không chọn con đường đó. Và mình hài lòng với sự lựa chọn của mình," cô khẳng định trong lòng, một lần nữa. Sự bình yên của cô không đến từ những con số, những hợp đồng bạc tỷ, hay những danh tiếng hão huyền. Nó đến từ những điều giản dị nhất: một buổi sáng an lành, một tách trà thơm, một cuốn sách hay, một khoảnh khắc được sống trọn vẹn với đam mê. Cô chấp nhận rủi ro của một cuộc sống không ổn định về mặt tài chính như Minh Khang, nhưng đổi lại, cô có được sự tự do và thanh thản trong tâm hồn mà anh dường như đang đánh mất.

Yến Chi mở mắt, cầm lại cây bút chì. Cô bắt đầu phác họa những đường nét đầu tiên trên trang giấy. Không phải là một hình ảnh cụ thể, mà là những đường thẳng, đường cong, những mảng màu đối lập nhau. Có những đường nét mạnh mẽ, dứt khoát, tượng trưng cho sự kiên định và tham vọng. Nhưng bên cạnh đó, lại có những khoảng trống mênh mông, những đường nét mờ nhạt, chông chênh, như thể chúng đang tìm kiếm một điểm tựa, một ý nghĩa nào đó. Cô phác họa hai mảng màu, một mảng rực rỡ, chói chang, một mảng lại trầm lắng, dịu nhẹ. Giữa chúng là một khoảng cách vô hình, một vách ngăn mỏng manh nhưng kiên cố, không dễ gì vượt qua.

Cô nhìn vào những nét vẽ của mình, như nhìn vào nội tâm của chính mình và những gì cô cảm nhận được từ Minh Khang. Đây chính là "Bức tranh Khoảng Cách" mà cô vô thức tạo ra, một sự thể hiện rõ ràng nhất cho sự "lệch pha thời điểm" giữa cô và anh. Họ là hai cá thể độc lập, đang đi trên hai con đường song song, với những mục tiêu và giá trị sống hoàn toàn khác biệt. Minh Khang đang ở đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng lại chất vấn ý nghĩa của nó. Còn Yến Chi, cô đang ở một đỉnh cao khác, đỉnh cao của sự bình yên nội tại, và cô hoàn toàn mãn nguyện với điều đó.

Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ chiếc loa bluetooth vang lên, lấp đầy không gian tĩnh lặng, như một lời thì thầm của những tâm hồn tự do. Yến Chi cảm thấy một chút tiếc nuối thoáng qua, một cảm giác bittersweet, khi nhận ra rằng dù có một sợi dây vô hình kết nối họ, nhưng bức tường vô hình về ưu tiên và thời điểm vẫn sừng sững. Cô biết, cô đã sẵn sàng cho tình yêu, nhưng không phải là một tình yêu phải đánh đổi bằng sự bình yên của chính mình. Cô đã tìm thấy một phiên bản của chính mình mà cô yêu quý và muốn gìn giữ.

Cô tiếp tục vẽ, những nét chì lướt nhẹ trên giấy, tạo nên một tác phẩm trừu tượng nhưng đầy cảm xúc. Bức tranh ấy không chỉ kể câu chuyện của cô, mà còn kể câu chuyện của một người đàn ông thành công nhưng cô đơn, một người mà cô đã từng có thể yêu, nhưng lại không bao giờ có thể cùng anh ở đúng một thời điểm. Yến Chi khẽ thở dài, không phải vì buồn bã, mà vì sự chấp nhận một lẽ thật nghiệt ngã của cuộc đời. Cô đã lựa chọn con đường của riêng mình, và cô sẽ kiên định với nó, bất kể những hào nhoáng hay những khoảng trống mà người khác đang phải đối mặt. Cô đã tìm thấy hạnh phúc trong phiên bản của chính mình, một phiên bản bình yên, độc lập và mãn nguyện.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free