Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 6: Guồng Quay Tham Vọng Và Những Dấu Chân Mới

Minh Khang và Yến Chi, hai con đường, hai phiên bản, có lẽ sẽ không bao giờ giao nhau ở đúng thời điểm, nhưng cả hai đều đang tìm kiếm hạnh phúc theo cách riêng của mình. Và lúc này, cô cảm thấy hoàn toàn bình yên với lựa chọn đó.

***

Sài Gòn bước vào những ngày đầu mùa khô, nắng như đổ lửa trên từng mái nhà, từng con phố. Nhưng bên trong Văn Phòng Kiến Trúc ‘Khởi Nguyên’ trên tầng mười lăm của một tòa cao ốc chọc trời, không khí luôn được giữ ở mức nhiệt độ ổn định, lạnh lẽo và đầy tính toán. Tường kính bao quanh văn phòng đón trọn ánh sáng chói chang của buổi sáng, nhưng những tấm rèm tự động thông minh nhanh chóng điều chỉnh, giữ cho không gian làm việc luôn dịu mát và tập trung. Mùi giấy in mới, cà phê espresso đậm đặc và chút hương gỗ công nghiệp từ những mô hình kiến trúc đang dang dở quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của sự hối hả và sáng tạo. Tiếng gõ bàn phím lách cách như mưa rào, tiếng điện thoại reo khẽ, tiếng trao đổi công việc dứt khoát vang lên từ các khu vực làm việc mở, tất cả tạo nên một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của guồng quay hiện đại.

Minh Khang ngồi ở vị trí trung tâm của phòng họp kính, vóc dáng cao ráo của anh nổi bật trên chiếc ghế da màu đen. Chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm, tay áo xắn gọn gàng đến khuỷu tay, để lộ cổ tay rắn chắc và chiếc đồng hồ đeo tay với mặt số tối giản, sáng bóng dưới ánh đèn. Khuôn mặt góc cạnh của anh hơi gầy đi một chút sau những đêm thức trắng, nhưng đôi mắt sâu vẫn ánh lên vẻ sắc sảo, cương nghị. Anh đang chủ trì một cuộc họp nhanh về tiến độ dự án “The Zenith Residences” – dự án lớn đầu tiên anh được giao phụ trách tại Tập đoàn Thiên Phong. Trên màn hình chiếu lớn là những bản vẽ kỹ thuật phức tạp, những biểu đồ tiến độ được cập nhật liên tục.

“Đức Anh, tiến độ phần thiết kế cảnh quan của khu vực tiện ích đã đến đâu rồi? Tôi cần bản trình bày hoàn chỉnh vào cuối ngày hôm nay,” giọng Minh Khang trầm ấm nhưng dứt khoát, từng từ thoát ra đều mang sức nặng của sự chuyên nghiệp và yêu cầu cao.

Đức Anh, chàng thực tập sinh trẻ tuổi, mắt sáng rực đầy nhiệt huyết, vội vàng ghi chú. “Dạ thưa sếp, em đã hoàn thành 80%. Chỉ còn một vài chi tiết về hệ thống chiếu sáng và cây xanh khu vực hồ bơi là cần điều chỉnh. Em sẽ cố gắng gửi bản hoàn chỉnh trước 5 giờ chiều.” Đức Anh luôn ngưỡng mộ Minh Khang như một hình mẫu lý tưởng, một người đàn ông thành công và quyết đoán.

Minh Khang gật đầu nhẹ. “Tốt. Tiến độ phải được đảm bảo tuyệt đối, Đức Anh. Không có chỗ cho sai sót. Dự án này không chỉ là một công trình, nó là bộ mặt của Thiên Phong, là cơ hội để chúng ta khẳng định vị thế trên thị trường.” Anh lướt ánh mắt qua từng người trong phòng họp, sự tập trung cao độ của anh lan tỏa, khiến mọi người đều cảm nhận được áp lực nhưng cũng là động lực để nỗ lực hết mình. “Bất kỳ sự chậm trễ nào cũng sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ chuỗi cung ứng và kế hoạch bàn giao. Chúng ta không có quyền mắc lỗi.”

Cuộc họp kết thúc nhanh chóng, Minh Khang trở về bàn làm việc của mình, tiếp tục phân tích bản vẽ, đọc các báo cáo tài chính và phản hồi email. Màn hình máy tính của anh sáng trưng với hàng chục cửa sổ ứng dụng mở cùng lúc. Anh gần như không ngẩng đầu lên, ngoại trừ những lúc nhấp một ngụm cà phê đã nguội ngắt hoặc đưa tay xoa nhẹ thái dương.

Lâm Hải, đối thủ cạnh tranh trực tiếp của Minh Khang, từ bàn làm việc cách đó không xa, bước lại gần, tay cầm cốc cà phê bốc khói. Ngoại hình điển trai, phong thái tự tin và cách ăn nói khéo léo của anh ta luôn tạo nên một sự đối trọng nhất định. “Khang này, dự án lớn thế này, cậu có vẻ hơi quá sức thì phải? Dạo này thấy cậu gầy đi trông thấy đấy.” Giọng Lâm Hải nghe có vẻ quan tâm, nhưng ánh mắt anh ta ẩn chứa một sự cạnh tranh ngầm, một nụ cười nửa miệng khó đoán. Anh ta luôn tìm cách thăm dò, hoặc ít nhất là gieo rắc một chút nghi ngờ vào tâm trí đối phương.

Minh Khang ngước lên, ánh mắt sắc như dao cắt qua không khí. Anh trả lời một cách điềm tĩnh, không chút dao động. “Dự án lớn đi kèm với trách nhiệm lớn. Tôi nghĩ đó là điều đương nhiên. Với tôi, áp lực là động lực.” Anh không phí thời gian vào những cuộc đấu khẩu vô nghĩa. Đối với anh, hành động và kết quả mới là câu trả lời mạnh mẽ nhất.

Lâm Hải nhún vai, nhấp một ngụm cà phê. “Cũng đúng. Dù sao thì, thắng thua là lẽ thường, quan trọng là ai biết tận dụng thời cơ. Tôi nghe nói dự án này có vài vấn đề về giấy phép, cậu đã xử lý xong chưa?” Anh ta cố tình khơi gợi một vấn đề nhạy cảm, muốn xem phản ứng của Minh Khang.

“Mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát,” Minh Khang đáp gọn lỏn, không để lộ bất kỳ cảm xúc hay thông tin nào. Anh quay trở lại màn hình máy tính, ngụ ý cuộc trò chuyện đã kết thúc. Anh biết rõ Lâm Hải đang muốn gì, và anh không có ý định thỏa mãn sự tò mò của đối thủ.

Lâm Hải đứng thêm vài giây, rồi khẽ cười, một nụ cười đầy ẩn ý, trước khi quay về chỗ. Anh ta không nói thêm lời nào, nhưng sự hiện diện và những câu nói vừa rồi đã đủ để Minh Khang cảm nhận được áp lực cạnh tranh không ngừng.

Không lâu sau, Ông An – sếp của Minh Khang, người giám sát trực tiếp dự án – đi ngang qua khu vực làm việc của anh. Dáng người cao ráo, gương mặt cương nghị, Ông An luôn mặc vest lịch sự, toát lên vẻ quyền lực và từng trải. Ánh mắt ông sắc lẹm, lướt nhanh qua bàn làm việc của Minh Khang, dừng lại vài giây ở màn hình máy tính đang hiển thị các bản vẽ phức tạp. Ông không nói một lời nào, nhưng sự hiện diện của ông đã đủ để tạo ra một áp lực vô hình, nhắc nhở Minh Khang về kỳ vọng và trọng trách đang đặt lên vai anh. Trong kinh doanh, thời gian là vàng bạc, và sự ổn định là nền tảng. Minh Khang hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Anh biết, mỗi ánh nhìn, mỗi sự im lặng của Ông An đều là một lời đánh giá ngầm về hiệu suất và năng lực của anh. Anh cảm thấy một sự hưng phấn pha lẫn căng thẳng chạy dọc sống lưng. Đây chính là môi trường anh muốn, nơi anh có thể chứng tỏ bản thân, nơi sự nỗ lực được đền đáp xứng đáng. Anh lao vào công việc như một con thiêu thân, gạt bỏ mọi suy nghĩ xao nhãng, mọi cảm xúc cá nhân. Tương lai anh tự định nghĩa, một tương lai vững chắc, phải được xây dựng từ những viên gạch của hiện tại.

***

Đêm khuya, thành phố Sài Gòn vẫn rực rỡ ánh đèn như một tấm thảm dệt kim khổng lồ trải dài vô tận. Từ căn hộ penthouse trên tầng cao nhất của tòa nhà, Minh Khang có thể thu trọn cảnh tượng ấy vào tầm mắt. Thiết kế hiện đại, tối giản, với những mảng kính cường lực từ sàn đến trần nhà, nội thất nhập khẩu đắt tiền, tông màu trầm chủ đạo, tất cả tạo nên một không gian sang trọng đến lạnh lẽo. Anh đứng bên cửa sổ, tay cầm ly nước lọc mát lạnh. Tiếng nhạc không lời cổ điển từ hệ thống âm thanh vòm vang vọng khắp căn phòng, khỏa lấp đi sự tĩnh lặng đến mức cô độc. Mùi hương gỗ quý từ đồ nội thất hòa quyện với chút hương nước hoa nam tính còn vương lại trên người anh, tạo nên một bầu không khí của sự thành đạt nhưng cũng đầy xa cách.

Anh nhìn ngắm những ánh đèn lấp lánh như sao rơi dưới chân mình. Thành phố này, anh đã dành cả tuổi trẻ để chinh phục, để khẳng định mình. Từng cột mốc sự nghiệp, từng dự án thành công, tất cả đều được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và những đêm dài thức trắng. Anh đã đạt được thứ mà nhiều người mơ ước: một vị trí vững chắc, một căn hộ sang trọng, một tương lai tài chính ổn định. Nhưng đôi khi, trong những khoảnh khắc tĩnh lặng như thế này, một cảm giác trống rỗng chợt len lỏi, mỏng manh như sương khói.

Một thoáng, hình ảnh Yến Chi chợt hiện lên trong tâm trí anh. Nụ cười nhẹ của cô ở quán cà phê, ánh mắt tuy có chút buồn nhưng lại kiên định, và cái cách cô nói về việc sống cho hiện tại, tìm kiếm sự bình yên của riêng mình. Có lẽ đó là hình ảnh của một sự cân bằng mà anh chưa từng có, hoặc chưa từng cho phép mình có. Trái ngược với sự hối hả và căng thẳng mà anh đang sống, cô dường như tìm thấy sự an nhiên trong những điều nhỏ bé.

Anh khẽ lắc đầu, như thể xua đi một làn khói mờ ảo. “Chưa phải lúc,” anh độc thoại nội tâm. “Mọi thứ phải theo kế hoạch.” Kế hoạch của anh là xây dựng một nền tảng vững chắc đến mức không gì có thể lay chuyển được. Tình yêu, sự lãng mạn, hay bất kỳ sự xao nhãng nào khác, đều phải xếp sau. Anh tin rằng, chỉ khi anh thật sự ổn định, thật sự vững vàng, anh mới xứng đáng để yêu một ai đó, và để mang lại hạnh phúc cho họ. Anh không muốn tình yêu của mình trở thành một gánh nặng, một sự lo toan. Anh muốn nó là một món quà, một phần thưởng, chỉ có thể được trao khi anh đã đạt đến đỉnh cao của sự nghiệp và tài chính.

Chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay anh phản chiếu ánh đèn, như một lời nhắc nhở về giá trị của thời gian. Thời gian là tiền bạc, là cơ hội, là tuổi trẻ. Anh không thể lãng phí nó vào những điều không nằm trong ưu tiên hàng đầu của mình. Anh quay lưng lại với khung cảnh thành phố lung linh, bước về phía bàn làm việc. Trên đó, tài liệu dự án vẫn còn dang dở. Anh mở laptop, ánh sáng xanh từ màn hình chiếu lên khuôn mặt anh, xóa đi mọi nét suy tư còn vương vấn. Anh lật xem lại các bản vẽ kỹ thuật, kiểm tra lại từng con số, từng chi tiết. Tâm trí anh lại hoàn toàn đắm chìm vào công việc.

Bên ngoài cửa sổ, thành phố vẫn không ngủ, nhưng Minh Khang đã tự mình khóa chặt cánh cửa vào thế giới cảm xúc, để một mình đối diện với những con số, những bản vẽ khô khan. Anh tin rằng, đây là con đường đúng đắn. Một con đường mà anh phải đi một mình, ít nhất là lúc này, để một ngày nào đó, anh có thể quay lại và mang đến cho người anh yêu một cuộc sống không chút lo âu. Anh không biết rằng, có những điều không thể chờ đợi, và có những phiên bản của con người, một khi đã trôi qua, sẽ không bao giờ quay trở lại.

***

Trong khi Minh Khang đang vùi mình vào guồng quay không ngừng nghỉ của tham vọng, thì Yến Chi lại tìm thấy bình yên trong những nhịp điệu chậm rãi hơn của cuộc sống. Chiều tà ở Công Viên Hồ Con Rùa, không khí dịu mát hơn so với cái nắng gắt gao giữa trưa. Những tia nắng cuối ngày vàng ươm, mềm mại lướt qua tán lá cây cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt hồ. Tiếng xe cộ huyên náo từ đường Phạm Ngọc Thạch và Trần Cao Vân vọng đến, tiếng người nói chuyện râm ran, tiếng rao hàng của các xe đẩy bán đồ ăn vặt, tất cả tạo nên một bản hòa tấu sống động của đời thường. Mùi khói bụi xe cộ xen lẫn mùi bắp xào thơm lừng và hương hoa sữa thoang thoảng từ những cây xanh ven h���, tạo nên một mùi hương đặc trưng của Sài Gòn những chiều cuối tuần.

Yến Chi ngồi trên một chiếc ghế đá cũ kỹ dưới gốc cây bàng lớn, tay cầm cuốn sổ phác thảo cũ kỹ đã sờn màu. Bìa sổ đã ố vàng, nhưng mỗi nét vẽ, mỗi dòng chữ bên trong đều là một phần của hành trình cô đã đi qua, một minh chứng cho những cảm xúc và suy tư của cô. Cô mặc một chiếc váy maxi màu xanh dịu mát, mái tóc dài được buộc gọn gàng, để lộ khuôn mặt thanh tú với đôi mắt toát lên vẻ thông minh và một chút ưu tư. Cô quan sát dòng người qua lại: những cặp đôi trẻ nắm tay nhau cười nói, những nhóm bạn ngồi túm tụm bên ly trà sữa, những gia đình dắt con nhỏ đi dạo. Mỗi người một câu chuyện, một nhịp sống riêng.

Cô khẽ nhấp một ngụm trà hoa cúc mang theo trong bình giữ nhiệt, cảm nhận vị ngọt thanh và hương thơm dìu dịu lan tỏa trong vòm miệng. “Mỗi người một con đường, một nhịp điệu,” cô độc thoại nội tâm. “Mình phải tìm thấy nhịp điệu của riêng mình.” Cô đã từng chạy theo những mong muốn của người khác, từng cố gắng hòa mình vào những khuôn mẫu không thuộc về cô, và kết quả chỉ là sự mệt mỏi và đổ vỡ. Giờ đây, cô hiểu rằng, hạnh phúc không phải là đích đến, mà là hành trình, là cách cô lựa chọn sống từng khoảnh khắc.

Ngón tay cô miết nhẹ trên trang giấy đã phác họa "khoảng cách" hôm nọ. Cô cầm bút chì lên, chậm rãi phác họa thêm vài nét vào bức tranh dang dở. Lần này, cô vẽ thêm những con đường nhỏ uốn lượn, những bóng người đi lại, những đường nét mềm mại uốn lượn, bay bổng như những ước mơ đang chắp cánh. Cô không còn cảm thấy áp lực phải tìm kiếm một tình yêu nào đó để chứng tỏ bản thân hay để hoàn thiện cuộc sống. Cô đã sẵn sàng cho tình yêu, nhưng không phải là một tình yêu vội vã, mà là một tình yêu đến vào đúng thời điểm, khi cả cô và người ấy đều đã là phiên bản tốt nhất của chính mình. Sự ổn định mà Minh Khang đang theo đuổi có lẽ là một con đường, nhưng sự bình yên và độc lập mà cô đang xây dựng cũng là một con đường khác, không kém phần quan trọng.

Một thoáng, hình ảnh ánh mắt của Minh Khang ở quán cà phê lại chợt lướt qua tâm trí cô. Vẻ ngoài thành đạt, sự quyết đoán, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt ấy là một điều gì đó còn thiếu vắng, một sự mệt mỏi tiềm ẩn. Cô mỉm cười nhẹ. Anh ấy cũng đang trên hành trình của riêng mình, và cô tôn trọng điều đó. Cô không phán xét, không tiếc nuối. Cô chỉ đơn giản là chấp nhận rằng, mỗi người có một cách sống, một ưu tiên khác nhau. Cô không còn chờ đợi anh, hay bất kỳ ai khác, đến để lấp đầy khoảng trống. Cô tự mình lấp đầy khoảng trống đó bằng những niềm vui nhỏ bé, bằng sự khám phá bản thân, bằng nghệ thuật và bằng sự bình yên nội tại. Cô tin rằng, khi mình thực sự bình yên và độc lập, thì mọi thứ tốt đẹp sẽ tự tìm đến. Cô sẽ đi theo con đường của riêng mình, không vì ai mà thay đổi, cũng không chờ đợi ai đến để lấp đầy.

Cô nhắm mắt lại, hít thở thật sâu mùi hoa cỏ và không khí trong lành mang theo chút se lạnh của buổi chiều tà. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy mình là một phần của dòng chảy cuộc sống, không bị cuốn đi, mà vững vàng đứng trên đôi chân của chính mình. Những nét phác thảo trong cuốn sổ của cô không chỉ là hình ảnh của Hồ Con Rùa, mà còn là bản đồ của tâm hồn cô, vẽ nên một "dấu chân" độc lập, kiên định trên hành trình tìm kiếm hạnh phúc.

***

Tối đó, Yến Chi quyết định tìm kiếm thêm cảm hứng và sự thư giãn bằng cách đến một trung tâm thương mại lớn ở trung tâm thành phố. Khác với sự tĩnh lặng ở công viên, trung tâm thương mại là một thế giới sôi động, náo nhiệt và hiện đại. Tiếng nhạc nền trẻ trung vang vọng khắp các tầng, tiếng nói chuyện rôm rả của khách hàng, tiếng cửa hàng rao bán các sản phẩm mới, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí hối hả nhưng cũng đầy sức sống. Mùi nước hoa sang trọng, mùi thức ăn hấp dẫn từ khu ẩm thực, và mùi sản phẩm mới từ các cửa hàng thời trang, điện tử quyện vào nhau, tạo nên một trải nghiệm đa giác quan. Ánh đèn rực rỡ từ các biển hiệu quảng cáo, từ những màn hình LED khổng lồ chiếu sáng khắp không gian, khiến mọi thứ trở nên lung linh và đầy mời gọi.

Yến Chi dạo bước qua các cửa hàng, không phải để mua sắm xa xỉ, mà để tìm kiếm sự thư giãn và cảm hứng. Cô ghé vào một cửa hàng sách lớn, lướt qua những kệ sách cao ngất, chạm tay vào những bìa sách mới tinh tươm. Cô thích thú khi phát hiện ra một vài cuốn sách về thiền định và chánh niệm – những chủ đề mà cô đang quan tâm để củng cố sự bình yên nội tại của mình. Cô cảm thấy rằng, việc đầu tư vào trí tuệ và tinh thần cũng quan trọng không kém việc chăm sóc thể chất.

Sau đó, cô đến khu vực bán vật phẩm nghệ thuật. Đây là nơi cô thường dành nhiều thời gian nhất. Cô tỉ mẩn xem xét từng hộp màu, từng loại cọ, từng thỏi than chì. Ánh mắt cô dừng lại ở một bộ màu nước mới với những gam màu tươi sáng, rực rỡ. Cô nghĩ đến những bức phác thảo dang dở trong cuốn sổ của mình, đến những ý tưởng về bức tranh "Khoảng Cách" mà cô đang ấp ủ. Một bộ màu nước mới có thể sẽ thổi một luồng sinh khí mới vào những tác phẩm của cô. Cô chọn bộ màu, cùng với vài tập giấy vẽ chất lượng cao.

Khi đứng ở quầy thanh toán, Yến Chi cảm thấy một niềm vui thầm kín, một sự hài lòng sâu sắc. “Cuộc sống không chỉ có tình yêu,” cô độc thoại nội tâm. “Còn rất nhiều điều để khám phá, để học hỏi, và để yêu.” Cô đã học được cách yêu bản thân mình, yêu những đam mê của mình, và yêu cuộc sống độc lập mà cô đang xây dựng. Cô không còn cảm thấy cô đơn hay thiếu thốn. Ngược lại, cô cảm thấy mình đầy đủ và trọn vẹn theo cách riêng.

Cô rời khỏi trung tâm thương mại, tay xách chiếc túi nhỏ chứa đầy những món đồ mới. Bước ra ngoài, không khí đêm Sài Gòn vẫn còn hơi oi bức, nhưng cô cảm thấy lòng mình thanh thản và nhẹ nhõm. Ánh đèn đường lung linh, tiếng còi xe vang vọng, và dòng người hối hả lướt qua cô. Cô biết, mỗi người đều có một hành trình riêng, một cuộc chiến đấu riêng. Và cô, Yến Chi, đã tìm thấy con đường của mình. Con đường ấy không có sự vội vã, không có sự chờ đợi, chỉ có sự bình yên, độc lập và những dấu chân vững chãi của chính cô. Cô đã sẵn sàng cho tình yêu, nhưng không phải là một tình yêu vội vã, mà là một tình yêu đến vào đúng thời điểm, khi cả cô và người ấy đều đã là phiên bản tốt nhất của chính mình.

Cô mỉm cười nhẹ, một nụ cười thật tự tại. Hai con đường, hai phiên bản. Một người lao mình vào tham vọng để xây dựng sự ổn định cho tương lai, một người tìm kiếm sự bình yên và độc lập ngay trong hiện tại. Họ vẫn đang tiếp tục bước đi trên những con đường riêng của mình, mà không hề hay biết rằng, khoảng cách giữa họ, dù là về mặt địa lý hay tâm hồn, đang ngày càng rộng hơn, như hai đường thẳng song song, mãi mãi tìm kiếm điểm giao nhau nhưng không bao giờ trùng khớp đúng thời điểm.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free