Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 61: Lý Trí Và Cảm Xúc: Quyết Định Của Kẻ Mơ Mộng Thực Tế

Sáng hôm sau, ánh nắng sớm đã len lỏi qua ô cửa kính lớn từ sàn đến trần của căn penthouse, rải những vệt sáng vàng trên sàn đá cẩm thạch mát lạnh. Minh Khang thức giấc, cảm giác lạ lẫm vẫn còn vương vấn trong từng tế bào. Anh vươn vai, cố xua đi sự mệt mỏi tinh thần còn đọng lại từ đêm qua, nhưng dường như nó đã bám rễ sâu hơn anh tưởng. Căn hộ của anh, một không gian sống hiện đại, tối giản, sang trọng đến từng chi tiết, thường mang lại cho anh cảm giác tự chủ và quyền lực. Nhưng sáng nay, giữa sự tĩnh lặng tuyệt đối chỉ bị phá vỡ bởi tiếng gió khẽ rít qua khe cửa và tiếng nước chảy nhẹ nhàng từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng, nó lại khiến anh cảm thấy một sự cô độc đến lạ.

Anh chậm rãi ngồi dậy, đôi chân trần chạm xuống sàn nhà lạnh lẽo, cảm giác mát lạnh chạy dọc sống lưng, đánh thức anh hoàn toàn. Anh bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống thành phố Sài Gòn đang dần thức giấc bên dưới. Những tòa nhà chọc trời vẫn còn chìm trong màn sương mỏng, phía chân trời đã ửng hồng. Tầm nhìn bao quát ấy, thứ mà anh đã đổ bao tâm huyết để có được, bỗng trở nên vô nghĩa. Tâm trí anh không thể tập trung vào những khối kiến trúc đồ sộ, những con đường tấp nập, mà cứ mải miết quay về với hình ảnh một gương mặt thanh thoát, một đôi mắt sâu thẳm đầy thấu hiểu. Yến Chi.

Mùi hương gỗ quý từ nội thất cao cấp vẫn thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với chút mùi nước hoa nam tính còn đọng lại trên chiếc áo sơ mi anh đã cởi ra tối qua. Tất cả đều là những thứ quen thuộc, là biểu tượng của cuộc sống mà anh đã kiến tạo, nhưng chúng không thể xua tan đi dư vị ngọt ngào pha lẫn cay đắng từ buổi tối định mệnh ấy. Anh đưa tay lên chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay đang đặt trên tủ đầu giường, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại và sự nặng trịch của thời gian. Nó như một lời nhắc nhở không ngừng nghỉ về những kế hoạch, những mục tiêu đã được anh vạch ra tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhất.

Anh nhớ lại từng khoảnh khắc của đêm qua: từ lúc cô xuất hiện ở triển lãm, dáng vẻ tự tin, ánh mắt rạng rỡ. Đến buổi trò chuyện ở Quán Cafe 'Dấu Chân Mưa', khi ly cà phê sứ ấm áp trong tay cô như phản chiếu sự bình yên trong tâm hồn. Rồi đến Hồ Con Rùa, nơi những chia sẻ về áp lực và khao khát thầm kín đã kéo họ lại gần nhau hơn. Và cuối cùng là bữa tối, khi anh nhìn vào đôi mắt cô không một chút oán trách, chỉ có sự thấu hiểu và bình yên. Anh cảm thấy một sự ngưỡng mộ sâu sắc dành cho cô, cho cách cô sống, cho sự kiên định của cô. Anh biết rằng, Yến Chi là người phụ nữ mà anh có thể yêu, có thể cùng cô xây dựng một cuộc sống trọn vẹn. Nhưng không phải bây giờ.

Một cảm giác lạ lẫm, khó định nghĩa len lỏi trong lòng anh. Nó không phải là sự xao nhãng thông thường, mà là một sự rung động mạnh mẽ, chân thật đến mức anh không thể phủ nhận. Đây là thứ mà anh đã cố gắng gạt bỏ bấy lâu nay, thứ mà anh cho rằng sẽ chỉ là gánh nặng trên con đường chinh phục đỉnh cao sự nghiệp. Anh đã tự nhủ rằng tình yêu chỉ là một thứ xa xỉ, chỉ xứng đáng được đón nhận khi mọi thứ đã "ổn định". Nhưng Yến Chi, cô ấy đã đến như một cơn mưa rào bất chợt giữa sa mạc khô cằn của những toan tính và tham vọng.

Minh Khang đứng trước gương, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình. Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu và thường ẩn chứa sự suy tư, mệt mỏi. Anh đã dành những năm tháng tuổi trẻ quý giá nhất để lao vào công việc, để xây dựng đế chế của riêng mình. Anh đã tin rằng "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó". Niềm tin đó đã trở thành kim chỉ nam, là động lực để anh vượt qua mọi khó khăn. Nhưng giờ đây, nó lại trở thành một xiềng xích vô hình, trói buộc anh giữa những rung động mới lạ và những mục tiêu đã định.

"Cô ấy đến sớm quá, hay là mình chưa sẵn sàng?" Anh tự hỏi, giọng nói vang vọng trong tâm trí trống trải. Rồi anh lắc đầu, phủ nhận ngay lập tức câu hỏi đó. "Không, là mình chưa thể. Kế hoạch của mình... chưa hoàn thành." Đó là câu trả lời quen thuộc mà anh vẫn luôn dùng để tự trấn an bản thân mỗi khi có bất kỳ điều gì xao nhãng. Dự án Thiên Đỉnh, tập đoàn Khởi Nguyên, vị trí mà anh đang cố gắng vươn tới, tất cả đều là những gánh nặng, nhưng cũng là những đích đến mà anh đã tự đặt ra cho mình. Anh vẫn bị trói buộc bởi những mục tiêu, bởi những tham vọng mà anh đã tự đặt ra, bởi những lời hứa với Ông An, và cả với chính bản thân anh.

Anh thoáng nghĩ về một cuộc sống cân bằng hơn, không chỉ là thành công vật chất, mà còn là sự bình yên trong tâm hồn, sự trọn vẹn trong tình yêu. Anh tự hỏi, liệu sẽ có một ngày anh có thể buông bỏ gánh nặng sự nghiệp để theo đuổi những giá trị khác, những giá trị mà Yến Chi đang trân trọng? Đó là một câu hỏi mà anh chưa thể trả lời ngay lúc này, nhưng nó đã gieo mầm trong tâm trí anh, một hạt mầm của sự thay đổi tiềm tàng, một khao khát về một cuộc sống khác, một tình yêu khác, không chỉ là sự ổn định và thành công mà anh đang theo đuổi. Tuy nhiên, anh biết, anh vẫn chưa sẵn sàng cho sự thay đổi đó.

Anh rời khỏi cửa sổ, đi vào bếp, pha một ly cà phê đen đặc. Mùi cà phê thơm nồng lan tỏa khắp không gian, một mùi hương mạnh mẽ, quen thuộc, giúp anh tỉnh táo hơn. Anh cầm ly cà phê sứ, cảm nhận độ ấm của nó lan tỏa trong lòng bàn tay. Nó gợi cho anh nhớ đến ly cà phê ở quán 'Dấu Chân Mưa', nhưng vị đắng của nó lại khác hẳn, như thể đang hòa trộn với chút tiếc nuối và giằng xé nội tâm của anh. Anh đặt ly cà phê xuống bàn làm việc, nơi một bản thiết kế dự án đang dang dở nằm im lìm. Từng đường nét, từng chi tiết trên bản vẽ ấy đều là mồ hôi, nước mắt và trí tuệ của anh. Anh nhìn chằm chằm vào nó, cố gắng tìm lại sự tập trung đã bị xao nhãng.

Anh biết, ngay lúc này, anh cần phải đưa ra một quyết định. Không thể để cảm xúc lấn át lý trí. Tình yêu có thể chờ, nhưng sự nghiệp thì không. Đó là chân lý mà anh đã sống và làm việc theo bấy lâu nay. Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng gắt thấm vào đầu lưỡi, như nhắc nhở anh về những mục tiêu còn dang dở. Anh hít một hơi thật sâu, rồi thở ra chậm rãi, như thể đang cố gắng đẩy tất cả những suy nghĩ lãng mạn ra khỏi tâm trí. Mặc dù anh đã cố gắng gạt bỏ, những hình ảnh và cảm xúc về Yến Chi vẫn cố gắng len lỏi vào tâm trí anh, báo hiệu rằng cô sẽ trở thành một 'điều không thể quên' và là nguồn gốc của những suy tư sau này. Anh biết, Yến Chi là một phiên bản quá đặc biệt, quá khác biệt so với tất cả những gì anh từng biết, và cô đã gieo vào lòng anh một hạt mầm bận tâm, một sự khao khát về một cuộc sống khác, một tình yêu khác, không chỉ là sự ổn định và thành công. Nhưng anh cũng biết, anh vẫn chưa sẵn sàng.

Khoảng ba mươi phút sau, khi Minh Khang vẫn đang cố gắng tập trung vào bản thiết kế, tiếng chuông điện thoại phá tan sự yên tĩnh của buổi sáng. Đó là một âm thanh sắc gọn, dứt khoát, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của anh. Anh nhìn tên hiển thị trên màn hình: Ông An. Một cái tên đủ để kéo anh trở về với thực tại khắc nghiệt của công việc và tham vọng. Anh hít một hơi sâu, sự giằng xé nội tâm lập tức bị đẩy lùi, nhường chỗ cho sự nghiêm túc và quyết đoán.

Anh nhấn nút nghe, giọng nói trầm ổn của mình vang lên: "Vâng, sếp An."

Ở đầu dây bên kia, giọng nói của Ông An vang lên cương trực, không chút chần chừ, như thể mỗi từ đều được đúc từ thép. "Khang, dự án Thiên Đỉnh không có chỗ cho sự chần chừ. Cậu hiểu rõ tầm quan trọng của nó. Tôi cần kết quả, không phải lý do. Cuộc họp với đối tác Nhật Bản vào chiều nay là bước ngoặt quyết định. Cậu đã chuẩn bị tất cả chưa? Tôi muốn xem lại bản kế hoạch chi tiết trước mười giờ."

Minh Khang cảm thấy một làn sóng áp lực tức thì ập đến, nhưng lạ thay, nó không khiến anh chùn bước. Thay vào đó, nó lại kích hoạt một năng lượng quen thuộc, một sự hưng phấn của sự cạnh tranh và tham vọng trỗi dậy mạnh mẽ trong anh. Hình ảnh Yến Chi, những cảm xúc dịu dàng từ đêm qua, tất cả đều bị đẩy lùi về một góc khuất trong tâm trí, nhường chỗ cho những con số, những bản vẽ, những chiến lược. Anh siết chặt điện thoại trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp vỏ kim loại, như thể nó đang truyền cho anh sức mạnh và sự tập trung.

"Vâng, thưa sếp. Tôi đã chuẩn bị mọi thứ. Bản kế hoạch sẽ có trên bàn sếp trước chín giờ rưỡi. Tôi sẽ đảm bảo mọi thứ đúng tiến độ và vượt ngoài mong đợi. Không một sai sót nhỏ nào được phép xảy ra," Minh Khang trả lời, giọng nói anh kiên quyết, không một chút do dự. Anh biết rằng trong thế giới kinh doanh khắc nghiệt này, sự do dự đồng nghĩa với thất bại. Ông An không chỉ là sếp của anh, mà còn là người đã nhìn thấy tiềm năng và định hướng cho anh, người đã đặt niềm tin vào anh. Lời nói của Ông An như một lời khẳng định cho con đường mà anh đã chọn, một con đường không có chỗ cho những yếu mềm, những cảm xúc cá nhân.

"Tốt. Trong kinh doanh, thời gian là vàng bạc, và sự ổn định là nền tảng. Đừng quên điều đó, Khang," Ông An nói thêm, trước khi cúp máy.

Minh Khang đặt điện thoại xuống bàn, tiếng "cạch" khô khốc vang lên trong căn phòng. Anh đứng dậy, ánh mắt trở nên kiên quyết hơn bao giờ hết. Sự suy tư, day dứt vừa nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ mặt lạnh lùng, dứt khoát của một doanh nhân, một kiến trúc sư tài năng đang đứng trước một trận chiến quan trọng. Anh bước nhanh vào phòng thay đồ, chọn một bộ vest màu xám than lịch lãm, chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm và cà vạt màu xanh đậm. Mỗi cử chỉ đều nhanh gọn, dứt khoát, không một chút thừa thãi. Anh xịt một chút nước hoa nam tính, mùi hương gỗ tuyết tùng và hổ phách quen thuộc lan tỏa, tạo cho anh một vẻ ngoài tự tin và chuyên nghiệp.

Anh đưa tay đeo chiếc đồng hồ đeo tay của mình vào. Kim loại lạnh lẽo ôm lấy cổ tay, một cảm giác quen thuộc đến mức gần như là một phần của cơ thể anh. Chiếc đồng hồ không chỉ là vật trang sức đắt tiền, mà còn là biểu tượng của thời gian, của sự kỷ luật, của những mục tiêu anh phải chinh phục. Nó nhắc nhở anh về những giờ làm việc không ngừng nghỉ, những cuộc họp kéo dài đến tận đêm khuya, những con số và bản kế hoạch đang chờ đợi. Anh nhìn lướt qua mặt đồng hồ, kim giây vẫn chạy đều đặn, không ngừng nghỉ, như chính cuộc đời anh.

Anh kiểm tra lại cặp tài liệu, đảm bảo mọi thứ đã sẵn sàng. Những bản vẽ chi tiết, những báo cáo tài chính, những phân tích thị trường, tất cả đều được sắp xếp ngăn nắp. Anh không để bất kỳ một sự lơ là nào làm ảnh hưởng đến công việc của mình. Minh Khang hít một hơi thật sâu, rồi thở ra. Anh đã sẵn sàng. Sẵn sàng chiến đấu. Sẵn sàng chinh phục.

Anh rời khỏi căn hộ penthouse xa hoa của mình với một tâm thế sẵn sàng chiến đấu, đóng sập cánh cửa lại, như thể đang đóng lại cánh cửa của những cảm xúc cá nhân, những rung động mơ hồ từ đêm qua. Anh bước vào thang máy, cảm nhận sự chuyển động êm ái của nó. Khi cánh cửa thang máy mở ra ở tầng trệt, anh bước ra ngoài, hòa mình vào dòng người hối hả của buổi sáng Sài Gòn. Anh biết, hôm nay sẽ là một ngày dài, một ngày đầy áp lực và thử thách. Nhưng anh đã lựa chọn. Anh đã lựa chọn con đường của lý trí, của sự nghiệp, của những mục tiêu rõ ràng. Mọi cảm xúc cá nhân sẽ phải lùi lại. Anh tự nhủ, tình yêu có thể chờ, nhưng sự nghiệp thì không. Và quyết định này, dù có chút day dứt, đã củng cố 'khoảng cách' và sự 'lệch pha' giữa anh và Yến Chi, định hình cho chuỗi các lần 'lỡ nhịp' xuyên suốt câu chuyện.

Minh Khang đến văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên' ngay trước giờ làm việc. Tòa nhà văn phòng kính hiện đại sừng sững giữa trung tâm thành phố, phản chiếu ánh nắng ban mai chói chang. Bước vào bên trong, anh cảm nhận ngay được bầu không khí bận rộn, chuyên nghiệp, tràn đầy năng lượng sáng tạo. Mùi giấy in, cà phê mới pha, và chút mùi vật liệu xây dựng mới từ các mẫu trưng bày hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của môi trường làm việc. Tiếng gõ bàn phím dồn dập, tiếng điện thoại reo liên hồi, tiếng trao đổi công việc rộn ràng, và đôi khi là tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng từ khu vực làm việc chung, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng của sự hiệu quả.

Anh đi thẳng đến phòng làm việc của mình, không một chút chần chừ. Đôi mắt anh lướt nhanh qua các bàn làm việc, ghi nhận sự hiện diện của từng nhân viên. Anh không có thời gian cho những câu chào hỏi xã giao dài dòng. Vừa đặt cặp tài liệu xuống bàn, anh đã bật máy tính, mở ngay các tập tin liên quan đến dự án Thiên Đỉnh. Trên cổ tay anh, chiếc đồng hồ vẫn chạy đều đặn, kim giây tích tắc không ngừng, như một lời nhắc nhở không ngừng về thời gian và tiến độ.

"Đức Anh, cậu vào đây một lát!" Minh Khang gọi to, giọng nói trầm ổn nhưng đầy uy quyền.

Ngay lập tức, Đức Anh, trợ lý của Minh Khang, xuất hiện trước cửa phòng anh. "Vâng, sếp Khang."

Minh Khang chỉ vào màn hình máy tính, nơi đang hiển thị một bản thiết kế phức tạp. "Cậu kiểm tra lại phần móng này, phải chắc chắn từng chi tiết. Tôi muốn cậu rà soát kỹ lưỡng các thông số về khả năng chịu lực và vật liệu. Không một sai sót nhỏ nào được chấp nhận. Dự án Thiên Đỉnh là công trình trọng điểm, chúng ta không thể mắc bất cứ sai lầm nào. Tôi cần bản báo cáo hoàn chỉnh về phần này trước buổi họp chiều."

Đức Anh gật đầu lia lịa, vẻ mặt căng thẳng. "Vâng, tôi hiểu ạ. Tôi sẽ kiểm tra lại ngay."

Khi Đức Anh rời đi, Minh Khang nhấp một ngụm cà phê đen, vị đắng gắt giúp anh tập trung hơn. Anh lao mình vào công việc một cách không ngừng nghỉ. Anh chỉ đạo các phòng ban, kiểm tra từng bản vẽ, tham gia các cuộc họp liên tiếp. Mỗi hành động đều dứt khoát, nhanh gọn, không để một giây phút nào rảnh rỗi. Anh cố gắng lấp đầy tâm trí mình bằng những con số, những thiết kế, những kế hoạch, những chiến lược kinh doanh. Sự quyết liệt của Minh Khang trong việc đặt sự nghiệp lên hàng đầu, bỏ qua cảm xúc cá nhân, sẽ dẫn đến sự 'mệt mỏi, trống rỗng' và 'khao khát tình yêu' ở năm thứ ba, khi anh nhận ra sự thành công vật chất không đủ lấp đầy.

Trong suốt buổi sáng, hình ảnh Yến Chi đôi lúc thoáng qua trong tâm trí anh, như một làn gió nhẹ thoảng qua. Nụ cười của cô, ánh mắt thấu hiểu của cô, những lời nói sâu sắc của cô về cuộc sống và sự bình yên. Chúng như những sợi tơ lụa mềm mại, cố gắng len lỏi vào bức tường thành vững chắc mà anh đã dựng lên quanh lý trí mình. Nhưng ngay lập tức, Minh Khang đẩy chúng ra khỏi đầu, tự nhủ 'chưa phải lúc'. Anh biết rằng, bất kỳ sự xao nhãng nào vào lúc này cũng có thể khiến anh mất đi tất cả.

"Tình yêu có thể chờ, sự nghiệp thì không," anh tự nhủ, câu nói đó như một lời thần chú, giúp anh củng cố quyết tâm. Anh nhớ lại những lời của Ông An, "Trong kinh doanh, thời gian là vàng bạc, và sự ổn định là nền tảng." Anh không thể để bất kỳ điều gì ảnh hưởng đến sự ổn định mà anh đang cố gắng xây dựng. Sự ổn định đó không chỉ là cho riêng anh, mà còn là cho cả tập đoàn, cho hàng trăm con người đang làm việc dưới trướng anh.

Đến trưa, khi đồng nghiệp mời anh đi ăn, anh chỉ khẽ lắc đầu từ chối. "Các cậu cứ đi trước đi. Tôi có vài việc cần xử lý gấp." Anh chỉ ăn vội một hộp cơm được đặt sẵn trên bàn, mắt không rời màn hình máy tính. Anh nhấp thêm một ngụm cà phê đen, vị đắng quen thuộc giúp anh duy trì sự tỉnh táo. Chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay anh vẫn chạy đều đặn, từng tích tắc như đếm ngược từng khoảnh khắc anh đang tiến gần hơn đến mục tiêu của mình. Cái nhìn thoáng qua của Minh Khang vào đồng hồ đeo tay không chỉ là sự ám ảnh về thời gian mà còn là sự gieo mầm cho nhận thức về 'thời điểm' quan trọng trong tình yêu, thứ mà anh đang cố ý bỏ lỡ ngay lúc này.

Anh biết, việc anh làm hôm nay không chỉ là công việc đơn thuần. Đó là sự khẳng định bản thân, là sự chứng minh cho những nỗ lực không ngừng nghỉ. Và để đạt được điều đó, anh phải chấp nhận đánh đổi. Đánh đổi những cảm xúc cá nhân, đánh đổi những rung động mới lạ. Anh phải là một người đàn ông lý trí, quyết đoán, không chút yếu lòng.

Giữa những chồng hồ sơ cao ngất, những bản vẽ chi tiết và những cuộc gọi liên miên, Minh Khang cố gắng vùi mình vào công việc, lấp đầy từng khoảng trống trong tâm trí. Anh muốn chứng minh cho bản thân, cho Ông An, và cho tất cả mọi người thấy rằng anh là một người đàn ông của công việc, một người đàn ông không bao giờ để cảm xúc cá nhân làm ảnh hưởng đến sự nghiệp. Tuy nhiên, dù đã quyết tâm gạt bỏ, những hình ảnh và cảm xúc về Yến Chi vẫn cố gắng len lỏi vào tâm trí Minh Khang, báo hiệu rằng cô sẽ trở thành một 'điều không thể quên' và là nguồn gốc của những suy tư sau này, một vết hằn sâu sắc mà thời gian không dễ dàng xóa nhòa.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free