Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 67: Mặt Hồ Lặng Sóng, Ý Niệm Lướt Qua
Cái lạnh điều hòa buốt giá của Văn phòng Kiến trúc Khởi Nguyên không thể xua tan hết cái nóng hầm hập của Sài Gòn ngoài kia, nhưng lại hoàn toàn phù hợp với không khí làm việc luôn hừng hực, đôi khi căng như dây đàn bên trong. Minh Khang là một trong số ít những người đầu tiên có mặt. Đồng hồ điểm sáu giờ mười lăm phút sáng, những tia nắng đầu tiên còn đang rụt rè xuyên qua lớp kính phản quang của tòa nhà cao tầng, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn đá cẩm thạch bóng loáng. Không gian văn phòng, vốn tối giản với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, giờ đây hiện lên trong một vẻ tĩnh lặng kỳ lạ, trái ngược hoàn toàn với sự hối hả thường thấy khi ngày làm việc bắt đầu. Chỉ có tiếng điều hòa chạy ù ù đều đặn, tiếng gõ phím lách cách của Minh Khang và tiếng quạt gió khe khẽ từ server là phá vỡ sự im ắng.
Anh ngồi trước màn hình máy tính lớn, ánh sáng trắng xanh hắt lên khuôn mặt góc cạnh, càng làm nổi bật sự mệt mỏi hằn sâu dưới đôi mắt. Đêm qua, giấc ngủ đến với anh không mấy dễ dàng. Hình ảnh Yến Chi tại buổi triển lãm cứ luẩn quẩn trong tâm trí, tựa như một nốt nhạc lạc điệu trong bản giao hưởng của những con số, bản vẽ và kế hoạch mà anh đã vạch ra cho cuộc đời mình. Cô ấy vẫn thanh thoát, vẫn say mê nghệ thuật, vẫn tỏa ra một thứ ánh sáng bình yên rất riêng. Sự bình yên ấy, một cách kỳ lạ, lại khiến anh cảm thấy có chút chông chênh. Anh đã cố gắng kìm nén sự rung động ấy, coi nó như một sự xao nhãng không đáng có. “Cô ấy... vẫn vậy. Nhưng chưa phải lúc,” anh đã tự nhủ như thế. Một câu thần chú mà anh đã lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần trong suốt những năm tháng cống hiến cho sự nghiệp.
Anh nhấp một ngụm cà phê đen đặc, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, giúp anh tỉnh táo hơn đôi chút. Mùi cà phê rang xay đậm đặc quyện với mùi giấy in mới từ những chồng tài liệu cao ngất ngưởng trên bàn, tạo nên một thứ "mùi hương của công việc" quen thuộc, hằn sâu vào tiềm thức anh. Chiếc đồng hồ đeo tay với mặt số tối giản, dây da cao cấp, là vật bất ly thân, giờ đây trở thành một biểu tượng cho sự khắt khe của anh với thời gian và những mục tiêu đã đặt ra. Anh kiểm tra lịch trình, những con số, những cuộc họp, những deadline dày đặc hiện ra trên màn hình. Mọi thứ đều được sắp xếp một cách khoa học, chặt chẽ, không một kẽ hở nào cho những suy nghĩ vu vơ hay những cảm xúc không tên.
Minh Khang biết rõ mình đang làm gì. Anh đang xây dựng một đế chế, từng viên gạch, từng bản vẽ đều là mồ hôi và trí lực của anh. Anh tin rằng, chỉ khi sự nghiệp vững vàng, chỉ khi anh "ổn định" thực sự, anh mới xứng đáng để yêu một ai đó, để mang lại hạnh phúc và sự an toàn cho người mình yêu. Đó là kim chỉ nam cho mọi hành động của anh, là lý do anh chấp nhận những đêm dài thức trắng, những bữa ăn vội vàng, những chuyến công tác liên miên. Anh muốn trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình, một phiên bản đủ đầy để không phải lo lắng về bất cứ điều gì khác ngoài tình yêu.
Nhưng Yến Chi... Cô ấy là một ngoại lệ khó hiểu. Mỗi lần gặp gỡ, dù ngắn ngủi, đều để lại một dấu ấn mơ hồ, một vết gợn nhỏ trên mặt hồ phẳng lặng của tâm trí anh. Vết gợn ấy không đủ sức phá vỡ sự tĩnh tại, nhưng đủ để anh nhận ra sự tồn tại của nó. Anh cố gắng gạt bỏ. Anh lướt qua những bản thiết kế, những con số tài chính, những báo cáo tiến độ. Anh tự ép mình phải chìm sâu vào từng chi tiết nhỏ nhất của dự án, vào từng đường nét kiến trúc, vào từng vật liệu, từng giải pháp kỹ thuật. Mọi thứ phải hoàn hảo. Mọi thứ phải nằm trong tầm kiểm soát. Đó là cách anh đối phó với mọi thứ, kể cả những cảm xúc không mong muốn.
Anh xoa nhẹ thái dương, một cơn đau đầu âm ỉ vừa chợt ập đến, là hậu quả của những giờ làm việc kéo dài và giấc ngủ không trọn vẹn. Cảm giác mỏi nhừ ở vai và gáy nhắc nhở anh về cái giá của sự ổn định mà anh đang theo đuổi. Cái giá đó không chỉ là thời gian, công sức, mà còn là cả sức khỏe, là những khoảnh khắc bình yên hiếm hoi. Anh thở dài, một tiếng thở dài rất khẽ, lẫn vào tiếng điều hòa, như một sự thừa nhận cho sự mệt mỏi mà Yến Chi đã thoáng thấy trong mắt anh. Nhưng anh nhanh chóng xốc lại tinh thần. Không có chỗ cho sự yếu mềm ở đây, không có chỗ cho những suy nghĩ lãng đãng. Văn phòng này là chiến trường của anh, và anh phải là một chiến binh mạnh mẽ nhất.
Anh tiếp tục gõ phím, tiếng lách cách đều đặn hơn, dứt khoát hơn. Từng dòng code, từng con số, từng bản vẽ kỹ thuật hiện lên trên màn hình, chiếm trọn tâm trí anh. Anh tự thuyết phục mình rằng, đây mới là điều quan trọng, đây mới là thứ anh cần tập trung vào. Tình yêu, cảm xúc, những điều mềm yếu ấy, hãy để chúng chờ đợi. Chúng sẽ đến vào một thời điểm khác, một thời điểm mà anh đã sẵn sàng, một thời điểm mà anh đã hoàn toàn "ổn định". Anh nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố vẫn đang ngủ say trong màn sương sớm, nhưng anh biết, chỉ vài giờ nữa thôi, nó sẽ thức giấc, ồn ào và hối hả. Giống như anh, thành phố này cũng không ngừng vận động, không ngừng phát triển, không ngừng chứng minh giá trị của mình. Và Minh Khang, anh cũng sẽ như vậy. Anh sẽ không dừng lại cho đến khi đạt được mọi thứ mình đã đặt ra. Cái "ấn tượng" thoáng qua về Yến Chi, anh đã cố gắng đẩy nó vào một góc khuất sâu nhất trong tâm trí, để nó không thể làm xao nhãng con đường anh đang đi. Anh tin rằng, đó là sự lựa chọn đúng đắn, dù sâu thẳm trong anh, vẫn có một tiếng nói nhỏ thì thầm về một điều gì đó đã bị bỏ lỡ.
***
Giữa buổi sáng, Văn phòng Kiến trúc Khởi Nguyên đã hoàn toàn biến mình thành một tổ ong khổng lồ, bận rộn và đầy năng lượng. Tiếng gõ bàn phím nhịp nhàng như một bản nhạc giao hưởng của công việc, tiếng điện thoại reo vang liên hồi từ các phòng ban, tiếng trao đổi công việc sôi nổi từ khu vực làm việc mở, tất cả tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp, căng thẳng nhưng cũng tràn đầy sức sống. Minh Khang, sau nhiều giờ liền vùi đầu vào các con số và bản thiết kế, cảm thấy cổ họng khô rát. Anh đứng dậy, vươn vai nhẹ nhàng, cảm nhận rõ sự mỏi nhừ của các khớp xương. Anh cần một ly cà phê nữa, thật đậm, thật nóng để tiếp tục cuộc chiến.
Anh đi về phía khu vực pantry, nơi mùi cà phê thơm lừng luôn ngập tràn. Trên đường đi, anh thoáng thấy Đức Anh, cậu nhân viên cấp dưới trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, đang hăm hở trao đổi với một đồng nghiệp khác về một vấn đề kỹ thuật nào đó. Anh mỉm cười nhẹ, nghĩ đến phiên bản của chính mình những năm về trước, cũng tràn đầy năng lượng và khát khao khẳng định bản thân như thế. Nhưng giờ đây, nụ cười ấy chứa đựng nhiều hơn một chút sự mệt mỏi, một chút suy tư mà anh không thể gọi tên.
Khi anh vừa rót xong ly cà phê nóng hổi, một giọng nói trầm ấm, đầy tự tin vang lên từ phía sau. “Khang, cậu dạo này có vẻ đốt cháy mình quá nhỉ? Dự án quan trọng thật, nhưng cũng nên có thời gian thở chứ.”
Minh Khang quay lại. Lâm Hải đang đứng đó, dựa lưng vào quầy bếp, tay khoanh trước ngực, nụ cười nửa miệng quen thuộc nở trên môi. Ánh mắt anh ta sắc sảo, tinh tường, như có thể xuyên thấu mọi suy nghĩ của người đối diện. Lâm Hải, đối thủ cạnh tranh đáng gờm nhưng cũng là một người bạn nghề mà Minh Khang tôn trọng, luôn xuất hiện với vẻ ngoài chỉn chu, lịch lãm, toát lên phong thái của một người thành đạt và biết cách tận hưởng cuộc sống. Mùi nước hoa nam tính, cao cấp của anh ta thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi cà phê.
Minh Khang khẽ cau mày, một phản ứng rất nhỏ mà ít ai có thể nhận ra, nhưng Lâm Hải thì không. Anh ta luôn tinh ý như vậy. Minh Khang biết Lâm Hải đang ám chỉ điều gì đó sâu xa hơn là chỉ đơn thuần là công việc. Ánh mắt anh ta như muốn dò xét, tìm kiếm một điều gì đó ẩn giấu trong Minh Khang.
“Không sao, tôi ổn,” Minh Khang đáp, giọng điềm tĩnh, cố gắng giữ vẻ tự nhiên nhất có thể. Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa, giúp anh che giấu đi sự bối rối thoáng qua. “Chỉ là giai đoạn nước rút thôi. Anh cũng biết mà, dự án này không thể lơ là. Chúng ta đã đặt rất nhiều tâm huyết vào nó.”
Lâm Hải nhướn mày, nụ cười trên môi càng sâu hơn. “À, tất nhiên rồi. Tôi hiểu mà. Thắng thua là lẽ thường, quan trọng là ai biết tận dụng thời cơ.” Anh ta nói, chậm rãi, nhưng mỗi từ đều chứa đựng một ẩn ý sâu sắc. “Nhưng cũng phải giữ sức mà cạnh tranh với tôi chứ. Tôi thấy cậu có vẻ hơi lơ đãng mấy hôm nay đó. Hay là... có chuyện gì khiến cậu bận tâm?”
Minh Khang cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Lâm Hải đang nhắc đến buổi triển lãm hôm qua. Anh ta đã nhìn thấy anh, và có thể cả Yến Chi nữa. Sự tinh ý của Lâm Hải đôi khi khiến anh khó chịu, nhưng cũng không thể phủ nhận sự sắc sảo ấy. Anh tự nhủ, không thể để lộ bất kỳ sự yếu mềm nào trước đối thủ, dù đó là một đối thủ đáng kính. Mối quan hệ giữa họ là một sự kết hợp phức tạp giữa cạnh tranh và tôn trọng, nhưng trên hết vẫn là sự thận trọng. Minh Khang không muốn Lâm Hải nhìn thấy bất kỳ vết nứt nào trong vỏ bọc kiên cố mà anh đã dày công xây dựng.
“Lơ đãng?” Minh Khang nhếch mép, cố gắng mỉm cười một cách tự nhiên nhất. “Anh quá lời rồi, Lâm Hải. Tôi luôn tập trung vào công việc. Anh cũng biết rõ điều đó mà.” Anh quay lưng lại, giả vờ xem xét các loại sữa và đường trên quầy. “À, về báo cáo tiến độ tuần này… tôi muốn trao đổi với anh một chút về phân đoạn của dự án X. Có vẻ như chúng ta cần điều chỉnh một số hạng mục để đảm bảo tối ưu hóa chi phí.”
Lâm Hải vẫn đứng đó, ánh mắt không rời khỏi Minh Khang. Anh ta dường như đã hiểu ra điều gì đó, nhưng không hề truy vấn thêm. Thay vào đó, anh ta chỉ khẽ thở dài, rồi gật đầu. “Được thôi. Để tôi chuẩn bị tài liệu. Nhưng Khang này, đôi khi, sự ổn định... cũng có cái giá của nó đấy. Đừng để đến lúc nhận ra thì đã quá muộn.”
Lời nói của Lâm Hải như một mũi kim châm nhẹ vào trái tim Minh Khang. "Sự ổn định... và cái giá của nó." Anh đã nghe câu này không biết bao nhiêu lần, nhưng chưa bao giờ nó lại vang vọng rõ ràng đến thế trong tâm trí anh. Anh biết Lâm Hải không chỉ nói về công việc. Anh ta đang nói về cuộc sống, về những lựa chọn, về những điều mà Minh Khang đã gạt bỏ sang một bên để tập trung vào mục tiêu duy nhất của mình.
Minh Khang chỉ khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Anh biết mình không thể tranh luận với Lâm Hải về vấn đề này. Bởi vì sâu thẳm, anh cũng tự hỏi liệu mình có đang trả một cái giá quá đắt cho sự ổn định mà anh đang theo đuổi hay không. Hình ảnh Yến Chi lại thoáng hiện lên, cùng với sự bình yên mà cô ấy tỏa ra. Cô ấy không theo đuổi sự ổn định theo cách của anh, nhưng cô ấy lại tìm thấy bình yên trong chính con đường của mình.
Minh Khang nhanh chóng quay trở lại bàn làm việc, vùi mình vào công việc. Anh đã cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ đó, coi chúng như những sự xao nhãng không đáng có. Anh phải tập trung. Anh phải kiên định. Anh không thể để bất cứ điều gì làm lung lay ý chí của mình. Nhưng lời nói của Lâm Hải, cùng với hình ảnh của Yến Chi, đã gieo một hạt mầm nhỏ trong tâm trí anh, một hạt mầm về một cuộc sống cân bằng hơn, một cuộc sống mà anh từng cho là xa xỉ, không phù hợp với phiên bản hiện tại của anh. Hạt mầm đó sẽ còn nằm im lìm trong một thời gian dài nữa, nhưng nó đã ở đó, chờ đợi thời điểm thích hợp để nảy mầm.
***
Buổi chiều muộn, khi thành phố bắt đầu lên đèn, Văn phòng Kiến trúc Khởi Nguyên dần trở nên vắng vẻ hơn. Hầu hết các nhân viên đã ra về, để lại một không gian tĩnh mịch, chỉ còn tiếng điều hòa rì rầm và ánh sáng đèn trắng mạnh mẽ bao trùm. Minh Khang vẫn còn ở lại. Anh và Đức Anh đang xem lại bản vẽ thiết kế cuối cùng cho một dự án trọng điểm, những đường nét phức tạp, những con số chi tiết trải dài trên màn hình lớn trong một phòng họp trống. Mùi giấy in và vật liệu mẫu vẫn còn vương vấn trong không khí, trộn lẫn với mùi cà phê đã nguội.
Đức Anh, với đôi mắt sáng ngời và đầy nhiệt huyết, chăm chú lắng nghe từng lời chỉ dẫn của Minh Khang. Cậu ta trẻ trung, năng động, và luôn ngưỡng mộ Minh Khang như một tấm gương về sự thành công và chuyên nghiệp. “Em vẫn còn phải học hỏi nhiều từ anh Khang ạ!” Đức Anh nói, giọng đầy phấn khích, khi Minh Khang chỉ ra một chi tiết cần điều chỉnh trên bản vẽ.
Minh Khang khẽ gật đầu, vẻ mặt anh vẫn căng thẳng, nhưng ẩn chứa một sự hài lòng khi thấy sự tiến bộ của người học trò. “Cứ làm đi, rồi sẽ quen. Quan trọng là phải tập trung và kiên định với mục tiêu,” anh đáp, giọng trầm và điềm tĩnh. Đây không chỉ là lời khuyên cho Đức Anh, mà còn là lời nhắc nhở cho chính anh. "Tập trung và kiên định." Đó là hai từ đã định hình con đường của anh, là hai từ đã đưa anh đến vị trí hiện tại.
Sau khi Minh Khang giải thích cặn kẽ về những thay đổi cần thiết và giao việc cho Đức Anh, cậu nhân viên trẻ tuổi chào anh rồi rời đi, mang theo sự hăng hái của tuổi trẻ. Căn phòng họp lại chìm vào im lặng tuyệt đối. Minh Khang vẫn ngồi đó, một mình, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn, nơi khung cảnh thành phố đang dần chìm vào màn đêm, rực rỡ bởi hàng triệu ánh đèn. Từng tòa nhà cao tầng, từng con đường tấp nập, tất cả đều là sản phẩm của những khối óc miệt mài, của những người như anh, không ngừng xây dựng và kiến tạo.
Anh nhắm mắt lại, xoa nhẹ thái dương. Cảm giác mệt mỏi thể xác và tinh thần dường như bao trùm lấy anh. Lời nói của Lâm Hải vẫn văng vẳng bên tai: “Cũng phải giữ sức mà cạnh tranh với tôi chứ. Tôi thấy cậu có vẻ hơi lơ đãng mấy hôm nay đó.” Và rồi, “Sự ổn định... cũng có cái giá của nó đấy. Đừng để đến lúc nhận ra thì đã quá muộn.”
"Cân bằng?" Minh Khang tự hỏi. Giữa công việc và cuộc sống, giữa tham vọng và những khao khát cá nhân. Liệu có tồn tại một sự cân bằng hoàn hảo nào không? Anh nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay, đôi tay siết chặt lấy nó. Kim giây vẫn miệt mài trôi, không ngừng nghỉ, nhắc nhở anh về dòng chảy không ngừng của thời gian. Anh đã dành phần lớn cuộc đời mình để theo đuổi sự nghiệp, để xây dựng một nền tảng vững chắc. Anh đã tự hứa với lòng mình rằng, khi anh đạt được tất cả những mục tiêu đó, khi anh thực sự "ổn định", anh sẽ cho phép bản thân mình yêu, sẽ cho phép bản thân mình tận hưởng.
Nhưng cái "ấn tượng" thoáng qua về Yến Chi tại buổi triển lãm hôm qua lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết trong sự tĩnh lặng của màn đêm. Ánh mắt cô ấy, nụ cười bình yên của cô ấy, phong thái độc lập và tự tin của cô ấy... Tất cả đều là những điều mà anh, dù bận rộn đến đâu, cũng không thể hoàn toàn gạt bỏ. Cô ấy không còn là phiên bản Yến Chi rụt rè, bối rối của những năm tháng trước. Cô ấy đã tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường mang lại cho cô ấy sự bình yên mà anh khao khát nhưng chưa thể chạm tới.
"Bây giờ thì không thể," anh lại tự nhủ, một lần nữa, như một lời trấn an, một sự khẳng định cho con đường anh đã chọn. Anh biết, nếu anh bắt đầu lơ là công việc, nếu anh bắt đầu dành thời gian cho những mối bận tâm khác, mọi thứ sẽ sụp đổ. Anh đã đi quá xa để quay đầu lại, đã đầu tư quá nhiều để từ bỏ. Sự nghiệp là tất cả. Đó là ưu tiên số một. Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó. Đây là chân lý của anh.
Nhưng sâu thẳm trong lòng, một tiếng thở dài nhẹ thoát ra, mang theo chút mệt mỏi, chút cô đơn mà anh cố gắng che giấu. Cái "ấn tượng" về Yến Chi, dù anh đã cố gắng gạt bỏ nó như một sự xao nhãng, lại là một lời nhắc nhở rằng có một khía cạnh khác của cuộc sống mà anh đang bỏ lỡ. Một "phiên bản" của tình yêu, của hạnh phúc mà anh vẫn chưa chạm đến. Anh không biết liệu khi anh sẵn sàng, Yến Chi có còn là phiên bản mà anh mong muốn, hay cô ấy đã đi quá xa trên con đường của riêng mình. "Không đúng lúc," anh thì thầm, ánh mắt vẫn nhìn ra ngoài khung cửa sổ, nơi thành phố đang chìm vào màn đêm huyền ảo.
Minh Khang đứng dậy, tắt đèn phòng họp. Bóng của anh đổ dài trên sàn nhà lạnh lẽo. Anh bước ra khỏi phòng, khóa cửa cẩn thận. Anh vẫn tin rằng, anh đang đi đúng đường. Anh vẫn miệt mài với những dự án lớn, với niềm tin vững chắc rằng anh đang xây dựng một tương lai hoàn hảo. Nhưng sâu thẳm trong anh, liệu có một lúc nào đó, anh sẽ nhận ra cái giá của sự ổn định mà anh đang theo đuổi? Liệu anh có cảm nhận được sự "thiếu vắng" mà Yến Chi đã thoáng thấy trong ánh mắt anh? Câu trả lời vẫn còn ở phía trước, nằm trong những khoảng trống vô hình giữa họ, giữa hai phiên bản đã từng yêu nhau nhưng lại ở những thời điểm khác nhau. Anh bước đi, để lại phía sau một văn phòng trống trải, và mang theo trong lòng một sự quyết tâm sắt đá, nhưng cũng không kém phần nặng trĩu.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.