Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 73: Bữa Tối Của Những Tính Toán
Những ánh đèn vàng vọt từ cửa sổ quán cà phê “Dấu Chân Mưa” dần lụi tắt, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của màn đêm. Thành phố chìm vào giấc ngủ, nhưng ở một góc khác, nhịp sống vẫn hối hả, miệt mài.
***
Trong tòa nhà văn phòng kính hiện đại sừng sững giữa lòng thành phố, nơi ánh đèn điện vẫn còn sáng trưng sau giờ hành chính, Minh Khang đang hoàn thành nốt những hạng mục cuối cùng của bản báo cáo dự án sắp trình lên đối tác nước ngoài. Không gian văn phòng Kiến Trúc "Khởi Nguyên" lúc này đã vãn người, chỉ còn tiếng gõ bàn phím lách cách đều đều từ khu vực làm việc của anh, cùng tiếng máy in xa xa đang hoạt động hết công suất. Mùi giấy in mới, xen lẫn hương cà phê đậm đặc đã nguội lạnh trong chiếc cốc trên bàn, tạo nên một không khí đặc trưng của những giờ làm thêm khuya khoắt. Ánh sáng đèn trắng mạnh mẽ hắt xuống từ trần nhà, phản chiếu trên những mô hình kiến trúc tinh xảo đang trưng bày, khiến chúng trông càng thêm sắc nét và hoàn hảo. Bên ngoài khung cửa kính lớn, bầu trời Sài Gòn đã chuyển sang một màu xanh thẫm, điểm xuyết vài đốm sao le lói, đối lập hoàn toàn với sự mát lạnh của điều hòa bên trong và sự tập trung cao độ của Minh Khang.
Anh, ở tuổi 27, vẫn giữ vóc dáng cao ráo, có phần gầy guộc do cường độ công việc. Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu và thường ẩn chứa sự suy tư, mệt mỏi đã trở thành nét quen thuộc. Chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm vẫn phẳng phiu như lúc sáng, nhưng vài sợi tóc đã lòa xòa trước trán, tố cáo sự vất vả mà anh đang trải qua. Minh Khang chậm rãi nhấp một ngụm cà phê, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, như chính những áp lực mà anh đang gánh vác. Anh đặt chiếc đồng hồ đeo tay hiệu Tissot xuống bàn, ngón cái vuốt nhẹ lên mặt kính sapphire lạnh lẽo, một thói quen vô thức mỗi khi anh cần sắp xếp lại suy nghĩ.
Đúng lúc đó, điện thoại anh rung lên một tiếng "ting" nhẹ. Anh liếc nhìn màn hình, là tin nhắn từ Mỹ Linh. "Anh Khang, anh còn ở công ty không? Em vừa xong việc, hay là mình đi ăn tối chút nhé? Em biết một nhà hàng Ý mới mở rất ngon." Minh Khang đọc tin nhắn, ánh mắt đăm chiêu. Mỹ Linh là đồng nghiệp cùng khối, một cô gái trẻ trung, năng động, với gương mặt sáng sủa và phong cách ăn mặc thời trang công sở. Cô ấy luôn tỏ ra ngưỡng mộ anh, và sự nhiệt tình đó không khó để nhận ra. Anh không phủ nhận Linh là một người phụ nữ hấp dẫn, nhưng với Minh Khang, mọi mối quan hệ đều cần được cân nhắc kỹ lưỡng, đặc biệt là mối quan hệ ngoài công việc.
Anh định gõ trả lời thì Hoàng Nam, bạn thân của anh, bỗng xuất hiện. Hoàng Nam, cao ráo với dáng người thư sinh, đeo kính cận, đang đứng tựa vào khung cửa phòng làm việc, khoanh tay nhìn anh với vẻ mặt nửa đùa nửa thật. Mùi nước hoa nhẹ nhàng, quen thuộc của Hoàng Nam thoang thoảng trong không khí.
"Cậu cứ cắm đầu vào công việc mãi thế, Khang? Cũng nên biết hưởng thụ chút chứ?" Hoàng Nam cất giọng nhẹ nhàng, từ tốn, nhưng ánh mắt đầy sự quan tâm. Anh chàng này luôn là người kéo Minh Khang ra khỏi guồng quay công việc mỗi khi anh quá đắm chìm.
Minh Khang ngẩng đầu lên, nét mệt mỏi thoáng qua rồi nhanh chóng được che giấu bằng sự điềm tĩnh thường thấy. "Tớ đang cân nhắc đây. Có một lời mời... nhưng không phải kiểu hưởng thụ thông thường." Anh khẽ nhếch môi, ngón tay vẫn lướt trên màn hình điện thoại, nơi tin nhắn của Mỹ Linh vẫn còn hiển thị. "Cô ấy là một người thông minh, có năng lực. Gia cảnh cũng tốt. Rất phù hợp với hình mẫu một người vợ có thể hỗ trợ sự nghiệp của mình."
Hoàng Nam nhướn mày, hiểu ý bạn. "Mỹ Linh hả? Cũng không tệ. Cô ấy có vẻ rất chủ động."
Minh Khang gật đầu, đặt điện thoại xuống và đẩy nhẹ chiếc đồng hồ vào giữa bàn làm việc. "Chủ động là một điểm cộng. Trong công việc, và cả trong cuộc sống, tớ cần một người có thể cùng tớ tiến lên. Không phải kiểu dựa dẫm hay chỉ biết chờ đợi." Anh dựa lưng vào ghế, thở dài một hơi. "Tớ đã dành quá nhiều thời gian và công sức để xây dựng sự nghiệp. Giờ đây, khi mọi thứ dần ổn định, tớ cũng cần nghĩ đến việc ổn định cuộc sống cá nhân. Một người phụ nữ có tầm nhìn, có khả năng đồng hành, đó là điều tớ tìm kiếm." Anh nói, giọng vẫn trầm và điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự tính toán rõ ràng.
"Nghe cậu nói cứ như đang chọn đối tác kinh doanh ấy," Hoàng Nam cười nhẹ, bước vào phòng và ngồi xuống chiếc ghế đối diện. "Tình yêu thì sao? Cậu không nghĩ đến cảm xúc à?"
Minh Khang nhìn thẳng vào mắt bạn. "Cảm xúc là thứ khó nắm bắt nhất, và cũng dễ thay đổi nhất. Tớ đã nhìn thấy quá nhiều người lao vào tình yêu mù quáng để rồi phải trả giá. Với tớ, sự ổn định mới là nền tảng. Khi đã ổn định, cảm xúc sẽ tự nhiên mà đến, hoặc ít nhất, chúng ta sẽ có đủ lý trí để xây dựng một mối quan hệ bền vững dựa trên sự tôn trọng và thấu hiểu." Anh ngừng một lát, ánh mắt lướt qua khung cửa sổ, nơi những ánh đèn đô thị bắt đầu lên. "Và Linh, cô ấy có vẻ hiểu điều đó. Cô ấy cũng là một người có mục tiêu, có kế hoạch rõ ràng cho tương lai của mình."
"Vậy là cậu sẽ đi?" Hoàng Nam hỏi, không cố gắng thuyết phục bạn mình thay đổi suy nghĩ. Anh hiểu Minh Khang, một khi đã đặt ra mục tiêu, anh sẽ theo đuổi nó bằng tất cả lý trí và sự quyết tâm.
Minh Khang cầm chiếc đồng hồ lên, đeo vào cổ tay. Kim loại lạnh lẽo chạm vào da thịt, mang lại một cảm giác tỉnh táo. "Tớ nghĩ là tớ sẽ đi. Ít nhất, đó cũng là một cơ hội để tìm hiểu. Và biết đâu, sự 'phù hợp' này chính là thứ tớ cần cho một tương lai ổn định." Anh nói, nhưng trong sâu thẳm, một tiếng nói nhỏ thì thầm, liệu sự ổn định đó có thực sự lấp đầy tất cả? Liệu có "cái giá của nó" như người ta vẫn nói? Anh gạt bỏ suy nghĩ đó sang một bên, tập trung vào những gì đang hiện hữu: một cơ hội rõ ràng, một lựa chọn hợp lý.
***
Nhà Hàng "Bữa Tối Của Ký Ức" đúng như tên gọi của nó, mang một vẻ đẹp cổ điển mà vẫn sang trọng. Kiến trúc tân cổ điển với những đường nét uốn lượn tinh tế, nội thất gỗ tối màu được đánh bóng cẩn thận, cùng ánh đèn vàng ấm áp từ những chiếc đèn chùm pha lê, tạo nên một không gian lãng mạn và yên tĩnh. Tiếng nhạc không lời du dương của một bản tình ca Pháp nhẹ nhàng lan tỏa khắp không gian, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhẹ và những lời thì thầm trò chuyện từ các bàn ăn xung quanh, tạo nên một bầu không khí riêng tư và thanh lịch. Mùi thức ăn cao cấp, hương rượu vang đỏ nồng nàn, và mùi hoa ly trắng muốt trên mỗi bàn ăn quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.
Minh Khang và Mỹ Linh ngồi đối diện nhau tại một chiếc bàn nhỏ gần cửa sổ, nơi có thể nhìn thấy ánh đèn lấp lánh của thành phố. Khăn trải bàn trắng tinh, những chiếc nến nhỏ lung linh và những cành hoa tươi càng làm tăng thêm vẻ trang nhã. Mỹ Linh, trong chiếc váy công sở màu xanh navy thanh lịch, trông trẻ trung và rạng rỡ. Gương mặt cô ấy sáng sủa, nụ cười luôn thường trực trên môi, và đôi mắt ánh lên sự tự tin.
"Em rất ngưỡng mộ cách anh Khang làm việc," Mỹ Linh mở lời, giọng nói tự nhiên và đầy nhiệt huyết. "Luôn có mục tiêu rõ ràng và quyết liệt theo đuổi. Em vẫn còn phải học hỏi nhiều từ anh Khang ạ." Cô ấy nhấp một ngụm rượu vang trắng, cử chỉ duyên dáng.
Minh Khang mỉm cười lịch sự. Nụ cười của anh thường không quá rộng, chỉ đủ để thể hiện sự tôn trọng và cảm kích. "Cảm ơn cô. Cô cũng là một người rất có tiềm năng. Tinh thần ham học hỏi và sự chủ động của cô là điều đáng quý." Anh ngừng một chút, ánh mắt lướt qua Linh như đang phân tích, không phải một cách thô lỗ, mà là một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức của một người làm kinh doanh. "Cô có nghĩ đến việc lập gia đình không? Với một người làm kinh doanh như cô, gia đình có vai trò thế nào trong sự nghiệp?"
Câu hỏi của Minh Khang khá trực tiếp, nhưng Linh không hề tỏ ra bất ngờ. Cô ấy nhìn anh, ánh mắt kiên định. "Tất nhiên là có rồi, anh Khang. Em nghĩ một gia đình ổn định là nền tảng tốt cho sự nghiệp. Khi có một hậu phương vững chắc, người ta mới có thể yên tâm dốc toàn lực cho công việc. Em muốn có một người bạn đời có thể cùng em xây dựng tương lai vững chắc, một người có cùng chí hướng, cùng mục tiêu."
Minh Khang gật gù. "Đó là một quan điểm rất thực tế." Anh cầm nĩa lên, cắt một miếng beefsteak. Vị giác của anh cảm nhận được sự mềm tan của thịt, nhưng tâm trí anh lại đang bận rộn sắp xếp những thông tin vừa nhận được. "Vậy cô có những tiêu chí gì cho một người bạn đời lý tưởng?" Anh tiếp tục thăm dò, lời nói vẫn điềm tĩnh, nhưng mang theo một sự nghiêm túc nhất định. Chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay anh, một lần nữa, được anh vô thức xoay nhẹ, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại dưới ngón tay.
Mỹ Linh không chút ngần ngại. "Em muốn một người đàn ông thành đạt, có trách nhiệm, biết quan tâm và có tầm nhìn. Một người có thể là chỗ dựa vững chắc cho em và cùng em phát triển. Một người không chỉ là chồng, mà còn là một đối tác trong cuộc sống." Cô ấy nói, ánh mắt lấp lánh, tràn đầy sự tự tin và quyết đoán. "Và điều quan trọng là phải có sự hòa hợp về quan điểm sống, về cách quản lý tài chính và định hướng tương lai. Em không thích sự mơ hồ."
Minh Khang lắng nghe một cách chăm chú. Tất cả những gì Mỹ Linh nói đều hoàn toàn phù hợp với những gì anh đang tìm kiếm. Cô ấy thông minh, có năng lực, gia cảnh tốt, và quan trọng hơn cả, cô ấy có cùng một định nghĩa về sự "ổn định" và "phù hợp" trong một mối quan hệ. Không có những mơ mộng viển vông, không có những đòi hỏi cảm xúc phức tạp. Mọi thứ đều rõ ràng, hợp lý, và có thể lên kế hoạch.
"Cô nói rất đúng," Minh Khang đáp, một nụ cười nhạt hiện trên môi. "Sự hòa hợp về quan điểm là điều cốt yếu." Anh cảm thấy một sự hài lòng nhất định. Mỹ Linh thực sự là một ứng cử viên hoàn hảo cho vị trí "người bạn đời" trong bản kế hoạch cuộc đời của anh. Một người phụ nữ có thể cùng anh xây dựng một "đế chế," cùng anh đối mặt với những thử thách trong sự nghiệp, và cùng anh chia sẻ một cuộc sống đầy đủ, có mục tiêu. Tuy nhiên, trong sâu thẳm, một cảm giác gì đó vẫn còn thiếu. Một khoảng trống mà anh không thể gọi tên, một sự thiếu vắng của một "rung động" đặc biệt mà anh nghĩ mình không cần, nhưng vẫn mơ hồ cảm nhận được sự vắng mặt của nó. Anh nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ đó sang một bên. Cảm xúc là thứ phù phiếm. Sự phù hợp mới là vĩnh cửu.
Bữa tối diễn ra trong không khí lịch sự và chuyên nghiệp. Họ trao đổi về công việc, về những dự án tiềm năng, và về định hướng phát triển cá nhân. Mỹ Linh luôn tỏ ra ngưỡng mộ và chủ động, trong khi Minh Khang duy trì sự điềm tĩnh và thận trọng, nhưng vẫn không quên thăm dò. Khi nhìn đồng hồ đeo tay, đã gần 9 giờ tối. Minh Khang đứng dậy, nở một nụ cười xã giao. "Cảm ơn cô vì bữa tối rất thú vị, Linh. Rất vui khi được trò chuyện cùng cô."
"Em cũng vậy, anh Khang," Mỹ Linh đáp, ánh mắt sáng ngời. "Em hy vọng chúng ta sẽ có nhiều dịp như thế này hơn."
Minh Khang chỉ khẽ gật đầu, không hứa hẹn gì cụ thể. Anh đã có đủ thông tin. Giờ là lúc để anh trở về và sắp xếp lại những mảnh ghép trong tâm trí.
***
Đêm đã khuya, và thành phố đã chìm vào màn sương mỏng. Minh Khang đứng bên cửa sổ kính lớn của căn hộ penthouse của mình, nhìn xuống dòng sông Sài Gòn lấp lánh ánh đèn. Từ độ cao này, mọi âm thanh của đô thị đều bị nuốt chửng, chỉ còn tiếng gió rít nhẹ qua ô cửa và tiếng nhạc không lời cổ điển từ hệ thống âm thanh, tạo nên một sự yên tĩnh tuyệt đối. Căn hộ của anh được thiết kế tối giản, sang trọng, với nội thất nhập khẩu đắt tiền và tông màu trầm chủ đạo, phản ánh rõ nét con người anh: thực tế, tinh tế, và có chút cô độc. Mùi hương gỗ quý thoang thoảng trong không khí, xen lẫn mùi rượu vang đỏ mà anh đang nhấp từng ngụm một.
Anh cầm ly rượu vang trên tay, cảm nhận sự mát lạnh của thủy tinh. Ly rượu như một phần mở rộng của chính anh, chứa đựng những suy tư miên man. Hình ảnh Mỹ Linh hiện lên trong tâm trí anh. Cô ấy thực sự là một lựa chọn hoàn hảo, đúng như những gì anh đã phân tích. Thông minh, xinh đẹp, có chí tiến thủ, gia đình tốt. Mọi tiêu chí anh đặt ra cho một người bạn đời đều được cô ấy đáp ứng một cách xuất sắc. Một tương lai ổn định, rõ ràng, có thể hình dung được từng bước đi.
"Linh thực sự là một lựa chọn hoàn hảo... Một tương lai ổn định, rõ ràng. Nhưng tại sao... mình vẫn cảm thấy thiếu một điều gì đó?" Anh tự hỏi, giọng nói trầm khẽ, chỉ đủ để chính anh nghe thấy. Khoảng trống đó, nó không phải là sự bất mãn, mà là một cảm giác mơ hồ, một sự trống rỗng khó diễn tả. Anh đã đạt được gần như tất cả những gì anh đặt ra ở tuổi này: sự nghiệp vững chắc, tài chính ổn định, một vị trí đáng mơ ước trong xã hội. Anh đã sống đúng theo châm ngôn "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó". Và giờ đây, khi anh đã ổn định, anh đang tìm kiếm tình yêu, hay đúng hơn, là một "đối tác" phù hợp để hoàn thiện bức tranh cuộc đời.
Anh nhấp thêm một ngụm rượu, vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng. Ánh mắt anh vô thức lướt qua chiếc đồng hồ đeo tay đang đặt trên bàn cà phê. Kim loại lạnh lẽo phản chiếu ánh đèn. Anh đã bỏ ra rất nhiều để có được nó, và nó luôn nhắc nhở anh về giá trị của sự nỗ lực, của thời gian, của sự chính xác.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, một hình ảnh bất chợt hiện lên trong tâm trí anh, không báo trước, không logic. Đó là Yến Chi. Cô gái với ánh mắt trong veo và nụ cười bình yên mà anh đã gặp thoáng qua ở quán cà phê "Dấu Chân Mưa" vài tháng trước. Cô ấy không hề phù hợp với bất kỳ tiêu chí nào trong danh sách của anh. Cô ấy sống theo cảm xúc, theo bản năng, không có vẻ gì là một người phụ nữ của những kế hoạch và sự ổn định mà anh tìm kiếm. Cô ấy hoàn toàn khác với hình mẫu "lý tưởng" anh đang cân nhắc.
"Yến Chi... Cô ấy không hề phù hợp với kế hoạch của mình, vậy mà... tại sao mình lại nhớ đến cô ấy vào lúc này?" Anh tự hỏi, một sự khó hiểu dâng lên trong lòng. Tại sao giữa những tính toán logic, giữa một lựa chọn "hoàn hảo" như Mỹ Linh, tâm trí anh lại chợt gọi tên một người hoàn toàn trái ngược? Cô ấy là hiện thân của sự tự do, của những rung động bất chợt, của một cuộc sống không bị ràng buộc bởi những con số và mục tiêu. Cô ấy không mang lại cảm giác an toàn, nhưng lại gợi lên một điều gì đó mơ hồ, khó nắm bắt, nhưng lại có sức hút lạ kỳ.
Minh Khang xoay xoay chiếc ly rượu trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Hình ảnh Mỹ Linh và Yến Chi luân phiên hiện lên trong tâm trí anh, tạo nên một sự đối lập rõ rệt. Một bên là sự phù hợp đến tuyệt đối, hứa hẹn một tương lai vững chắc, có thể dự đoán được. Một bên là sự bất định, là một nụ cười bình yên nhưng ẩn chứa cả một thế giới cảm xúc mà anh chưa từng dám chạm tới.
Anh đã rất mệt mỏi với việc chạy theo những mục tiêu, những dự án. Ánh mắt anh, dù đang nhìn ra khung cảnh thành phố rực rỡ, vẫn ẩn chứa một sự trống rỗng khó tả. Sự thành công đã mang lại cho anh tất cả, nhưng dường như nó cũng lấy đi của anh một điều gì đó vô hình. Phải chăng, sự ổn định mà anh luôn theo đuổi cũng có cái giá của nó? Phải chăng, anh đã quá tập trung vào "đích đến" mà bỏ quên "hành trình" và những "rung động" trên con đường?
Minh Khang đặt ly rượu xuống bàn, tiếng thủy tinh chạm vào mặt đá cẩm thạch khô khốc. Anh biết mình phải đưa ra quyết định. Mỹ Linh là một lựa chọn hợp lý, một người bạn đời lý tưởng trên giấy tờ. Nhưng liệu lý trí có đủ để lấp đầy khoảng trống trong trái tim anh? Liệu anh có đang đánh mất một điều gì đó quan trọng, chỉ vì quá bận tâm đến sự "phù hợp" và "ổn định" của một "phiên bản" đã được định sẵn? Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự tĩnh lặng bao trùm. Cuộc đời anh, từ trước đến nay, luôn là một chuỗi những quyết định dựa trên lý trí. Và có lẽ, đây cũng sẽ là một trong số đó. Nhưng lần này, anh cảm thấy một chút bối rối, một chút hoài nghi, về con đường mà anh đã kiên định lựa chọn.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.