Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 78: Giao Lộ Định Mệnh, Lệch Nhịp
Khi ánh hoàng hôn cuối cùng khuất dần sau những tòa nhà cao tầng, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, Yến Chi đã trở về căn hộ của mình. Căn hộ nằm trong một khu chung cư cũ mang phong cách thập niên 90, với ban công nhỏ xinh và những ô cửa sổ lớn đón nắng. Tuy cũ kỹ, nhưng bên trong lại được cô tự tay trang trí một cách tinh tế, mang hơi hướng tối giản kết hợp vintage, với nhiều cây xanh mướt mắt và một giá sách lớn chất đầy tri thức. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn lồng treo ở góc phòng, cùng với ánh sáng lờ mờ từ những ngọn nến thơm đang cháy, tạo nên một không gian ấm áp, yên bình và có chút hoài niệm. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, tiếng cười nói lanh lảnh của những đứa trẻ hàng xóm, và tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng cô bật từ chiếc loa Bluetooth, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản nhạc nền êm ái cho buổi tối. Hương trà thảo mộc thơm lừng từ tách trà trên bàn, mùi sách cũ quen thuộc và hương hoa nhài dịu mát từ chậu cây trên ban công lấp đầy không gian.
Yến Chi ngồi trên chiếc sofa bọc vải linen mềm mại, chân co lên ghế, dáng người thanh thoát và mái tóc dài xõa ngang vai. Cô nhâm nhi tách trà hoa cúc ấm nóng, cảm nhận sự dịu ngọt tan chảy nơi đầu lưỡi. Cuốn "Tư duy Tối giản" vừa mua nằm mở trên đùi cô, những dòng chữ thấm đẫm triết lý sống tối giản dường như đang nói hộ lòng cô. Cô cảm thấy một sự bình yên sâu sắc, một sự mãn nguyện không đến từ bất kỳ mối quan hệ nào, mà từ chính bản thân mình, từ những lựa chọn cô đã đưa ra. Đó là một thứ hạnh phúc tự thân, không cần vội vàng tìm kiếm, không cần ép buộc phải có.
Cô nhẹ nhàng gấp cuốn sách lại, đặt nó sang một bên. Cô cầm lấy chiếc Sổ phác thảo cũ kỹ, những trang giấy ố vàng đã ghi lại hành trình chữa lành và những ý tưởng nghệ thuật của cô. Với cây bút chì trong tay, cô bắt đầu vẽ vài đường nét ngẫu hứng lên trang giấy trắng. Đó là những đường cong mềm mại, những hình khối đơn giản nhưng đầy ý nghĩa, thể hiện sự tự do và độc lập mà cô đang cảm nhận. Bức tranh 'Khoảng Cách' mà cô đã hoàn thiện hôm qua đã mở ra một cánh cửa mới trong tâm hồn cô, cho phép cô nhìn nhận mọi thứ với một cái nhìn rộng lượng và chấp nhận hơn.
Yến Chi mỉm cười nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ lớn, nơi những giọt mưa đêm đang lách tách rơi xuống mái hiên, tạo nên một âm thanh êm dịu, đều đặn. Cô không biết liệu khi nào mình sẽ sẵn sàng cho một tình yêu mới, hay liệu tình yêu có đến với cô một lần nữa hay không. Nhưng cô biết chắc chắn một điều: cô không còn chờ đợi. Cô không còn đặt hạnh phúc của mình vào tay bất kỳ ai khác. Hạnh phúc của cô, bình yên của cô, được tạo nên từ chính đôi tay và trái tim cô, từ những cuốn sách cô đọc, từ những bức tranh cô vẽ, từ những buổi chiều yên tĩnh và những buổi tối trầm tư.
*Cuộc sống này thật đẹp khi mình biết cách tự tạo ra hạnh phúc cho chính mình. Không cần vội vàng, không cần tìm kiếm. Hạnh phúc là cảm giác bình yên ngay lúc này.* Cô thầm nghĩ, cảm thấy trọn vẹn và sẵn sàng cho bất cứ điều gì tiếp theo mà cuộc đời mang đến. Cô đang xây dựng một phiên bản bản thân mạnh mẽ và độc lập, một bức tường thành kiên cố của sự tự chủ, không dễ dàng bị lung lay. Dù ngoài kia, có thể có ai đó đang miệt mài xây dựng những nền tảng vững chắc cho một tương lai xa xôi, thì Yến Chi lại đang sống trọn vẹn từng khoảnh khắc hiện tại, tự kiến tạo nên bình yên cho chính mình.
***
Trong tòa nhà văn phòng kính hiện đại của Kiến Trúc 'Khởi Nguyên', nơi ánh sáng đèn trắng lạnh lẽo chiếu rọi lên những bức tường tối giản mang tông xám, trắng, đen chủ đạo, Minh Khang ngồi trong văn phòng riêng của mình. Tiếng gõ bàn phím lách cách từ các khu vực làm việc mở vọng vào, xen lẫn tiếng điện thoại reo không dứt và những cuộc trao đổi công việc ngắn gọn, dứt khoát. Mùi giấy in mới, cà phê rang xay thơm lừng và thoang thoảng mùi nước hoa cao cấp từ các đồng nghiệp tạo nên một bầu không khí bận rộn, chuyên nghiệp nhưng cũng đầy căng thẳng. Những mô hình kiến trúc tinh xảo được trưng bày khắp nơi, phản ánh sự sáng tạo không ngừng nghỉ của cả một tập thể.
Minh Khang, với vóc dáng cao ráo, cân đối nhưng vẫn còn chút gầy guộc vì những tháng ngày lao đầu vào công việc, đang nhìn vào màn hình máy tính. Báo cáo dự án trọng điểm mà anh và đội ngũ đã dốc sức suốt mấy tháng qua vừa được duyệt, mang về một hợp đồng béo bở cho công ty. Anh cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc lan tỏa trong lồng ngực, một cảm giác thỏa mãn khi nhìn thấy thành quả của những nỗ lực không ngừng nghỉ. Đây là điều anh đã theo đuổi, là mục tiêu anh đã đặt ra và kiên định đi theo. "Mọi thứ đang đi đúng hướng," anh thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm tĩnh và chắc chắn như chính phong thái thường ngày của anh. "Sự nghiệp ổn định, tài chính vững chắc. Không còn gì phải lo lắng."
Anh liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay hiệu Rolex sáng bóng, kim đồng hồ chỉ sáu giờ tối. Hầu hết mọi người đã ra về, nhưng đối với anh, đây mới là lúc có thể tập trung suy nghĩ một cách trọn vẹn nhất. Ánh mắt sâu thẳm của anh, thường ẩn chứa sự suy tư và mệt mỏi sau những giờ làm việc căng thẳng, giờ đây có một chút lơ đãng. Một cảm giác trống rỗng mơ hồ chợt ùa đến, như một nốt nhạc lạc điệu trong bản giao hưởng thành công mà anh vừa kiến tạo. Nó không rõ ràng, không có hình thù cụ thể, chỉ là một khoảng lặng bất chợt, một câu hỏi không lời. *Liệu có phải chỉ có vậy?* Câu hỏi đó lướt qua tâm trí anh nhanh như một làn gió thoảng, rồi bị lý trí anh dập tắt ngay lập tức. "Chưa đến lúc để nghĩ đến những thứ khác. Cần tập trung hơn nữa." Anh nhắm mắt, xoa xoa thái dương, cảm nhận sự mệt mỏi thể chất đang cố gắng xâm chiếm, nhưng ý chí anh vẫn sắt đá. Anh phải kiên định với lựa chọn của mình. Con đường anh đang đi là con đường đúng đắn. Sự ổn định, sự nghiệp thăng tiến – đó là những gì anh đã chọn.
Minh Khang gập chiếc laptop lại một cách dứt khoát, tiếng "cạch" khô khan vang lên trong không gian tĩnh mịch. Anh đứng dậy, chỉnh lại chiếc cà vạt Armani đen tuyền trên nền áo sơ mi trắng tinh. Từng cử chỉ đều thể hiện sự chỉn chu và cẩn trọng vốn có. Anh cầm chiếc cặp da đặt gọn gàng trên bàn, chuẩn bị rời đi. Bước chân anh vững vàng, nhưng trong sâu thẳm, vẫn còn đó một khoảng trống nhỏ, một sự thiếu vắng mà anh chưa dám gọi tên, một phần của anh vẫn chưa thể đồng điệu với cái phiên bản hoàn hảo mà anh đang cố gắng tạo dựng. Anh tự nhủ rằng đó chỉ là sự mệt mỏi nhất thời, rằng thành công này sẽ lấp đầy mọi khoảng trống. Nhưng sâu thẳm, anh biết rằng có điều gì đó khác biệt hơn, một điều gì đó mà anh đã tạm gác lại, đang âm thầm chờ đợi. Anh bước ra khỏi văn phòng, tiếng khóa cửa văn phòng riêng vang lên, cắt đứt hoàn toàn những suy nghĩ vẩn vơ, trả anh về với thực tại của một người đàn ông thành đạt đang trên đỉnh cao của sự nghiệp.
***
Cùng lúc đó, tại quán cà phê 'Dấu Chân Mưa', một không gian đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo, hiện đại của Kiến Trúc 'Khởi Nguyên', Yến Chi đang đắm chìm trong thế giới của riêng mình. Quán là một căn nhà ống cổ kính được cải tạo, vẫn giữ lại nét kiến trúc Pháp thuộc cũ kỹ với những bức tường gạch trần và cửa sổ gỗ. Nội thất bên trong được làm bằng gỗ sẫm màu, những chiếc đèn vàng ấm áp treo lơ lửng, hắt ánh sáng dịu nhẹ lên những bức tranh cũ, những kệ sách chất đầy báo chí và các vật dụng trang trí vintage. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và những lời trò chuyện thì thầm, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, lãng mạn và yên tĩnh đến lạ. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, và thoang thoảng mùi hoa nhài từ khu vườn nhỏ sau nhà, mang đến một cảm giác bình yên đến lạ.
Yến Chi ngồi một mình tại góc quen, cạnh cửa sổ nhìn ra con hẻm nhỏ. Trước mặt cô là ly cà phê sứ đã vơi một nửa, tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ. Chiếc sổ phác thảo cũ kỹ, bìa đã sờn màu vì thời gian và những lần cô mang theo khắp nơi, mở ra trên đùi. Cô say sưa vẽ những đường nét ngẫu hứng, cây bút chì lướt nhẹ nhàng trên trang giấy trắng. Gương mặt thanh thoát của cô toát lên vẻ bình yên và tập trung tuyệt đối. Đôi mắt linh hoạt của cô, thường ngày ẩn chứa sự thông minh và có chút ưu tư, giờ đây hoàn toàn thư thái, không vướng bận. Cô cảm nhận được sự tự do tuyệt đối trong tâm hồn mình, một sự mãn nguyện không đến từ bất kỳ ai hay điều gì bên ngoài, mà đến từ chính những lựa chọn cô đã đưa ra. Cô không còn vội vàng tìm kiếm hay trông ngóng một điều gì đó xa xôi.
*Cuộc sống đôi khi chỉ cần những khoảnh khắc bình dị thế này.* Cô thầm nghĩ, khẽ nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ và ấm nóng lan tỏa trong miệng. *Tự do, tự chủ, không áp lực.* Cô mỉm cười nhẹ, đặt cây bút chì xuống và ngắm nhìn những nét vẽ của mình. Đó là một hình ảnh trừu tượng, một dòng chảy mềm mại của những cảm xúc được giải phóng. "Mình đã đúng khi chọn con đường này," cô tự nhủ. Con đường của sự độc lập, của việc tự kiến tạo hạnh phúc, của việc sống trọn vẹn cho hiện tại. Cô đã học được cách yêu bản thân mình trước tiên, học cách tìm thấy sự bình yên trong chính tâm hồn mình. Cô không còn bị ám ảnh bởi việc phải "đúng thời điểm" hay "đúng người", mà chỉ đơn giản là sống và cảm nhận.
Yến Chi khẽ nhấp một ngụm cà phê cuối cùng, đặt tách xuống. Cô ngẩng đầu nhìn quanh quán, ánh mắt dừng lại ở những cặp đôi đang trò chuyện, những nhóm bạn đang cười đùa, và cả những người ngồi một mình như cô. Mỗi người một câu chuyện, một cảm xúc. Cô mỉm cười nhẹ, một nụ cười chấp nhận và thấu hiểu. Thời gian trôi qua, cô đã không còn những nỗi lo lắng hay gánh nặng từ những đổ vỡ trong quá khứ. Thay vào đó là một sự trưởng thành, một sự tự chủ mạnh mẽ.
Cô nhẹ nhàng gấp cuốn sổ phác thảo lại, đặt nó vào chiếc túi vải canvas quen thuộc. Đứng dậy, cô cảm thấy tràn đầy năng lượng, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì cuộc sống mang đến. Dù bên ngoài kia, dòng đời vẫn hối hả, nhưng trong cô, mọi thứ đều thật bình yên. Yến Chi bước chậm rãi ra cửa, để lại sau lưng mùi cà phê nồng nàn và tiếng nhạc acoustic êm dịu, mang theo mình sự mãn nguyện của một buổi chiều trọn vẹn.
***
Hoàng hôn chớm buông, nhuộm một vệt vàng cam lên những tán cây và mái nhà. Không khí dịu mát hơn sau một ngày Sài Gòn oi ả, ánh nắng cuối ngày còn vương nhẹ trên những con phố. Yến Chi vừa bước ra khỏi cánh cửa gỗ sẫm màu của quán cà phê 'Dấu Chân Mưa', hít thở một hơi thật sâu làn không khí chiều. Mùi cà phê vẫn còn vương vấn trên tóc cô, hòa lẫn với mùi khói bụi nhẹ từ đường phố và thoang thoảng hương hoa nhài từ đâu đó bay tới. Tiếng xe cộ vọng lại từ con đường lớn gần đó, tiếng gió nhẹ lướt qua, và tiếng nhạc từ quán cà phê vẫn vọng ra một cách yếu ớt, tạo nên một khoảnh khắc giao thoa kỳ lạ giữa sự yên bình của chốn quen và sự hối hả của đô thị.
Đúng lúc đó, Minh Khang đang bước đến. Anh vừa rời khỏi văn phòng, theo thói quen tạt ngang qua quán cà phê này để mua một ly espresso cho mình trước khi về nhà. Anh bước đi với vẻ ngoài điềm tĩnh, chỉn chu, dù đôi mắt vẫn còn chút mệt mỏi. Ánh mắt họ chạm nhau trong một khoảnh khắc bất ngờ, tựa như hai đường thẳng song song bỗng giao nhau ở một điểm không hẹn trước. Sự ngạc nhiên thoáng qua trên gương mặt cả hai, rồi nhanh chóng nhường chỗ cho một nụ cười lịch sự.
"Chào cô Yến Chi. Thật tình cờ," Minh Khang mở lời, giọng nói trầm tĩnh và có chút bất ngờ. Anh khựng lại một chút, lịch sự nhường đường cho cô.
Yến Chi mỉm cười đáp lại, nụ cười thanh thoát, bình yên. "Chào anh Minh Khang. Anh cũng hay ghé quán này sao?"
Minh Khang gật đầu nhẹ. "Đôi khi. Cô vừa ở trong ra?"
"Vâng. Anh vào đi." Yến Chi nói, ánh mắt lướt qua vẻ ngoài lịch lãm nhưng có phần căng thẳng của anh. Cô chợt nhận ra, dù Minh Khang đã đạt được thành công rực rỡ trong sự nghiệp, anh vẫn mang một nỗi ưu tư vô hình, một sự thiếu vắng mà không tiền tài hay địa vị nào có thể lấp đầy. Sự thư thái, thảnh thơi mà cô đang tận hưởng dường như không tồn tại trong ánh mắt anh.
Minh Khang cũng thoáng dừng lại ánh nhìn trên cuốn sổ phác thảo cũ kỹ đang được Yến Chi ôm trong tay. Anh nhận ra sự bình yên, tự tại toát ra từ cô, một điều mà anh đã lâu không còn cảm nhận được trong cuộc sống của chính mình. Cô không vội vã, không lo toan, như một bức tranh tĩnh lặng giữa dòng đời hối hả. Anh lại liếc xuống chiếc đồng hồ đeo tay của mình, rồi lại nhìn cô. Một khoảng cách vô hình, không thể chạm tới, dường như đang hiện hữu giữa hai người. Đó không phải là khoảng cách về địa lý, mà là khoảng cách của những phiên bản, của những ưu tiên, của những thời điểm.
Họ trao đổi một cái gật đầu nhẹ, một nụ cười xã giao rồi lướt qua nhau. Minh Khang bước vào quán, tiếng chuông gió khẽ khàng reo lên khi cánh cửa đóng lại, mang theo mùi cà phê nồng nàn lan tỏa ra không gian bên ngoài. Anh bước vào thế giới của những âm thanh quen thuộc, những cuộc trò chuyện thì thầm, nhưng trong lòng vẫn còn vương vấn hình ảnh Yến Chi, một thoáng suy nghĩ về sự bình yên mà cô mang theo.
Yến Chi tiếp tục bước đi trên con hẻm nhỏ, bóng dáng thanh thoát dần khuất vào ánh hoàng hôn. Cô quay đầu nhìn lại quán 'Dấu Chân Mưa' một lần cuối, nơi những lần gặp gỡ tình cờ của họ dường như luôn diễn ra, luôn nhắc nhở về sự 'lệch nhịp' kỳ lạ giữa hai người. Cô không còn cảm thấy buồn hay tiếc nuối, chỉ là một sự chấp nhận lặng lẽ. Cô đã chọn con đường của mình, anh cũng vậy. Mỗi người đều đang xây dựng một phiên bản bản thân khác nhau, một cuộc sống khác nhau. Họ đã từng yêu nhau, có lẽ, nhưng là ở hai phiên bản không trùng thời điểm. Và khoảnh khắc này, tại giao lộ của một buổi chiều hoàng hôn, đã khắc sâu thêm sự thật đó, một cách thật dịu dàng nhưng đầy sức nặng.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.