Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 79: Vinh Quang Cá Nhân, Bình Yên Độc Lập
Hoàng hôn chớm buông, nhuộm một vệt vàng cam lên những tán cây và mái nhà. Không khí dịu mát hơn sau một ngày Sài Gòn oi ả, ánh nắng cuối ngày còn vương nhẹ trên những con phố. Yến Chi vừa bước ra khỏi cánh cửa gỗ sẫm màu của quán cà phê 'Dấu Chân Mưa', hít thở một hơi thật sâu làn không khí chiều. Mùi cà phê vẫn còn vương vấn trên tóc cô, hòa lẫn với mùi khói bụi nhẹ từ đường phố và thoang thoảng hương hoa nhài từ đâu đó bay tới. Tiếng xe cộ vọng lại từ con đường lớn gần đó, tiếng gió nhẹ lướt qua, và tiếng nhạc từ quán cà phê vẫn vọng ra một cách yếu ớt, tạo nên một khoảnh khắc giao thoa kỳ lạ giữa sự yên bình của chốn quen và sự hối hả của đô thị.
Đúng lúc đó, Minh Khang đang bước đến. Anh vừa rời khỏi văn phòng, theo thói quen tạt ngang qua quán cà phê này để mua một ly espresso cho mình trước khi về nhà. Anh bước đi với vẻ ngoài điềm tĩnh, chỉn chu, dù đôi mắt vẫn còn chút mệt mỏi. Ánh mắt họ chạm nhau trong một khoảnh khắc bất ngờ, tựa như hai đường thẳng song song bỗng giao nhau ở một điểm không hẹn trước. Sự ngạc nhiên thoáng qua trên gương mặt cả hai, rồi nhanh chóng nhường chỗ cho một nụ cười lịch sự.
"Chào cô Yến Chi. Thật tình cờ," Minh Khang mở lời, giọng nói trầm tĩnh và có chút bất ngờ. Anh khựng lại một chút, lịch sự nhường đường cho cô.
Yến Chi mỉm cười đáp lại, nụ cười thanh thoát, bình yên. "Chào anh Minh Khang. Anh cũng hay ghé quán này sao?"
Minh Khang gật đầu nhẹ. "Đôi khi. Cô vừa ở trong ra?"
"Vâng. Anh vào đi." Yến Chi nói, ánh mắt lướt qua vẻ ngoài lịch lãm nhưng có phần căng thẳng của anh. Cô chợt nhận ra, dù Minh Khang đã đạt được thành công rực rỡ trong sự nghiệp, anh vẫn mang một nỗi ưu tư vô hình, một sự thiếu vắng mà không tiền tài hay địa vị nào có thể lấp đầy. Sự thư thái, thảnh thơi mà cô đang tận hưởng dường như không tồn tại trong ánh mắt anh.
Minh Khang cũng thoáng dừng lại ánh nhìn trên cuốn sổ phác thảo cũ kỹ đang được Yến Chi ôm trong tay. Anh nhận ra sự bình yên, tự tại toát ra từ cô, một điều mà anh đã lâu không còn cảm nhận được trong cuộc sống của chính mình. Cô không vội vã, không lo toan, như một bức tranh tĩnh lặng giữa dòng đời hối hả. Anh lại liếc xuống chiếc đồng hồ đeo tay của mình, rồi lại nhìn cô. Một khoảng cách vô hình, không thể chạm tới, dường như đang hiện hữu giữa hai người. Đó không phải là khoảng cách về địa lý, mà là khoảng cách của những phiên bản, của những ưu tiên, của những thời điểm.
Họ trao đổi một cái gật đầu nhẹ, một nụ cười xã giao rồi lướt qua nhau. Minh Khang bước vào quán, tiếng chuông gió khẽ khàng reo lên khi cánh cửa đóng lại, mang theo mùi cà phê nồng nàn lan tỏa ra không gian bên ngoài. Anh bước vào thế giới của những âm thanh quen thuộc, những cuộc trò chuyện thì thầm, nhưng trong lòng vẫn còn vương vấn hình ảnh Yến Chi, một thoáng suy nghĩ về sự bình yên mà cô mang theo.
Yến Chi tiếp tục bước đi trên con hẻm nhỏ, bóng dáng thanh thoát dần khuất vào ánh hoàng hôn. Cô quay đầu nhìn lại quán 'Dấu Chân Mưa' một lần cuối, nơi những lần gặp gỡ tình cờ của họ dường như luôn diễn ra, luôn nhắc nhở về sự 'lệch nhịp' kỳ lạ giữa hai người. Cô không còn cảm thấy buồn hay tiếc nuối, chỉ là một sự chấp nhận lặng lẽ. Cô đã chọn con đường của mình, anh cũng vậy. Mỗi người đều đang xây dựng một phiên bản bản thân khác nhau, một cuộc sống khác nhau. Họ đã từng yêu nhau, có lẽ, nhưng là ở hai phiên bản không trùng thời điểm. Và khoảnh khắc này, tại giao lộ của một buổi chiều hoàng hôn, đã khắc sâu thêm sự thật đó, một cách thật dịu dàng nhưng đầy sức nặng.
***
Văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên' hôm nay mang một vẻ trang trọng hơn thường lệ. Ánh sáng đèn trắng mạnh mẽ từ hệ thống chiếu sáng trần nhà phản chiếu trên mặt bàn kính sáng bóng của phòng họp lớn. Mùi cà phê mới pha từ máy pha tự động vẫn vương vấn đâu đó, hòa với mùi giấy in, mùi mực và đôi khi là mùi vật liệu xây dựng mới từ các mẫu thiết kế được trưng bày dọc hành lang. Không khí chuyên nghiệp, bận rộn thường ngày giờ đây pha thêm một chút hồi hộp, chờ đợi. Tiếng gõ bàn phím lách cách từ các khu vực làm việc mở vẫn đều đặn, nhưng tiếng trao đổi công việc thì thầm hơn, như thể mọi người đang cố gắng giữ sự yên tĩnh cho một sự kiện quan trọng sắp diễn ra.
Minh Khang ngồi ở vị trí trung tâm, trong một chiếc ghế bọc da màu xám đậm, lưng thẳng tắp. Bộ suit màu navy được cắt may tinh tế tôn lên vóc dáng cao ráo, cân đối của anh. Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu của anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, dù trong lòng đang cuộn trào một cảm giác thỏa mãn khó tả. Bên cạnh anh, Lâm Hải ngồi đối diện, gương mặt điển trai nhưng ánh mắt có phần căng thẳng, không che giấu được sự bất an.
Cuộc họp tổng kết cuối năm bắt đầu bằng những báo cáo tài chính khô khan, nhưng mọi ánh mắt đều đổ dồn về phần trình bày của Ông An – Tổng Giám đốc của Thiên Phong, một người đàn ông dáng cao ráo, gương mặt cương nghị và ánh mắt sắc sảo đầy từng trải. Ông chậm rãi đứng dậy, cầm xấp tài liệu trên tay, rồi đặt nó xuống bàn một cách dứt khoát.
"Thưa toàn thể các anh chị em," Ông An bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực vang vọng khắp căn phòng, "năm nay là một năm đầy thách thức, nhưng cũng là một năm chúng ta đã gặt hái được những thành công vượt bậc. Đặc biệt, phải kể đến dự án 'The Zenith Tower' – một dự án không chỉ mang lại lợi nhuận khổng lồ cho công ty, mà còn khẳng định vị thế dẫn đầu của Thiên Phong trên thị trường."
Ông An dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt, rồi dừng lại ở Minh Khang. "Dự án này, từ khâu ý tưởng, thiết kế đến triển khai và hoàn thiện, đều được dẫn dắt bởi một người duy nhất: Giám đốc dự án Minh Khang."
Một tràng vỗ tay vang lên, xen lẫn những tiếng xì xào trầm trồ. Minh Khang khẽ gật đầu, môi nhếch lên một nụ cười gần như không thể nhận ra. Anh biết đây là khoảnh khắc của mình, khoảnh khắc mà anh đã chờ đợi và nỗ lực không ngừng nghỉ để đạt được.
"Đây là minh chứng rõ ràng cho tầm nhìn và sự cống hiến không ngừng nghỉ của Khang. Thiên Phong luôn cần những người như cậu," Ông An tiếp tục, giọng đầy tự hào. "Với những đóng góp xuất sắc này, Ban Giám đốc đã quyết định đề bạt Minh Khang lên vị trí Phó Tổng Giám đốc Phát triển Dự án, có hiệu lực ngay lập tức, kèm theo một khoản thưởng xứng đáng cho những nỗ lực không ngừng của cậu."
Tiếng vỗ tay lại bùng lên mạnh mẽ hơn. Lâm Hải ngồi đó, gương mặt dù cố tỏ ra bình thản nhưng vẫn lộ rõ vẻ ghen tị. Anh ta nghĩ thầm: *Lại là hắn... Nhưng không thể phủ nhận, lần này hắn làm quá tốt.* Anh ta đã luôn cạnh tranh với Minh Khang, nhưng lần này, sự thành công của đối thủ quá rõ ràng, quá rực rỡ để có thể phủ nhận.
Minh Khang đứng dậy, bước đến bục nhận lời khen ngợi. Anh bắt tay Ông An một cách dứt khoát, ánh mắt kiên định và đầy tự tin. Anh liếc nhìn Lâm Hải một cách lạnh lùng, một cái nhìn thoáng qua nhưng đủ để Lâm Hải cảm nhận được. Rồi anh quay lại phía Ông An, lắng nghe những lời dặn dò cuối cùng.
Sau cuộc họp, Minh Khang trở về văn phòng riêng của mình, căn phòng với vách kính lớn nhìn ra toàn cảnh thành phố. Tiếng điện thoại reo liên tục, tin nhắn chúc mừng đổ về không ngớt. Anh không trả lời ngay, chỉ đứng lặng trước cửa sổ, hai tay đút túi quần, nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập bên dưới. Ánh nắng chiều đã dần tắt, nhường chỗ cho những ánh đèn đô thị bắt đầu lên.
Anh đã đạt được nó. Vị trí cao nhất mà anh từng mơ ước, sự công nhận tuyệt đối. Mọi sự hy sinh, mọi đêm thức trắng, mọi áp lực đè nặng đều đã được đền đáp xứng đáng. Anh nhớ lại những ngày đầu, khi anh tự nhủ rằng phải ổn định, phải có sự nghiệp vững chắc rồi mới xứng đáng yêu ai đó. Và giờ đây, anh đã có tất cả.
Một thoáng hình ảnh Yến Chi lướt qua tâm trí anh, cô gái với nụ cười bình yên và cuốn sổ phác thảo cũ kỹ trong tay, hình ảnh anh bắt gặp chiều nay ở 'Dấu Chân Mưa'. Cô ấy là một nốt nhạc lạc nhịp giữa bản giao hưởng thành công của anh. Một khoảnh khắc thôi, anh tự hỏi liệu cô ấy có đang hạnh phúc không. Nhưng rồi, suy nghĩ đó nhanh chóng bị dập tắt. *Chưa đến lúc...* anh tự nhủ. *Mọi thứ vẫn nằm trong kế hoạch.* Kế hoạch của anh là xây dựng đế chế, là ổn định hoàn toàn, là không để bất cứ cảm xúc nào làm xao nhãng con đường mình đã chọn. Anh đã từng tin và vẫn đang tin rằng, chỉ khi thật sự vững vàng, anh mới có thể mang lại hạnh phúc trọn vẹn cho người mình yêu. Đó là một niềm tin sắt đá, một lý tưởng mà anh đã theo đuổi bấy lâu. Tuy nhiên, một cách vô thức, trong sâu thẳm tâm hồn, Minh Khang thoáng nghĩ về một cuộc sống cân bằng hơn trong tương lai, một cuộc sống không chỉ có sự nghiệp mà còn có những giá trị khác, nhưng anh nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ đó. Hiện tại, sự nghiệp là tất cả. Anh vẫn còn rất nhiều việc phải làm.
***
Đêm buông xuống, thành phố lên đèn rực rỡ, nhưng trong căn penthouse sang trọng của Minh Khang, một sự tĩnh lặng đến cô độc bao trùm. Căn hộ được thiết kế hiện đại, tối giản với tông màu trầm chủ đạo, những tấm kính cường lực từ sàn đến trần nhà mang đến tầm nhìn toàn cảnh ngoạn mục. Tiếng nhạc không lời cổ điển của Chopin vang lên khe khẽ từ hệ thống loa âm trần, hòa cùng tiếng gió rít nhẹ qua những ô cửa kính và tiếng nước chảy rì rầm từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng. Mùi hương gỗ quý từ những món nội thất nhập khẩu đắt tiền, thoang thoảng mùi nước hoa nam tính và mùi rượu vang đỏ từ ly rượu anh đang cầm, tạo nên một không gian vừa đẳng cấp vừa mang chút u hoài.
Minh Khang ngồi trên chiếc sofa da màu đen, tay cầm ly rượu vang đỏ, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh đèn đô thị rực rỡ như những viên kim cương trải dài vô tận dưới chân anh. Chiếc đồng hồ đeo tay hiệu Patek Philippe, món quà tự thưởng cho bản thân sau thành công dự án, nằm yên vị trên bàn kính thấp trước mặt. Anh đã tháo nó ra sau khi trở về, tựa như trút bỏ gánh nặng của một ngày dài chiến đấu.
Anh nhấp một ngụm rượu, vị chát nhẹ và hương thơm nồng nàn lan tỏa trong khoang miệng. Sự thành công vang dội hôm nay, lời đề bạt và khoản thưởng lớn đã khẳng định niềm tin sắt đá của anh bấy lâu nay: sự nghiệp và ổn định tài chính là nền tảng vững chắc cho mọi thứ. Anh đã đi đúng hướng. Mọi sự hy sinh đều xứng đáng.
"Đây là điều mình muốn," anh tự nhủ, giọng nói trầm ấm chỉ đủ cho riêng mình nghe. "Mình đã làm được. Mọi sự hy sinh đều xứng đáng."
Trong tâm trí anh, những đoạn phim tua nhanh về những năm tháng lao đầu vào công việc, những đêm thức trắng, những cuộc họp căng thẳng, những chuyến công tác triền miên. Anh đã từ bỏ nhiều thứ, bao gồm cả những rung động đầu đời với Yến Chi, để toàn tâm toàn ý cho sự nghiệp. Có lúc, anh cũng thoáng hoài nghi về con đường mình đã chọn, liệu có phải anh đã đánh mất điều gì đó quan trọng? Nhưng rồi, khi nhìn vào thành quả hôm nay, anh lại tìm thấy sự an ủi.
Tuy nhiên, một thoáng bất chợt, hình ảnh Yến Chi lại hiện lên trong tâm trí anh. Cô gái với vẻ bình yên tự tại, nụ cười thanh thoát và đôi mắt trong veo mà anh đã bắt gặp chiều nay ở 'Dấu Chân Mưa'. Cô ấy không có vẻ gì là vội vã hay lo toan, một sự đối lập hoàn toàn với cuộc sống căng thẳng, luôn vươn tới của anh. Anh nhớ lại ánh mắt cô lướt qua vẻ ngoài lịch lãm nhưng có phần căng thẳng của anh, dường như cô đã nhìn thấu được một nỗi ưu tư vô hình, một sự thiếu vắng mà anh chưa từng gọi tên.
Sự bình yên mà Yến Chi mang theo, tựa như một bức tranh tĩnh lặng giữa dòng đời hối hả, khiến anh có chút bối rối. Anh tự hỏi, liệu có phải anh đã đánh đổi quá nhiều để đạt được thành công này? Liệu có phải, có một khoảng trống nào đó trong tâm hồn anh mà chỉ có tình yêu mới có thể lấp đầy? Nhưng rồi, lý trí của một người đàn ông đã quen với việc kiểm soát mọi thứ lại trỗi dậy mạnh mẽ.
*Vẫn còn sớm... mọi thứ vẫn nằm trong kế hoạch.* Anh lặp lại câu thần chú đó trong đầu, như để trấn an chính mình. Tình yêu là một thứ xa xỉ, một "phần thưởng" chỉ nên có khi mọi thứ đã thật sự hoàn hảo. Anh vẫn còn những mục tiêu khác, những đỉnh cao khác cần phải chinh phục. Anh tin rằng, một khi đã đạt đến đỉnh cao sự nghiệp, anh sẽ có đủ thời gian và sự ổn định để tìm kiếm một tình yêu đích thực, một tình yêu trọn vẹn, không vướng bận. Anh muốn mang đến cho người mình yêu một cuộc sống không phải lo toan, một tương lai vững chắc. Và điều đó, cần thời gian để xây dựng.
Anh tháo chiếc đồng hồ đeo tay, đặt nó xuống bàn kính một cách nhẹ nhàng. Mặt kính sapphire phản chiếu ánh đèn từ thành phố, lấp lánh như một lời hứa hẹn về những thành công sắp tới. Minh Khang đứng dậy, bước đến phía cửa sổ lớn, đặt tay lên tấm kính mát lạnh. Anh nhìn ngắm thành phố một lúc lâu, ánh mắt vừa kiên định với con đường đã chọn, vừa có chút xa xăm, mơ hồ, như thể đang tìm kiếm một điều gì đó mà chính anh cũng chưa định hình được. Trong thâm tâm, một phần nhỏ của anh khao khát một cuộc sống cân bằng hơn, nơi thành công không chỉ được đong đếm bằng những con số hay vị trí, mà còn bằng sự bình yên trong tâm hồn. Nhưng anh nhanh chóng gạt bỏ những suy nghĩ đó, bởi lẽ, hiện tại, sự nghiệp vẫn là ưu tiên hàng đầu, là định nghĩa cho sự ổn định mà anh luôn theo đuổi.
***
Trong Studio Sắc Màu, không khí khác hẳn với sự tĩnh lặng có phần lạnh lẽo nơi penthouse của Minh Khang. Đây là một không gian ngập tràn ánh sáng tự nhiên, với những bức tường trắng tinh khôi, sàn gỗ sáng màu và cửa sổ lớn hướng ra một khu vườn nhỏ xanh mướt. Mùi sơn dầu, mùi giấy vẽ và mùi đất sét thoang thoảng hòa quyện, tạo nên một hương thơm đặc trưng của nghệ thuật. Trên những chiếc giá gỗ, đủ loại cọ vẽ, màu sắc rực rỡ được sắp xếp ngăn nắp. Tiếng bút vẽ sột soạt trên nền vải canvas, đôi khi là tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ, tạo nên một bầu không khí vừa tập trung vừa thư thái.
Yến Chi đang say sưa hoàn thiện một tác phẩm nghệ thuật của mình. Bức tranh mà cô đang vẽ là một bức trừu tượng, với những gam màu lạnh chủ đạo – xanh dương, xám, tím than – được nhấn nhá bằng những vệt vàng cam ấm áp. Những đường nét mạnh mẽ, dứt khoát nhưng cũng đầy mềm mại, uyển chuyển, tạo nên một không gian có chiều sâu. Chủ đề của bức tranh, dù chưa đặt tên, nhưng nó như một sự phản ánh hành trình chữa lành và sự độc lập của cô: những khoảng trống không gian giữa các mảng màu, những giao thoa tưởng chừng không thể hòa hợp, nhưng lại tạo nên một tổng thể hài hòa đến lạ. Đó chính là bức tranh 'Khoảng Cách' mà cô đang ấp ủ, một cách vô thức, từ cuộc gặp gỡ với Minh Khang tại 'Dấu Chân Mưa'. Cô cảm nhận được sự 'thiếu vắng' trong ánh mắt của Minh Khang dù anh rất thành đạt, và điều đó đã trở thành nguồn cảm hứng cho những nét vẽ của cô.
Mái tóc dài của Yến Chi được búi cao gọn gàng, vài sợi tóc con vương nhẹ trên trán. Cô mặc một chiếc áo blouse trắng rộng rãi, dính vài vết màu lấm tấm, trông thật tự nhiên và phóng khoáng. Gương mặt cô tươi tắn, đôi mắt toát lên sự thông minh và linh hoạt, hoàn toàn không còn chút ưu tư hay nỗi buồn nào của quá khứ.
Tiếng chuông cửa vang lên, kéo Yến Chi ra khỏi dòng suy tưởng. Cô mỉm cười, biết chắc đó là Mai Thư – cô bạn thân luôn nhiệt tình và là người ủng hộ lớn nhất cho con đường nghệ thuật của cô.
"Vào đi, Thư!" Yến Chi gọi vọng ra, tay vẫn không ngừng phác những nét cuối cùng cho một chi tiết nhỏ trên bức tranh.
Mai Thư bước vào, trên tay là hai ly cà phê sữa đá mát lạnh. Cô bạn xinh đẹp, năng động, với mái tóc nhuộm highlight thời thượng và trang phục sành điệu, luôn nổi bật giữa đám đông. "Chà! Họa sĩ Yến Chi của tôi hôm nay lại thăng hoa nữa rồi!" Mai Thư reo lên, giọng nói nhanh, mạnh mẽ và đầy vẻ ngưỡng mộ. Cô đặt cà phê xuống chiếc bàn gỗ nhỏ, bên cạnh đó là cuốn sổ phác thảo cũ kỹ của Yến Chi, bìa đã sờn màu thời gian nhưng vẫn mang một vẻ thân thuộc đặc biệt.
Yến Chi quay lại, nụ cười rạng rỡ nở trên môi. "Cậu đến đúng lúc lắm. Tớ vừa xong phần này."
"Tuyệt vời!" Mai Thư tiến lại gần bức tranh, ánh mắt tràn đầy sự đánh giá. "Ôi, Chi ơi! Bức này của cậu... nó có một cái gì đó rất riêng, rất sâu sắc. Nó không chỉ là màu sắc, mà là cả một câu chuyện ở trong đó. Nhìn nó tớ thấy như có cả một vũ trụ vậy."
Yến Chi mỉm cười nhẹ. "Tớ cũng cảm thấy thế. Nó như là một phần của hành trình của tớ vậy."
Mai Thư quay sang nhìn Yến Chi, ánh mắt đầy tự hào. "Cậu xem này, Chi! Nhìn cậu bây giờ xem, khác hẳn ngày xưa! Vui vẻ, tự do, tràn đầy sức sống. Cái vẻ u buồn ngày trước hoàn toàn biến mất rồi."
Yến Chi đưa tay vuốt nhẹ bìa cuốn sổ phác thảo cũ, một cử chỉ vô thức nhưng đầy ý nghĩa. "Tớ đã học được rằng hạnh phúc đến từ bên trong, không phải từ người khác. Tớ đã từng nghĩ rằng mình cần một ai đó để lấp đầy những khoảng trống. Nhưng giờ thì tớ biết, những khoảng trống đó, mình phải tự mình lấp đầy bằng chính những giá trị của bản thân, bằng những điều mình yêu thích."
"Chính xác! Tớ luôn nói mà!" Mai Thư vỗ tay. "Vậy là cậu đã hoàn toàn bình phục sau những đổ vỡ rồi đúng không? Không còn vương vấn gì nữa?"
Yến Chi nhìn thẳng vào mắt Mai Thư, đôi mắt lấp lánh niềm tin. "Không còn nữa. Tớ đã chấp nhận quá khứ, đã học cách buông bỏ những điều không thuộc về mình. Tớ đã tìm thấy phiên bản tốt nhất của chính mình, một phiên bản độc lập và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tớ sẵn sàng cho mọi thứ sắp tới, cho những trải nghiệm mới mẻ, cho bất cứ điều gì cuộc sống mang đến."
"Vậy là ổn rồi!" Mai Thư hài lòng gật đầu. "Cậu có định trưng bày bức tranh này không? Hay là có kế hoạch gì mới cho studio không?"
Yến Chi cầm cọ, tiếp tục phác họa những nét cuối cùng cho bức tranh, đôi môi vẫn nở nụ cười thanh thản. "Tớ đang nghĩ về một triển lãm nhỏ vào cuối năm. Và có thể là một vài lớp học nghệ thuật cho trẻ em vào mùa hè. Tớ muốn chia sẻ niềm vui này với mọi người."
Cô quay sang Mai Thư, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn và niềm vui. "Cảm ơn cậu, Thư, vì đã luôn ở bên tớ."
Mai Thư vòng tay ôm lấy Yến Chi. "Bạn bè mà! Chỉ cần cậu vui là tớ vui rồi. Nhớ nhé, đừng bao giờ để ai định nghĩa hạnh phúc của cậu ngoài chính bản thân cậu. Cậu là một cô gái tuyệt vời, Yến Chi ạ."
Yến Chi khẽ gật đầu, trong lòng cảm thấy vô cùng thanh thản. Cô đã đi qua một chặng đường dài, từ một cô gái yếu đuối sau đổ vỡ trở thành một người phụ nữ tự chủ, tràn đầy năng lượng sáng tạo. Bức tranh 'Khoảng Cách' đang dần thành hình trên giá vẽ không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà còn là minh chứng cho sự thấu hiểu sâu sắc của cô về những mối quan hệ không đồng điệu, về những phiên bản của con người không bao giờ trùng khớp thời điểm. Cô đã tìm thấy sự bình yên, và sự bình yên đó là của riêng cô, không phụ thuộc vào ai khác. Điều này báo hiệu rằng cô sẽ là một 'phiên bản' rất khác, khó lòng bị lung lay bởi bất cứ ai, kể cả Minh Khang, khi anh bắt đầu thay đổi quan điểm về tình yêu trong các arc sau.
***
Tối đó, Yến Chi trở về căn hộ của mình, mang theo một tâm trạng nhẹ nhõm và tràn đầy hứng khởi. Căn hộ của cô nằm trong một khu chung cư cũ mang phong cách thập niên 90, với ban công nhỏ rợp bóng cây xanh và cửa sổ lớn đón nắng. Dù không sang trọng như penthouse của Minh Khang, nhưng nơi đây lại toát lên một vẻ ấm áp, yên bình và có chút hoài niệm rất riêng. Nội thất bên trong được cô tự tay trang trí, mang hơi hướng tối giản kết hợp vintage, với nhiều chậu cây xanh nhỏ xinh và một giá sách lớn chất đầy những cuốn sách đủ thể loại. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, tiếng cười nói của hàng xóm vọng lại từ hành lang, và tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng cô bật từ chiếc loa nhỏ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị, nhưng trong không gian riêng của cô, mọi thứ đều thật dịu dàng.
Cô cởi giày, đặt chiếc túi vải canvas quen thuộc lên bàn, rồi đi thẳng vào bếp pha một tách trà thảo mộc. Mùi hương dịu nhẹ của hoa cúc và bạc hà lan tỏa khắp căn phòng, xua tan đi mọi căng thẳng còn sót lại. Yến Chi mang tách trà ra ban công nhỏ, ngồi xuống chiếc ghế mây quen thuộc. Hương hoa nhài từ giàn hoa leo trên ban công thoang thoảng bay vào, hòa cùng làn gió mát lành của buổi tối. Cô nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa trong cơ thể.
Nhìn ra ngoài, thành phố vẫn rực rỡ ánh đèn, nhưng trong cô, mọi thứ đều thật bình yên. Không còn vết tích của nỗi đau quá khứ, không còn sự vương vấn hay tiếc nuối. Cô đã vượt qua giai đoạn khó khăn nhất, đã tự mình chữa lành những vết thương lòng, và giờ đây, cô hoàn toàn tự tin vào bản thân, vào con đường mình đã chọn.
"Năm thứ nhất đã kết thúc," Yến Chi khẽ độc thoại, giọng nói nhẹ như gió thoảng. "Mình đã vượt qua. Mình đã tìm thấy mình. Sẵn sàng cho mọi điều mới mẻ."
Cô mỉm cười mãn nguyện, nụ cười thanh thoát, không chút gượng ép. Cô không còn vội vàng hay trông ngóng một tình yêu nào nữa. Cô đã hiểu rằng, hạnh phúc không phải là một đích đến mà là một hành trình, và cô đã tìm thấy hạnh phúc trong chính hành trình khám phá bản thân mình. Cô đã tìm thấy sự cân bằng, sự bình yên nội tại mà nhiều người vẫn đang kiếm tìm.
Yến Chi đứng dậy, đi đến giá sách lớn. Cô lướt ngón tay trên gáy những cuốn sách, từ tiểu thuyết kinh điển đến sách khoa học, sách triết học. Mỗi cuốn sách là một cánh cửa mở ra một thế giới mới, và cô đang say mê khám phá thế giới của riêng mình. Cô chọn một cuốn sách mới, bìa sách có hình một cánh đồng hoa hướng dương rực rỡ, biểu tượng của hy vọng và sự lạc quan.
Cô trở lại ghế, mở sách và bắt đầu đọc. Từng dòng chữ như thấm vào tâm hồn cô, nuôi dưỡng sự tò mò và khát khao hiểu biết. Ánh mắt cô lấp lánh sự hứng khởi, không phải là sự hứng khởi của tình yêu đôi lứa, mà là sự hứng khởi của một tâm hồn tự do, không ngừng học hỏi và phát triển. Cô đã sẵn sàng cho những gì tiếp theo, cho một năm thứ hai đầy hứa hẹn, cho những trải nghiệm mới mẻ, mà không cần bất kỳ sự phụ thuộc hay kỳ vọng nào từ bên ngoài. Cô đã trở thành một phiên bản độc lập và mạnh mẽ, một phiên bản mà khó lòng bất cứ ai có thể lay chuyển được khi anh ta nhận ra những điều mình đã bỏ lỡ.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.