Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 81: Bình Minh Của Sắc Màu và Áp Lực Công Việc

Năm thứ nhất đã khép lại, mang theo những nỗ lực, những thành công và cả những khoảng trống không tên của Minh Khang. Và cũng là năm chứng kiến sự trưởng thành, bình yên và độc lập của Yến Chi. Cả hai đều đã đạt được những mục tiêu cá nhân quan trọng theo cách riêng của mình, chấp nhận "sự lệch nhịp" hiện tại. Họ vẫn chưa thể đến với nhau, nhưng những hạt mầm của sự thay đổi đã được gieo, hứa hẹn một hành trình mới, với những phiên bản khác nhau của chính họ, đang chờ đợi ở phía trước, trong những năm tháng tiếp theo của cuộc đời.

***

Bình minh của năm thứ hai rạng rỡ trải dài trên những tòa nhà chọc trời của thành phố, nhưng trong văn phòng Kiến trúc Khởi Nguyên, ánh sáng mặt trời dường như bị nuốt chửng bởi thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo từ hệ thống đèn trần công suất cao. Mới bảy giờ sáng, không khí đã đặc quánh sự chuyên nghiệp và căng thẳng, trộn lẫn mùi giấy in, cà phê mới pha và thứ hương nước hoa đắt tiền đặc trưng của những người thành đạt. Tiếng gõ bàn phím dồn dập như một bản giao hưởng không lời, hòa cùng tiếng điện thoại reo vang không ngớt, tiếng máy in rì rầm và những lời trao đổi công việc dứt khoát, gấp gáp. Đây là một không gian của năng lượng, của sự bận rộn không ngừng, nơi mỗi cá nhân đều là một bánh răng nhỏ trong cỗ máy khổng lồ mang tên "thành công".

Minh Khang ngồi trước màn hình máy tính lớn, khuôn mặt góc cạnh của anh in hằn sự mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc, dán chặt vào những đường nét phức tạp của bản vẽ kiến trúc đang hiện ra. Anh đang dồn toàn bộ tâm trí vào dự án trọng điểm mới của Khởi Nguyên – một tổ hợp văn phòng và trung tâm thương mại cao cấp ở khu vực trung tâm thành phố. Những đường cong mềm mại của mặt tiền, những khối hình học sắc nét của không gian nội thất, tất cả đều phải đạt đến sự hoàn hảo tuyệt đối. Mới đầu năm, nhưng áp lực đã chồng chất lên vai anh. Anh biết, đây là cơ hội để anh khẳng định vị thế, để chứng minh rằng những nỗ lực không ngừng nghỉ của mình trong năm vừa qua không hề uổng phí. Thăng tiến, lương bổng, sự công nhận... tất cả đều là những mục tiêu rõ ràng, cụ thể mà anh đã đặt ra và đang từng bước chinh phục.

Anh lướt ngón tay qua bàn phím, điều chỉnh một chi tiết nhỏ trên bản vẽ, rồi lại nghiêng đầu nhìn tổng thể, như một họa sĩ đang xem xét bức tranh của mình. Một ngụm cà phê đen đặc được anh uống vội, vị đắng gắt nhanh chóng lan tỏa, xua đi chút dư vị ngái ngủ còn sót lại. Anh luôn tin rằng, chỉ khi mình thật sự vững vàng, thật sự ổn định, thì mới xứng đáng để nghĩ đến những điều khác trong cuộc sống. Và để đạt được sự ổn định ấy, anh phải trả giá bằng thời gian, bằng những giấc ngủ không trọn vẹn, bằng cả những khoảng lặng mà đáng lẽ ra anh nên dành cho bản thân. Anh nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay, kim giây vẫn miệt mài chạy, nhắc nhở anh về dòng chảy không ngừng của thời gian. Mỗi khoảnh khắc đều quý giá, và anh không cho phép mình lãng phí bất kỳ giây phút nào.

"Anh Khang, cà phê của anh ạ."

Tiếng nói rụt rè của Đức Anh, thực tập sinh dưới quyền, vang lên. Cậu đặt cốc cà phê nóng hổi lên bàn, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhưng cũng không giấu được chút lo lắng khi nhìn thấy sếp mình. Đức Anh là một chàng trai trẻ trung, năng động, với đôi mắt sáng rực sự nhiệt huyết và ham học hỏi. Cậu luôn coi Minh Khang là hình mẫu lý tưởng, một người đàn ông thành công, quyết đoán và luôn biết mình muốn gì.

"Cảm ơn em." Minh Khang đáp cụt lủn, ánh mắt vẫn không rời màn hình.

"Em đã kiểm tra lại các bản vẽ kết cấu theo yêu cầu của anh. Có một vài điểm nhỏ cần điều chỉnh ở khu vực sảnh chính, em đã note lại trên file shared." Đức Anh báo cáo, giọng đầy tự tin.

Minh Khang gật đầu, tay vẫn lướt chuột. "Tốt. Em đã xem xét kỹ lưỡng các yếu tố về tải trọng và lưu lượng người chưa? Đặc biệt là vào giờ cao điểm, khu vực đó sẽ chịu áp lực rất lớn." Anh quay sang Đức Anh, ánh mắt sắc như dao. "Thời gian không chờ đợi ai, Đức Anh. Dự án này cần phải hoàn thành xuất sắc trước deadline." Anh nhấn mạnh, một lần nữa liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay sáng bóng. Nó không chỉ là công cụ đo thời gian, mà còn là biểu tượng cho sự ám ảnh của anh với tốc độ và hiệu quả.

Đức Anh hơi chùn xuống trước cường độ ánh mắt của sếp. "Vâng, anh Khang. Em đã tính toán kỹ rồi. Em sẽ gửi bản chỉnh sửa cuối cùng vào chiều nay." Cậu ngập ngừng, rồi đánh bạo nói, "Nhưng anh Khang, anh đã làm việc cả đêm rồi... Anh có cần nghỉ ngơi một chút không ạ? Trông anh có vẻ hơi mệt."

Minh Khang khẽ nhíu mày, một nếp nhăn thoáng hiện giữa hai lông mày. "Anh không sao." Anh ngắt lời, giọng điềm tĩnh nhưng dứt khoát. "Cứ làm việc của em đi. Đừng để bất kỳ sự chậm trễ nào ảnh hưởng đến tiến độ chung. Chúng ta cần phải đi trước một bước, không phải chỉ đuổi kịp." Anh quay lại với màn hình, tiếp tục chìm đắm vào thế giới của những đường nét, con số và ý tưởng. Đối với anh, sự mệt mỏi thể xác chỉ là một cái giá nhỏ phải trả cho mục tiêu lớn hơn. Anh đã quen với việc bỏ qua những tín hiệu cảnh báo từ cơ thể mình, vì anh tin rằng ý chí và quyết tâm có thể vượt qua mọi giới hạn. Tuy nhiên, sâu thẳm bên trong, một cảm giác trống trải mơ hồ đôi khi vẫn len lỏi qua những thành công rực rỡ, một khoảng lặng mà anh chưa bao giờ dám đối mặt, bởi vì anh luôn bận rộn chạy theo những mục tiêu mới, những đỉnh cao mới. Thành công vật chất là lá chắn vững chắc nhất, là bằng chứng rõ ràng nhất cho con đường anh đã chọn.

***

Trong khi đó, vào buổi chiều cùng ngày, một thế giới hoàn toàn khác đang bừng nở trong một con hẻm nhỏ của khu phố cổ. Ánh nắng vàng óng ả của Sài Gòn xuyên qua những tán lá xanh rì, rọi vào không gian ấm cúng của Studio Sắc Màu. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ, tiếng cọ vẽ sột soạt trên nền vải canvas, tiếng cười nói vui vẻ hòa quyện cùng mùi sơn dầu nhẹ, mùi gỗ mới và hương hoa nhài thoang thoảng từ chậu cây nhỏ trên bệ cửa sổ. Nơi đây không có sự gấp gáp, không có áp lực của deadline hay những con số khô khan. Chỉ có sự tự do, sự sáng tạo và một bầu không khí bình yên đến lạ thường.

Yến Chi đang say sưa hoàn thiện bức tường chính của studio bằng những mảng màu tươi sáng. Cô mặc chiếc áo blouse dính đầy màu vẽ, mái tóc dài được buộc cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và đôi mắt lấp lánh sự hứng khởi. Mỗi nét cọ của cô đều chứa đựng một niềm vui, một sự tự tại mà cô đã tìm thấy sau một năm dài chữa lành và trưởng thành. Studio Sắc Màu không chỉ là một dự án kinh doanh, mà còn là hiện thân cho tâm hồn cô, nơi cô có thể tự do thể hiện bản thân, không bị ràng buộc bởi bất kỳ khuôn khổ nào. Cô cảm nhận được sự kết nối sâu sắc với từng màu sắc, từng đường nét, như thể chúng đang kể lại câu chuyện về hành trình của chính cô.

"Nhìn cậu thế này tớ mới thấy đúng là Yến Chi của ngày xưa. Rạng rỡ hẳn lên!" Kim Ngân, bạn thân của Yến Chi, bước vào, trên tay là một túi đồ ăn vặt lớn. Cô bạn với mái tóc ngắn cá tính, phong cách thời trang hiện đại, luôn mang đến một nguồn năng lượng tích cực và thẳng thắn. Kim Ngân mỉm cười rạng rỡ, ánh mắt đầy yêu thương khi nhìn thấy sự thay đổi tích cực của Yến Chi.

Yến Chi quay lại, nụ cười nở trên môi. "Kim Ngân! Cậu đến rồi à? Vào đây xem tớ hoàn thành nốt đoạn này này." Cô vừa nói vừa tiếp tục chấm cọ vào một lọ màu xanh ngọc bích. "Tớ cũng không ngờ mình có thể dồn hết tâm huyết vào đây như vậy. Cứ như tìm thấy lại chính mình ấy." Giọng cô trong trẻo, tràn đầy sức sống. Cô từng nghĩ mình sẽ không bao giờ tìm lại được niềm vui sau những đổ vỡ, nhưng giờ đây, mỗi ngày ở studio là một ngày cô được sống trọn vẹn với đam mê. Sự độc lập tài chính, sự tự chủ trong công việc đã mang đến cho cô một cảm giác an toàn và tự tin mà trước đây cô chưa từng có. Cô không còn phải trông ngóng hay kỳ vọng vào bất kỳ ai, mà tự mình kiến tạo hạnh phúc.

Kim Ngân đặt túi đồ ăn vặt xuống một chiếc bàn gỗ nhỏ, giúp Yến Chi sắp xếp lại vài chiếc khung tranh còn dang dở. "Tớ đã bảo mà. Đàn ông không phải là oxy, chúng ta vẫn sống tốt khi thiếu họ! Quan trọng là mình biết yêu bản thân và tìm thấy niềm vui trong những thứ mình thực sự muốn làm." Kim Ngân nói đùa, nhưng ánh mắt lại đầy chân thành. "Cậu xứng đáng với điều này, Chi ạ. Tớ thấy cậu bình yên hơn rất nhiều. Không còn cái vẻ u buồn, hay suy tư như trước nữa."

Yến Chi gật đầu, đồng ý với bạn mình. Cô nhớ lại những tháng ngày sau khi chia tay, những đêm dài trằn trọc, những giọt nước mắt không ngừng rơi. Nhưng tất cả đã là quá khứ. Giờ đây, cô nhìn vào những kỷ niệm ấy với sự thấu hiểu, như một phần tất yếu của hành trình trưởng thành. Cô đã học được cách biến nỗi đau thành nguồn cảm hứng, biến sự mất mát thành sức mạnh. Cô lướt mắt qua một cuốn sổ phác thảo cũ trên giá sách, bìa da đã sờn, những trang giấy ố vàng. Đó là nơi cô ghi lại những ý tưởng đầu tiên, những cảm xúc hỗn độn, và cả những suy nghĩ về "khoảng cách" trong các mối quan hệ. Có lẽ, một ngày nào đó, những ý tưởng ấy sẽ được hiện thực hóa thành một tác phẩm nghệ thuật ý nghĩa.

"Vậy là Studio Sắc Màu chính thức đi vào hoạt động rồi nha! Tớ tin cậu sẽ thành công." Kim Ngân nói, giọng đầy tin tưởng.

"Tớ cũng hy vọng vậy." Yến Chi cười, rồi lại chăm chú vào bức tường. "Dù sao thì, được làm điều mình yêu, được sống với những màu sắc này, đã là một thành công rồi." Cô cảm thấy một niềm hạnh phúc giản dị, chân thật len lỏi trong từng tế bào. Niềm hạnh phúc ấy không đến từ những mục tiêu lớn lao hay sự công nhận từ bên ngoài, mà đến từ chính sự tự do nội tại, từ khả năng tự mình tạo ra giá trị và ý nghĩa cho cuộc đời mình. Cô đã trở thành một phiên bản độc lập và mạnh mẽ, một phiên bản mà khó lòng bất cứ ai có thể lay chuyển được, kể cả Minh Khang, khi anh ta nhận ra những điều mình đã bỏ lỡ và bắt đầu thay đổi quan điểm về tình yêu trong tương lai.

***

Tối muộn, ánh đèn đô thị lấp lánh như những viên kim cương trải dài vô tận dưới chân Minh Khang. Anh đứng bên cửa sổ kính cường lực từ sàn đến trần của căn hộ penthouse, ly rượu mạnh sóng sánh trong tay. Căn hộ sang trọng, hiện đại, được thiết kế tối giản với tông màu trầm, là biểu tượng cho sự thành đạt mà anh đã dày công xây dựng. Tiếng nhạc không lời cổ điển của Chopin khẽ vang lên từ hệ thống âm thanh cao cấp, hòa cùng tiếng gió rít nhẹ qua ô cửa kính, tạo nên một không gian tĩnh lặng đến mức cô độc. Mùi gỗ quý của nội thất, mùi nước hoa nam tính hòa quyện với hương rượu vang thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí vừa xa hoa vừa lạnh lẽo.

Minh Khang về đến căn hộ sau một ngày làm việc kéo dài đến tận khuya. Anh cởi cà vạt, nới lỏng cổ áo sơ mi, sự mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt góc cạnh. Anh không còn vẻ sắc sảo, cương nghị như ban sáng. Thay vào đó là một vẻ tiều tụy, đôi mắt sâu trũng xuống vì thiếu ngủ. Anh rót một ly Scotch on the rocks, nhấp từng ngụm, vị cay nồng xộc lên mũi, nhưng không thể xua đi cái cảm giác trống rỗng đang dần len lỏi trong tâm hồn. Anh đã đạt được gần như tất cả những gì anh đặt ra: một vị trí vững chắc trong công ty, một mức lương đáng mơ ước, một căn hộ xa hoa. Nhưng đôi khi, trong những khoảnh khắc tĩnh lặng như thế này, anh tự hỏi, rốt cuộc thì mình đang chạy theo điều gì? Liệu tất cả những thành công vật chất này có thể lấp đầy khoảng trống bên trong anh không?

Anh đưa tay xoa nhẹ thái dương, cảm giác nhức mỏi lan tỏa. Chiếc đồng hồ đeo tay lại lọt vào tầm mắt, kim giờ đã chỉ gần mười hai giờ đêm. Anh đã dành cả một năm trời để làm việc cật lực, để biến mình thành một cỗ máy không ngừng nghỉ. Và giờ đây, khi đã đạt được những mục tiêu ban đầu, anh lại cảm thấy hụt hẫng, như một vận động viên vừa cán đích mà không có khán giả. Anh nhớ lại lời nói của Yến Chi trong lần gặp đầu tiên, về sự thiếu vắng của "sự thư thái" trong anh. Lúc đó anh chỉ cười khẩy, cho rằng cô quá mơ mộng. Nhưng giờ đây, anh lại thấy lời nói ấy như một lời tiên tri.

Chuông điện thoại chợt reo, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Là Hoàng Nam, người bạn thân duy nhất luôn quan tâm và lo lắng cho anh.

"Cậu vẫn làm việc như điên à?" Giọng Hoàng Nam vang lên từ đầu dây bên kia, đầy vẻ sốt ruột. "Năm mới rồi, ít ra cũng nên nghỉ ngơi một chút chứ. Tớ thấy cậu cứ như cái bóng, nhìn là biết lại thức đêm rồi."

Minh Khang khẽ cười nhạt, dựa lưng vào khung cửa kính lạnh lẽo. "Đã quen rồi. Công việc không chờ đợi mình." Anh nhìn ra xa xăm, nơi những ánh đèn vẫn nhấp nháy không ngừng. "Vả lại... cũng chưa đến lúc để nghỉ ngơi." Chưa đến lúc để nghỉ ngơi, hay chưa đến lúc để đối mặt với những gì đang thiếu vắng? Anh tự hỏi, nhưng không có câu trả lời. Anh vẫn bám víu vào cái lý lẽ "phải ổn định" để biện minh cho sự lựa chọn của mình.

Hoàng Nam thở dài. "Cậu cứ như thế này mãi, sẽ kiệt sức mất. Tớ thấy cậu đang đánh đổi quá nhiều, Khang à. Công việc quan trọng, nhưng cuộc sống còn nhiều thứ khác nữa."

"Chưa đâu. Còn nhiều thứ phải làm." Minh Khang đáp cụt lủn, giọng mệt mỏi nhưng cố giữ bình tĩnh, không muốn để lộ sự kiệt sức của mình cho bạn thân. Anh vẫn tin rằng, chỉ cần cố gắng thêm nữa, chỉ cần đạt được thêm một vài cột mốc nữa, thì mọi thứ sẽ ổn. Sẽ có lúc anh tìm thấy sự cân bằng, có lúc anh có thể dành thời gian cho những điều mà Hoàng Nam đang nhắc đến. Nhưng cái "lúc" ấy, dường như cứ mãi lùi xa, như một đường chân trời mà anh không thể nào chạm tới. Anh nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay một lần nữa, như thể nó có thể cho anh biết bao nhiêu thời gian nữa cho đến khi "lúc" đó đến. Anh không biết rằng, chính cái sự ám ảnh về thời gian này lại là rào cản vô hình giữa anh và Yến Chi, một sự lệch pha định mệnh.

***

Trong khi Minh Khang chìm trong sự tĩnh lặng cô độc của căn penthouse, Yến Chi lại tìm thấy sự ấm áp và bình yên trong căn hộ của mình. Sau khi rời studio, cô về nhà, thay quần áo thoải mái, rồi ngồi trên chiếc sofa êm ái, tay cầm cuốn sổ phác thảo cũ, nhâm nhi tách trà thảo mộc nóng hổi. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn tỏa ra, làm không gian thêm phần ấm cúng. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ chiếc radio cũ kỹ len lỏi trong không khí, hòa cùng tiếng xe cộ vọng lên từ xa và hương hoa nhài thoang thoảng bay vào từ ban công nhỏ.

Cô lật giở từng trang sổ phác thảo, vuốt ve bìa da đã sờn, mỉm cười nhẹ nhõm. Mỗi nét vẽ, mỗi dòng ghi chú trong cuốn sổ này đều là một phần của hành trình cô đã đi qua, từ những ngày tháng đầy bão tố đến sự bình yên hiện tại. Cô không còn vội vàng tìm kiếm điều gì, chỉ muốn tận hưởng từng khoảnh khắc được sống với đam mê và bản thân mình. Niềm vui của cô giờ đây không phụ thuộc vào bất kỳ yếu tố bên ngoài nào, mà đến từ chính sự tự chủ, từ khả năng tự mình tạo dựng cuộc sống mà cô mơ ước.

"Thật tốt khi được làm chủ cuộc đời mình. Không áp lực, không vội vàng. Cứ thế này là đủ." Yến Chi khẽ độc thoại, giọng nói thủ thỉ như nói với chính mình. Cô đặt bút vẽ vài nét nguệch ngoạc lên một trang giấy trắng, phác họa một ý tưởng mới vừa chợt nảy ra trong đầu. Ánh mắt cô tràn đầy sự hài lòng, không phải là sự hài lòng của một người đã đạt được đỉnh cao, mà là sự hài lòng của một người đã tìm thấy đúng con đường của mình. Cô hiểu rằng, sự bình yên thực sự không nằm ở việc sở hữu bao nhiêu thứ, mà nằm ở việc mình cảm thấy đủ với những gì đang có.

Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận hương trà thơm dịu và hương hoa nhài thanh khiết. Cô đã không còn cảm thấy cô đơn. Xung quanh cô là những cuốn sách, những bức tranh, những chậu cây xanh mướt – tất cả đều là những người bạn tri kỷ, cùng cô chia sẻ những khoảnh khắc tĩnh lặng. Cô đã học được cách yêu bản thân, trân trọng những gì mình đang có, và không còn trông đợi bất kỳ điều gì từ người khác. Cô đã tìm thấy một "phiên bản" Yến Chi mạnh mẽ, độc lập và tự tin, một phiên bản mà cô luôn khao khát.

"Sắc Màu... chính là sắc màu của mình." Cô khẽ thì thầm, nở một nụ cười rạng rỡ. Đó là lời khẳng định cho sự lựa chọn của cô, cho con đường cô đã đi, và cho chính bản thân cô. Cô đã sẵn sàng cho một năm mới đầy hứa hẹn, cho những trải nghiệm mới mẻ, mà không cần bất kỳ sự phụ thuộc hay kỳ vọng nào từ bên ngoài. Minh Khang vẫn đang chạy đua với thời gian, với những mục tiêu vật chất. Còn cô, cô đã học được cách sống chậm lại, để lắng nghe chính mình, để tận hưởng từng khoảnh khắc trôi qua. Hai con người, hai phiên bản, hai con đường, nhưng cả hai đều đang tìm kiếm hạnh phúc theo cách riêng của mình, trong một thế giới mà thời điểm luôn là một thử thách nghiệt ngã nhất.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free