Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 82: Áp Lực Dưới Ánh Đèn Thành Phố và Hơi Thở Của Sắc Màu
Cái "lúc" ấy, dường như cứ mãi lùi xa, như một đường chân trời mà anh không thể nào chạm tới. Anh nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay một lần nữa, như thể nó có thể cho anh biết bao nhiêu thời gian nữa cho đến khi "lúc" đó đến. Anh không biết rằng, chính cái sự ám ảnh về thời gian này lại là rào cản vô hình giữa anh và Yến Chi, một sự lệch pha định mệnh.
***
Trong khi Minh Khang chìm trong sự tĩnh lặng cô độc của căn penthouse, Yến Chi lại tìm thấy sự ấm áp và bình yên trong căn hộ của mình. Sau khi rời studio, cô về nhà, thay quần áo thoải mái, rồi ngồi trên chiếc sofa êm ái, tay cầm cuốn sổ phác thảo cũ, nhâm nhi tách trà thảo mộc nóng hổi. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn tỏa ra, làm không gian thêm phần ấm cúng. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ chiếc radio cũ kỹ len lỏi trong không khí, hòa cùng tiếng xe cộ vọng lên từ xa và hương hoa nhài thoang thoảng bay vào từ ban công nhỏ.
Cô lật giở từng trang sổ phác thảo, vuốt ve bìa da đã sờn, mỉm cười nhẹ nhõm. Mỗi nét vẽ, mỗi dòng ghi chú trong cuốn sổ này đều là một phần của hành trình cô đã đi qua, từ những ngày tháng đầy bão tố đến sự bình yên hiện tại. Cô không còn vội vàng tìm kiếm điều gì, chỉ muốn tận hưởng từng khoảnh khắc được sống với đam mê và bản thân mình. Niềm vui của cô giờ đây không phụ thuộc vào bất kỳ yếu tố bên ngoài nào, mà đến từ chính sự tự chủ, từ khả năng tự mình tạo dựng cuộc sống mà cô mơ ước.
"Thật tốt khi được làm chủ cuộc đời mình. Không áp lực, không vội vàng. Cứ thế này là đủ." Yến Chi khẽ độc thoại, giọng nói thủ thỉ như nói với chính mình. Cô đặt bút vẽ vài nét nguệch ngoạc lên một trang giấy trắng, phác họa một ý tưởng mới vừa chợt nảy ra trong đầu. Ánh mắt cô tràn đầy sự hài lòng, không phải là sự hài lòng của một người đã đạt được đỉnh cao, mà là sự hài lòng của một người đã tìm thấy đúng con đường của mình. Cô hiểu rằng, sự bình yên thực sự không nằm ở việc sở hữu bao nhiêu thứ, mà nằm ở việc mình cảm thấy đủ với những gì đang có.
Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận hương trà thơm dịu và hương hoa nhài thanh khiết. Cô đã không còn cảm thấy cô đơn. Xung quanh cô là những cuốn sách, những bức tranh, những chậu cây xanh mướt – tất cả đều là những người bạn tri kỷ, cùng cô chia sẻ những khoảnh khắc tĩnh lặng. Cô đã học được cách yêu bản thân, trân trọng những gì mình đang có, và không còn trông đợi bất kỳ điều gì từ người khác. Cô đã tìm thấy một "phiên bản" Yến Chi mạnh mẽ, độc lập và tự tin, một phiên bản mà cô luôn khao khát.
"Sắc Màu... chính là sắc màu của mình." Cô khẽ thì thầm, nở một nụ cười rạng rỡ. Đó là lời khẳng định cho sự lựa chọn của cô, cho con đường cô đã đi, và cho chính bản thân cô. Cô đã sẵn sàng cho một năm mới đầy hứa hẹn, cho những trải nghiệm mới mẻ, mà không cần bất kỳ sự phụ thuộc hay kỳ vọng nào từ bên ngoài. Minh Khang vẫn đang chạy đua với thời gian, với những mục tiêu vật chất. Còn cô, cô đã học được cách sống chậm lại, để lắng nghe chính mình, để tận hưởng từng khoảnh khắc trôi qua. Hai con người, hai phiên bản, hai con đường, nhưng cả hai đều đang tìm kiếm hạnh phúc theo cách riêng của mình, trong một thế giới mà thời điểm luôn là một thử thách nghiệt ngã nhất.
***
Tựa như một cỗ máy không ngừng nghỉ, văn phòng Kiến trúc Khởi Nguyên vào buổi sáng muộn luôn vận hành với công suất tối đa. Tòa nhà kính hiện đại vươn cao giữa lòng thành phố, phản chiếu ánh nắng vàng nhạt của một ngày làm việc bình thường. Bên trong, không khí tràn ngập sự bận rộn, chuyên nghiệp nhưng cũng ngập tràn áp lực. Tiếng gõ bàn phím nhịp nhàng như mưa rơi, tiếng điện thoại reo vang liên hồi, xen lẫn những lời trao đổi công việc dứt khoát và tiếng máy in hoạt động không ngừng. Đôi khi, một bản nhạc không lời nhẹ nhàng, tinh tế vang lên từ khu vực làm việc chung, cố gắng xoa dịu đôi chút sự căng thẳng đang luẩn quẩn trong không khí. Mùi giấy in mới, mùi cà phê rang xay đậm đặc và thoang thoảng mùi nước hoa cao cấp, hòa quyện với chút hương vật liệu xây dựng mới từ những mẫu thiết kế đang trưng bày, tạo nên một bản giao hưởng mùi hương đặc trưng của môi trường công sở hiện đại. Ánh sáng đèn trắng mạnh mẽ từ hệ thống chiếu sáng, cùng với luồng điều hòa mát lạnh, càng khiến mọi người tập trung cao độ, nhưng đồng thời cũng góp phần bào mòn năng lượng.
Minh Khang ngồi trước màn hình máy tính lớn, khuôn mặt góc cạnh hơi gầy guộc vì những đêm dài thức trắng, đôi mắt sâu ẩn chứa sự suy tư và mệt mỏi cố hữu. Hàng tá bản vẽ kỹ thuật phức tạp, những biểu đồ số liệu khô khan phủ kín bàn làm việc rộng rãi của anh. Anh vừa dứt điểm xong một hạng mục cực kỳ quan trọng của dự án khu đô thị sinh thái Vĩnh An, một thành công ban đầu đáng kể, nhưng niềm vui ấy quá ngắn ngủi. Bởi lẽ, không có lấy một giây phút nghỉ ngơi, dự án tiếp theo đã chờ sẵn, với những yêu cầu còn khắt khe hơn. Anh lướt ngón tay trên chuột, phóng to một chi tiết trên bản vẽ, đôi mày khẽ nhíu lại. Dù đã đạt được những bước tiến lớn trong sự nghiệp, cảm giác về đích vẫn còn quá xa vời, như thể mỗi khi anh chinh phục được một đỉnh núi, lại có một đỉnh núi cao hơn hiện ra trước mắt.
Đức Anh, thực tập sinh trẻ tuổi với đôi mắt sáng đầy nhiệt huyết, đứng bên cạnh, chăm chú ghi chép từng lời dặn dò của Minh Khang vào cuốn sổ tay. Cậu thanh niên trẻ trung, năng động này luôn toát ra vẻ ngưỡng mộ sếp mình. Áo sơ mi được là phẳng phiu, quần tây chỉnh tề, Đức Anh dường như là phiên bản trẻ hơn, ít mệt mỏi hơn của chính Minh Khang vài năm về trước, cũng đầy tham vọng và sẵn sàng dấn thân.
"Tiến độ này phải đẩy nhanh hơn nữa, Đức Anh," Minh Khang nói, giọng anh trầm ổn nhưng chứa đựng sự dứt khoát không thể lay chuyển. Anh không ngước lên khỏi màn hình, ánh mắt vẫn dán chặt vào những đường nét phức tạp trên bản vẽ. "Khách hàng không đợi chúng ta."
Đức Anh ngẩng đầu lên, nét lo lắng thoáng qua trên khuôn mặt trẻ. "Vâng, em hiểu ạ. Nhưng sếp Khang, anh đã làm việc liên tục hơn 12 tiếng rồi..." Giọng cậu thực tập sinh đầy vẻ quan tâm, một sự quan tâm mà Minh Khang hiếm khi nhận được trong môi trường cạnh tranh khốc liệt này. Cậu đã thấy sếp Khang làm việc không ngừng nghỉ, luôn là người đến sớm nhất và về trễ nhất, một người sếp mẫu mực nhưng cũng khiến người khác phải lo lắng cho sức khỏe của anh.
Minh Khang khẽ lắc đầu, một động tác nhỏ nhưng chứa đựng sự kiên định sắt đá. Anh ngước mắt nhìn chiếc đồng hồ đeo tay quen thuộc, một vật bất ly thân đã chứng kiến bao đêm dài anh miệt mài. "Thời gian là vàng bạc. Chúng ta không có đủ." Anh khẽ thở dài, không phải vì mệt mỏi mà là vì ý thức sâu sắc về gánh nặng thời gian đang đè nặng lên vai. "Cà phê nữa đi." Anh ra hiệu về phía máy pha cà phê ở góc văn phòng, một lời nhắc nhở rằng cuộc chạy đua vẫn chưa kết thúc.
Đức Anh lẳng lặng đi pha cà phê, để lại Minh Khang một mình giữa biển bản vẽ và con số. Minh Khang kiểm tra đồng hồ một lần nữa, đôi mắt mệt mỏi lướt qua con số hiển thị. Anh vẫn tiếp tục cắm cúi vào công việc, như một con thiêu thân lao vào ánh sáng, bất chấp sự kiệt sức đang dần xâm chiếm. Anh nhận ra mình đang thành công, những mục tiêu anh đặt ra từng chút một đang được chinh phục. Vị trí của anh trong công ty ngày càng vững chắc, sự kính trọng từ đồng nghiệp và cấp dưới ngày càng tăng lên. Nhưng đồng thời, anh cũng đang bị công việc cuốn đi, cuốn vào một vòng xoáy không lối thoát. Cảm giác cô độc len lỏi trong trái tim anh, một sự trống rỗng lạ lùng giữa đỉnh cao của sự nghiệp. Cái giá của thành công, liệu có phải là sự đánh đổi những khoảnh khắc bình yên, những mối quan hệ thân tình, và cả chính sức khỏe của bản thân? Anh tự hỏi, nhưng câu hỏi ấy nhanh chóng bị gạt sang một bên bởi deadline đang đến gần. Anh vẫn bám víu vào niềm tin rằng, chỉ cần cố gắng thêm nữa, chỉ cần đạt được một vài cột mốc nữa, thì mọi thứ sẽ ổn. Sẽ có lúc anh tìm thấy sự cân bằng, có lúc anh có thể dành thời gian cho những điều mà Hoàng Nam thường nhắc đến. Nhưng cái "lúc" ấy, dường như cứ mãi lùi xa, như một đường chân trời mà anh không thể nào chạm tới. Anh không biết rằng, chính cái sự ám ảnh về thời gian này lại là rào cản vô hình giữa anh và những điều anh khao khát, một sự lệch pha định mệnh không chỉ với một người con gái, mà còn với chính cuộc sống của anh.
***
Trong khi Minh Khang đang chạy đua với thời gian trong thế giới của những con số và bản vẽ, Yến Chi lại tìm thấy nhịp điệu riêng của mình trong không gian ấm cúng của quán cà phê 'Dấu Chân Mưa'. Quán được cải tạo từ một căn nhà ống cổ kính, giữ lại nét kiến trúc Pháp thuộc đã phai mờ theo năm tháng. Nội thất chủ yếu bằng gỗ sẫm màu, được đánh bóng kỹ lưỡng, mang lại cảm giác hoài niệm và thân thuộc. Những chiếc đèn vàng dịu nhẹ tỏa ra ánh sáng ấm áp, làm nổi bật những bức tranh cũ kỹ treo trên tường, những kệ sách đầy ắp tri thức và những vật dụng trang trí vintage được sắp xếp một cách tinh tế. Một khu vườn nhỏ xanh mướt phía sau nhà, nơi những giọt mưa vẫn còn đọng trên lá cây, hay một ban công nhỏ nhìn ra con hẻm yên tĩnh, thỉnh thoảng lại vọng vào tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và những lời trò chuyện thì thầm, không quá ồn ào nhưng đủ để tạo nên một bầu không khí sống động. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, và thoang thoảng hương hoa nhài thanh khiết từ khu vườn nhỏ, tạo nên một không gian lôi cuốn mọi giác quan.
Yến Chi, với dáng người thanh thoát và khuôn mặt tươi tắn, mái tóc dài buông xõa tự nhiên, đang ngồi đối diện với Kim Ngân ở một góc nhỏ cạnh cửa sổ. Ánh nắng chiều dịu dàng len lỏi qua ô cửa kính, chiếu rọi lên những bản vẽ phác thảo sơ bộ đang trải trên bàn. Đó là những nét vẽ đầu tiên, những hình dung ban đầu về một căn nhà nhỏ, nơi mà Yến Chi đang ấp ủ biến thành Studio Sắc Màu của riêng mình. Cô mặc một chiếc váy linen màu be nhạt, thoải mái nhưng vẫn toát lên vẻ thanh lịch và đầy chất nghệ sĩ. Đôi mắt cô toát lên sự thông minh và linh hoạt, giờ đây lấp lánh niềm vui và sự hăng say.
Kim Ngân, với mái tóc ngắn cá tính và phong cách thời trang hiện đại, phóng khoáng, đôi mắt đầy năng lượng, mỉm cười nhìn bạn. "Chỗ này đúng là dành cho cậu, Chi. Vừa đủ nhỏ để ấm cúng, lại có ánh sáng tự nhiên lý tưởng." Giọng Kim Ngân đầy vẻ ủng hộ và nhiệt tình. Cô luôn là người bạn đồng hành tin cậy, luôn sẵn lòng chia sẻ những ý tưởng điên rồ nhất của Yến Chi. "Tớ nghĩ với gu thẩm mỹ của cậu, nơi này sẽ trở thành một chốn thần tiên cho những người yêu nghệ thuật."
Yến Chi mỉm cười rạng rỡ, ánh mắt cô lướt qua từng nét vẽ trên sổ phác thảo cũ kỹ đã theo cô qua bao thăng trầm. Từng trang giấy đã sờn màu, từng nét chì đã phai nhạt, nhưng mỗi đường nét đều chứa đựng một phần tâm hồn và hành trình của cô. "Đúng vậy, Ngân," cô đáp, giọng nói trong trẻo, tràn đầy sức sống. "Tớ có thể hình dung ra 'Sắc Màu' ở đây rồi. Một nơi mọi người có thể tìm thấy niềm vui trong nghệ thuật và cả sự bình yên." Cô khẽ vuốt ve bìa da đã sờn của cuốn sổ, nơi lưu giữ những ước mơ thuở ban đầu, những ý tưởng vẫn còn thô sơ nhưng đầy tiềm năng. Cuốn sổ không chỉ là nơi ghi chép, mà còn là người bạn chứng kiến sự trưởng thành của cô, từ một cô gái vừa trải qua đổ vỡ đến một người phụ nữ độc lập và tự chủ.
"Sắc Màu sẽ không chỉ là một studio, mà là một không gian để mọi người có thể thư giãn, kết nối lại với bản thân thông qua nghệ thuật," Yến Chi tiếp tục, đôi mắt cô lấp lánh khi nói về dự định. "Tớ muốn có những buổi workshop nhỏ, những buổi triển lãm ấm cúng, nơi mọi người có thể tự do sáng tạo mà không bị phán xét." Cô chỉ vào một góc nhỏ trên bản vẽ, nơi cô phác họa một chiếc cửa sổ lớn nhìn ra khu vườn, và một chiếc ghế bành đọc sách. "Và cả một góc nhỏ để đọc sách, nhâm nhi trà và nghe nhạc nữa."
Kim Ngân gật đầu tán thành, đôi mắt rạng rỡ nhìn bạn. "Nghe thật tuyệt vời! Và tớ nghĩ, với khả năng của cậu, chắc chắn nó sẽ thành công rực rỡ." Cô nhìn vào những bản vẽ, rồi lại nhìn Yến Chi, cảm nhận được sự bình yên và niềm đam mê mãnh liệt đang tỏa ra từ cô. "Cậu đã lên kế hoạch chi tiết chưa? Từ việc sửa chữa, trang trí, đến các lớp học ban đầu?"
"Tớ đã có một vài ý tưởng rồi," Yến Chi đáp, chỉ vào một trang khác trong sổ, nơi những con số và danh sách công việc được ghi chú cẩn thận. "Giờ thì đến phần khó nhất: biến nó thành hiện thực. Tìm kiếm nhà cung cấp vật liệu, thợ sửa chữa, lên danh sách các hoạt động ban đầu..." Cô cười nhẹ, một nụ cười không hề mang chút áp lực nào, mà ngược lại, tràn đầy sự mong chờ. "Nhưng tớ rất mong chờ! Mỗi bước đi đều là một thử thách thú vị. Tớ muốn tự tay làm mọi thứ, từ việc chọn màu sơn cho đến sắp xếp từng chậu cây."
Kim Ngân vui vẻ gật đầu, cùng cô bàn bạc thêm về các ý tưởng. Hai cô gái say sưa nói chuyện, tiếng cười giòn tan hòa vào tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng. Yến Chi cảm thấy một niềm hạnh phúc giản dị, chân thực. Niềm vui của cô giờ đây không phụ thuộc vào bất kỳ ai, bất kỳ mối quan hệ nào, mà đến từ chính sự tự chủ, từ khả năng tự mình tạo dựng cuộc sống mà cô mơ ước. Cô đã học được cách yêu bản thân, trân trọng những gì mình đang có, và không còn trông đợi bất kỳ điều gì từ người khác. Cô đã tìm thấy một "phiên bản" Yến Chi mạnh mẽ, độc lập và tự tin, một phiên bản mà cô luôn khao khát, nơi cô là người kiến tạo nên mọi sắc màu trong cuộc đời mình. Cô hiểu rằng, sự bình yên thực sự không nằm ở việc sở hữu bao nhiêu thứ, mà nằm ở việc mình cảm thấy đủ với những gì đang có, và được sống trọn vẹn với đam mê của mình. Studio Sắc Màu không chỉ là một dự án kinh doanh, mà còn là hiện thân cho hành trình chữa lành và tìm lại chính mình của cô.
***
Đêm buông xuống, thành phố lên đèn, biến những tòa nhà bê tông xám xịt thành một bức tranh lấp lánh và huyền ảo. Trong căn hộ penthouse sang trọng, hiện đại và tối giản, Minh Khang đứng bên cửa sổ lớn từ sàn đến trần, nhìn xuống biển ánh sáng rực rỡ dưới chân. Không gian rộng lớn, với nội thất nhập khẩu đắt tiền và tông màu trầm chủ đạo, lẽ ra phải mang lại cảm giác vương giả và bình yên, nhưng đối với anh, nó lại tĩnh lặng đến mức cô độc. Tiếng nhạc không lời cổ điển vang lên nhè nhẹ từ hệ thống âm thanh hiện đại, những nốt nhạc du dương cố gắng lấp đầy khoảng không rộng lớn, nhưng dường như chỉ càng làm nổi bật sự trống trải bên trong anh. Thỉnh thoảng, tiếng gió rít qua ô cửa kính cao vút, hoặc tiếng nước chảy đều đều từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng, là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng tuyệt đối. Mùi hương gỗ quý thoang thoảng, quyện với mùi nước hoa nam tính đặc trưng của anh, và đôi khi là mùi rượu vang còn vương lại trong ly thủy tinh, tất cả đều không thể xua đi cái cảm giác trống rỗng đang gặm nhấm.
Một ngày làm việc dài dằng dặc cuối cùng cũng kết thúc, nhưng sự mệt mỏi thể xác và tinh thần vẫn còn nguyên, nặng trĩu. Minh Khang cởi lỏng cà vạt, thả nó xuống chiếc ghế bành da cạnh cửa sổ. Anh đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp tim đập đều nhưng nặng nề, như một lời nhắc nhở về áp lực không ngừng. Anh đã đạt được nhiều thứ, rất nhiều thứ. Các dự án lớn liên tiếp thành công, danh tiếng của anh và Khởi Nguyên ngày càng vươn xa. Nhưng giữa không gian xa hoa này, anh cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng. Sự trống rỗng lạ lùng mà anh đã cảm nhận từ buổi sáng giờ đây càng trở nên rõ rệt hơn, như một vực thẳm sâu hun hút bên trong anh. Anh nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay, thời gian vẫn trôi không ngừng, và anh đang chạy đua với nó, nhưng liệu anh đang chạy đến đâu, để làm gì? Câu hỏi ấy lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, không có lời đáp.
Đúng lúc đó, điện thoại trong túi quần rung lên. Minh Khang chậm rãi rút điện thoại ra, màn hình hiển thị tên Hoàng Nam. Anh khẽ thở dài, cảm thấy chút nhẹ nhõm vì có người nhớ đến mình, nhưng cũng chút mệt mỏi vì không muốn chia sẻ gánh nặng.
"Alo, Nam à?" Giọng anh khàn đi một chút vì mệt mỏi.
Đầu dây bên kia, giọng Hoàng Nam trầm ổn và đầy lo lắng vang lên. "Cậu vẫn còn ở công ty à? Tớ gọi thấy cậu không nghe máy. Giọng cậu nghe mệt mỏi quá, Khang."
Minh Khang nhìn ra thành phố, ánh đèn rực rỡ như những viên kim cương trải dài vô tận. "Vừa về thôi. Loay hoay một chút. Chuyện công việc... không sao đâu." Anh cố gắng trấn an bạn, nhưng chính anh cũng biết giọng mình không thể che giấu được sự kiệt sức. Anh không muốn Hoàng Nam phải lo lắng, cũng không muốn thể hiện sự yếu đuối của mình.
Hoàng Nam im lặng một lúc, dường như đang lắng nghe hơi thở mệt mỏi của bạn mình. "Cứ thế này thì cậu sẽ kiệt sức mất. Tớ đã nói rồi, công việc là quan trọng, nhưng cuộc sống còn nhiều thứ khác nữa. Đôi khi, thành công cũng có cái giá của nó đấy." Giọng Hoàng Nam nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, như một lời cảnh báo đã được nhắc đi nhắc lại nhiều lần. Anh đã nhận thấy sự thay đổi trong tâm trạng của Minh Khang, sự mệt mỏi và cô độc ngày càng rõ rệt, dù anh vẫn đang trên đỉnh cao sự nghiệp.
Minh Khang nhìn ra xa xăm, nơi những ánh đèn vẫn nhấp nháy không ngừng, như những ngôi sao nhỏ bé trong màn đêm vô tận. "Tớ biết..." Anh khẽ đáp, giọng nói gần như thì thầm, lạc giữa không gian rộng lớn. Anh biết chứ. Anh luôn biết. Nhưng cái "biết" đó dường như chỉ là một lý thuyết xa vời, khi thực tế anh vẫn đang bị cuốn vào vòng xoáy của công việc, của những mục tiêu không ngừng nghỉ. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc, không chỉ từ công việc, mà còn từ chính cuộc chạy đua không hồi kết với thời gian và những kỳ vọng do chính mình đặt ra. Anh vẫn tin rằng, chỉ cần cố gắng thêm nữa, chỉ cần đạt được thêm một vài cột mốc nữa, thì mọi thứ sẽ ổn. Sẽ có lúc anh tìm thấy sự cân bằng, có lúc anh có thể dành thời gian cho những điều mà Hoàng Nam đang nhắc đến. Nhưng cái "lúc" ấy, dường như cứ mãi lùi xa, như một đường chân trời mà anh không thể nào chạm tới. Minh Khang cúp máy, đặt điện thoại xuống bàn. Anh lại nhìn vào chiếc đồng hồ trên cổ tay, thời gian vẫn không ngừng trôi. Anh đang chạy đua với nó, nhưng anh đang chạy đến đâu? Và liệu cái đích anh đang hướng tới có thực sự mang lại hạnh phúc như anh vẫn tưởng? Sự mệt mỏi và cô độc của Minh Khang ngày càng rõ rệt, báo hiệu rằng anh sẽ sớm nhận ra thành công vật chất không phải là tất cả và bắt đầu tìm kiếm ý nghĩa khác. Anh đứng đó, một mình giữa căn penthouse rực rỡ ánh đèn, nhưng trái tim lại nặng trĩu một nỗi cô đơn vô định.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.