Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 83: Guồng Quay Bất Tận và Khai Trương Sắc Màu

Ánh đèn thành phố vẫn rực rỡ đến vô tận, nhưng trong căn penthouse cao vút, sự cô độc của Minh Khang càng trở nên rõ nét hơn bao giờ hết. Anh đặt điện thoại xuống bàn kính, tiếng “tách” khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Lời nói của Hoàng Nam, dù nhẹ nhàng, vẫn cứ đeo bám anh như một lời nhắc nhở không ngừng về cái giá của sự thành công mà anh đang theo đuổi. Cái giá đó, anh biết, là thời gian, là sức khỏe, và có lẽ, là cả một phần tâm hồn đang dần khô héo.

Anh đứng dậy, bước ra ban công. Làn gió đêm Sài Gòn mang theo hơi ẩm và mùi khói xe thoảng qua, làm lay động vạt áo sơ mi đã nhăn nhúm. Đôi mắt anh, vốn đã hằn sâu quầng thâm, lại càng thêm mệt mỏi khi nhìn ngắm những tòa nhà chọc trời lấp lánh ánh đèn, những con đường vẫn còn tấp nập dù đã quá nửa đêm. Anh là một phần của guồng quay ấy, một bánh răng không ngừng vận động, nhưng cảm giác mình là chủ nhân của nó hay chỉ là một nô lệ, đôi khi thật khó phân định. Minh Khang day thái dương, cảm nhận cơn đau nhói đang âm ỉ. Anh nhớ lại những cuộc họp căng thẳng kéo dài đến tận khuya, những bản thiết kế phải chỉnh sửa đi chỉnh sửa lại hàng chục lần, những cuộc điện thoại đàm phán tưởng chừng như không có hồi kết. Anh đã từng nghĩ, sự ổn định, sự thành công về vật chất, sẽ mang lại cho anh một cảm giác an toàn tuyệt đối, một bến đỗ vững chắc để từ đó anh có thể mở lòng đón nhận những điều khác. Nhưng giờ đây, anh lại thấy mình đang ở giữa biển khơi, không có la bàn, không có điểm tựa, chỉ có những con sóng lớn của công việc không ngừng xô đẩy.

Anh quay vào trong, bước đến tủ rượu, rót cho mình một ly whisky. Hương gỗ sồi và khói nhẹ nhàng lan tỏa, nhưng không đủ để xua đi vị đắng trong cổ họng anh. Anh nhấp một ngụm nhỏ, chất lỏng ấm nóng chảy xuống, mang theo chút cảm giác thư giãn nhất thời. Nhưng rồi, sự trống rỗng lại ùa về, lấp đầy mọi ngóc ngách trong tâm trí anh. Chiếc đồng hồ trên cổ tay anh vẫn tích tắc, một lời nhắc nhở không ngừng về thời gian đang trôi đi. Anh đã dành cả tuổi trẻ, cả những năm tháng đẹp nhất để chạy đua với thời gian, để chinh phục những cột mốc mà anh tin là quan trọng. Nhưng liệu những cột mốc đó có thực sự mang lại hạnh phúc? Hay chỉ là những ảo ảnh, những cái đích cứ mãi lùi xa mỗi khi anh cố gắng chạm tới? Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo bao nhiêu trăn trở và hoài nghi. Anh gục đầu vào ghế sofa da, nhắm mắt lại. Trong bóng tối, những hình ảnh của công việc vẫn hiện lên rõ mồn một: những con số, những bản vẽ phức tạp, những gương mặt của đồng nghiệp và đối tác. Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một mớ hỗn độn trong tâm trí anh. "Một chút nữa thôi," anh tự nhủ, giọng nói gần như thì thầm trong căn phòng rộng lớn, "một chút nữa là ổn định. Chỉ cần thêm một chút nữa..." Nhưng anh không biết, cái "một chút nữa" đó là bao lâu, và liệu anh có còn đủ sức để chờ đợi đến khi đó hay không. Anh cảm thấy như mình đang mất dần đi chính bản thân mình, hòa tan vào guồng quay không ngừng nghỉ của công việc, của những kỳ vọng và áp lực. Sự mệt mỏi và cô độc của Minh Khang ngày càng rõ rệt, báo hiệu rằng anh sẽ sớm nhận ra thành công vật chất không phải là tất cả và bắt đầu tìm kiếm ý nghĩa khác trong cuộc sống. Hoàng Nam đã đúng, công việc là quan trọng, nhưng cuộc sống còn nhiều thứ khác nữa. Nhưng khi nào anh mới có thể dừng lại, để nhìn ngắm những "thứ khác" đó? Câu hỏi đó lơ lửng trong không trung, không có lời đáp.

***

Sáng hôm sau, khi Minh Khang còn đang vật lộn với cơn đau đầu và sự uể oải sau một đêm làm việc không ngừng nghỉ, thì ở một góc khác của thành phố, một không gian tràn ngập ánh sáng và màu sắc đang bừng nở.

Đó là Studio Sắc Màu, đứa con tinh thần mà Yến Chi đã ấp ủ bấy lâu. Căn nhà nhỏ trên con phố yên tĩnh, với kiến trúc kiểu Pháp cổ kính được khoác lên một diện mạo hoàn toàn mới. Những bức tường trắng tinh khôi là nền cho những mảng màu tươi vui, những tác phẩm nghệ thuật hiện đại. Mùi sơn mới, mùi màu vẽ, và cả mùi hương nhẹ nhàng của những bó hoa tươi được đặt ở khắp nơi, hòa quyện vào nhau tạo nên một không khí vừa thanh thoát, vừa tràn đầy năng lượng.

Yến Chi đứng giữa không gian rực rỡ, chiếc váy linen màu xanh ngọc ôm lấy dáng người thanh thoát của cô. Mái tóc dài được búi cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và đôi mắt trong veo lấp lánh niềm vui. Khuôn mặt cô rạng rỡ một nụ cười không thể giấu diếm, nụ cười của một người đã tìm thấy đúng nơi mình thuộc về. Hôm nay là ngày khai trương chính thức của Studio Sắc Màu, và không khí tưng bừng tràn ngập khắp nơi.

Kim Ngân, với mái tóc ngắn cá tính và bộ trang phục phá cách, lao đến ôm chầm lấy Yến Chi. "Chúc mừng bà chủ Sắc Màu! Nhìn studio này, tui biết bà sẽ thành công lớn!" Giọng Kim Ngân đầy nhiệt huyết, vang vọng cả căn phòng. Cô bạn thân đưa cho Yến Chi một bó hoa hướng dương rực rỡ, biểu tượng của niềm vui và sự lạc quan.

Yến Chi cười rạng rỡ, đáp lại cái ôm chặt của Kim Ngân. "Cảm ơn bà, Ngân. Không có bà thì không biết chừng nào tui mới dám thực hiện ước mơ này." Cô nói, trong giọng nói pha chút xúc động. Kim Ngân không chỉ là người bạn thân thiết, mà còn là nguồn động viên lớn nhất, luôn ở bên cạnh thúc đẩy cô dũng cảm theo đuổi đam mê.

Trong suốt buổi khai trương, Studio Sắc Màu liên tục đón những vị khách ghé thăm. Đó là những người bạn cũ, những đồng nghiệp từng làm việc chung, và cả những người yêu nghệ thuật tò mò. Họ trầm trồ khen ngợi không gian ấm cúng, những tác phẩm nghệ thuật độc đáo được trưng bày khắp nơi. Những bức tranh của Yến Chi, dù mới chỉ là những bước chân đầu tiên trên con đường nghệ thuật chuyên nghiệp, nhưng đã mang đậm dấu ấn cá nhân của cô: những mảng màu đối lập nhưng hài hòa, những đường nét mạnh mẽ nhưng đầy cảm xúc, thể hiện một tâm hồn vừa phóng khoáng, vừa tinh tế. Mỗi bức tranh như một câu chuyện nhỏ, kể về hành trình tìm kiếm bản thân, về những cảm xúc sâu kín mà cô đã trải qua.

Yến Chi di chuyển khắp nơi, tươi cười bắt tay từng vị khách, giới thiệu về các tác phẩm của mình. Cô tự tay rót nước cam tươi, mời những chiếc bánh ngọt nhỏ xinh mà cô và Kim Ngân đã thức đêm làm. Tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng du dương, tiếng cười nói rộn ràng, tiếng ly chén va chạm vào nhau tạo nên một bản hòa tấu vui tươi, ấm áp. Cô cảm nhận được sự bình yên và tự do đang len lỏi trong từng mạch máu. Đây không chỉ là một studio, đây là nơi cô có thể là chính mình, nơi cô có thể thả hồn vào những sắc màu, những đường nét mà không cần phải lo lắng về bất cứ điều gì.

"Studio đẹp quá Yến Chi ơi! Chúc mừng nha!" Một người bạn cũ thốt lên khi ngắm nhìn một bức tranh trừu tượng đầy màu sắc.

"Đúng đó, nhìn những bức tranh này là biết Yến Chi đã dồn hết tâm huyết vào đây rồi." Một người khác bổ sung.

Những lời khen ngợi chân thành như những hạt mưa mát lành tưới tắm cho tâm hồn cô. Yến Chi mỉm cười, ánh mắt cô lấp lánh niềm tự hào. Cô đã trải qua nhiều thăng trầm, nhiều đổ vỡ, nhưng giờ đây, cô đã tìm thấy một bến đỗ bình yên, nơi cô có thể tự do sáng tạo và thể hiện bản thân. Cô không còn chờ đợi một ai đó đến để lấp đầy khoảng trống trong mình, mà tự mình tạo nên một thế giới đầy màu sắc, đầy ý nghĩa.

Khi buổi tiệc dần tàn, ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả căn phòng. Khách khứa dần về hết, chỉ còn lại Yến Chi và Kim Ngân. Hai người bạn ngồi xuống chiếc ghế sofa êm ái, nhấp một ngụm trà nóng. Kim Ngân nhìn Yến Chi, ánh mắt đầy ngưỡng mộ. "Nhìn bà bây giờ, tui thấy bà đã thay đổi rất nhiều. Mạnh mẽ hơn, bình yên hơn, và rạng rỡ hơn bao giờ hết."

Yến Chi khẽ tựa đầu vào thành ghế, nhắm mắt lại, tận hưởng giây phút bình yên hiếm có. "Đúng vậy. Tui đã nhận ra, hạnh phúc không phải là chờ đợi một ai đó mang đến, mà là tự mình tạo ra." Cô mở mắt, nhìn về phía những bức tranh đang phản chiếu ánh hoàng hôn. "Đây chính là nơi mình thuộc về. Không áp lực, không toan tính, chỉ có đam mê và sự bình yên."

Sau khi Kim Ngân ra về, Yến Chi vẫn nán lại một mình trong studio. Cô chậm rãi đi vòng quanh, chạm nhẹ vào từng bức tranh, từng vật dụng trang trí. Mùi sơn mới vẫn còn thoang thoảng, trộn lẫn với mùi hương của những bó hoa đang khoe sắc. Cô bước đến bàn làm việc, nơi có một chiếc sổ phác thảo cũ kỹ. Đó là chiếc sổ cô đã mang theo từ những ngày đầu tiên, ghi lại những ý tưởng, những cảm xúc, những nét vẽ nguệch ngoạc khi cô còn đang loay hoay tìm kiếm hướng đi cho cuộc đời mình. Cô khẽ mỉm cười, lật giở từng trang. Những nét bút chì run rẩy, những gam màu thử nghiệm, tất cả đều là một phần của hành trình mà cô đã đi qua. Chiếc sổ phác thảo cũ của Yến Chi được nhắc đến, tượng trưng cho quá trình chữa lành và phát triển bản thân của cô, có thể chứa đựng những ý tưởng cho bức tranh 'Khoảng Cách' sau này. Giờ đây, những nét vẽ trong sổ đã trở nên tự tin hơn, những gam màu đã được định hình rõ ràng hơn. Cô đã tìm thấy tiếng nói của riêng mình, trong từng nét cọ, trong từng mảng màu. Cô không còn là cô gái của những ngày tháng yếu đuối, hoang mang. Cô là Yến Chi của Sắc Màu, một phiên bản đầy nội lực, độc lập và tự chủ.

Bên ngoài, màn đêm dần buông xuống, nhưng trong Studio Sắc Màu, ánh sáng từ những ngọn đèn ấm áp vẫn bừng lên, soi rọi những tác phẩm nghệ thuật và cả tâm hồn bình yên của người nghệ sĩ. Yến Chi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố bắt đầu lên đèn. Cô biết rằng đâu đó ngoài kia, những guồng quay hối hả vẫn đang diễn ra không ngừng nghỉ, những con người vẫn đang chạy đua với thời gian và những mục tiêu vật chất. Nhưng ở đây, trong không gian của riêng cô, thời gian dường như trôi chậm lại, chỉ còn lại sự tĩnh lặng và niềm say mê bất tận. Cô cảm thấy mình đã thực sự 'ổn định' theo một cách riêng, một sự ổn định không phải từ những con số trên tài khoản ngân hàng, mà từ sự vững vàng trong tâm hồn và niềm tin vào con đường mình đã chọn. Cô tựa lưng vào ghế, khẽ nhắm mắt, hình dung về những bức tranh tiếp theo, những màu sắc sẽ được hòa quyện, những câu chuyện sẽ được kể. Một cảm giác bình yên sâu sắc lan tỏa, ấm áp như ánh đèn cuối ngày.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free