Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 84: Hào Quang Mỏi Mệt và Bình Yên Nở Rộ
Ánh hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu vàng cam lên khung kính lớn của văn phòng Kiến Trúc Khởi Nguyên, nhưng bên trong, những ngọn đèn trắng vẫn rực sáng, hắt lên những khuôn mặt căng thẳng, tập trung. Tiếng gõ bàn phím vẫn dồn dập như một bản nhạc không lời của sự hối hả, hòa cùng tiếng điện thoại réo vang và những cuộc trao đổi công việc ngắn gọn nhưng đầy tính chuyên môn. Mùi cà phê mới pha đặc quánh, lẫn với mùi giấy in và chút hương nước hoa đắt tiền từ những đồng nghiệp xung quanh, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của nơi đây – bận rộn, chuyên nghiệp và không ngừng vận động.
Minh Khang ngồi trước màn hình máy tính lớn, đôi mắt anh dán chặt vào bản thiết kế đang dần hoàn thiện. Đây là dự án lớn mà anh và đội ngũ của mình vừa chốt thành công, một công trình kiến trúc mang tính biểu tượng ở khu đô thị mới. Tin vui vừa đến chưa đầy một giờ trước, nhưng anh không có lấy một giây phút để ăn mừng. Áp lực từ dự án mới – một hợp đồng tiềm năng với tập đoàn Thiên Phong – đã đợi sẵn trên bàn làm việc, chất chồng cùng những tập tài liệu dày cộp. Anh mệt mỏi xoa thái dương, cảm thấy những thớ cơ trên cổ và vai căng cứng lại sau hàng giờ liền ngồi bất động. Chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay anh vẫn tích tắc, từng giây trôi qua như nhắc nhở về quỹ thời gian ít ỏi và những gì anh đã phải đánh đổi.
"Lại một dự án nữa," anh thầm nghĩ, giọng nói nội tâm nghe nặng trĩu. "Đến bao giờ mới là đủ? Đến bao giờ mình mới có thể thực sự dừng lại, dù chỉ một chút?" Anh biết mình đã đạt được nhiều hơn những gì mình từng mơ ước ở tuổi này. Vị trí Trưởng phòng Kiến trúc, những dự án triệu đô, sự kính nể từ đồng nghiệp và đối tác. Nhưng cảm giác trống rỗng vẫn cứ lén lút len lỏi vào từng kẽ hở của thành công, như một bóng ma vô hình không ngừng đeo bám.
Đức Anh, cậu thực tập sinh năng nổ và nhiệt huyết, với đôi mắt sáng rực sự ngưỡng mộ mỗi khi nhìn Minh Khang, bước đến, khẽ khàng đặt một tập tài liệu mới lên bàn anh. "Anh Khang, sếp An vừa gọi, muốn anh xem lại bản đề xuất cho dự án Thiên Hạ vào sáng mai ạ." Giọng Đức Anh có chút lo lắng, bởi cậu biết Minh Khang đã làm việc cật lực suốt mấy ngày nay.
Minh Khang chỉ khẽ gật đầu, không ngước lên. "Anh biết rồi, cứ để đó lát nữa anh xem." Anh không muốn tỏ ra thiếu kiên nhẫn, nhưng đầu óc anh lúc này chỉ muốn được nghỉ ngơi, thoát khỏi vòng xoáy bất tận của công việc. Anh thở dài, tay gạt bỏ bản thiết kế vừa hoàn thành sang một bên, dù nó vẫn chưa thực sự hoàn hảo theo ý anh. Anh mở tập tài liệu mới, những con chữ và số liệu bắt đầu nhảy múa trước mắt anh, tạo thành một ma trận phức tạp.
Đúng lúc đó, điện thoại trên bàn rung lên, màn hình hiển thị tên Hoàng Nam. Minh Khang lưỡng lự một lát, rồi bắt máy. "Alo, Nam nghe." Giọng anh khàn đặc, lộ rõ sự mệt mỏi. Anh cố gắng giấu đi sự kiệt sức, nhưng có lẽ Hoàng Nam đã quá quen thuộc với những âm sắc đó. Anh liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố bắt đầu lung linh, tựa như những vì sao trên mặt đất. Một cảm giác cô độc len lỏi. Anh có tất cả những gì anh từng cho là "ổn định", nhưng cái giá phải trả cho sự ổn định ấy, anh bắt đầu tự hỏi, liệu có quá đắt không? Câu hỏi đó lơ lửng trong không khí, vô vọng như một lời cầu nguyện không được đáp lại, trong không gian chuyên nghiệp, lạnh lẽo của văn phòng.
***
Trong khi đó, ở một góc khác của thành phố, tại Studio Sắc Màu, ánh nắng chiều vẫn còn vương vấn, hắt những vệt sáng dịu dàng qua khung cửa sổ lớn, làm nổi bật những gam màu rực rỡ trên các bức tranh. Không khí ở đây ấm áp hơn, dịu dàng hơn, thoang thoảng mùi sơn dầu mới, mùi tinh dầu hoa oải hương nhẹ nhàng từ chiếc máy khuếch tán đặt trên kệ, và mùi cà phê rang xay thơm lừng. Tiếng nhạc indie nhẹ nhàng, lãng đãng vang lên từ chiếc loa nhỏ, tạo nên một không gian thư thái và đầy cảm hứng.
Yến Chi đang tỉ mỉ hoàn thiện một bức tranh nhỏ được đặt hàng. Đó là một bức tranh phong cảnh, với những mảng màu pastel dịu nhẹ, mô tả một cánh đồng hoa lavender dưới ánh hoàng hôn. Từng nét cọ của cô đều chứa đựng sự chăm chút, tình yêu và niềm say mê. Trên bàn làm việc của cô, bên cạnh những lọ màu và cọ vẽ, là một tờ giấy in những dòng chữ khen ngợi nức nở từ khách hàng đầu tiên. "Sắc Màu của Yến Chi đã thổi hồn vào không gian của họ," một dòng feedback viết, khiến trái tim cô ấm áp lạ thường.
Kim Ngân, mái tóc ngắn cá tính và phong cách hiện đại, đang ngồi trên chiếc sofa êm ái đối diện, nhâm nhi một ly cà phê Americano đá. Cô vừa lướt điện thoại, vừa ngẩng đầu lên trò chuyện với Yến Chi, khuôn mặt tràn đầy năng lượng và sự ủng hộ. "Này, khách hàng đầu tiên của cậu vừa gửi feedback khen nức nở đây này! 'Sắc Màu của Yến Chi đã thổi hồn vào không gian của họ.' Nghe mà mát lòng mát dạ!" Kim Ngân đọc to, giọng điệu vui vẻ.
Yến Chi đặt cọ xuống, ngắm nhìn tác phẩm của mình với ánh mắt mãn nguyện. Cô quay sang Kim Ngân, nở một nụ cười rạng rỡ. Ánh mắt cô lấp lánh niềm hạnh phúc. "Thật sao? Tớ vui quá! Cảm giác được làm điều mình yêu và được công nhận thật tuyệt vời." Cô cảm thấy một dòng năng lượng tích cực chảy tràn trong huyết quản. Đây không chỉ là công việc, đây là niềm vui, là sự tự do, là sự khẳng định giá trị của bản thân cô. Cô không còn là cô gái yếu đuối của những ngày tháng trước, mà đã trở thành một phiên bản độc lập, tự chủ và tràn đầy nội lực.
Kim Ngân khẽ nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn cô bạn. "Thấy chưa? Tớ đã bảo cậu cứ theo đuổi đam mê đi mà. Đàn ông không phải là oxy, chúng ta vẫn sống tốt khi thiếu họ." Cô nháy mắt, lời nói tuy có vẻ bông đùa nhưng lại chứa đựng một ý nghĩa sâu sắc, củng cố thêm niềm tin vào con đường độc lập mà Yến Chi đang đi.
Yến Chi chỉ cười, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn. Cô đã từng nghĩ rằng hạnh phúc phải đến từ một mối quan hệ, từ sự công nhận của một người đàn ông. Nhưng giờ đây, cô đã nhận ra rằng hạnh phúc là tự mình tạo ra, từ những điều nhỏ bé nhất, từ niềm vui được sống thật với chính mình. Cô cầm ly cà phê của mình lên, chạm nhẹ vào ly của Kim Ngân. "Cảm ơn cậu, Ngân. Cảm ơn vì đã luôn ở bên tớ."
Hai người bạn ngồi đó, cùng nhau tận hưởng khoảnh khắc bình yên và niềm vui chiến thắng nhỏ đầu tiên. Yến Chi cảm nhận được sự ấm áp từ ly cà phê trong tay, vị đắng nhẹ của nó giống như những thăng trầm cô đã trải qua, nhưng hậu vị ngọt ngào thì giống như thành quả mà cô đang gặt hái. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những vệt nắng chiều đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Cô biết rằng ngoài kia, cuộc sống vẫn ồn ào và hối hả, nhưng ở đây, trong không gian của Sắc Màu, cô đã tìm thấy bến đỗ bình yên của riêng mình. Sự bình yên này không phải là sự chối bỏ thế giới, mà là sự chấp nhận và tìm thấy giá trị của bản thân trong chính thế giới đó. Cô đã thực sự "ổn định" theo cách của riêng mình, một sự ổn định không dựa trên những con số hay sự nghiệp hào nhoáng, mà dựa trên sự vững vàng trong tâm hồn và niềm tin vào con đường mình đã chọn.
***
Đêm đã khuya. Thành phố Sài Gòn vẫn rực rỡ ánh đèn, như một tấm thảm dệt kim khổng lồ trải dài bất tận. Từ căn penthouse xa hoa trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời, toàn cảnh ấy hiện ra thật tráng lệ nhưng cũng thật lạnh lẽo. Minh Khang vừa trở về sau một ngày dài làm việc căng thẳng, thân thể anh như muốn đổ sụp xuống. Căn hộ được thiết kế tối giản, hiện đại với kính cường lực từ sàn đến trần, nội thất nhập khẩu đắt tiền, tông màu trầm ấm nhưng không thể xua đi cái cảm giác trống trải đến lạ thường. Tiếng nhạc giao hưởng cổ điển phát ra từ hệ thống âm thanh vòm, hòa cùng tiếng gió rít qua ô cửa kính, tạo nên một không gian tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Mùi hương gỗ quý thoang thoảng, trộn lẫn với mùi nước hoa nam tính của chính anh, nhưng tất cả chỉ càng làm tăng thêm sự cô độc.
Anh đứng bên cửa sổ kính lớn, nhìn xuống những dòng xe cộ hối hả, những ánh đèn đủ màu sắc lập lòe. Thành công đang ở trong tầm tay, thậm chí đã nằm trọn trong lòng bàn tay anh. Vị thế, tiền bạc, sự nghiệp, tất cả những gì anh từng đặt làm mục tiêu đều đã đạt được. Nhưng kỳ lạ thay, anh không cảm thấy chút thỏa mãn nào. Thay vào đó, một khoảng trống lớn đến vô tận đang gặm nhấm tâm hồn anh.
Chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay anh, một món quà từ chính anh cho thành công đầu tiên, vẫn tích tắc không ngừng, như một lời nhắc nhở không ngừng nghỉ về thời gian trôi đi và những gì anh đã đánh đổi để có được ngày hôm nay. Những đêm trắng làm việc, những bữa ăn vội vã, những cuộc gặp gỡ bạn bè bị bỏ lỡ, những khoảnh khắc nghỉ ngơi hiếm hoi bị cắt xén. Tất cả đều là cái giá của sự ổn định, của thành công mà anh đã theo đuổi bấy lâu nay.
Điện thoại trên tay anh rung lên, đó là Hoàng Nam. Anh biết Hoàng Nam lại lo lắng cho mình. Giọng anh qua điện thoại nghe mệt mỏi hơn bao giờ hết, nhưng anh vẫn cố gắng giữ vẻ bình thản.
"Cậu lại làm việc đến khuya chứ gì?" Hoàng Nam hỏi, giọng đầy lo lắng, xen lẫn chút trách móc nhẹ nhàng. "Nhìn cậu dạo này tớ thấy lo quá, Khang ạ. Cậu có ổn không?"
Minh Khang nhìn ra ngoài, ánh mắt vô định. "Tớ ổn," anh đáp, cố nén một tiếng thở dài. "Chỉ là hơi mệt thôi. Sắp tới có dự án lớn, không thể lơ là được." Anh biết mình đang nói dối, hoặc ít nhất là đang cố gắng thuyết phục bản thân mình. Anh đâu có ổn. Anh đang kiệt sức, đang trống rỗng, và đang cô độc hơn bao giờ hết.
"Mệt mỏi không phải là 'ổn', Khang à," Hoàng Nam nói, giọng trầm xuống. "Cậu nên nghỉ ngơi đi. Sức khỏe quan trọng hơn mọi thứ. Cậu có nghĩ đến việc dành thời gian cho bản thân không? Đi đâu đó, hoặc đơn giản là ngủ một giấc thật sâu?"
Minh Khang không trả lời. Anh chỉ cảm thấy một sự hụt hẫng đang lớn dần trong lòng. Anh cúp máy, đặt điện thoại xuống bàn kính. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ đeo tay, kim giây vẫn miệt mài chạy. Sau đó, anh ngước mắt nhìn ra xa xăm, nơi những ánh đèn đô thị vẫn rực rỡ, nhưng không mang lại chút ấm áp nào cho tâm hồn anh. Anh đã xây dựng một đế chế của riêng mình, nhưng anh lại đang lạc lối trong chính đế chế đó. "Ổn? Mình có thật sự ổn không? Hay chỉ là đang cố gắng lấp đầy một khoảng trống vô hình bằng công việc?" Câu hỏi vang vọng trong đầu anh, không lời đáp. Căn penthouse rộng lớn, sang trọng bỗng chốc trở thành một cái lồng vàng, giam hãm lấy tâm hồn anh trong sự cô đơn và mệt mỏi. Anh biết mình cần một sự thay đổi, nhưng anh không biết bắt đầu từ đâu, hay liệu anh có còn đủ sức lực để tìm kiếm một con đường khác hay không.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.