Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 85: Vinh Quang Đắng Chát

Minh Khang cúp máy, đặt điện thoại xuống bàn kính. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ đeo tay, kim giây vẫn miệt mài chạy. Sau đó, anh ngước mắt nhìn ra xa xăm, nơi những ánh đèn đô thị vẫn rực rỡ, nhưng không mang lại chút ấm áp nào cho tâm hồn anh. Anh đã xây dựng một đế chế của riêng mình, nhưng anh lại đang lạc lối trong chính đế chế đó. "Ổn? Mình có thật sự ổn không? Hay chỉ là đang cố gắng lấp đầy một khoảng trống vô hình bằng công việc?" Câu hỏi vang vọng trong đầu anh, không lời đáp. Căn penthouse rộng lớn, sang trọng bỗng chốc trở thành một cái lồng vàng, giam hãm lấy tâm hồn anh trong sự cô đơn và mệt mỏi. Anh biết mình cần một sự thay đổi, nhưng anh không biết bắt đầu từ đâu, hay liệu anh có còn đủ sức lực để tìm kiếm một con đường khác hay không.

***

Sự thay đổi mà Minh Khang mịt mờ cảm nhận đêm đó đã đến, không phải theo cách anh mong đợi, mà là theo quy luật nghiệt ngã của vòng xoáy công việc. Những ngày sau cuộc điện thoại với Hoàng Nam, Minh Khang vẫn miệt mài lao mình vào guồng quay không ngừng nghỉ. Thể trạng anh gầy rộc đi, đôi mắt sâu hoắm, và mỗi cử chỉ đều toát lên một sự mệt mỏi cố hữu. Tuy nhiên, điều đó không ngăn cản anh tiến bước. Dự án trọng điểm, viên ngọc quý của Tập đoàn Thiên Phong, đã đi đến những công đoạn cuối cùng. Cả văn phòng Khởi Nguyên, đặc biệt là team của Minh Khang, đều đang làm việc hết công suất, không khí căng như dây đàn. Tiếng gõ bàn phím dồn dập như mưa rào, tiếng máy in rít lên liên hồi, và mùi cà phê đặc quánh quyện lẫn mùi giấy in mới trở thành hương vị quen thuộc của những đêm trắng.

Chiều muộn một ngày cuối tuần, phòng họp lớn của Khởi Nguyên chìm trong sự tĩnh lặng đến ngột ngạt. Ánh sáng đèn trắng mạnh mẽ hắt xuống chiếc bàn họp hình bầu dục, phản chiếu trên mặt kính sáng loáng. Minh Khang đứng trước màn hình trình chiếu khổng lồ, nơi những mô hình 3D phức tạp của dự án "Riverside Citadel" đang xoay vòng một cách hoàn hảo. Anh, trong bộ vest đen cắt may tinh xảo, mái tóc được chải gọn gàng che đi phần trán hằn sâu những vết nhăn do thiếu ngủ, vẫn toát lên một khí chất điềm tĩnh đến lạ. Đôi mắt anh, tuy hơi trũng sâu, nhưng lại ánh lên sự sắc bén và quyết đoán khi nhìn lướt qua từng gương mặt trong phòng.

Ông An, sếp tổng của Thiên Phong, ngồi ở vị trí trung tâm, dáng người cao ráo, gương mặt cương nghị. Ánh mắt sắc sảo của ông lướt qua từng chi tiết trên màn hình, rồi dừng lại trên Minh Khang, như đang cân nhắc từng lời anh nói. Bên cạnh ông là các thành viên ban lãnh đạo cấp cao, những gương mặt già dặn, đầy kinh nghiệm, và cả những ánh mắt dò xét từ các phòng ban liên quan. Đối diện với Minh Khang, cách một khoảng bàn rộng, là Lâm Hải. Anh ta vẫn điển trai, phong thái tự tin như thường lệ, nhưng khóe môi hơi nhếch lên và ánh mắt sắc bén lấp lánh sự cạnh tranh khó che giấu. Lâm Hải là đối thủ lớn nhất của Minh Khang trong công ty, và dự án này chính là trận chiến một mất một còn để giành lấy vị trí cấp cao mà cả hai đều khao khát.

Minh Khang hít một hơi sâu, giọng nói trầm ấm nhưng dứt khoát vang lên, phá vỡ sự im lặng: "Kính thưa Ông An, cùng toàn thể ban lãnh đạo. Sau nhiều tháng làm việc không ngừng nghỉ, đội ngũ của chúng tôi tự hào trình bày bản hoàn thiện của dự án 'Riverside Citadel'. Đây không chỉ là một công trình kiến trúc, mà còn là biểu tượng cho tầm nhìn và khát vọng của Thiên Phong về một không gian sống đẳng cấp, bền vững, hài hòa với thiên nhiên và cộng đồng."

Anh bắt đầu đi sâu vào các chi tiết kỹ thuật, những giải pháp sáng tạo về vật liệu, công nghệ, và đặc biệt là tính khả thi về kinh tế, thứ mà Ông An luôn đặt lên hàng đầu. Anh trình bày lưu loát, tự tin, mỗi câu từ đều được cân nhắc kỹ lưỡng, không thừa không thiếu. Anh dùng những thuật ngữ tiếng Anh chuyên ngành một cách tự nhiên, pha trộn với cách diễn đạt gần gũi, khiến những người không chuyên cũng có thể hình dung được bức tranh toàn cảnh. Mùi cà phê nguội, mùi gỗ và da bọc ghế hòa quyện trong không khí, thêm vào đó là một chút mùi nước hoa nam tính của các vị lãnh đạo, tạo nên một không gian trang trọng đến nghẹt thở. Minh Khang có thể cảm nhận được áp lực đang đè nặng lên từng tế bào thần kinh của mình, nhưng anh đã học cách biến nó thành nhiên liệu cho sự tập trung tuyệt đối.

"Và đây là giải pháp tối ưu nhất cho Tập đoàn Thiên Phong, thưa Ông An," Minh Khang kết thúc phần trình bày, đôi mắt anh không rời khỏi ánh mắt của vị lãnh đạo cao nhất. Một khoảng lặng kéo dài, chỉ có tiếng điều hòa ù ù trong phòng. Thời gian dường như ngưng đọng. Tim Minh Khang đập mạnh trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi, mà vì sự dồn nén của bao nhiêu nỗ lực, bao nhiêu đêm trắng, bao nhiêu hy vọng. Anh có thể cảm nhận được ánh mắt của Lâm Hải đang dán chặt vào mình, như muốn xuyên thủng lớp vỏ bọc bình tĩnh.

Ông An gật đầu chậm rãi, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, phá tan sự căng thẳng: "Khang, cậu đã làm rất tốt. Dự án này sẽ là một thành công lớn của công ty." Giọng ông trầm và đầy quyền uy, nhưng lại mang theo sự hài lòng rõ rệt. "Chúng tôi sẽ phê duyệt toàn bộ đề xuất của cậu. Hãy chuẩn bị cho giai đoạn triển khai."

Minh Khang thở phào nhẹ nhõm, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi anh, ánh mắt lấp lánh niềm vui chiến thắng. Anh đã đạt được nó. Anh đã thành công. Phía dưới, Đức Anh, cậu nhân viên cấp dưới trẻ tuổi của anh, không kìm được sự hào hứng, nhỏ giọng thốt lên: "Tuyệt vời, sếp Khang!" Ánh mắt cậu ta rạng rỡ sự ngưỡng mộ và vui mừng. Các thành viên khác trong team của Minh Khang cũng không giấu được sự phấn khích, trao nhau những ánh nhìn đầy tự hào.

Ông An đứng dậy, chìa tay về phía Minh Khang. "Chúc mừng cậu, Khang. Cậu là một kiến trúc sư tài năng."

Minh Khang bắt tay ông An, cảm nhận sự chắc chắn và mạnh mẽ từ bàn tay của người sếp. Đó là sự công nhận, là phần thưởng xứng đáng cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của anh. Khi anh quay lại, Lâm Hải đã đứng dậy, tiến đến gần. "Chúc mừng Khang. Cậu quả nhiên không hổ danh là 'ngôi sao mới'." Lâm Hải nói, nụ cười trên môi vẫn gượng gạo, nhưng ánh mắt anh ta lại đầy ẩn ý, như muốn nói rằng cuộc chiến này chưa kết thúc. Minh Khang chỉ gật đầu nhẹ, không nói gì. Anh biết, đây chỉ là một chiến thắng nhỏ trong cuộc đua dài hơi. Các đồng nghiệp xung quanh bắt đầu vỗ tay chúc mừng, tiếng vỗ tay vang vọng trong phòng họp, nhưng dường như nó chỉ làm tăng thêm cảm giác choáng váng trong đầu anh. Niềm vui đến nhanh, nhưng cảm giác trống rỗng cũng ập đến ngay sau đó.

***

Tiếng vỗ tay chúc mừng dần lắng xuống, nhưng Minh Khang vẫn cảm thấy âm vang của nó trong đầu, nhức nhối như một vết thương chưa lành. Anh rời phòng họp, bước đi trên hành lang dài của văn phòng Khởi Nguyên. Ánh đèn trắng trên trần nhà hắt xuống, khiến mọi thứ trở nên lạnh lẽo và vô vị. Niềm vui chiến thắng, cái cảm giác hân hoan vừa nhen nhóm trong lòng, nhanh chóng tan biến như làn khói mỏng. Thay vào đó, một làn sóng mệt mỏi khủng khiếp ập đến, như thể toàn bộ sức lực của anh đã bị rút cạn trong khoảnh khắc trình bày dự án.

Anh trở về văn phòng riêng của mình, một không gian được thiết kế tối giản nhưng hiệu quả, nơi anh đã dành không biết bao nhiêu đêm trắng. Mùi cà phê nguội vẫn còn thoang thoảng, trộn lẫn với mùi giấy in và mực mới từ những bản vẽ còn dang dở trên bàn. Anh tháo chiếc cà vạt, nới lỏng cổ áo sơ mi trắng đã nhàu nhĩ. Cử chỉ chậm rãi, nặng nề, như thể mỗi cơ bắp đều đang chống lại ý muốn của anh. Anh gục xuống chiếc ghế xoay bọc da, cơ thể rã rời, tinh thần kiệt quệ. Anh day thái dương, cảm nhận những mạch máu đang đập thình thịch dưới da. Ánh mắt anh vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn, nơi thành phố đã lên đèn, những tòa nhà cao tầng lấp lánh ánh sáng, xa hoa và lộng lẫy. Nhưng trong mắt anh lúc này, tất cả chỉ là một mớ hỗn độn, một bức tranh không màu.

Chỉ vài phút sau, cánh cửa văn phòng khẽ mở. Đức Anh, với gương mặt trẻ trung, tràn đầy năng lượng và niềm vui, bước vào. Ánh mắt cậu ta sáng rỡ sự ngưỡng mộ. "Sếp Khang ơi, chúc mừng sếp! Tuyệt vời quá! Dự án thành công rồi!" Đức Anh nói, giọng đầy phấn khích. "Mọi người đang định đi ăn mừng, sếp tham gia chứ ạ? Em đã đặt bàn ở nhà hàng Nhật mà sếp thích đó!"

Minh Khang ngẩng đầu lên, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. Anh nhìn Đức Anh, nhìn thấy chính mình của vài năm trước, đầy nhiệt huyết, đầy khát vọng. Nhưng giờ đây, anh chỉ cảm thấy một sự mệt mỏi không thể che giấu. "Anh xin lỗi, Đức Anh," anh nói, giọng khàn đặc và mệt mỏi, phẩy tay nhẹ nhàng. "Anh quá mệt rồi, các em cứ đi đi. Cứ ăn mừng thật vui vẻ nhé. Anh muốn về nhà nghỉ ngơi một chút." Anh không muốn làm mất hứng của Đức Anh, nhưng anh thật sự không còn sức lực để giả vờ vui vẻ. Ý nghĩ về một bữa tiệc ồn ào, những lời chúc tụng sáo rỗng chỉ làm anh thêm chán nản. Anh chỉ muốn một nơi yên tĩnh, nơi anh có thể gục xuống và không phải suy nghĩ gì nữa.

Đức Anh có vẻ hơi hụt hẫng, nhưng vẫn hiểu chuyện. "Vâng ạ. Sếp về nghỉ ngơi đi ạ. Sếp đã vất vả nhiều rồi." Cậu ta khẽ cúi đầu rồi rời đi. Cánh cửa văn phòng đóng lại, trả lại không gian tĩnh lặng cho Minh Khang. Sự cô đơn lại ùa về, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh nhắm mắt lại, một hình ảnh thoáng qua trong đầu: Yến Chi, với mái tóc xõa ngang vai, ánh mắt lấp lánh khi cô cười. Một ký ức mơ hồ về một khoảng thời gian khác, khi mọi thứ dường như đơn giản hơn, nhẹ nhàng hơn. Nhưng rồi hình ảnh đó cũng nhanh chóng bị xua đi bởi sự mệt mỏi đến cùng cực.

Chiếc điện thoại trên bàn bỗng rung lên, phá tan sự tĩnh lặng. Đó là Hoàng Nam. Tên anh nhấp nháy trên màn hình, kèm theo một biểu tượng mặt cười quen thuộc. Minh Khang nhìn chằm chằm vào điện thoại. Anh biết Hoàng Nam sẽ nói gì. Sẽ là những lời chúc mừng, những câu hỏi thăm, và rồi sẽ là những lời khuyên về việc nghỉ ngơi. Anh không muốn nghe máy. Anh không muốn phải giải thích, không muốn phải giả vờ rằng mình ổn. Anh không muốn phải đối mặt với sự lo lắng của bạn mình, bởi vì điều đó sẽ chỉ khiến anh nhận ra rõ hơn sự trống rỗng bên trong. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng tất cả sự kiệt sức của anh. "Mệt quá..." anh lẩm bẩm, âm thanh nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Anh đặt điện thoại úp xuống bàn, để mặc cho nó tiếp tục rung lên một vài hồi nữa rồi im bặt. Anh chỉ muốn một mình, một mình với sự mệt mỏi và những suy nghĩ của chính mình. Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay, chiếc đồng hồ đã cùng anh trải qua bao đêm thức trắng. Nó vẫn tích tắc, nhắc nhở anh về thời gian, về những gì anh đã đánh đổi. Anh tháo nó ra, đặt lên mặt bàn kính lạnh lẽo.

***

Đêm đã về khuya, không gian bên ngoài căn penthouse của Minh Khang bao trùm một màu xanh thẫm huyền ảo của màn đêm thành phố. Ánh đèn neon rực rỡ của Sài Gòn vẫn chảy trôi như dòng sông ánh sáng, vẽ nên những đường nét lộng lẫy trên nền trời đen tuyền. Minh Khang trở về nhà sau một ngày dài, hay đúng hơn là một cuộc chiến, với cơ thể rã rời và tâm hồn trống rỗng. Anh không bật đèn chính, chỉ để lại ánh sáng dịu nhẹ từ những chiếc đèn hắt tường và ánh sáng hắt vào từ khung cửa kính lớn. Căn hộ sang trọng, hiện đại, với tông màu trầm chủ đạo và nội thất tối giản, bỗng trở nên mênh mông và lạnh lẽo đến đáng sợ. Mùi hương gỗ quý thoang thoảng, trộn lẫn với mùi nước hoa nam tính còn sót lại trên áo sơ mi của anh, nhưng tất cả chỉ càng làm tăng thêm sự cô độc.

Anh không ăn tối. Cũng không tắm rửa. Anh chỉ bước đi chậm rãi, như một bóng ma, về phía cửa sổ kính cường lực từ sàn đến trần. Tiếng nhạc giao hưởng cổ điển nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh vòm, hòa cùng tiếng gió rít nhẹ qua ô cửa kính, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng và nỗi buồn. Anh đặt chiếc cặp da lên chiếc bàn kính gần cửa sổ, nơi chiếc đồng hồ đeo tay đã được anh tháo ra từ văn phòng nằm yên vị. Ánh mắt anh dõi theo kim giây đang miệt mài chạy, như một lời nhắc nhở không ngừng về dòng thời gian vô tận và những khoảnh khắc anh đã đánh đổi.

Anh đứng lặng lẽ, đôi tay đút túi quần, nhìn ngắm thành phố rực rỡ bên dưới. Từ độ cao này, mọi thứ đều trở nên nhỏ bé, xa xôi, và không thực. Những dòng xe cộ hối hả, những ánh đèn đủ màu sắc lập lòe như những đốm lửa nhỏ, tất cả đều là một phần của cuộc sống mà anh đang đứng ngoài quan sát. Thành công đã ở trong tầm tay anh, thậm chí đã nằm trọn trong lòng bàn tay. Vị thế, tiền bạc, sự nghiệp, tất cả những gì anh từng đặt làm mục tiêu đều đã đạt được. Dự án "Riverside Citadel" đã được phê duyệt, một dấu mốc quan trọng, một bước đệm vững chắc cho tương lai rạng rỡ mà anh hằng mơ ước.

Nhưng kỳ lạ thay, anh không cảm thấy chút thỏa mãn nào. Thay vào đó, một khoảng trống lớn đến vô tận đang gặm nhấm tâm hồn anh. Nó không phải là một khoảng trống mới, mà là một khoảng trống đã tồn tại từ lâu, chỉ trở nên rõ ràng hơn, sâu sắc hơn sau mỗi thành công mà anh đạt được. Anh đã từng nghĩ, khi đạt được đỉnh cao, anh sẽ cảm thấy hạnh phúc, viên mãn. Nhưng tất cả những gì anh cảm thấy bây giờ là sự kiệt sức đến tận xương tủy, một cảm giác cô độc đến tận cùng, và một nỗi hoài nghi âm ỉ.

"Đây là thành công? Đây là thứ mình đã đánh đổi tất cả?" Anh độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm trong đầu, hòa lẫn vào tiếng nhạc và tiếng gió. "Nhưng tại sao... tại sao mình lại thấy trống rỗng đến vậy?"

Anh nhớ lại lời Hoàng Nam. "Cậu có nghĩ đến việc dành thời gian cho bản thân không?" Anh đã bỏ qua nó. Anh đã từ chối mọi lời mời ăn mừng. Anh đã tự cô lập mình trong cái lồng vàng này. Anh đã xây dựng một đế chế của riêng mình, nhưng anh lại đang lạc lối trong chính đế chế đó. Căn penthouse rộng lớn, sang trọng, với tầm nhìn bao quát cả thành phố, bỗng chốc trở thành một nhà tù vô hình, giam hãm lấy tâm hồn anh trong sự cô đơn và mệt mỏi. Anh đã có tất cả những gì một người đàn ông thành đạt có thể mong muốn, nhưng anh lại thiếu đi điều cốt lõi nhất: sự ấm áp, sự chia sẻ, một tâm hồn đồng điệu.

"Nếu có ai đó ở đây lúc này..." Anh lại thầm thì, ánh mắt vô định nhìn vào hư không. "Nếu mình có thể chia sẻ niềm vui này... Nhưng mình không có ai." Một cảm giác hụt hẫng đến tê tái ập đến. Anh nhớ đến những lần gặp gỡ tình cờ với Yến Chi. Cô gái ấy, với nụ cười rạng rỡ, với ánh mắt đầy cảm xúc và sự bình yên mà anh chưa bao giờ có được. Anh nhớ về cái cách cô nhìn cuộc sống, đơn giản nhưng sâu sắc, không cần những con số hay danh vọng để định nghĩa hạnh phúc. Phải chăng, anh đã sai? Phải chăng, cái "ổn định" mà anh hằng theo đuổi không phải là thứ anh thực sự cần?

Minh Khang chậm rãi ngả đầu vào thành ghế bọc da lạnh lẽo, nhắm mắt lại. Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên thái dương, nóng hổi và mặn chát, chảy xuống hõm tai rồi thấm vào tóc. Nó không phải là giọt nước mắt của thất bại, mà là giọt nước mắt của sự kiệt sức, của nỗi cô đơn, của sự hoài nghi về toàn bộ con đường anh đã chọn. Anh đã đạt được đỉnh cao, nhưng lại thấy mình đứng chênh vênh trên một vách đá, nhìn xuống vực thẳm của chính tâm hồn mình. Anh biết mình cần một sự thay đổi, một điều gì đó khác biệt, một ý nghĩa sâu sắc hơn cho cuộc đời này, nhưng anh không biết bắt đầu từ đâu, hay liệu anh có còn đủ sức lực để tìm kiếm một con đường khác hay không.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free