Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 86: Gánh Nặng Hào Quang, Nắng Ấm Sắc Màu

Minh Khang chậm rãi ngả đầu vào thành ghế bọc da lạnh lẽo, nhắm mắt lại. Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên thái dương, nóng hổi và mặn chát, chảy xuống hõm tai rồi thấm vào tóc. Nó không phải là giọt nước mắt của thất bại, mà là giọt nước mắt của sự kiệt sức, của nỗi cô đơn, của sự hoài nghi về toàn bộ con đường anh đã chọn. Anh đã đạt được đỉnh cao, nhưng lại thấy mình đứng chênh vênh trên một vách đá, nhìn xuống vực thẳm của chính tâm hồn mình. Anh biết mình cần một sự thay đổi, một điều gì đó khác biệt, một ý nghĩa sâu sắc hơn cho cuộc đời này, nhưng anh không biết bắt đầu từ đâu, hay liệu anh có còn đủ sức lực để tìm kiếm một con đường khác hay không.

Sáng hôm sau, ánh nắng đầu tiên của ngày mới luồn qua tấm kính cường lực khổng lồ, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo của căn penthouse. Tiếng chuông báo thức dịu nhẹ từ chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường vang lên, nhưng Minh Khang đã tỉnh giấc từ lâu, nằm bất động nhìn lên trần nhà trắng toát. Vệt nước mắt khô cứng trên thái dương đêm qua đã biến mất, nhường chỗ cho những quầng thâm mờ nhạt dưới đôi mắt sâu. Toàn thân anh nặng trĩu, như thể vừa trải qua một trận chiến kéo dài hàng thế kỷ, dù anh chỉ vừa kết thúc một dự án mà cả công ty đều coi là "chiến thắng vang dội".

Anh chậm rãi ngồi dậy, cảm nhận từng đốt sống lưng kêu răng rắc. Không khí trong căn hộ vẫn giữ nguyên độ lạnh lẽo từ đêm qua nhờ hệ thống điều hòa hoạt động liên tục, khiến anh rùng mình khẽ khi tấm chăn lụa tuột khỏi người. Anh bước ra ban công, nơi một hồ bơi vô cực nhỏ phản chiếu sắc trời xanh biếc. Dòng nước xanh ngắt chảy tràn qua mép hồ, tạo ra một âm thanh rì rầm đều đặn, một thứ âm nhạc duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng tuyệt đối của không gian rộng lớn này. Anh đứng đó, đôi tay vịn vào lan can kính trong suốt, nhìn ngắm thành phố đang dần bừng tỉnh dưới chân mình. Từng tòa nhà cao tầng bắt đầu lung linh trong nắng sớm, những con đường dần đông đúc hơn với dòng xe cộ hối hả. Cảnh tượng hùng vĩ ấy lẽ ra phải mang lại cảm giác tự hào, của một người đã chinh phục được đỉnh cao. Nhưng trong lòng anh, chỉ là một khoảng trống mênh mông, lạnh lẽo hơn cả không khí buổi sớm.

Anh vò đầu, mái tóc cắt ngắn gọn gàng rối tung. Một cơn đau đầu âm ỉ hành hạ anh từ đêm qua, như một lời nhắc nhở về những đêm thức trắng và những áp lực vô hình. "Đây là điều mình muốn sao? Cái giá này... có xứng đáng không?" Anh tự hỏi, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm trong tâm trí, lạc giữa không gian rộng lớn. Anh đã đánh đổi quá nhiều: tuổi trẻ, sức khỏe, những mối quan hệ, và cả những cảm xúc cá nhân. Anh từng tin rằng "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó," và anh đã lao vào công việc như một con thiêu thân, xây dựng cái "ổn định" ấy bằng mọi giá. Giờ đây, "ổn định" đã nằm trong tay, một đế chế vật chất vững chắc, nhưng anh lại lạc lối trong chính nó. Cảm giác trống rỗng ấy không phải là mới, nó đã âm ỉ từ lâu, nhưng giờ đây nó hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết, như một hố đen nuốt chửng mọi niềm vui.

Anh quay vào trong, bước chân nặng nề. Về phía nhà bếp tiện nghi, anh tự tay pha một tách cà phê đen đậm, không đường, không sữa. Hương cà phê thoang thoảng lan tỏa, một chút ấm áp hiếm hoi giữa không gian lạnh lẽo. Anh ngồi xuống chiếc ghế bọc da màu xám tro bên quầy bar, ly cà phê nóng hổi trong tay. Ánh mắt anh vô thức lướt qua chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền vẫn nằm yên trên mặt bàn kính cạnh chiếc cặp da, nơi anh đã đặt nó từ đêm qua. Anh không đeo nó, cũng không muốn xem giờ. Nó chỉ đơn thuần là một vật thể, một biểu tượng của thời gian và những mục tiêu anh đã đặt ra. Mỗi tích tắc trôi qua, nó như đang cười nhạo sự kiệt sức của anh, nhắc nhở anh về những cam kết không ngừng nghỉ, về vòng xoáy công việc không có điểm dừng. Anh nhớ lời Hoàng Nam đã nói: "Cậu có nghĩ đến việc dành thời gian cho bản thân không?" Anh đã phớt lờ, đã từ chối mọi lời mời ăn mừng. Anh đã tự cô lập mình trong cái lồng vàng này, giữa những bức tường kính và bê tông, cùng với nỗi cô độc và sự hoài nghi.

Anh hớp một ngụm cà phê, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, như chính dư vị của "thành công" mà anh đang nếm trải. Anh đã đạt được tất cả những gì một người đàn ông hiện đại có thể mong muốn: sự nghiệp vững chắc, tài chính dồi dào, một chỗ đứng trong xã hội. Nhưng anh lại thiếu đi điều cốt lõi nhất: sự ấm áp, sự chia sẻ, một tâm hồn đồng điệu. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, hình ảnh Yến Chi bất chợt hiện lên trong tâm trí anh. Cô gái với nụ cười rạng rỡ, với ánh mắt đầy cảm xúc và sự bình yên mà anh chưa bao giờ có được. Anh nhớ về cái cách cô nhìn cuộc sống, đơn giản nhưng sâu sắc, không cần những con số hay danh vọng để định nghĩa hạnh phúc. Phải chăng, anh đã sai? Phải chăng, cái "ổn định" mà anh hằng theo đuổi không phải là thứ anh thực sự cần? Ý nghĩ ấy len lỏi, gặm nhấm tâm trí Minh Khang, để lại một khoảng trống hoài nghi lớn hơn bao giờ hết. Anh đặt ly cà phê xuống, tiếng cốc chạm mặt bàn lạnh lẽo vang lên khô khốc. Cả căn penthouse sang trọng, với tầm nhìn bao quát cả thành phố, bỗng chốc trở thành một nhà tù vô hình, giam hãm lấy tâm hồn anh trong sự cô đơn và mệt mỏi. Anh đã có tất cả, nhưng anh lại đang mất đi chính mình.

***

Cùng lúc đó, tại một góc phố khác của thành phố, Studio Sắc Màu của Yến Chi ngập tràn trong ánh nắng buổi trưa ấm áp. Không gian nhỏ nhắn, được trang trí bằng những bức tranh thử nghiệm đầy màu sắc, những chậu cây xanh tươi và những chiếc đèn lồng giấy mang hơi hướng vintage, toát lên một vẻ bình yên đến lạ. Hương tinh dầu bưởi thoang thoảng, hòa quyện với mùi sơn dầu mới và gỗ, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, tràn đầy cảm hứng. Yến Chi, với mái tóc dài buông xõa tự nhiên, đang say sưa phác thảo trên một tấm canvas lớn đặt trên giá vẽ. Đôi mắt cô lấp lánh sự tập trung, từng nét cọ uyển chuyển lướt trên bề mặt vải, tạo nên những đường nét mềm mại nhưng dứt khoát. Cô mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản và quần jeans, vài vệt màu vương trên tay áo và má, như một minh chứng cho niềm đam mê không ngừng.

Tiếng "ting" nhỏ từ điện thoại đặt trên bàn trà gần đó vang lên, nhưng Yến Chi không hề để ý, hoàn toàn đắm chìm trong thế giới màu sắc của riêng mình. Chỉ đến khi hoàn thành xong một mảng màu lớn, cô mới thở phào, lùi lại ngắm nhìn thành quả. Một nụ cười nhẹ nở trên môi cô, nụ cười của sự mãn nguyện và tự hào. Cô vuốt nhẹ mái tóc, rồi mới cầm điện thoại lên. Màn hình sáng lên với một tin nhắn mới từ một khách hàng. Yến Chi mở ra, đọc từng chữ: "Cảm ơn chị Chi, em rất thích bản phác thảo này. Màu sắc và ý tưởng đúng như em mong muốn. Em xác nhận đặt hàng nhé! Em mong chờ được thấy thành phẩm cuối cùng ạ." Đọc xong, nụ cười trên môi cô càng rạng rỡ hơn. Cô khẽ nói nhỏ, đủ để chính mình nghe thấy: "Thế là thành công bước đầu rồi!"

Đây không phải là một dự án lớn, không phải là một hợp đồng bạc tỷ như những dự án mà Minh Khang đang theo đuổi. Nó chỉ là một bức tranh trang trí cho phòng khách của một cặp vợ chồng trẻ, được thiết kế theo phong cách tối giản mà Yến Chi yêu thích. Nhưng đối với cô, nó lại là một khởi đầu đầy ý nghĩa, một viên gạch đầu tiên trên con đường tự chủ mà cô đã chọn. Sau những đổ vỡ và những khoảng lặng cần thiết, Yến Chi đã tìm thấy niềm vui trong việc tự mình xây dựng sự nghiệp, từng bước nhỏ nhưng vững chắc. Cô không còn chờ đợi một điều kiện đủ đầy nào để được hạnh phúc, cô chỉ cần rung động với những gì mình đang có, và hiện tại, cô đang rung động mạnh mẽ với những sắc màu mà cô tạo ra.

Cô nhanh chóng gõ vài dòng tin nhắn phản hồi, cảm ơn khách hàng và cam kết sẽ hoàn thành sản phẩm một cách tốt nhất. Sau đó, cô cất điện thoại sang một bên, cầm lấy cuốn sổ phác thảo cũ kỹ đã theo cô qua bao nhiêu thăng trầm. Từng trang giấy đã ố vàng, ghi lại vô số ý tưởng, những đường nét nguệch ngoạc và cả những dòng cảm xúc bộc phát. Cô lật dở từng trang, ánh mắt lấp lánh niềm vui khi nhìn lại hành trình của mình. Cô ghi chú thêm một vài ý tưởng mới cho bức tranh sắp tới, về cách phối màu, cách tạo hiệu ứng ánh sáng. Cây bút chì lướt nhẹ trên giấy, tạo ra những âm thanh sột soạt đều đặn, hòa vào tiếng gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ.

Yến Chi ngước nhìn ra ngoài. Nắng vàng ươm trải dài trên những tán cây xanh biếc, gió thổi nhẹ làm lay động những chiếc lá. Cô hít thở sâu, cảm nhận sự tươi mới của buổi trưa, sự bình yên đang bao bọc lấy cô. Cô không còn là cô gái trẻ đầy lo âu, luôn tìm kiếm sự an toàn trong vòng tay người khác. Giờ đây, cô là Yến Chi của Studio Sắc Màu, một người phụ nữ độc lập, tự tin và tràn đầy năng lượng tích cực. Cô không cố gắng chạy theo những đỉnh cao danh vọng hay những con số khô khan. Cô chỉ đơn giản là sống với đam mê, tạo ra những điều đẹp đẽ, và tìm thấy hạnh phúc trong từng khoảnh khắc hiện tại.

Những bức tranh dang dở trên giá, những lọ màu xếp ngay ngắn, những chiếc cọ vẽ nằm rải rác trên bàn – tất cả đều là một phần của cuộc sống mà cô đã tự tay dựng xây. Cô chạm nhẹ vào một vệt màu xanh lam còn tươi trên ngón tay, mỉm cười. Cái cảm giác được làm chủ cuộc đời mình, được sống trọn vẹn với những gì mình yêu thích, chính là thứ "ổn định" mà Yến Chi đã tìm thấy. Nó không phải là một căn penthouse xa hoa, cũng không phải là một chức vụ cao cấp, mà là sự bình yên trong tâm hồn và niềm vui từ công việc sáng tạo. Cô biết con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng cô đã sẵn sàng đón nhận, với một trái tim tràn đầy hy vọng và một tâm hồn tự tại. Yến Chi gập cuốn sổ lại, đặt nó cẩn thận trên bàn, rồi quay lại với bức tranh dang dở, tiếp tục cuộc hành trình của mình, từng nét cọ, từng sắc màu, từng khoảnh khắc.

***

Buổi chiều muộn, khi thành phố bắt đầu ngả sang tông màu vàng cam của hoàng hôn, văn phòng kiến trúc Khởi Nguyên vẫn sáng đèn, nhộn nhịp như thường lệ. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch, tiếng điện thoại reo vang, tiếng trao đổi công việc râm ran, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn và chuyên nghiệp. Mùi cà phê mới pha thoang thoảng cùng mùi giấy in và những mẫu vật liệu xây dựng mới, tạo nên một không khí đặc trưng của nơi đây. Dù bên ngoài trời đã dịu nắng, nhưng bên trong văn phòng, hệ thống điều hòa vẫn hoạt động hết công suất, giữ cho không gian luôn mát lạnh.

Hoàng Nam, với dáng người thư sinh và cặp kính cận, bước vào khu vực làm việc của Minh Khang. Anh mặc chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt được là phẳng phiu, toát lên vẻ nhã nhặn, lịch sự. Ánh mắt anh nhanh chóng tìm thấy Minh Khang, người vẫn đang cắm cúi trước màn hình máy tính lớn, khuôn mặt gần như vùi vào trong đó. Đèn bàn chiếu sáng rõ từng đường nét trên gương mặt góc cạnh của Minh Khang, để lộ rõ sự mệt mỏi hằn sâu. Anh day nhẹ thái dương bằng hai ngón tay, một thói quen đã hình thành từ lâu mỗi khi anh tập trung cao độ hoặc chịu đựng áp lực. Minh Khang của hiện tại, dù thành công hơn, nhưng trông lại gầy guộc và có phần xanh xao hơn so với những năm đầu.

"Cậu vẫn còn làm à? Đồng hồ điểm sáu giờ rồi đấy, Khang." Hoàng Nam tiến lại gần, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự lo lắng. Anh đặt tay lên vai Minh Khang, cảm nhận sự căng cứng của cơ bắp dưới lớp áo sơ mi. "Hôm qua tớ gọi cậu không nghe máy. Trông cậu không ổn chút nào."

Minh Khang giật mình, ngẩng đầu lên. Đôi mắt sâu của anh nhìn Hoàng Nam, một tia mệt mỏi lướt qua nhanh chóng. "À, Nam đấy à. Tớ không sao, chỉ là hơi nhiều việc thôi." Anh nở một nụ cười gượng gạo, cố gắng che giấu sự kiệt sức. "Cậu về đi, tớ cần hoàn thành cái này trước khi nghỉ."

Hoàng Nam thở dài, rút tay về. Anh nhìn xung quanh, những bản vẽ kiến trúc phức tạp trải dài trên bàn, những tài liệu dày cộp chất đống. "Cậu định vùi đầu mãi thế này à? Dự án Riverside Citadel đã chốt rồi, cậu đã đạt được điều mình muốn, còn gì để phải cố gắng đến vậy nữa?" Anh biết Minh Khang là người tham vọng, nhưng sự cống hiến đến mức quên mình của bạn thân khiến anh không khỏi lo lắng. "Đừng để thành công bào mòn cậu chứ, Khang."

Minh Khang quay lại màn hình, ánh mắt vẫn dán vào những con số và biểu đồ. "Tớ phải đảm bảo mọi thứ thật hoàn hảo. Đây là một dự án lớn, không thể lơ là được." Giọng anh có chút khô khốc, thiếu đi sự nhiệt huyết thường thấy khi anh nói về công việc. Anh biết Hoàng Nam có ý tốt, nhưng lúc này, anh không có tâm trạng để chia sẻ hay lắng nghe. Anh chỉ muốn hoàn thành công việc, rồi về nhà, chìm vào giấc ngủ mà không phải suy nghĩ. Cái cảm giác trống rỗng đêm qua vẫn còn ám ảnh anh, một nỗi hoài nghi âm ỉ về ý nghĩa của tất cả những nỗ lực này.

Hoàng Nam vẫn đứng đó, kiên nhẫn. Anh biết Minh Khang khó mở lòng, đặc biệt là khi anh đang ở trong trạng thái này. "Cậu có nghĩ đến việc nghỉ ngơi một chút không? Đi đâu đó một vài ngày, bỏ lại công việc sau lưng ấy." Anh gợi ý, cố gắng tìm một tia hy vọng. "Cậu cứ như một cỗ máy vậy, Khang. Cỗ máy cũng cần được bảo dưỡng chứ."

Minh Khang khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi màn hình. "Không có thời gian đâu, Nam. Một dự án khác đang chờ. Áp lực rất lớn." Anh nói, giọng điệu gần như là một lời thú nhận về sự bất lực, về việc anh bị cuốn vào vòng xoáy công việc không lối thoát. Anh đã từng tin rằng sự ổn định sẽ mang lại hạnh phúc, nhưng giờ đây, anh lại đang trả một cái giá quá đắt cho nó – cái giá của sự cô độc và kiệt sức.

Hoàng Nam nhìn bạn mình một lúc lâu, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng. Anh biết lời nói của mình lúc này khó có thể tác động đến Minh Khang. Cậu bạn thân của anh đang lạc lối trong chính thành công của mình. Anh thở dài một tiếng, tiếng thở dài nặng trĩu. "Thôi được rồi. Cậu cố gắng giữ gìn sức khỏe nhé. Có gì thì cứ gọi cho tớ." Anh vỗ nhẹ vai Minh Khang lần nữa, rồi chậm rãi quay lưng bước đi. Tiếng bước chân anh dần xa, để lại Minh Khang một mình giữa không gian văn phòng rộng lớn, chỉ còn tiếng gõ phím lách cách đều đặn và ánh sáng xanh từ màn hình máy tính chiếu rọi khuôn mặt mệt mỏi của anh. Hoàng Nam rời đi, mang theo sự lo lắng không nguôi về người bạn thân. Anh biết Minh Khang cần một sự thay đổi, nhưng anh cũng biết, Minh Khang phải tự mình nhận ra điều đó. Chỉ hy vọng, cái giá của sự nhận ra ấy sẽ không quá đắt. Minh Khang vẫn tiếp tục vùi mình vào công việc, cố gắng lấp đầy khoảng trống trong lòng bằng những con số và những bản vẽ, nhưng càng cố gắng, khoảng trống ấy dường như lại càng lớn hơn, nuốt chửng anh vào một vực thẳm của sự cô độc và hoài nghi.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free