Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 88: Lời Khuyên Từ Một Người Bạn: Vị Đắng Sau Ngọt Ngào
Ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh của Văn phòng Kiến trúc Khởi Nguyên hắt xuống, phủ lên những mô hình kiến trúc tinh xảo và chồng tài liệu ngổn ngang một vẻ khắc nghiệt. Đã gần bảy giờ tối, nhưng không khí vẫn đặc quánh sự bận rộn thường nhật, chỉ có điều, những âm thanh quen thuộc như tiếng gõ bàn phím lạch cạch, tiếng điện thoại reo vang, hay những cuộc trao đổi công việc rôm rả đã thưa dần, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đầy áp lực. Mùi giấy in mới, cà phê phảng phất đâu đó, hòa lẫn với hương nước hoa công sở cao cấp còn vương lại, tạo nên một hỗn hợp quen thuộc của cuộc sống nơi đây. Minh Khang ngồi trước màn hình máy tính lớn, đôi mắt sâu hoắm dán chặt vào những con số và biểu đồ phức tạp của bản báo cáo dự án X – một trong những dự án trọng điểm mà anh đang dồn toàn tâm huyết. Anh gồng mình kéo căng từng dây thần kinh để phân tích, để đưa ra những quyết định chính xác nhất, nhưng cảm giác mệt mỏi đã trở thành một lớp áo vô hình bám chặt lấy anh, nặng nề và khó chịu. Anh đưa tay day nhẹ thái dương, nơi những đường gân xanh mờ nhạt lộ rõ dưới lớp da, cố gắng xua đi cơn đau đầu âm ỉ.
Cửa phòng làm việc hé mở, Đức Anh, một nhân viên cấp dưới trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, bước vào. Cậu ấy trông thật năng động, đôi mắt sáng ngời và tràn đầy sức sống, một sự đối lập rõ rệt với vẻ tiều tụy của Minh Khang. Đức Anh ôm một tập tài liệu dày cộp, đặt nhẹ nhàng lên bàn làm việc của Minh Khang. “Anh Khang, tài liệu dự án X đây ạ. Em đã kiểm tra lại các thông số kỹ thuật và báo cáo tiến độ theo yêu cầu của anh rồi.” Giọng cậu ta có chút e dè khi nhìn thấy vẻ mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt sếp. “Anh vẫn còn làm việc sao? Đã muộn rồi ạ.” Đức Anh nói thêm, ánh mắt lộ rõ vẻ ngưỡng mộ xen lẫn lo lắng. Với Đức Anh, Minh Khang là hình mẫu lý tưởng của sự thành công, là ngọn hải đăng của sự nghiệp mà cậu hằng mơ ước. Cậu vẫn nhớ như in lời mình đã từng nói với Minh Khang: "Em muốn được thành công như anh, sếp ạ!".
Minh Khang gật đầu, một động tác chậm rãi, nặng nề. Giọng anh khàn đặc, như thể đã nói quá nhiều hoặc chưa nói gì suốt cả ngày. “Cảm ơn em. Cứ để đó.” Anh chỉ tay vào chồng tài liệu mới, rồi lại hướng mắt về phía màn hình. “Em về trước đi.” Anh không cần phải nhìn Đức Anh để biết cậu ta vẫn còn đứng đó, ngần ngừ. Minh Khang biết cậu nhân viên trẻ tuổi này ngưỡng mộ anh, nhìn anh như một biểu tượng của sự nghiệp rực rỡ. Nhưng liệu có ai thấy được cái giá anh đang phải trả cho "sự ổn định" và "thành công" ấy? Ánh đèn văn phòng vẫn cứ trắng lạnh như thế, phản chiếu lên đôi mắt mệt mỏi của anh, khiến chúng càng thêm trũng sâu. Tiếng gõ bàn phím của anh tiếp tục vang lên đều đặn, khô khan, như một cỗ máy không ngừng nghỉ. Minh Khang đã từng tin rằng, chỉ cần đủ ổn định, đủ thành công, anh sẽ xứng đáng để yêu ai đó, xứng đáng để có một cuộc sống trọn vẹn. Nhưng giờ đây, khi mọi mục tiêu về sự nghiệp đã và đang nằm trong tầm tay, anh lại cảm thấy một sự trống rỗng đến khó tả. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình, nhưng tâm trí anh lại đang lơ lửng ở một nơi nào đó xa xăm, nơi mà những hình ảnh của một cuộc sống khác, nhẹ nhàng hơn, đầy màu sắc hơn, thoảng qua như một giấc mơ vụn vỡ. Anh khẽ chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Thời gian cứ trôi, không chờ đợi, và anh thì vẫn mắc kẹt trong vòng xoáy của công việc, của những tham vọng không hồi kết. Anh không biết liệu mình có đang bỏ lỡ điều gì đó không, nhưng anh biết chắc chắn rằng, niềm vui đã từng có trong công việc này đang dần bị bào mòn bởi sự kiệt sức.
Minh Khang không biết mình đã ngồi đó bao lâu nữa, chỉ biết khi anh ngẩng đầu lên, ngoài cửa sổ đã là một màn đêm đặc quánh. Ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng cả thành phố Sài Gòn, tạo nên những dải sáng lung linh mờ ảo. Văn phòng đã vắng tanh, chỉ còn tiếng điều hòa rì rầm và ánh sáng từ màn hình máy tính của anh. Anh lại day thái dương, cố gắng tập trung vào bản báo cáo, nhưng những con số cứ nhảy múa trước mắt, lờ mờ và vô nghĩa. Cảm giác cô độc len lỏi, bủa vây lấy anh. Anh đã có tất cả những gì mình từng mơ ước: một công ty kiến trúc đang trên đà phát triển mạnh mẽ, một vị trí đáng mơ ước, một căn hộ penthouse xa hoa. Nhưng anh đang phải trả một cái giá quá đắt cho sự ổn định này – cái giá của sự cô độc và kiệt sức.
Đúng lúc đó, một bóng người quen thuộc xuất hiện ở cửa phòng làm việc. Hoàng Nam, người bạn thân thiết nhất của anh, bước vào. Anh ấy vẫn giữ vẻ ngoài thư sinh, với cặp kính cận quen thuộc và dáng người cao ráo, thanh mảnh. Trên tay Hoàng Nam là một ly cà phê nóng, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không khí. Anh nhẹ nhàng đặt ly cà phê lên bàn làm việc của Minh Khang, rồi không vội vã ngồi xuống chiếc ghế đối diện, một chiếc ghế phụ thường dùng cho khách đến làm việc. Hoàng Nam không nói gì ngay, chỉ lặng lẽ quan sát Minh Khang, đôi mắt anh ấy ẩn chứa sự lo lắng chân thành.
Minh Khang ngẩng đầu, ánh mắt mệt mỏi chạm vào ánh mắt đầy quan tâm của bạn. Một nụ cười gượng gạo nở trên môi anh. “Sao cậu lại ở đây giờ này?”
Hoàng Nam khẽ thở dài, giọng nói nhẹ nhàng, từ tốn. “Cậu không định về sao, Khang? Trông cậu mệt mỏi lắm rồi.” Anh ấy nói, không giấu nổi sự quan ngại. “Tớ đi ngang qua thấy đèn văn phòng cậu vẫn sáng, biết ngay là cậu lại cắm rễ ở đây.”
Minh Khang nhấp một ngụm cà phê nóng, vị đắng quen thuộc giúp anh tỉnh táo hơn chút ít. “Sắp xong rồi. Còn chút việc.” Anh khẽ gạt đi, cố gắng làm ra vẻ mình vẫn ổn. Anh không muốn để Hoàng Nam thấy sự kiệt quệ của mình. Anh đã quen với việc gánh vác mọi thứ một mình, che giấu những yếu đuối bên trong.
Hoàng Nam không ép buộc, chỉ nhẹ nhàng đổi chủ đề. “Cậu biết không, đôi khi chúng ta quá mải mê chạy theo thứ mình nghĩ là hạnh phúc, mà quên mất điều gì thực sự khiến mình vui.” Anh ấy nhìn Minh Khang, ánh mắt ẩn chứa nhiều suy tư. “Cậu có nhớ lần trước tớ nói với cậu không? Về việc cân bằng cuộc sống ấy.”
Minh Khang thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo tất cả sự mệt mỏi tích tụ. “Hạnh phúc sao? Công việc này là tất cả những gì mình có lúc này, Nam ạ. Nó là mục tiêu, là lý tưởng, là thứ mình đã theo đuổi bao nhiêu năm nay.” Anh nói, giọng có chút bướng bỉnh, như thể đang tự trấn an chính mình. “Sự nghiệp này, thành công này, nó không phải là hạnh phúc thì là gì?”
Hoàng Nam nhấp một ngụm cà phê của mình, rồi đặt ly xuống. “Thành công là một phần của hạnh phúc, Khang. Nhưng nó có phải là tất cả? Cậu đang có một sự nghiệp rực rỡ, một tương lai rộng mở, nhưng cậu có thấy nó thực sự trọn vẹn không?” Anh ấy hỏi, giọng điệu không phán xét, chỉ đơn thuần là muốn Minh Khang tự mình suy nghĩ. “Cậu đang bỏ lỡ điều gì đó bên ngoài cánh cửa này đấy. Cậu đang bỏ lỡ cuộc sống, những khoảnh khắc mà tiền bạc hay danh vọng không thể mua được.”
Minh Khang im lặng, lời nói của Hoàng Nam như một mũi kim châm vào sâu thẳm tâm hồn anh. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn thành phố vẫn nhấp nháy, lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Anh đang bỏ lỡ điều gì? Anh đã từng nghĩ, khi anh ổn định, khi anh có tất cả, anh sẽ có thể tìm thấy tình yêu, tìm thấy một người để chia sẻ. Nhưng giờ đây, anh lại cảm thấy mình đang lạc lõng giữa chính những thành công rực rỡ nhưng vô vị của mình. Anh đã xây dựng một đế chế, nhưng lại đứng một mình trên đỉnh cao đó. Sự cô độc này, nó lạnh lẽo hơn bất cứ cơn gió nào của mùa đông. Anh đã từng tin rằng sự ổn định sẽ mang lại hạnh phúc, nhưng giờ đây, anh lại đang trả một cái giá quá đắt cho nó. Minh Khang cảm thấy một sự mâu thuẫn lớn lao trong lòng. Một mặt, anh tự hào về những gì mình đã đạt được, về công sức anh đã bỏ ra. Mặt khác, một cảm giác trống rỗng, một nỗi khao khát mơ hồ cứ lớn dần trong anh. Anh đã cống hiến tuổi trẻ, thời gian và năng lượng cho công việc, hy vọng rằng một ngày nào đó, tất cả những điều này sẽ mang lại cho anh một cuộc sống trọn vẹn. Nhưng đến bao giờ? Đến khi nào thì anh mới thực sự "ổn định" để bắt đầu sống?
Hoàng Nam tiếp tục, giọng nói trầm ấm. “Tớ biết cậu là người có chí tiến thủ, và tớ luôn ủng hộ cậu. Nhưng tớ cũng lo cho cậu, Khang. Đừng để đến lúc nhìn lại, cậu thấy mình đã bỏ lỡ quá nhiều thứ quý giá, chỉ vì mãi chạy theo một mục tiêu mà cậu chưa từng định nghĩa rõ ràng về hạnh phúc thực sự của nó.” Hoàng Nam đặt tay lên vai Minh Khang, một cử chỉ chân thành. “Nghỉ ngơi đi, Khang. Tối nay về đi, ngày mai mọi thứ vẫn còn đó. Cậu không phải là một cỗ máy.”
Minh Khang gật đầu, không nói gì. Anh biết Hoàng Nam nói đúng. Anh ấy luôn là người bạn tỉnh táo, luôn kéo anh về thực tại khi anh quá đắm chìm vào công việc. Anh nhìn ly cà phê đã nguội dần trên bàn, vị đắng vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi. Nhưng vị đắng đó không còn đến từ cà phê nữa, mà là từ chính cuộc sống của anh. Anh đang sống một cuộc đời mà nhiều người mơ ước, nhưng anh lại không cảm thấy mình là người đang sống.
Nửa đêm, Minh Khang trở về căn hộ penthouse xa hoa của mình. Căn hộ được thiết kế hiện đại, tối giản, với những vách kính cường lực từ sàn đến trần nhà, cho phép anh nhìn ngắm toàn cảnh thành phố lung linh ánh đèn. Nội thất bên trong đều là những món đồ nhập khẩu đắt tiền, tông màu trầm ấm nhưng vẫn toát lên vẻ sang trọng, tinh tế. Mùi hương gỗ quý thoang thoảng trong không khí, hòa cùng mùi nước hoa nam tính đặc trưng của anh. Căn hộ rộng rãi, yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng gió khẽ rít qua ô cửa kính, và đôi khi là tiếng nước chảy nhẹ nhàng từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng. Sự tĩnh lặng này, đáng lẽ phải mang lại sự bình yên, nhưng đêm nay, nó lại nhấn chìm anh vào một nỗi cô độc đến rợn người.
Anh cởi chiếc cà vạt, nới lỏng cổ áo, những cử động chậm rãi, vô lực. Chiếc đồng hồ đeo tay nặng trĩu trên cổ tay anh, như một gánh nặng thời gian mà anh đang mang vác. Anh đặt nó xuống bàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, tiếng kim loại chạm vào mặt đá nghe thật chói tai trong không gian tĩnh mịch. Minh Khang bước đến cửa sổ lớn, đứng đó, nhìn xuống thành phố Sài Gòn đang chìm trong ánh đèn đêm. Những ánh đèn lấp lánh như hàng ngàn vì sao bị đánh rơi xuống mặt đất, tạo nên một khung cảnh rực rỡ, sống động. Nhưng tất cả những ánh sáng đó lại không thể xua tan được bóng tối trong lòng anh. Lời nói của Hoàng Nam cứ vang vọng trong đầu anh, rõ ràng và day dứt. "Cậu đang bỏ lỡ điều gì đó bên ngoài cánh cửa này đấy." "Cậu có thấy nó thực sự trọn vẹn không?"
Minh Khang đưa tay chạm vào tấm kính lạnh buốt. Anh đang chạy theo cái gì? Thành công này, sự nghiệp này... có thực sự là tất cả những gì anh muốn? Anh đã lao mình vào công việc như một con thiêu thân, tin rằng chỉ khi đạt được đỉnh cao sự nghiệp, anh mới có thể có được hạnh phúc. Nhưng giờ đây, khi anh đã chạm đến đỉnh núi đó, anh lại thấy mình đứng một mình, bao quanh bởi một khoảng không trống rỗng. Anh đã có một căn penthouse mơ ước, một công việc mà ai cũng khao khát, nhưng anh lại cảm thấy lạc lõng giữa chính những thành công rực rỡ nhưng vô vị của mình. Anh đã từng nghĩ, sự ổn định về tài chính và sự nghiệp sẽ là nền tảng vững chắc cho một tình yêu đẹp. Nhưng anh đã lỡ mất Yến Chi, người con gái đã đến bên anh khi anh còn chưa "ổn định", người mà anh đã để lỡ chỉ vì mải mê xây dựng những bức tường thành của riêng mình. Anh nhớ lại hình ảnh Yến Chi, cô gái với đôi mắt sáng và nụ cười rạng rỡ, người mà anh đã từng cảm nhận được một sự kết nối đặc biệt. Nhưng anh đã tự tay đẩy cô đi, vì một niềm tin cố chấp vào sự "đúng thời điểm".
"Hoàng Nam nói đúng, mình đang bỏ lỡ điều gì đó." Minh Khang độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm trong không gian rộng lớn. "Nhưng là gì? Là một người để chia sẻ bữa tối? Là một người để kể về những dự án mình đã làm? Hay là một vòng tay ấm áp khi trở về nhà sau một ngày dài mệt mỏi?" Anh nhắm mắt lại, cố gắng hình dung một cuộc sống khác, một phiên bản khác của chính mình, một phiên bản không chỉ có công việc mà còn có tình yêu, có những mối quan hệ chân thành. Nhưng anh không thể. Anh đã quá quen với sự cô độc này, quá quen với việc đặt công việc lên hàng đầu.
Anh mở mắt, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình trên tấm kính. Một người đàn ông cao ráo, gương mặt góc cạnh, nhưng đôi mắt đầy vẻ mệt mỏi và suy tư. Anh đã thay đổi rất nhiều trong những năm qua, từ một chàng trai trẻ tuổi đầy tham vọng thành một người đàn ông trưởng thành hơn, nhưng cũng mệt mỏi hơn. Có lẽ, Yến Chi cũng đã thay đổi. Cô ấy đã tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường không có anh.
Minh Khang bước ra ban công, hít thở làn gió đêm se lạnh của Sài Gòn. Thành phố vẫn ồn ào, nhộn nhịp, nhưng anh lại cảm thấy mình hoàn toàn tách biệt khỏi nó. Anh cảm thấy một sự trống rỗng lớn lao đang dần chiếm lấy anh. Anh đã xây dựng một cuộc sống vững chãi, một sự nghiệp lừng lẫy, nhưng anh lại thiếu đi những sắc màu của cảm xúc, của tình yêu, của sự sẻ chia. Anh đã từng yêu một phiên bản của Yến Chi, một Yến Chi mà anh đã để lỡ. Nhưng liệu cô ấy có còn nhớ đến anh, có còn quan tâm đến phiên bản Minh Khang của hiện tại? Hay cô ấy đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, một hạnh phúc không cần đến anh? Cảm giác lạc lõng giữa những thành công rực rỡ nhưng vô vị này, nó khiến anh nhận ra rằng, dù có đạt được bao nhiêu đỉnh cao, nếu không có một người để chia sẻ, để cùng nhau tận hưởng, thì tất cả cũng chỉ là những phù phiếm thoáng qua. Anh cần một sự thay đổi, một điều gì đó khác biệt, một ý nghĩa sâu sắc hơn cho cuộc đời mình. Nhưng đó là gì, và anh sẽ tìm thấy nó ở đâu, anh vẫn chưa có câu trả lời.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.