Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 96: Vinh Quang Đắng Chát

Ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh của phòng họp lớn phản chiếu lên mặt bàn đá cẩm thạch đen bóng, tạo nên một không gian vừa sang trọng vừa có phần nghiêm cẩn. Tiếng máy chiếu lách tách, đều đặn trình chiếu những biểu đồ tăng trưởng và hình ảnh phối cảnh 3D sống động của dự án "Đô Thị Xanh" lên màn hình lớn. Minh Khang đứng đó, giữa tâm điểm của sự chú ý, vóc dáng cao ráo trong bộ vest xám than lịch thiệp, giọng nói trầm ổn, tự tin vang lên từng câu chữ, phân tích sắc bén từng con số, từng chiến lược đã đưa dự án đến thành công vượt bậc. Đôi mắt anh, dù sâu và thường ẩn chứa sự suy tư, lúc này lại toát lên vẻ tập trung tuyệt đối của một người đang làm chủ cuộc chơi.

Trong không khí thoang thoảng mùi cà phê mới pha và mùi giấy in từ những tập tài liệu dày cộp, Ông An, vị cấp trên với gương mặt cương nghị và ánh mắt sắc sảo, ngồi ở vị trí chủ tọa, lắng nghe không sót một lời. Xung quanh ông là các thành viên cấp cao khác, mỗi người đều có vẻ mặt nghiêm túc, thỉnh thoảng lại gật gù tán đồng trước những luận điểm chặt chẽ của Minh Khang. Áp lực, dù hiện hữu từ đầu buổi họp, giờ đây đã dần tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác thỏa mãn và nhẹ nhõm lan tỏa khắp căn phòng. Minh Khang đã hoàn thành bài trình bày cuối cùng một cách xuất sắc, kết thúc bằng một slide tóm tắt ấn tượng, phác họa rõ nét tầm nhìn và lợi nhuận khổng lồ mà "Đô Thị Xanh" mang lại cho công ty.

Khi ánh đèn máy chiếu tắt đi, trả lại ánh sáng mạnh mẽ từ hệ thống đèn trần, một tràng vỗ tay nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Ông An đứng dậy, chậm rãi bước đến gần Minh Khang, trên môi nở một nụ cười hài lòng hiếm thấy.

“Khang, cậu đã làm rất tốt,” Ông An cất giọng trầm ấm, từng lời nói chứa đựng sức nặng của sự công nhận và đánh giá cao. “'Đô Thị Xanh' không chỉ là một dự án thành công về mặt tài chính mà còn là minh chứng cho năng lực lãnh đạo và tầm nhìn của cậu. Tôi rất hài lòng với những gì cậu và đội ngũ đã đạt được. Nó vượt xa mọi kỳ vọng ban đầu.”

Ông An vươn tay, bắt lấy bàn tay Minh Khang, cái bắt tay chắc nịch, truyền tải một sự tin tưởng tuyệt đối. Minh Khang khẽ gật đầu, nở một nụ cười xã giao đáp lại. Nụ cười ấy không rộng, chỉ thoáng qua trên khóe môi, và đôi mắt anh vẫn giữ một nét tĩnh lặng đến khó hiểu. Anh cảm nhận được sức nặng của lời khen, của cái bắt tay, nhưng trong lòng lại không trỗi dậy niềm hân hoan rực rỡ như anh vẫn nghĩ mình sẽ có.

“Cảm ơn sếp. Đó là công sức của cả đội,” Minh Khang đáp lời, giọng nói điềm tĩnh, không chút kiêu ngạo. Anh biết mình không nói dối, vì dự án này thực sự là một nỗ lực chung, nhưng chính anh mới là người chèo lái con thuyền, là người đưa ra những quyết định khó khăn nhất, là người thức trắng nhiều đêm nhất. Tuy nhiên, thay vì cảm thấy tự hào bùng nổ, một sự trống rỗng mơ hồ lại len lỏi, mơn trớn tâm hồn anh.

Đức Anh, cậu nhân viên cấp dưới trẻ tuổi, ngồi cách đó không xa, nhìn Minh Khang với ánh mắt ngưỡng mộ không che giấu. Cậu thì thầm với đồng nghiệp bên cạnh, giọng nói đầy nhiệt huyết: “Sếp Khang đỉnh thật! Em muốn được thành công như anh, sếp ạ!” Tiếng thì thầm ấy, dù nhỏ, vẫn lọt vào tai Minh Khang. Anh khẽ quay đầu nhìn Đức Anh, một thoáng mỉm cười, nhưng nụ cười đó cũng nhanh chóng tan biến.

Minh Khang đứng đó, giữa những lời chúc mừng và ánh mắt khâm phục. Thành công đã đến, sự "ổn định" mà anh hằng theo đuổi đã nằm gọn trong tầm tay. Dự án "Đô Thị Xanh" đã mang lại danh tiếng và một khoản lợi nhuận khổng lồ, củng cố vững chắc vị thế của anh trong công ty và trên thị trường kiến trúc. Anh đã chứng minh được giá trị của mình, đã đạt được đỉnh cao mà nhiều người mơ ước. Thế nhưng, tại sao cái cảm giác "đủ đầy" mà anh luôn hình dung lại không xuất hiện? Thay vào đó là một sự hụt hẫng nhẹ, như thể anh đã chạy một cuộc marathon dài, cán đích, nhưng không thấy vạch đích nào khác để tiếp tục. Anh tự hỏi, đây là tất cả những gì anh muốn sao? Vinh quang này, sao lại có một dư vị đắng chát đến vậy?

Buổi họp kết thúc. Từng người một rời khỏi phòng, mang theo những tập tài liệu, những nụ cười và những lời chúc mừng còn vương vấn. Không khí chuyên nghiệp và bận rộn dần trở lại với các khu vực làm việc mở bên ngoài. Tiếng gõ bàn phím lách tách lại vang lên, tiếng điện thoại reo nhẹ nhàng, tiếng trao đổi công việc liên tục. Minh Khang chậm rãi thu dọn những ghi chú của mình, ánh mắt vô định lướt qua khung cửa kính lớn, nơi thành phố Sài Gòn đang bắt đầu chìm vào buổi chiều tà, những ánh đèn đầu tiên lấp lánh như những vì sao nhỏ xíu dưới mặt đất.

***

Đêm dần buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày. Văn phòng Kiến Trúc Khởi Nguyên vẫn sáng đèn, nhưng không còn sự huyên náo của ban ngày. Tiếng máy in đã im bặt, tiếng điện thoại cũng thưa dần. Chỉ còn lại tiếng gõ bàn phím lách tách của một vài nhân viên còn nán lại, cùng với tiếng máy điều hòa chạy đều đều, tạo nên một bản giao hưởng của sự chuyên nghiệp pha lẫn chút mệt mỏi. Minh Khang vẫn ngồi tại bàn làm việc của mình, ánh đèn trắng mạnh từ phía trên hắt xuống, làm nổi bật khuôn mặt góc cạnh và đôi mắt sâu hoắm của anh. Anh đang thu dọn những tập tài liệu cuối cùng, sắp xếp chúng một cách ngăn nắp vào chiếc cặp da đen. Từng cử chỉ của anh đều chậm rãi, như thể anh đang cố kéo dài thời gian, không muốn đối mặt với sự tĩnh lặng chờ đợi ở nhà.

Bên ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, biến thành phố thành một biển ánh sáng rực rỡ. Hàng ngàn ngôi nhà, tòa nhà cao tầng và dòng xe cộ hối hả dưới chân anh như những đốm lửa nhỏ, tạo nên một bức tranh huyền ảo nhưng cũng đầy xa cách. Anh nhìn ra đó, ánh mắt vô định, không thực sự nhìn vào bất cứ điểm cụ thể nào, mà như đang chìm đắm trong một khoảng không vô tận của riêng mình. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi thể xác và tinh thần đang đè nặng lên mình, một cảm giác trống rỗng mà ngay cả thành công rực rỡ của dự án "Đô Thị Xanh" cũng không thể lấp đầy.

Đột nhiên, một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai anh. Minh Khang giật mình, quay đầu lại. Hoàng Nam đứng đó, cao ráo trong chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt lịch sự, trên gương mặt thư sinh đeo kính là vẻ lo lắng khó che giấu. Anh bạn thân đã ở lại chờ để nói chuyện với Minh Khang, và ngay lập tức nhận ra sự thiếu vắng niềm vui thực sự trên gương mặt bạn mình. Mùi nước hoa nam tính nhẹ nhàng từ Hoàng Nam xộc vào mũi Minh Khang, mang theo một chút hơi ấm và sự gần gũi hiếm hoi trong không gian văn phòng lạnh lẽo.

“Thành công lớn thế mà sao mặt mày như đưa đám vậy, Khang?” Hoàng Nam cất giọng nhẹ nhàng, từ tốn, nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự quan tâm. “Ông An khen nức nở còn gì. Tôi ở ngoài nghe mà còn thấy vui lây.”

Minh Khang thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo tất cả những mệt mỏi và suy tư. Anh né tránh ánh mắt của Hoàng Nam, quay lại nhìn ra ngoài cửa sổ. “Chắc là mệt thôi. Hài lòng thì có, nhưng... không biết nữa.” Giọng anh khẽ khàng, như tự nói với chính mình hơn là trả lời Hoàng Nam.

Hoàng Nam tiến lại gần hơn, dựa nhẹ vào cạnh bàn của Minh Khang. Anh biết bạn mình đang có gì đó không ổn. “Không biết nữa là sao? Cậu đã đạt được cái cậu muốn rồi mà. Danh tiếng, tiền bạc, vị thế... tất cả đều nằm trong tay cậu. Sao tôi thấy cậu vẫn cứ như người mất hồn vậy?” Hoàng Nam hỏi, câu nói của anh không phải là sự trách móc, mà là sự bối rối và thất vọng nhẹ nhàng. Anh đã chứng kiến Minh Khang làm việc cật lực suốt nhiều năm qua, hy sinh biết bao thứ để đạt được những mục tiêu này, và giờ đây, khi mọi thứ đã thành hiện thực, bạn anh lại không thể tận hưởng nó trọn vẹn.

Minh Khang im lặng một lúc, hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra. “Chắc là... tôi đã quen với việc chạy rồi, giờ tự nhiên dừng lại, tôi không biết phải làm gì nữa.” Anh dùng tay xoa nhẹ thái dương, cảm giác đau nhức âm ỉ sau những giờ làm việc căng thẳng lại trỗi dậy. “Cảm giác như... tất cả những gì mình đã làm, chỉ để đạt được cái đích này. Và giờ, cái đích đã ở đây rồi, tôi lại không tìm thấy ý nghĩa gì khác để tiếp tục.”

Hoàng Nam nhìn bạn mình, ánh mắt anh hiện rõ sự thấu hiểu. Anh đã từng nghe Chú Ba nói về điều này, về cái giá của sự ổn định, về sự trống rỗng mà đôi khi thành công mang lại nếu người ta không biết cách cân bằng cuộc sống. “Vậy nên tôi mới bảo cậu đấy, Khang. Đừng biến cuộc sống thành một đường chạy marathon không hồi kết. Phải có lúc dừng lại, phải có lúc tận hưởng. Cậu đã làm việc quá sức rồi.”

Minh Khang không đáp. Anh chỉ khẽ lắc đầu, rồi đứng dậy, xách chiếc cặp lên. “Về thôi. Để cậu chờ lâu rồi.”

Hoàng Nam không ép. Anh biết bạn mình cần thời gian để tự suy nghĩ. Anh chỉ đi theo Minh Khang ra khỏi văn phòng, bước chân nặng nề nhưng vững chãi, cùng anh bước vào thang máy. Trong không gian kín của thang máy, tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng vang lên, nhưng không thể xua tan đi sự tĩnh lặng bao trùm giữa hai người. Minh Khang vẫn giữ ánh mắt xa xăm, còn Hoàng Nam thì lẳng lặng quan sát bạn mình, một nỗi lo lắng mơ hồ len lỏi trong trái tim anh. Anh tự hỏi, liệu Minh Khang có bao giờ tìm thấy được niềm vui trọn vẹn, hay anh sẽ mãi mãi mắc kẹt trong cái vòng xoáy của sự nghiệp và những thành công đắng chát này?

***

Đêm khuya, căn penthouse sang trọng của Minh Khang chìm trong sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối. Ánh sáng dịu nhẹ từ hệ thống đèn LED ẩn trong trần nhà hắt xuống, làm nổi bật những đường nét kiến trúc hiện đại, tối giản. Mùi hương gỗ quý thoang thoảng từ những món đồ nội thất nhập khẩu đắt tiền hòa quyện với mùi nước hoa nam tính nhẹ nhàng của chính Minh Khang. Tuyệt không một tiếng động nào khác, ngoài tiếng gió khẽ rít qua ô cửa kính cường lực từ sàn đến trần, và thỉnh thoảng là tiếng nước chảy nhẹ từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng.

Minh Khang đứng lặng lẽ bên cửa sổ lớn, tay đặt lên tấm kính lạnh lẽo. Anh nhìn xuống thành phố Sài Gòn đang lấp lánh như một dải ngân hà dưới chân mình. Những ánh đèn đủ màu sắc như những viên kim cương nhỏ li ti, trải dài đến tận chân trời, tạo nên một cảnh tượng tráng lệ, hoa lệ. Thành công anh vừa đạt được, danh vọng anh vừa có được, cũng rực rỡ và lấp lánh như những ánh đèn kia. Nhưng sao, chúng lại xa cách, lạnh lẽo đến vậy?

Cảm giác trống rỗng lại xâm chiếm anh, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nó không phải là sự cô đơn thường thấy khi anh một mình trong căn hộ rộng lớn này, mà là một cảm giác trống hoác từ sâu thẳm bên trong, một sự thiếu vắng không thể gọi tên. Anh đã đạt được tất cả những mục tiêu mà mình đã đặt ra từ những ngày đầu chập chững bước vào sự nghiệp. Anh đã có một vị trí vững chắc, một tài sản đáng mơ ước, một tương lai rộng mở. Anh đã có "sự ổn định" mà anh tin rằng là điều kiện tiên quyết để xứng đáng yêu một ai đó, để xây dựng một cuộc sống trọn vẹn.

Nhưng giờ đây, anh lại tự hỏi, liệu tất cả những nỗ lực, những hy sinh bấy lâu nay có thực sự đáng giá? Anh đã đánh đổi những buổi tối thảnh thơi bên bạn bè, những chuyến đi tự phát, những giấc ngủ ngon lành, thậm chí là cả những cơ hội để bắt đầu một mối quan hệ. Anh đã bỏ lỡ điều gì đó chăng?

Anh khẽ nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền trên cổ tay mình, không phải để xem giờ, mà như để xác nhận thời gian đã trôi qua, và những gì anh đã làm được trong dòng chảy khắc nghiệt đó. Kim đồng hồ vẫn quay đều, vô tri, như nhắc nhở anh về dòng thời gian không ngừng trôi, mang theo cả những cơ hội đã mất và những lựa chọn đã đi qua.

"Đây là tất cả những gì mình muốn sao? Vinh quang này... sao lại đắng chát thế này?" Minh Khang độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm trong đầu anh, bị nhấn chìm bởi sự yên tĩnh của căn phòng. Anh nhớ lại lời khuyên của Chú Ba, về việc phải tìm kiếm sự cân bằng trong cuộc sống, đừng để công việc nuốt chửng tất cả. Anh cũng nhớ đến những lần Hoàng Nam lo lắng, nhắc nhở anh về việc dành thời gian cho bản thân, cho những mối quan hệ. Lúc đó, anh chỉ gạt đi, cho rằng họ không hiểu được khát vọng của anh. Nhưng bây giờ, khi thành công đã hiện hữu, anh lại thấy những lời khuyên đó có trọng lượng hơn bao giờ hết.

Anh cảm thấy một sự thiếu vắng rõ ràng trong cuộc sống cá nhân. Một sự thiếu vắng mà không phải tiền bạc hay địa vị có thể lấp đầy. Anh đã xây dựng một đế chế vật chất vững chãi, nhưng linh hồn anh lại lạc lõng giữa những bức tường kính lạnh lẽo này.

"Liệu có phải mình đã đánh đổi quá nhiều, và bỏ lỡ điều gì đó quan trọng hơn?" Câu hỏi đó cứ lẩn quẩn trong tâm trí anh, như một vết dao cứa nhẹ vào trái tim. Anh nhìn ra xa, về phía những ánh đèn mờ ảo ở một khu dân cư nào đó, nơi có thể có những gia đình đang quây quần bên mâm cơm, những cặp đôi đang cùng nhau xem phim, hay chỉ đơn giản là những người đang tận hưởng sự bình yên sau một ngày làm việc. Sự bình yên ấy, dường như là một thứ xa xỉ mà Minh Khang, với tất cả những thành công rực rỡ của mình, lại chưa bao giờ thực sự chạm tới được.

Anh nhắm mắt lại, cảm nhận cái lạnh từ tấm kính truyền vào lòng bàn tay. Trong bóng tối của mi mắt, những hình ảnh thoáng qua trong tâm trí anh: một nụ cười rạng rỡ của một cô gái nào đó, một khoảnh khắc trò chuyện nhẹ nhàng dưới ánh đèn đường, hay một cảm giác ấm áp khi được sẻ chia. Đó là những điều mà anh đã bỏ lỡ, hay đúng hơn là đã gác lại, vì một mục tiêu lớn hơn. Giờ đây, mục tiêu đã đạt được, nhưng liệu anh có còn cơ hội để tìm lại những điều đã mất? Hay anh sẽ mãi mãi mang theo cảm giác trống rỗng này, như một cái giá đắt đỏ cho sự ổn định mà anh đã chọn?

Đêm càng về khuya, thành phố vẫn không ngủ, nhưng trong căn penthouse của Minh Khang, chỉ còn lại sự tĩnh mịch và những suy tư nặng trĩu. Anh vẫn đứng đó, một mình, giữa vinh quang và nỗi trống rỗng, bắt đầu đặt ra những câu hỏi mà có lẽ, anh đã né tránh quá lâu.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free