Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 100: Bữa Tối Của Những Khoảng Lặng

Khí trời đêm vẫn còn vương vấn hơi lạnh, dù ánh bình minh đã cố gắng len lỏi qua từng kẽ lá, rọi xuống thành phố đang cựa mình. Linh không ngủ được. Suốt đêm qua, những giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi, hòa vào màn đêm, mang theo vị mặn chát của nỗi cô đơn và sự hụt hẫng. Khi tia nắng đầu tiên chạm vào khung cửa sổ, cô vẫn còn ngồi lặng lẽ trên sofa, đôi mắt thâm quầng, nhìn ra ban công nơi chậu hoa nhài vẫn còn đọng sương đêm. Mùi hương quen thuộc giờ đây không còn mang lại sự bình yên, mà chỉ như một nốt nhạc buồn cứ day dứt mãi trong tâm trí. Cô không khóc nữa, nhưng trái tim vẫn nặng trĩu, và một cảm giác trống rỗng khó tả cứ thế bủa vây.

Cô đứng dậy, bước vào bếp. Căn hộ vốn ấm cúng, gọn gàng dưới bàn tay chăm sóc của cô, nay dường như rộng lớn và trống rỗng hơn bao giờ hết. Mỗi đồ vật đều mang theo một kỷ niệm, một dấu ấn của Khánh, nhưng giờ đây chúng chỉ càng làm nổi bật sự vắng mặt của anh. Chiếc cốc sứ đôi, bộ dao dĩa mà anh từng thích dùng, cả chiếc ghế đối diện bàn ăn mà anh thường ngồi – tất cả đều như đang lặng lẽ kể lại câu chuyện về một sự gắn bó từng rất đỗi thân mật, nay đang dần phai nhạt. Linh nhìn quanh, cố gắng sắp xếp mọi thứ ngăn nắp, như một cách để sắp xếp lại chính những cảm xúc hỗn độn đang ngổn ngang trong lòng. Cô rửa mặt, thay quần áo, và bắt đầu chuẩn bị bữa sáng. Một bữa sáng quen thuộc cho hai người, dù cô biết Khánh sẽ không thể về kịp.

Tiếng nước chảy từ vòi, tiếng dao lách cách trên thớt, tiếng chảo nóng xèo xèo khi dầu ăn chạm vào, tất cả đều vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Cô làm món trứng ốp la mà Khánh thích, pha một tách cà phê đen sánh và một ly trà hoa cúc cho riêng mình. Mùi hương của thức ăn thoang thoảng, đánh thức một chút cảm giác đói bụng, nhưng sự thèm ăn dường như đã bị nỗi buồn lấn át. Linh ngồi vào bàn ăn, nhìn hai phần ăn được bày biện tươm tất. Một phần dành cho cô, một phần còn lại, trống trải. Cô nhớ những ngày đầu, khi Khánh còn thường xuyên về nhà sớm, và họ cùng nhau dùng bữa. Anh sẽ kể cho cô nghe về một ngày làm việc của mình, cô sẽ chia sẻ những câu chuyện nhỏ nhặt của mình, và tiếng cười sẽ lấp đầy căn bếp nhỏ. Giờ đây, chỉ còn lại sự im lặng, và những câu chuyện chưa kể cứ thế chất chồng.

“Anh có mệt lắm không?” Cô tự hỏi, ánh mắt vô định nhìn vào ly trà cúc đang bốc hơi nghi ngút. “Anh có biết em đang buồn đến nhường nào không?” Cô hiểu áp lực anh đang phải chịu đựng. Cô biết anh đang cố gắng vì tương lai của cả hai. Nhưng sự thấu hiểu đó, đôi khi, lại trở thành gánh nặng, thành một lưỡi dao vô hình cứa vào trái tim cô. Cô muốn được anh lắng nghe, muốn được anh an ủi, muốn được anh ôm vào lòng và nói rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn. Cô không cần anh phải giải quyết mọi vấn đề, chỉ cần anh ở đó, hiện diện. Nhưng câu trả lời ngắn gọn, cụt lủn tối qua của anh, “Mệt quá, không tiện nói chuyện,” đã như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mọi hy vọng mong manh của cô. Nó không phải là một sự từ chối tàn nhẫn, nhưng nó lại mang sức nặng của sự thờ ơ, của một khoảng cách vô hình đang ngày càng rộng lớn.

Linh đứng dậy, cất phần ăn của Khánh vào tủ lạnh, rồi dọn dẹp bát đĩa. Cô đi quanh căn hộ, vuốt ve từng món đồ trang trí nhỏ, từng bức ảnh cũ chụp chung. Trong một bức ảnh, Khánh đang ôm cô từ phía sau, nở một nụ cười rạng rỡ, đôi mắt anh ánh lên sự yêu thương và mãn nguyện. Đó là bức ảnh chụp trong chuyến đi Đà Lạt năm ngoái, khi tình yêu của họ còn nồng nàn, khi anh còn có đủ thời gian và tâm trí để dành cho cô. Cô nhớ cái cảm giác được anh ôm, được anh vỗ về, được anh thì thầm những lời yêu thương vào tai. Giờ đây, những kỷ niệm ấy như những mảnh vỡ thủy tinh lấp lánh, đẹp đẽ nhưng cũng sắc bén, cứa vào lòng cô mỗi khi cô chạm vào.

“Mình có đang đòi hỏi quá nhiều không?” Linh tự hỏi, tiếng thở dài không thành tiếng. “Hay anh ấy đã không còn cần mình như trước nữa?” Nỗi bất an về giá trị của bản thân, về vị trí của cô trong trái tim anh, cứ thế len lỏi, gặm nhấm tâm hồn cô. Cô biết Khánh không phải là người hay nói lời đường mật, anh thể hiện tình yêu bằng hành động. Nhưng những hành động đó, những sự quan tâm nhỏ nhặt như pha trà nóng cho cô, nhớ cô thích ăn gì, giờ đây cũng dần trở nên thưa thớt, bị lấn át bởi guồng quay công việc không ngừng nghỉ. Cô khao khát được kết nối, khao khát được anh chọn, khao khát được anh ở bên cạnh thực sự, không phải chỉ là một cái bóng vật vờ, mệt mỏi bên cạnh cô. Cô cần anh, cần sự hiện diện cảm xúc của anh, chứ không phải chỉ là sự hiện diện vật lý. Nỗi cô đơn trong chính ngôi nhà của mình, trong chính mối quan hệ của mình, là một nỗi cô đơn cay đắng hơn bất cứ điều gì khác. Cô biết, đêm nay, cô lại sẽ phải đối mặt với nó, và có lẽ, sẽ còn rất nhiều đêm khác nữa. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi những tia nắng vàng nhạt đang dần nhường chỗ cho sắc hoàng hôn u hoài, và một cảm giác nặng nề, khó tả lại bao trùm lấy cô, như dự báo cho một buổi tối còn dài và trống trải hơn.

***

Đèn đường đã bật sáng, hắt những vệt màu vàng vọt lên con đường ẩm ướt sau cơn mưa chiều. Tiếng còi xe vọng lại từ xa, hòa vào nhịp sống hối hả của thành phố đang dần chìm vào màn đêm. Linh ngồi trong căn hộ, đọc một cuốn sách đã cũ, nhưng tâm trí cô không thể tập trung vào những dòng chữ. Cô cứ thấp thỏm nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn ra cửa sổ. Mùi hoa nhài từ ban công thoang thoảng bay vào, mang theo một chút dịu mát, nhưng không đủ để xua đi cái nóng bức trong lòng cô. Cô đã cố gắng nấu một bữa tối tươm tất, những món ăn mà Khánh thích, hy vọng rằng anh sẽ về sớm hơn một chút, để họ có thể cùng nhau dùng bữa, cùng nhau trò chuyện. Cô đã bật những bản nhạc không lời nhẹ nhàng, để không khí trong nhà bớt đi sự tĩnh mịch, để cô không cảm thấy quá cô đơn.

Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên, phá vỡ sự im lặng. Linh giật mình, vội vàng đặt cuốn sách xuống. Đồng hồ đã chỉ gần mười giờ tối. Khánh bước vào, dáng người cao ráo nay có vẻ gầy hơn, vai anh hơi chùng xuống. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính của anh giờ đây mang một vẻ mệt mỏi cùng cực, đôi mắt sâu trũng xuống, quầng thâm hiện rõ. Mái tóc cắt ngắn gọn gàng cũng có vẻ hơi rối bời. Anh mặc chiếc áo sơ mi công sở màu xanh than, cổ áo hơi nhàu, và chiếc quần tây đã in hằn những nếp nhăn. Mùi khói xe và mệt mỏi phảng phất trên người anh, lẫn với mùi giấy tờ cũ và cà phê. Anh nhìn thấy Linh đang ngồi đợi bên bàn ăn đã dọn sẵn, một nụ cười gượng gạo nở trên môi, cố gắng che giấu đi vẻ kiệt sức của mình.

“Anh về rồi,” Khánh khẽ nói, giọng anh khàn khàn, mệt mỏi. Anh đặt chiếc cặp da xuống sàn nhà một cách nặng nề, như thể nó chất chứa tất cả gánh nặng của cả một ngày dài.

Linh đứng dậy, tiến lại gần anh. Cô muốn ôm anh, muốn hỏi anh có ổn không, muốn được anh ôm vào lòng. Nhưng một bức tường vô hình nào đó cứ ngăn cản cô. Ánh mắt cô chạm vào đôi mắt mệt mỏi của anh, và cô nhìn thấy một nỗi trống rỗng, một sự kiệt quệ mà cô không thể nào chạm tới. Linh cố gắng nén tiếng thở dài, đáp lại anh bằng một giọng nói nhẹ nhàng nhất có thể.

“Anh ăn tối đi,” cô nói, chỉ vào bàn ăn. “Em có nấu mấy món anh thích.”

Khánh gật đầu, nhưng ánh mắt anh vẫn xa xăm. Anh cởi áo khoác, treo lên móc, rồi chậm rãi bước vào phòng tắm để rửa tay. Tiếng nước chảy róc rách trong căn phòng nhỏ, nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng. Linh đứng đó, nhìn theo bóng lưng anh khuất dần, cảm giác như có một sợi dây vô hình đang kéo dãn giữa hai người, mỗi giây mỗi phút lại càng dài ra, càng mỏng manh hơn. Cô biết anh mệt, rất mệt. Cô hiểu anh đang cố gắng. Nhưng cô cũng mệt mỏi, mệt mỏi với sự chờ đợi, với những khoảng trống không lời, với nỗi cô đơn cứ thế lớn dần trong chính mối quan hệ của họ. Cô tự hỏi, liệu anh có nhận ra sự mệt mỏi trong đôi mắt cô không, liệu anh có cảm nhận được sự rạn nứt đang dần hình thành trong trái tim cô không.

Khánh trở lại, gương mặt anh đã được rửa sạch, nhưng vẻ mệt mỏi vẫn còn nguyên đó. Anh ngồi xuống ghế, đối diện với Linh. Bàn ăn được bày biện ấm cúng, ánh đèn vàng dịu hắt xuống làm nổi bật màu sắc tươi ngon của món ăn, nhưng không khí xung quanh lại nặng nề, tĩnh lặng đến đáng sợ. Một sự im lặng không phải là yên bình, mà là một sự tĩnh lặng của những lời không nói, của những cảm xúc bị kìm nén. Linh rót cho anh một cốc nước lọc mát lạnh, và đặt nó trước mặt anh. Ngón tay cô chạm nhẹ vào mép cốc, lạnh lẽo, giống như trái tim cô lúc này.

“Anh ăn đi,” cô lặp lại, cố gắng tạo ra một sự bình thường giả tạo.

Khánh gật đầu một lần nữa, cầm đũa lên. Anh bắt đầu ăn, nhưng không phải là ăn một cách ngon lành, mà là ăn một cách vội vàng, gần như là nhồi nhét, như thể đang hoàn thành một nhiệm vụ cần phải giải quyết nhanh chóng. Anh cúi gằm mặt xuống đĩa cơm, ánh mắt anh không một lần chạm vào Linh. Cô quan sát anh, từng cử chỉ nhỏ, từng nét mặt mệt mỏi. Cô thấy đôi tay anh run nhẹ khi cầm đũa, thấy vầng trán anh nhăn lại như đang suy nghĩ về điều gì đó rất nặng nề. Mùi thức ăn nguội dần, hòa quyện với mùi hoa nhài thoang thoảng từ ban công, tạo nên một bản hòa tấu buồn bã trong căn bếp nhỏ.

***

Bữa tối diễn ra trong một sự im lặng đáng sợ, kéo dài như vô tận. Tiếng dao dĩa lạch cạch thỉnh thoảng vang lên, như những nốt nhạc lạc lõng trong bản giao hưởng của sự cô đơn. Linh cố gắng phá vỡ bức tường vô hình đang dựng lên giữa họ. Cô hít một hơi thật sâu, rồi lên tiếng, giọng nói cô cố gắng giữ vẻ tự nhiên nhất có thể, dù trong lòng đang dậy sóng.

“Hôm nay anh có mệt lắm không?” Linh hỏi, ánh mắt cô đầy lo lắng, nhưng cũng chất chứa một nỗi buồn không thể che giấu. Cô muốn anh mở lòng, muốn anh chia sẻ, dù chỉ là một chút thôi.

Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh lướt qua cô một cách vội vã, rồi lại dán vào đĩa cơm. Anh nuốt một miếng cơm, rồi trả lời cụt lủn, giọng nói anh trầm khàn và thiếu sức sống.

“Cũng vậy thôi,” anh nói, như một lời khẳng định cho sự kiệt sức không đổi. Anh không nói thêm, cũng không hỏi lại cô. Sự im lặng lại bao trùm, nặng nề hơn trước.

Linh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Cô muốn tiếp tục, muốn tìm một chủ đề nào đó để kéo anh ra khỏi lớp vỏ bọc mệt mỏi của chính mình, nhưng lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng. Cô nhớ lại tin nhắn đêm qua của anh, “Mệt quá, không tiện nói chuyện.” Có lẽ anh vẫn đang mệt. Có lẽ anh không muốn nói chuyện. Cô lại hít một hơi, cố gắng tìm một tia hy vọng.

���Dự án sao rồi?” Linh hỏi, cố gắng chạm đến một khía cạnh mà cô biết anh quan tâm. Cô biết anh đang dồn hết tâm huyết vào nó, và có thể, việc nói về công việc sẽ khiến anh cảm thấy thoải mái hơn.

Khánh lại ngẩng đầu lên, lần này anh dừng ăn hẳn. Anh nhìn cô, ánh mắt anh thoáng qua một chút suy tư, nhưng rồi lại trở về vẻ mệt mỏi ban đầu. “Ổn,” anh nói, rồi lại cúi xuống tiếp tục ăn. Từ “ổn” đó, nó không phải là một sự trấn an, mà là một lời kết thúc cho mọi cuộc trò chuyện tiềm năng. Nó như một cánh cửa đóng sầm lại trước mặt cô, nhốt cô lại trong nỗi cô đơn của chính mình.

Linh cảm thấy như có một bức tường vô hình đang ngày càng dày lên, cao lớn hơn giữa hai người. Cô không còn muốn hỏi nữa. Cô không còn muốn cố gắng nữa. Mỗi câu hỏi của cô đều bị đáp lại bằng một sự hờ hững, một sự lảng tránh, và nó chỉ khiến nỗi thất vọng trong cô càng thêm sâu sắc. Cô ăn chậm rãi, từng miếng cơm như không còn vị. Cô quan sát Khánh, thấy anh ăn vội vàng, đôi lúc lại liếc nhìn điện thoại đặt bên cạnh. Có vẻ như tâm trí anh đang ở một nơi khác, cách xa cô hàng vạn dặm.

Trong lòng Khánh, một cuộc chiến nội tâm đang diễn ra. Anh cảm nhận được ánh mắt của Linh, cảm nhận được sự im lặng chất chứa những câu hỏi không lời của cô. Anh biết cô đang buồn, biết cô đang thất vọng. Một cảm giác tội lỗi len lỏi, gặm nhấm tâm trí anh. Anh muốn ôm cô, muốn nói với cô rằng anh yêu cô nhiều đến nhường nào, muốn chia sẻ gánh nặng đang đè nặng lên vai anh. Nhưng anh không thể. Anh quá mệt mỏi, quá kiệt sức. Áp lực công việc từ Tập đoàn X, những cuộc đối đầu gay gắt với Hoàng, những lời thúc ép từ Anh Hùng – tất cả như một tảng đá khổng lồ đè nát anh. Anh sợ hãi. Sợ hãi nếu anh mở lòng, anh sẽ làm Linh lo lắng thêm. Sợ hãi nếu anh yếu đuối, anh sẽ không còn đủ sức để chiến đấu cho tương lai mà anh đang cố gắng xây dựng. Anh muốn yêu thương cô, muốn ở bên cô, nhưng anh không còn đủ năng lượng để làm điều đó một cách trọn vẹn. Câu nói của anh, “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng,” cứ thế lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một lời biện minh cho sự thờ ơ của chính mình.

Linh đặt đũa xuống trước. Cô đã ăn xong, nhưng không phải vì no, mà vì cô không còn muốn ăn nữa. Cô cố gắng nén tiếng thở dài, nhưng một chút hơi thở nặng nề vẫn thoát ra. Cô nhìn Khánh, rồi nhìn vào bàn tay mình. Cô cảm thấy một nỗi cô đơn tột cùng, một sự trống rỗng mà không lời nói nào có thể lấp đầy. Cô không cần anh hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây, hiện diện, cảm nhận cô tồn tại. Nhưng dường như, anh đang ở một thế giới khác, một thế giới mà cô không thể nào chạm tới. Cô biết, sự im lặng này, những khoảng cách này, đang tạo nên những vết rạn sâu sắc hơn bao giờ hết trong mối quan hệ của họ. Có lẽ, cô cần tìm một người để chia sẻ, một người thật sự lắng nghe, như Trâm, hay Chị Mai. Nỗi cô đơn của cô đang lớn dần, và cô không chắc mình có thể chịu đựng được nó bao lâu nữa.

Khánh cũng ăn xong. Anh đặt đũa xuống, rồi đứng dậy. Anh không nói một lời nào, chỉ khẽ gật đầu với Linh, rồi bước về phía phòng làm việc. Bóng lưng anh khuất dần vào căn phòng, và tiếng cửa khép nhẹ vang lên, như một dấu chấm hết cho bữa tối của những khoảng lặng. Linh ngồi lại đó, một mình giữa căn phòng, giữa những ánh đèn vàng dịu, giữa mùi thức ăn nguội dần. Cô nhìn cánh cửa phòng làm việc của anh, nơi anh sẽ lại vùi đầu vào công việc, vào những áp lực vô hình mà anh không thể gọi tên. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cô. Cô biết, đêm nay, cô lại sẽ phải đối mặt với nỗi cô đơn, với những câu hỏi không lời. Và cô cũng biết, sự im lặng này, sự xa cách này, đang là một 'vết rạn' lớn, một vết rạn mà có lẽ, họ sẽ không thể nào hàn gắn lại được nữa.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free