Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 99: Tiếng Lòng Giữa Màn Đêm
Đêm đã về khuya, phủ lên thành phố một tấm màn nhung đen kịt điểm xuyết bởi vô vàn ánh sao nhân tạo từ những tòa nhà chọc trời. Trong căn hộ nhỏ của Linh, thứ ánh sáng duy nhất còn le lói là từ chiếc đèn ngủ đặt trên bàn cà phê, hắt bóng mờ ảo lên bức tường. Cô ngồi co ro trên sofa, tấm chăn mỏng đắp hờ hững ngang vai, nhưng vẫn không xua đi được cảm giác lạnh lẽo đang lan tỏa từ bên trong. Bữa tối đơn giản vừa kết thúc, những mảnh vụn thức ăn còn sót lại trên đĩa sứ trắng, nhưng trong lòng cô, sự trống rỗng dường như còn lớn hơn cả.
Linh đưa tay vuốt nhẹ mái tóc dài mềm mại, đôi mắt to tròn, long lanh của cô hướng ra ngoài cửa sổ, nơi những khối kiến trúc bê tông kiên cố vẫn sừng sững, bất chấp thời gian và sự khắc nghiệt của cuộc sống. Ánh đèn từ những ô cửa sổ lân cận nhấp nháy như những con mắt vô định, không mang lại chút hơi ấm hay sự kết nối nào. Cô nhớ lại câu chuyện của Trâm vài ngày trước, về một người bạn của Trâm cũng chia tay vì áp lực công việc, vì người đàn ông quá mải mê xây dựng tương lai mà quên mất hiện tại. Những lời nói ấy cứ văng vẳng bên tai Linh, gieo vào lòng cô một nỗi bất an mơ hồ, lớn dần theo từng ngày Khánh trở nên xa cách. Anh ấy luôn bận rộn, luôn mệt mỏi, và những cuộc trò chuyện của họ dần trở nên hời hợt, chỉ còn những câu hỏi thăm chiếu lệ và những tiếng thở dài.
“Mình cần nói chuyện với anh ấy,” Linh thầm nhủ, giọng nói nội tâm yếu ớt như một tiếng vọng giữa không gian tĩnh mịch. “Mình không thể cứ im lặng mãi được.” Nhưng rồi, một luồng suy nghĩ khác lại ập đến, nặng nề như chì. “Nhưng anh ấy có nghe không? Hay mình lại làm anh ấy thêm áp lực?” Cô sợ hãi. Sợ rằng những lời cô nói ra sẽ chỉ là gánh nặng, là sự phiền phức trong guồng quay công việc khủng khiếp của anh. Cô đã cố gắng tự xoa dịu mình bằng cách tìm đến nghệ thuật, tìm đến những hoạt động cá nhân, nhưng rồi, cuối cùng, cảm giác cô đơn vẫn bủa vây, đặc biệt là vào những đêm như thế này, khi cả thế giới dường như đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn mình cô thức trắng với những nghĩ suy không tên.
Cô với tay lấy chiếc điện thoại đang nằm úp trên bàn cà phê, màn hình đen kịt phản chiếu hình ảnh méo mó của cô. Ngón tay thon dài của Linh chậm rãi mở khóa, tìm đến khung chat với Khánh. Hộp thoại của họ chỉ toàn những tin nhắn ngắn ngủi của cô và những phản hồi cụt lủn của anh. Dòng tin nhắn cuối cùng là của cô: “Anh về chưa? Ăn tối gì chưa?” và câu trả lời của anh, cách đây vài giờ: “Chưa. Đang ở công ty.” Kèm theo một icon mặt mệt mỏi. Trái tim Linh thắt lại. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Cô bắt đầu gõ.
“Anh yêu, em biết anh đang rất bận và mệt mỏi,” những dòng chữ đầu tiên hiện lên. Cô ngừng lại, xóa đi. Quá yếu đuối, quá ủy mị. Anh sẽ nghĩ cô đang than vãn.
Cô lại gõ, lần này thận trọng hơn: “Khánh, em chỉ muốn nói chuyện một chút thôi. Không biết giờ anh có rảnh không?” Lại xóa. Quá trực tiếp, quá đòi hỏi. Anh sẽ cảm thấy bị chất vấn.
Linh thở dài nặng nề, tiếng thở dài nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng. Cô miết nhẹ ngón tay lên màn hình, cảm nhận sự lạnh lẽo từ lớp kính. Cô biết, đã đến lúc cô phải nói ra những gì mình đang cảm thấy, không thể che giấu hay tự mình gặm nhấm mãi được. Cô muốn anh biết, cô đang cô đơn đến mức nào, cô khao khát được anh lắng nghe, được anh ở bên cạnh thực sự, dù chỉ là vài phút. Cô không cần anh hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây.
Cô bắt đầu gõ lại, từng từ, từng chữ như được chắt lọc từ sâu thẳm tâm hồn. Lần này, cô không xóa nữa. Cô để mặc cảm xúc dẫn lối, dù biết rằng điều này có thể sẽ làm anh thêm áp lực.
“Anh Khánh,” cô bắt đầu, một cách mềm mỏng hơn. “Em biết giờ này anh chắc vẫn đang ở công ty, và em cũng biết anh đang rất mệt mỏi vì công việc. Anh đừng lo, em không có ý trách móc hay đòi hỏi gì đâu. Chỉ là… em muốn nói với anh rằng em nhớ anh. Em nhớ những ngày mình còn được trò chuyện nhiều hơn, được chia sẻ nhiều hơn.”
Ngón tay Linh run run lướt trên bàn phím. Cô tiếp tục: “Dạo này anh bận quá, em cũng hiểu. Em luôn tự nhủ phải mạnh mẽ, phải thông cảm cho anh. Nhưng đôi khi, em vẫn cảm thấy cô đơn lắm, Khánh ạ. Em thấy mình lạc lõng giữa căn nhà này, giữa thành phố rộng lớn này, dù biết rằng anh vẫn ở đây, vẫn đang cố gắng vì chúng ta.”
Những dòng chữ cứ thế tuôn ra, như một dòng suối âm thầm đã bị chặn lại quá lâu, giờ tìm thấy lối thoát. Cô kể về những đêm mất ngủ, về những lúc cô nhìn vào khoảng trống bên cạnh mình trên chiếc giường lạnh lẽo, về cảm giác hụt hẫng khi những tin nhắn của anh ngày càng thưa thớt, những cuộc gọi chỉ còn là những lời hỏi thăm xã giao chóng vánh. Cô không hề đòi hỏi anh phải thay đổi, không hề yêu cầu anh phải từ bỏ công việc. Cô chỉ muốn anh biết, cô đang khao khát được anh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. Cô không cần cuộc sống xa hoa, chỉ cần được anh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự.
“Em biết anh đang gánh vác rất nhiều áp lực,” cô viết tiếp, cố gắng đặt mình vào vị trí của anh. “Áp lực tài chính, áp lực từ công việc, từ gia đình… em hiểu hết. Nhưng liệu anh có biết, đôi khi em cũng cảm thấy mệt mỏi không? Mệt mỏi vì cứ phải tự mình gánh chịu những nỗi buồn, những lo lắng này. Em không cần anh phải giải quyết mọi vấn đề của em, em chỉ cần anh lắng nghe, chỉ cần anh cho em cảm giác rằng em không đơn độc.”
Cô dừng lại, nhìn vào màn hình điện thoại, hàng trăm dòng chữ hiện lên. Đó là tất cả những gì cô đã giữ kín trong lòng bấy lâu nay, những nỗi niềm không dám nói ra vì sợ làm anh thêm gánh nặng. Cô sợ, nỗi sợ hãi lớn nhất của cô là mất đi anh, mất đi mối quan hệ này. Nhưng cô cũng sợ, sợ rằng nếu cứ im lặng, họ sẽ dần lạc mất nhau, như hai con thuyền trôi dạt trên biển khơi, ngày càng xa cách.
“Anh còn yêu em không?” Dòng chữ này xuất hiện trong đầu cô, nhưng cô lại xóa đi. Cô không dám hỏi. Câu hỏi đó quá nặng nề, quá trực diện. Nó có thể phá vỡ tất cả. Thay vào đó, cô chọn một cách khác, mềm mại hơn, nhưng vẫn đầy ẩn ý: “Em chỉ mong, dù anh có bận rộn đến mấy, dù anh có mệt mỏi đến đâu, thì hãy nhớ rằng em vẫn ở đây, vẫn đang chờ anh. Và em hy vọng, anh sẽ không quên rằng chúng ta có nhau, và tình yêu của chúng ta vẫn còn.”
Cuối cùng, cô thêm một câu: “Em chỉ muốn anh biết, em không sao cả. Chỉ là… em nhớ anh nhiều lắm. Ngủ ngon nhé, nếu anh còn chưa về. Anh đừng quá sức nhé.”
Linh thở phào nhẹ nhõm, như trút được một gánh nặng vô hình. Cô nhấn gửi. Tin nhắn đi. Đồng hồ trên điện thoại điểm 10 giờ 37 phút tối. Cô đặt điện thoại xuống, úp mặt vào gối, cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man, nhưng trong lòng vẫn dậy lên một cảm giác vừa mong chờ, vừa lo lắng đến tột độ. Cô không biết anh sẽ phản ứng thế nào. Cô không biết liệu những lời cô nói ra có khiến anh khó chịu không. Nhưng ít nhất, cô đã nói. Cô đã không còn im lặng nữa.
***
Trong khi Linh đang vật lộn với những dòng tin nhắn chất chứa đầy tâm sự, Khánh vẫn đang cắm mặt vào màn hình máy tính, đôi mắt đỏ hoe và quầng thâm hiện rõ dưới ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh của văn phòng. Đã gần 11 giờ đêm, nhưng anh vẫn chưa có ý định rời đi. Mùi cà phê nguội ngắt quyện với mùi giấy tờ, mùi mực in, tạo nên một thứ không khí đặc quánh của sự lao lực và căng thẳng. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch của anh là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch bao trùm khu vực làm việc, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng quạt máy lạnh ù ù và tiếng còi xe vọng lại từ xa, nghe như những âm thanh cô độc giữa đêm khuya.
Khánh đang cố gắng tháo gỡ một nút thắt phức tạp trong dự án. Sau cuộc đối đầu gay gắt với Hoàng sáng nay, áp lực đè nặng lên vai anh càng lúc càng lớn. Anh Hùng đã yêu cầu kết quả, và Khánh biết, không có đường lui. Anh phải chứng minh bản thân, không chỉ để khẳng định năng lực mà còn để giữ vững vị trí của mình trong cuộc chiến khốc liệt này. Anh không thể lùi bước. Anh không có quyền được mệt mỏi.
“Chết tiệt, lại lỗi này nữa sao?” Khánh lẩm bẩm, giọng khàn đặc, đầy vẻ bực dọc. Anh day day thái dương, cảm nhận cơn đau đầu âm ỉ đã kéo dài từ nhiều giờ trước. Cơ thể anh rã rời, mệt mỏi thấu xương tủy, nhưng tâm trí anh vẫn như một cỗ máy không ngừng vận hành, phân tích, tính toán. Anh dán mắt vào những dòng code, những biểu đồ phức tạp, cố gắng tìm ra nguyên nhân của sự cố. Anh biết, chỉ cần một sai sót nhỏ cũng có thể khiến cả dự án sụp đổ, và đó là điều anh không thể chấp nhận.
Bỗng, chiếc điện thoại đặt bên cạnh anh rung nhẹ. Một tiếng "tít" nhỏ vang lên, gần như bị át đi bởi tiếng gõ phím của anh. Khánh, đang chìm sâu vào thế giới của những con số và thuật toán, gần như không để ý. Nhưng rồi, chiếc điện thoại lại rung lên lần nữa, dai dẳng hơn. Anh nhíu mày, uể oải với tay lấy chiếc điện thoại. Màn hình sáng lên, hiện tên người gửi: "Linh".
Một cảm giác áy náy thoáng qua trong lòng Khánh. Anh biết Linh đang lo lắng. Anh biết cô đã cô đơn biết bao trong những ngày qua. Anh cũng biết, cô khao khát được anh ở bên cạnh, được anh lắng nghe. Nhưng ngay lập tức, những biểu đồ, con số phức tạp đang nhảy múa trên màn hình máy tính lại kéo anh trở lại thực tại. Anh không có thời gian. Anh không có tâm trí.
Anh mở tin nhắn của Linh. Những dòng chữ dài, đều đặn hiện lên, như một cuộn phim quay chậm kể về những nỗi niềm chất chứa bấy lâu. Khánh lướt qua nhanh chóng, đôi mắt mệt mỏi cố gắng nắm bắt ý chính. "Nhớ anh... cô đơn... mệt mỏi... cần anh lắng nghe... đừng quá sức..." Mỗi từ như một nhát dao cứa vào trái tim anh, khiến anh cảm thấy tội lỗi tột cùng. Anh hiểu những gì Linh đang muốn nói. Anh hiểu nỗi cô đơn của cô. Nhưng anh không thể làm gì được.
Anh muốn trả lời cô thật chi tiết, muốn trấn an cô, muốn ôm cô vào lòng và nói rằng mọi thứ sẽ ổn thôi. Nhưng đầu óc anh trống rỗng, những từ ngữ yêu thương, những lời an ủi dường như đã bị vắt kiệt bởi áp lực công việc. Anh nhìn vào màn hình máy tính, nhìn vào chiếc điện thoại, rồi lại nhìn vào màn hình máy tính. Anh không thể rời mắt khỏi công việc. Anh không thể để những vấn đề này làm anh xao nhãng.
Khánh bắt đầu gõ. "Anh xin lỗi..." Anh xóa đi. Quá yếu đuối. "Anh đang bận..." Lại xóa. Quá lạnh lùng. Anh day day trán, cố gắng tìm một câu trả lời vừa đủ quan tâm, vừa đủ để cô hiểu tình trạng của anh. Nhưng mọi từ ngữ đều trở nên vô nghĩa khi anh đã kiệt sức đến mức này.
Cuối cùng, sau vài phút vật lộn, anh chỉ có thể gửi đi một tin nhắn ngắn gọn, cụt lủn: “Anh đang ở công ty. Giờ này anh mệt quá, không tiện nói chuyện. Sáng mai mình nói chuyện nhé. Em ngủ ngon.”
Anh nhấn gửi. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực anh, mang theo cả sự mệt mỏi và một chút chua xót. Anh biết, câu trả lời này sẽ làm Linh thất vọng. Anh biết, nó sẽ không xoa dịu được nỗi cô đơn của cô. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Anh không còn đủ sức để yêu cho đúng. Anh không còn đủ sức để phân chia tâm trí cho cả hai. Anh phải chiến đấu. Cho dự án này. Cho tương lai của cả hai, cái tương lai mà anh đang cố gắng xây dựng bằng tất cả sức lực còn lại của mình. Anh đặt điện thoại xuống, úp màn hình lại, như muốn cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài, và lại dán mắt vào màn hình máy tính, tiếp tục cuộc chiến không hồi kết của riêng mình. Tiếng gõ bàn phím lại vang lên lách tách, đều đặn và lạnh lẽo.
***
Trong căn hộ tĩnh mịch của Linh, mỗi giây phút trôi qua đều dài như một thế kỷ. Cô đặt điện thoại cạnh mình, mắt không rời khỏi màn hình, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô hồi hộp chờ đợi phản hồi từ Khánh, mỗi tiếng động nhỏ trong căn phòng đều khiến cô giật mình. Cô tự hỏi anh sẽ nói gì, liệu anh có hiểu được những gì cô muốn gửi gắm, liệu anh có cảm nhận được nỗi lòng của cô không.
Khi thông báo tin nhắn đến, một tia hy vọng lóe lên trong đôi mắt Linh. Cô vội vàng vớ lấy điện thoại, ngón tay run rẩy mở tin nhắn. Màn hình hiện lên một dòng chữ ngắn ngủi, vỏn vẹn vài từ.
“Anh đang ở công ty. Giờ này anh mệt quá, không tiện nói chuyện. Sáng mai mình nói chuyện nhé. Em ngủ ngon.”
Tất cả ánh sáng trong đôi mắt Linh vụt tắt. Khuôn mặt cô chùng xuống, những đường nét thanh tú dường như hóa đá. Cô đọc đi đọc lại câu tin nhắn, từng chữ như mũi kim đâm vào tim cô. “Mệt quá, không tiện nói chuyện.” Đó là tất cả những gì anh có thể nói sao? Sau tất cả những lời cô đã dồn nén, tất cả những nỗi niềm cô đã cố gắng sắp xếp để gửi đến anh, để anh hiểu, để anh biết cô đang cô đơn đến mức nào, thì đáp lại chỉ là sự mệt mỏi và một lời hẹn hứa hẹn hão huyền cho "sáng mai"?
“Chỉ vậy thôi sao?” Tiếng nói nội tâm của Linh vang lên, yếu ớt và đầy xót xa. “Anh ấy không hiểu mình đang cảm thấy thế nào… Anh ấy không hề hiểu…” Nỗi thất vọng dâng trào, nhấn chìm mọi hy vọng vừa nhen nhóm. Cảm giác bị bỏ rơi, bị lãng quên, bị coi nhẹ bỗng trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô không cần anh phải giải quyết vấn đề của cô, cô chỉ cần một chút quan tâm, một lời an ủi, một dấu hiệu cho thấy anh vẫn còn ở đây, vẫn còn cảm thấy cô tồn tại.
Cô đặt úp điện thoại xuống bàn, như muốn che giấu đi bằng chứng của sự thất bại, của nỗi tủi thân đang gặm nhấm. Chiếc điện thoại lạnh lẽo dưới lòng bàn tay, giống như trái tim cô lúc này. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rồi giọt thứ hai, thứ ba… Chúng rơi xuống, thấm vào lớp vải sofa, mang theo vị mặn chát của nỗi buồn.
Linh đứng dậy, bước ra ban công. Khí trời đêm se lạnh, làn gió nhẹ mơn man qua mái tóc dài, không đủ để xoa dịu trái tim đang thổn thức của cô. Mùi hoa nhài thoang thoảng từ chậu cây nhỏ góc ban công, một mùi hương quen thuộc thường mang lại sự bình yên, giờ đây cũng trở nên vô nghĩa. Cô nhìn xuống thành phố đang dần chìm vào giấc ngủ, những ánh đèn đường vàng vọt kéo dài vô tận, như những sợi dây cô đơn đang quấn lấy cô.
“Mình có đáng để anh ấy bận tâm không?” Cô tự hỏi, giọng nói nghẹn ngào, chỉ mình cô nghe thấy. “Hay mình chỉ là gánh nặng cho anh ấy, một gánh nặng mà anh ấy không muốn đối mặt?” Nỗi bất an về giá trị của bản thân, về tình yêu của Khánh, về tương lai của mối quan hệ này bỗng chốc trở nên rõ ràng và đau đớn hơn bao giờ hết. Cô luôn cố gắng thấu hiểu, cố gắng thông cảm, nhưng dường như, sự thấu hiểu của cô lại chỉ khiến cô càng thêm cô đơn.
Những giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi, không ngừng, không dứt. Chúng hòa vào màn đêm lạnh lẽo, mang theo tất cả những uất ức, những khao khát không được đáp lại. Linh ôm chặt lấy bản thân, cảm nhận sự trống rỗng và cô độc đang bao trùm lấy cô. Cô biết, đêm nay sẽ lại là một đêm dài không ngủ. Và cô cũng biết, vết rạn trong mối quan hệ của họ, sau tin nhắn ngắn ngủi đó, đã trở nên sâu sắc hơn bao giờ hết. Có lẽ, cô cần tìm một người để chia sẻ, một người thật sự lắng nghe, như Trâm, hay Chị Mai. Nhưng giờ đây, cô chỉ muốn được khóc, khóc cho đến khi trái tim mình không còn cảm thấy nặng trĩu nữa. Khóc cho một tình yêu vẫn còn, nhưng đang dần bị bào mòn bởi những thứ vô hình, những áp lực mà họ không thể gọi tên.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.