Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 98: Cuộc Chiến Bàn Tròn: Thách Thức Công Khai
Mặt hồ phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu bầu trời chiều tà với những vệt mây hồng cam. Linh nhìn vào mặt hồ, bóng mình phản chiếu trên đó. Cô vẫn là cô, dáng người thanh mảnh, mái tóc dài buông xõa, nhưng dường như có gì đó đã vỡ vụn bên trong. Đôi mắt cô, vốn dĩ to tròn và long lanh, giờ đây ánh lên vẻ ưu tư sâu thẳm, như chứa đựng cả một đại dương nỗi buồn. Khuôn mặt trái xoan của cô gầy đi đôi chút, và nụ cười buồn man mác.
Cái cảm giác lạc lõng, trống rỗng không ngừng bủa vây. Cô cảm thấy mình đang đứng giữa một ngã ba đường, không biết nên đi về đâu. Tiếp tục chờ đợi Khánh, tiếp tục thấu hiểu và chấp nhận sự xa cách này? Hay nên buông bỏ, tìm kiếm hạnh phúc cho riêng mình? Nhưng buông bỏ sao được, khi cô vẫn còn yêu anh nhiều đến thế?
Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô: “Chị Mai có lẽ sẽ hiểu...” Chị Mai, người phụ nữ hơn cô vài tuổi, đã từng trải qua nhiều sóng gió trong cuộc đời và trong tình yêu. Chị là người mà Linh luôn tin tưởng, người có cái nhìn sâu sắc, trưởng thành hơn Trâm, người bạn thân chỉ có thể an ủi cô bằng những lời khuyên chung chung. Linh cần một lời khuyên từ một người từng trải, một người có thể cho cô một góc nhìn khác, một ánh sáng dẫn lối trong mê cung cảm xúc này.
Cô rút điện thoại ra khỏi túi, mở danh bạ, lướt đến tên "Chị Mai". Ngón tay cô do dự, lơ lửng trên màn hình. Cô cần một lời khuyên, một sự sẻ chia từ người từng trải, một người không phải là Trâm - người bạn của cô mà là một người có cái nhìn sâu sắc hơn, một sự thấu hiểu từ một góc độ khác. Hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Những tia nắng cuối cùng yếu ớt chiếu rọi xuống mặt hồ, tạo nên những vệt sáng lung linh rồi dần chìm vào bóng tối. Linh vẫn đứng đó, ngón tay vẫn do dự, nỗi buồn trong đôi mắt cô như hòa tan vào không gian, man mác và u hoài, tự hỏi liệu có bao giờ Khánh sẽ hiểu được những gì cô đang cảm thấy, hay liệu cô có đủ dũng khí để tìm kiếm câu trả lời cho chính mình.
***
Buổi sáng muộn tại Tập đoàn X luôn mang một nhịp điệu riêng, một sự giao thoa kỳ lạ giữa âm thanh và sự im lặng. Tiếng gõ bàn phím lách tách từ hàng chục máy tính, tiếng điện thoại reo khẽ, tiếng nói chuyện nhỏ như thì thầm trong những góc khuất, tất cả hòa quyện vào tiếng điều hòa chạy ro ro, tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn được kiểm soát. Mùi cà phê mới pha lẫn với mùi giấy tờ còn thơm mực và cái lạnh khô của khí điều hòa tạo thành một thứ hương vị đặc trưng, một mùi hương của tham vọng và áp lực. Bên ngoài khung cửa sổ cao vút, mặt trời đã lên cao, trút xuống thành phố những tia nắng vàng rực rỡ, nhưng bên trong, không khí vẫn giữ một sự trang trọng, chuyên nghiệp đến lạnh lẽo, một sự căng thẳng vô hình len lỏi trong từng ngóc ngách.
Khánh ngồi trước màn hình máy tính, khuôn mặt góc cạnh hơi gầy đi vì những đêm thiếu ngủ, nhưng đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tập trung cao độ. Tóc anh cắt ngắn gọn gàng, phù hợp với môi trường công sở, nhưng những sợi tóc lòa xòa trước trán tố cáo sự mệt mỏi mà anh đang cố giấu. Anh không rời mắt khỏi những biểu đồ phức tạp và dòng số liệu dày đặc đang hiển thị trên màn hình. Đây là phần cốt lõi của dự án "Đô Thị Xanh", một dự án đầy tham vọng mà Anh Hùng đã giao phó cho anh, đồng thời cũng là một cơ hội để anh khẳng định vị thế của mình tại Tập đoàn X. Anh biết, áp lực đè nặng trên vai anh không chỉ là trọng trách của một dự án lớn, mà còn là kỳ vọng của gia đình, là tương lai mà anh đang cố gắng xây dựng.
Anh gõ nhẹ ngón tay trỏ lên mặt bàn theo một nhịp điệu vô thức, như đang đếm từng nhịp đập của sự lo lắng và quyết tâm. Anh Hùng, sếp trực tiếp của anh, là một người không chấp nhận bất cứ sự kém cỏi hay sai sót nào. Mỗi dự án đều phải hoàn hảo, mỗi con số đều phải chính xác. Và Anh Hùng đã từng nói với anh, bằng cái giọng trầm và dứt khoát ấy: "Ở đây, chỉ có kết quả mới nói lên tất cả." Lời nói đó luôn vang vọng trong tâm trí Khánh, như một lời nhắc nhở không ngừng nghỉ.
Trong khi anh đang vùi đầu vào công việc, bóng dáng Hoàng thấp thoáng trong tầm mắt anh. Hoàng, đối thủ không đội trời chung của anh trong công ty, luôn tìm cách can thiệp và thể hiện sự vượt trội. Anh ta là kiểu người không bao giờ chịu đứng thứ hai, luôn khao khát được nổi bật, được công nhận. Khánh đã nghe phong phanh về những cuộc họp riêng của Hoàng với Anh Hùng, những lời thì thầm về việc Hoàng muốn điều chỉnh hướng đi của dự án, nhằm đẩy nhanh tiến độ theo một cách "an toàn" hơn, nhưng thực chất là để ghi điểm và chiếm lấy công lao của anh. Sự mệt mỏi trong anh pha lẫn với một chút tức giận, nhưng anh cố gắng giữ mình bình tĩnh. Đây không phải là lúc để cảm xúc lấn át lý trí.
"Anh Khánh, Hoàng vừa họp riêng với Anh Hùng," giọng nói lo lắng của Kiên vang lên bên tai, phá vỡ sự tập trung của Khánh. Kiên, một đồng nghiệp thân thiết, dáng người cao ráo, gương mặt hiền lành và đôi mắt sau cặp kính cận luôn ánh lên vẻ trung thực. Anh đứng cạnh bàn Khánh, tay cầm một tập tài liệu, nhưng ánh mắt lại hướng về phía Hoàng, người vừa đi ngang qua với nụ cười đầy ẩn ý. "Em nghe phong phanh là có vẻ anh ta muốn đẩy nhanh tiến độ theo hướng khác... và có vẻ như không có lợi cho ý tưởng ban đầu của anh lắm."
Khánh không ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình máy tính, nhưng đôi môi anh mím lại thành một đường thẳng tắp. Anh biết rõ Kiên lo lắng cho anh, và anh cũng cảm kích điều đó. "Anh biết," Khánh trầm giọng, giọng nói hơi khàn vì ít dùng đến từ sáng sớm. Anh hít một hơi thật sâu, dường như đang cố gắng xua đi sự mệt mỏi đang xâm chiếm toàn thân. "Cứ để xem anh ta có chiêu trò gì mới."
Anh đặt tay lên chuột, kéo thanh cuộn xuống một cách chậm rãi, như đang xem xét từng chi tiết, từng con số một cách cẩn trọng nhất. Trong lòng anh, một sự kiên định không gì lay chuyển đang lớn dần. Anh đã bỏ ra quá nhiều công sức, quá nhiều thời gian và tâm huyết cho dự án này. Những đêm thức trắng, những bữa ăn vội vã, những cuộc gọi bị ngắt quãng với Linh… tất cả đều vì mục tiêu này. Anh không thể để bất cứ ai phá hỏng thành quả của mình, càng không thể để Hoàng, người mà anh luôn cảm thấy có một sự cạnh tranh ngầm, cướp đi công sức của anh.
Anh tự nhủ, đây không chỉ là một cuộc chiến về ý tưởng, mà còn là một cuộc chiến về vị thế. Ở Tập đoàn X, sự cạnh tranh là khốc liệt, và mỗi dự án lớn đều là một cuộc kiểm chứng năng lực. Anh không thể lùi bước, không thể để mình bị động. Anh phải chứng minh rằng sự lựa chọn của Anh Hùng là đúng đắn, và ý tưởng của anh không chỉ táo bạo mà còn mang lại hiệu quả vượt trội. Anh cảm nhận được áp lực đang đè nặng lên vai mình, nặng trĩu như một tảng đá. Nhưng chính áp lực đó cũng là động lực, thúc đẩy anh phải cố gắng hơn nữa, phải vững vàng hơn nữa. Anh đưa tay day nhẹ thái dương, một thói quen mỗi khi anh căng thẳng. Cái cảm giác mệt mỏi như muốn nuốt chửng anh, nhưng anh không cho phép mình gục ngã. Anh phải chiến đấu, không chỉ vì bản thân, mà còn vì những điều anh đang gánh vác, những điều mà anh luôn muốn mang lại một tương lai tốt đẹp hơn.
***
Phòng họp rộng rãi của Tập đoàn X như một đấu trường thu nhỏ, nơi những bộ óc sắc bén nhất tranh tài. Ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo từ trần nhà đổ xuống, phản chiếu trên mặt bàn họp hình oval bằng gỗ mun bóng loáng, tạo cảm giác trang trọng nhưng cũng đầy áp lực. Tiếng máy chiếu chạy ro ro như một lời nhắc nhở về sự hiện diện không ngừng của công nghệ và dữ liệu. Mùi không khí điều hòa lạnh lẽo quyện lẫn với chút hương nước hoa nhẹ nhàng từ các đồng nghiệp, tạo nên một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Anh Hùng, người đàn ông cao lớn, phong độ trong bộ vest lịch lãm màu xám than, ngồi ở vị trí chủ tọa. Khuôn mặt nghiêm nghị của ông, với đôi mắt sắc bén và ánh nhìn quyết đoán, quét qua từng người trong phòng, như một vị thẩm phán đang đánh giá từng bị cáo. Ông gõ nhẹ đầu bút xuống mặt bàn, tạo ra một âm thanh khô khốc, báo hiệu sự bắt đầu của cuộc họp.
Hoàng ngồi đối diện với Khánh, vẻ mặt tự tin và có phần thách thức. Một nụ cười thường trực trên môi anh ta, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ tính toán, sắc lạnh. Hoàng vừa kết thúc phần trình bày của mình, những slide được thiết kế công phu, những con số được sắp xếp khéo léo để tô điểm cho ý tưởng "an toàn và thực dụng" của anh ta. Mặc dù Khánh đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng, nhưng anh vẫn cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khi nghe Hoàng nói. Đây không chỉ là một cuộc họp; đây là một cuộc chiến, và Hoàng đang công khai tuyên chiến với anh.
Sau khi Hoàng trình bày xong, anh ta quay sang Khánh, ánh mắt đầy ẩn ý. "Tôi đánh giá cao ý tưởng táo bạo của Khánh," Hoàng bắt đầu bằng một giọng điệu nhã nhặn, nhưng ẩn chứa sự châm chọc, "một tầm nhìn khá... bay bổng, nếu tôi không nhầm. Nhưng liệu trong bối cảnh thị trường đầy biến động và cạnh tranh gay gắt hiện tại, một phương án 'an toàn và thực dụng' hơn có phải là lựa chọn khôn ngoan hơn không? Đặc biệt là khi những dữ liệu mà Khánh đưa ra vẫn còn... khá mới mẻ và chưa được kiểm chứng đầy đủ trên diện rộng."
Lời nói của Hoàng như một mũi dao sắc nhọn, đâm thẳng vào trung tâm ý tưởng của Khánh. Cả phòng họp như nín thở, mọi ánh mắt đổ dồn về phía Khánh. Anh cảm nhận được sức nặng của những cái nhìn đó, nhưng anh vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh đến đáng ngạc nhiên. Bên dưới gầm bàn, đôi tay anh siết chặt, các khớp ngón tay trắng bệch, nhưng trên mặt, anh không để lộ bất kỳ cảm xúc nào ngoài sự điềm tĩnh. Anh hít một hơi thật sâu, dường như để gom góp toàn bộ năng lượng và lý trí của mình.
"Dữ liệu của tôi," Khánh bắt đầu, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy kiên quyết, "không phải là 'mới mẻ' theo nghĩa thiếu căn cứ, mà là 'mới nhất'. Chúng dựa trên những phân tích thị trường được cập nhật liên tục, phản ánh rõ ràng xu hướng tiêu dùng đang dịch chuyển mạnh mẽ. Chúng ta không thể mãi đi theo lối mòn 'an toàn' mà Hoàng đề xuất, bởi vì 'an toàn' đôi khi đồng nghĩa với 'tụt hậu'. Nếu chúng ta cứ mãi níu giữ những gì đã cũ, chúng ta sẽ bỏ lỡ cơ hội bứt phá, bỏ lỡ cơ hội định hình một thị trường mới mẻ và đầy tiềm năng."
Khánh đưa ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Hoàng, không hề né tránh. "Cái mà tôi đang đề xuất không chỉ là một 'ý tưởng táo bạo', mà là một chiến lược có tính toán, dựa trên nền tảng vững chắc của sự đổi mới và khả năng thích ứng. Thị trường không chờ đợi ai. Nếu chúng ta không dám mạo hiểm, không dám đi trước, chúng ta sẽ mãi mãi đi sau. Và cái giá phải trả cho sự 'an toàn' đó có thể còn lớn hơn bất kỳ rủi ro nào." Anh nhấn mạnh từng từ, giọng điệu đanh thép, thể hiện sự tự tin tuyệt đối vào lập luận của mình.
Hoàng vẫn giữ nụ cười nhếch mép, nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ khó chịu. Anh ta không ngờ Khánh lại phản ứng mạnh mẽ và lý lẽ đến vậy. Những tiếng bút ghi chép xột xoạt vang lên trong phòng, chứng tỏ các thành viên khác đang theo dõi cuộc đối đầu này một cách sát sao. Kiên, ngồi ở góc phòng, lo lắng nhìn Khánh, còn Tùng thì hơi cúi đầu, tránh giao tiếp bằng mắt.
Anh Hùng, người giữ thái độ im lặng quan sát từ đầu, giờ mới lên tiếng. Giọng ông trầm và dứt khoát, cắt ngang mọi sự tranh cãi. "Tôi không cần những lời hùng biện," ông nói, ánh mắt lạnh lùng quét qua cả Khánh và Hoàng. "Tôi cần kết quả. Ở đây, chúng ta không nói về cảm xúc, mà nói về hiệu quả kinh doanh. Dự án này là một phép thử cho năng lực lãnh đạo và tầm nhìn chiến lược của cả hai cậu. Cả hai bên, hãy chứng minh năng lực của mình bằng những con số cụ thể trong báo cáo cuối kỳ." Ông dừng lại, ánh mắt nheo lại một chút, như thể đang cân nhắc một điều gì đó rất quan trọng. "Ai làm tốt hơn, người đó sẽ có tiếng nói quyết định. Và phần thưởng xứng đáng sẽ dành cho người chiến thắng."
Anh Hùng gõ nhẹ đầu bút xuống mặt bàn một lần nữa, âm thanh khô khốc vang vọng trong phòng. Đó là tín hiệu kết thúc cuộc tranh luận, một lời tuyên bố lạnh lùng nhưng rõ ràng về luật chơi. Hoàng nở một nụ cười nhếch mép đầy ẩn ý, một nụ cười của sự tự mãn và thách thức. Anh ta tin rằng mình đã nắm được phần thắng trong tay. Khánh, ngược lại, siết chặt tay dưới gầm bàn, cảm nhận rõ rệt sự căng cứng của các cơ. Đôi mắt anh ánh lên sự kiên định, pha lẫn một chút tức giận. Lời nói của Anh Hùng, dù lạnh lùng, nhưng cũng là một cơ hội. Một cơ hội để anh chứng minh giá trị của mình, một cơ hội để anh chiến thắng Hoàng một cách công bằng. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa lại nhịp thở đang dồn dập. Cuộc chiến thực sự, anh biết, chỉ mới bắt đầu.
***
Đêm đã về khuya, và Tập đoàn X, vốn nhộn nhịp ban ngày, giờ đây chìm vào sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Hầu hết các tầng đã tắt đèn, chỉ còn lác đác vài ô cửa sổ sáng đèn le lói, như những đôi mắt thức trắng giữa màn đêm của thành phố. Tiếng gõ bàn phím thưa thớt hơn nhiều, chỉ còn lại những âm thanh rời rạc, lẻ loi. Thỉnh thoảng, tiếng thang máy lên xuống nặng nề vang lên, phá vỡ sự yên ắng, rồi lại chìm vào im lặng. Bên ngoài, những cơn gió đêm rít nhẹ qua khung cửa sổ cao tầng, mang theo hơi lạnh và mùi không khí ẩm ướt của đêm. Mùi cà phê đã nguội ngắt quyện với mùi giấy tờ cũ kỹ và cái lạnh khô của điều hòa, tạo nên một thứ hương vị đơn độc, buồn bã.
Khánh vẫn ngồi trước máy tính, ánh mắt dán chặt vào màn hình, phản chiếu những dòng code và biểu đồ phức tạp. Cuộc họp đã kết thúc từ lâu, nhưng lời lẽ đầy thách thức của Hoàng và ánh mắt lạnh lùng, dứt khoát của Anh Hùng vẫn văng vẳng trong đầu anh, như một cuộn phim quay chậm không ngừng lặp lại. Cả ngày nay, anh đã không ngẩng mặt lên khỏi màn hình, không cho phép mình có một phút giây xao nhãng. Anh biết, đây không chỉ là một dự án đơn thuần, mà là một cuộc chiến để chứng minh vị thế, để giữ vững những gì anh đã và đang cố gắng xây dựng.
Mệt mỏi xâm chiếm toàn thân anh, một sự mệt mỏi thấu xương tủy, nhưng anh không cho phép mình dừng lại. Cái gánh nặng tài chính, kỳ vọng của gia đình, và cả tương lai mà anh muốn mang lại cho Linh, tất cả đều đè nặng lên đôi vai anh. Anh vuốt nhẹ khuôn mặt góc cạnh, cảm nhận rõ những đường nét đã hằn sâu thêm vì thiếu ngủ. Đôi mắt anh đỏ hoe, nhưng vẫn ánh lên sự kiên định không gì lay chuyển.
Một hình ảnh thoáng qua của Linh chợt lướt qua tâm trí anh. Linh với nụ cười rạng rỡ, đôi mắt long lanh đầy yêu thương trong bức ảnh chụp chung dưới mưa ngày nào. Anh nhớ Linh thích trà nóng, nhớ Linh hay dặn anh ăn uống đúng giờ. Một cảm giác tiếc nuối và tội lỗi thoáng qua trong lòng anh, nhưng nó nhanh chóng bị thay thế bởi những biểu đồ, con số phức tạp đang nhảy múa trên màn hình. Anh biết, bây giờ không phải là lúc. Bây giờ, anh phải tập trung toàn bộ tâm trí và sức lực cho công việc. Mọi thứ khác đều phải gác lại.
Khánh với lấy cốc cà phê đã nguội ngắt bên cạnh, uống một ngụm. Vị đắng chát, lạnh lẽo lan tỏa trong khoang miệng, như chính cuộc sống anh đang trải qua. Anh mở thêm nhiều tab trình duyệt, bắt đầu đào sâu vào các báo cáo, tài liệu, quyết tâm tìm ra điểm yếu trong lập luận của Hoàng và củng cố vững chắc cho ý tưởng của mình. Anh không ngừng so sánh các số liệu, tìm kiếm những bằng chứng mới, những góc nhìn độc đáo để làm cho dự án của mình trở nên không thể bị công kích. Từng chi tiết nhỏ, từng con số, từng câu chữ đều được anh xem xét một cách tỉ mỉ, cẩn trọng.
Anh đưa tay day day thái dương, cảm thấy cơn đau đầu âm ỉ đã kéo dài từ nhiều giờ trước. Nó không quá dữ dội, nhưng đủ để nhắc nhở anh về giới hạn của cơ thể. Tuy nhiên, anh không cho phép mình dừng lại. Anh phải tiếp tục, phải cố gắng đến cùng.
"Không thể lùi bước," Khánh tự nhủ, giọng nói khàn khàn như một lời thề nguyền vang vọng trong căn phòng vắng. "Tuyệt đối không thể." Đây không chỉ là một dự án, đây là danh dự của anh, là lời khẳng định về khả năng của anh. Anh phải chứng minh cho Anh Hùng thấy rằng mình xứng đáng với niềm tin của ông, và cho Hoàng thấy rằng sự tự mãn của anh ta là vô căn cứ. Anh không còn đủ sức để yêu cho đúng, nhưng anh không thể không cố gắng vì những gì anh tin tưởng. Anh biết, có những cuộc chiến phải đánh, dù phải trả giá bằng những đêm dài không ngủ, bằng sự xa cách với người mình yêu. Anh không phải không yêu Linh, chỉ là anh đang không còn đủ sức để phân chia tâm trí cho cả hai. Và lúc này, công việc là ưu tiên hàng đầu, là điều kiện tiên quyết để anh có thể tiếp tục xây dựng một tương lai mà cả hai từng mơ ước.
Ngoài kia, ánh đèn thành phố đã lên rực rỡ, nhưng đối với Khánh, chúng chỉ là những đốm sáng xa xăm, không liên quan đến thế giới anh đang vùi mình vào. Anh tiếp tục gõ phím, tiếng lách tách đều đặn như nhịp đập của một cỗ máy không ngừng nghỉ, một cỗ máy đang cố gắng hết sức để vượt qua mọi trở ngại, để khẳng định chính mình, dù phải trả giá bằng chính sự cô đơn và mệt mỏi đang gặm nhấm tâm hồn anh. Sự xa cách với Linh, anh biết, sẽ ngày càng sâu sắc, nhưng anh không có lựa chọn nào khác. Anh phải chiến đấu.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.