Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 97: Bóng Hình Trong Gương Phản Chiếu

Ánh nắng ban mai xuyên qua tấm rèm cửa mỏng, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên sàn gỗ. Linh khẽ cựa mình, đôi mắt nặng trĩu mở ra, lờ mờ nhận ra căn phòng quen thuộc của mình. Đêm qua, sau cuộc nói chuyện với Trâm, cô đã chìm vào một giấc ngủ chập chờn, không sâu. Giờ đây, cảm giác trống rỗng và nỗi buồn vẫn còn vương vấn, như một lớp sương mỏng giăng mắc trong tâm trí. Cô đưa tay lên chạm nhẹ vào đôi mắt mình, cảm nhận sự ẩm ướt còn sót lại từ những giọt nước mắt vô thức.

Cô ngồi dậy, vươn vai nhẹ nhàng. Mọi thứ trong căn hộ vẫn y nguyên, gọn gàng và ngăn nắp, nhưng dường như thiếu đi một thứ gì đó vô hình, một hơi ấm mà trước đây cô vẫn luôn cảm nhận được. Cô nhìn ra ban công, nơi những chậu hoa nhỏ đang tắm mình trong nắng sớm. Ánh nắng dịu dàng, trong trẻo lẽ ra phải mang lại cảm giác tươi mới, xua đi mọi u ám, nhưng hôm nay, nó chỉ càng làm nổi bật thêm sự lạnh lẽo trong lòng cô. Cô nhớ lại lời Trâm đã nói đêm qua, giọng nói của cô bạn thân vẫn còn văng vẳng bên tai: “Phải tìm niềm vui cho riêng mình, Linh ạ. Đừng phụ thuộc vào ai.”

Một tiếng thở dài khẽ thoát ra từ lồng ngực. Linh tự nhủ, giọng thì thầm đủ nghe thấy trong không gian tĩnh lặng của căn phòng: “Mình không thể cứ thế này mãi được.” Cô không muốn để bản thân chìm đắm trong sự buồn bã và nỗi cô đơn. Cô cần phải làm gì đó, dù chỉ là những hành động nhỏ nhặt, để kéo mình ra khỏi vũng lầy cảm xúc này. Nhưng làm cách nào? Khi mà trái tim cô vẫn nặng trĩu những suy tư về Khánh, về mối quan hệ đang dần trở nên xa cách này.

Linh bước vào bếp, vươn tay lấy gói cà phê quen thuộc. Mùi thơm nồng nàn của cà phê rang xay lan tỏa trong không khí, mang theo chút hương vị của sự khởi đầu mới, dù cô biết rõ đó chỉ là một ảo ảnh. Cô rót nước sôi vào phin, kiên nhẫn chờ đợi từng giọt cà phê đen sóng sánh nhỏ xuống. Khoảnh khắc ấy, sự chậm rãi của dòng chảy, mùi hương ngào ngạt, tưởng chừng như có thể xoa dịu phần nào tâm hồn cô. Cô mang tách cà phê nóng hổi ra ngồi bên cửa sổ, ngắm nhìn dòng người và xe cộ bắt đầu hối hả trên phố. Điện thoại nằm trong tay cô, màn hình vẫn hiển thị những tin nhắn cũ từ Khánh, những tin nhắn mà cô đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần, cố gắng tìm kiếm một chút hơi ấm, một chút quan tâm ẩn chứa trong đó. Nhưng vô ích. Tất cả chỉ còn lại là sự trống rỗng và những câu chữ khô khan.

Cô lướt qua mạng xã hội, những hình ảnh rực rỡ của bạn bè, những câu chuyện vui vẻ, những chuyến đi xa xôi... Dường như ai cũng đang tận hưởng cuộc sống của mình một cách trọn vẹn, chỉ có cô là đang mắc kẹt trong mớ bòng bong cảm xúc này. Cô cảm thấy lạc lõng giữa thế giới ảo đầy màu sắc ấy, như một gam màu trầm buồn không hòa hợp. Cô đặt điện thoại xuống, nhấp một ngụm cà phê. Vị đắng lan tỏa trong khoang miệng, như chính vị của cuộc sống mà cô đang trải qua.

“Mình phải đi đâu đó,” cô nghĩ. “Phải làm gì đó.” Ý nghĩ ấy cứ lặp đi lặp lại, như một câu thần chú cô tự niệm cho bản thân. Cô đứng dậy, bước về phía tủ quần áo. Cô chọn một chiếc váy linen màu be nhạt, đơn giản nhưng vẫn giữ được vẻ thanh lịch, và khoác thêm chiếc áo cardigan mỏng. Cô nhìn mình trong gương, dáng người thanh mảnh, đôi mắt to tròn vẫn ánh lên vẻ ưu tư. Cô cố gắng nở một nụ cười, nhưng nụ cười ấy thật gượng gạo và yếu ớt, không thể che giấu được nỗi buồn đang ẩn chứa sâu bên trong. Mái tóc dài mềm mại được cô buông xõa tự nhiên, để gió có thể vuốt ve, như thể muốn cuốn đi những muộn phiền đang mắc kẹt trong từng sợi tóc. Cô cảm thấy mình cần phải thay đổi không khí, cần phải thoát ra khỏi bốn bức tường này, dù chỉ là tạm thời, để tìm kiếm một chút bình yên cho tâm hồn. Sự tĩnh lặng của căn phòng, vốn dĩ là nơi cô tìm thấy sự an ủi, giờ đây lại trở thành một cái lồng vô hình, giam cầm cô trong nỗi cô đơn.

Cô cầm chiếc túi xách, bên trong có ví tiền, điện thoại và... tấm ảnh nhỏ. Tấm ảnh chụp chung của cô và Khánh dưới cơn mưa năm nào. Một thói quen vô thức mà cô vẫn giữ, như một vật kỷ niệm, một bùa hộ mệnh cho tình yêu của họ. Nhưng giờ đây, mỗi khi chạm vào nó, cô lại cảm thấy một gánh nặng vô hình đè nén lên trái tim. Cô rời khỏi căn hộ, khóa cửa lại. Tiếng khóa cửa vang lên khô khốc trong hành lang vắng lặng, như một sự khẳng định cho một khởi đầu mới, một ngày mới mà cô sẽ phải đối mặt một mình. Nắng đã lên cao hơn, trải vàng khắp con phố, nhưng trong lòng Linh, vẫn là một khoảng trống mênh mông không gì lấp đầy.

***

Linh bắt một chuyến taxi, yêu cầu tài xế đưa cô đến phòng trưng bày nghệ thuật Insight. Cô muốn tìm một nơi yên tĩnh, nơi những tác phẩm nghệ thuật có thể dẫn lối tâm hồn cô, dù chỉ là trong chốc lát, ra khỏi những bộn bề lo toan. Con đường đến phòng trưng bày không quá xa, nhưng cô cảm thấy như mình đang đi qua một hành trình dài của cảm xúc. Khung cảnh thành phố hối hả lướt qua ô cửa kính, những tòa nhà cao tầng, những biển quảng cáo rực rỡ, tất cả dường như xa lạ với tâm trạng của cô.

Khi bước vào phòng trưng bày "Insight", một không khí hoàn toàn khác bao trùm lấy Linh. Không gian rộng rãi, những bức tường trắng tinh khôi và ánh sáng được thiết kế đặc biệt để làm nổi bật từng tác phẩm, tất cả tạo nên một cảm giác tĩnh lặng, trang trọng đến lạ. Mùi sơn dầu, mùi gỗ thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi điều hòa mát lạnh, mang đến một sự dễ chịu, giúp cô tạm thời quên đi những lo toan đang đeo bám. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của những người tham quan khác, tiếng thì thầm khe khẽ và tiếng nhạc cổ điển du dương, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, đưa cô vào một thế giới khác.

Linh đi chậm rãi, ánh mắt lướt qua từng bức tranh, từng tác phẩm điêu khắc. Cô không vội vã, chỉ đơn thuần là muốn cảm nhận, muốn để tâm hồn mình được dẫn dắt bởi cái đẹp. Cô dừng lại trước một bức tranh trừu tượng với gam màu lạnh chủ đạo – xanh xám, tím than, đen – cùng những đường nét đứt gãy, hỗn độn. Bức tranh như một tấm gương phản chiếu tâm trạng của cô lúc này: một sự vỡ vụn, một nỗi buồn sâu thẳm mà không thể gọi tên rõ ràng. Cô cảm thấy một sự đồng điệu kỳ lạ với tác phẩm ấy, như thể người họa sĩ đã nhìn thấu được những góc khuất trong tâm hồn cô mà vẽ nên. Những đường nét tưởng chừng như ngẫu nhiên ấy lại khắc họa rõ nét sự lạc lõng, sự mất kết nối mà cô đang cảm nhận trong mối quan hệ của mình.

Cô đứng rất lâu trước bức tranh, để mặc cho cảm xúc trôi đi. Rồi, cô tiếp tục bước, và ánh mắt cô dừng lại ở một tác phẩm khác. Đó là một bức tượng đôi uyên ương bằng đá cẩm thạch trắng, cả hai đang ôm nhau dưới một chiếc ô, những giọt mưa được tạc tinh xảo như đang rơi xuống. Nụ cười hạnh phúc trên gương mặt họ, ánh mắt trìu mến trao cho nhau, tất cả đều gợi lên một cảm giác ấm áp, bình yên, dù cho họ đang đứng dưới cơn mưa.

Một dòng ký ức bỗng chốc ùa về, rõ ràng như một cuốn phim quay chậm. Linh bất giác lẩm bẩm, giọng nói yếu ớt, như chỉ để mình cô nghe thấy: “Chẳng phải anh từng nói, tình yêu của chúng ta cũng như vậy sao? Dù mưa gió, vẫn nắm tay nhau vượt qua...”

Cô nhớ lại cái ngày định mệnh ấy, ngày mà cô và Khánh đã chụp bức ảnh dưới mưa. Đó là một buổi chiều hè năm thứ hai của mối tình của họ, khi cả hai đang dạo phố và một cơn mưa rào bất chợt ập đến. Họ không có ô, không có chỗ trú, chỉ có thể chạy vội vào một mái hiên nhỏ. Khánh khi đó đã kéo cô vào lòng, dùng chiếc áo khoác của mình che chắn cho cô. Giữa dòng người hối hả trú mưa, giữa tiếng mưa rơi ào ạt, anh đã ôm cô thật chặt, nụ cười rạng rỡ trên môi, ánh mắt anh nhìn cô tràn đầy yêu thương và sự che chở. Cô nhớ cảm giác bình yên đến lạ lùng khi anh vòng tay ôm lấy cô, thì thầm vào tai cô những lời yêu thương giản dị mà chân thành. Anh đã nói rằng, dù có bao nhiêu khó khăn, dù có bao nhiêu thử thách, họ vẫn sẽ nắm tay nhau vượt qua, như cách họ đang cùng nhau đối mặt với cơn mưa bất chợt ấy.

Một người bạn đã vô tình chụp được khoảnh khắc đó. Bức ảnh tuy hơi mờ nhạt vì hạt mưa và ánh sáng yếu ớt, nhưng nụ cười của Khánh, ánh mắt anh dành cho cô, và cảm giác bình yên trong vòng tay anh, tất cả đều được ghi lại một cách chân thật nhất. Đó là bức ảnh cô yêu thích nhất, một minh chứng cho tình yêu của họ. Nó từng là biểu tượng cho sự kiên cường, cho niềm tin vững chắc vào tương lai của cả hai.

Linh đưa tay chạm nhẹ vào chiếc túi xách, nơi cô vẫn giữ tấm ảnh đó, một thói quen cũ mà giờ đây lại trở thành một gánh nặng trong lòng. Cô cảm nhận được hình dáng quen thuộc của tấm ảnh nhỏ qua lớp vải. Kỷ niệm về Khánh, về những ngày tháng yêu nhau nồng nhiệt, vô tư bỗng trở nên thật sống động, đối lập hoàn toàn với thực tại lạnh lẽo. Cô bỗng cảm thấy một sự trống rỗng đến tột cùng, một nỗi đau âm ỉ nơi lồng ngực. Cái cảm giác bình yên, được che chở dưới cơn mưa ngày nào giờ đây đã tan biến, thay vào đó là sự cô đơn, lạc lõng giữa những áp lực vô hình của cuộc sống.

Khánh của ngày xưa, với nụ cười rạng rỡ và ánh mắt ấm áp, giờ đây đã bị thay thế bởi một Khánh trầm tư, mệt mỏi, luôn vùi đầu vào công việc. Anh không còn những lời thì thầm yêu thương, không còn những cái ôm bất chợt. Thay vào đó là sự im lặng, là những tin nhắn ngắn ngủi, vô hồn. Cô nhớ Trâm đã nói, Khánh đang áp lực, đang mệt mỏi. Cô biết điều đó, cô luôn cố gắng thấu hiểu cho anh. Nhưng liệu sự thấu hiểu có đủ để lấp đầy khoảng trống trong lòng cô? Liệu có đủ để níu giữ một tình yêu đang dần phai nhạt?

Linh vẫn đứng đó, bất động trước bức tượng đôi uyên ương. Cô cảm thấy như mình đang nhìn thấy một phiên bản hạnh phúc, trọn vẹn của chính mình trong quá khứ, đứng đối diện với một Linh hiện tại đầy ưu tư và hoài niệm. Mùi sơn dầu và không khí điều hòa mát lạnh của phòng trưng bày dường như không thể xua đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn cô. Cô tự hỏi, liệu họ có thể trở lại những ngày tháng đó không? Hay những ký ức đẹp đẽ này chỉ còn là những mảnh vỡ của một thứ đã không còn toàn vẹn?

***

Rời khỏi phòng trưng bày, Linh không muốn về nhà ngay. Cô cảm thấy cần thêm chút thời gian để hít thở, để sắp xếp lại những suy nghĩ đang hỗn độn trong đầu. Cô bắt một chuyến xe khác, đến Công viên Bạch Hạc, một nơi cô và Khánh thường ghé mỗi khi muốn tìm một khoảng lặng giữa lòng thành phố ồn ào.

Khi bước vào công viên, không khí trong lành, mát dịu của buổi chiều muộn lập tức xoa dịu phần nào tâm hồn cô. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, tiếng nước chảy róc rách từ hồ, tiếng cười đùa trong trẻo của những đứa trẻ đang vui chơi, và cả tiếng gió xào xạc qua tán lá, tất cả tạo nên một bản hòa tấu bình yên, đối lập hoàn toàn với sự hối hả của cuộc sống bên ngoài. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua vẫn còn vương vấn, hòa lẫn với mùi hoa cỏ thoang thoảng, mang đến một cảm giác dễ chịu, gần gũi với thiên nhiên.

Linh tìm một chiếc ghế đá dưới tán cây cổ thụ rợp bóng mát, nơi cô có thể ngắm nhìn mặt hồ phẳng lặng. Cô ngồi xuống, cảm nhận làn gió nhẹ vuốt ve mái tóc, mang theo hơi lạnh se se của buổi chiều. Nỗi buồn, cảm giác hoài niệm và lo lắng đan xen, tạo thành một mớ cảm xúc phức tạp trong lòng cô. Cô khẽ đưa tay vào túi xách, lấy ra tấm ảnh nhỏ mà cô đã chạm vào trong phòng trưng bày.

Cô ngắm nhìn bức ảnh. Gương mặt tươi cười của cô và Khánh, ánh mắt rạng rỡ, bàn tay nắm chặt dưới chiếc áo khoác che mưa. Cái ngày ấy, tình yêu của họ dường như là bất diệt, không gì có thể lay chuyển. Anh đã từng hứa sẽ luôn ở bên cô, dù mưa hay nắng, dù cuộc đời có bao nhiêu sóng gió. Lời hứa ấy, giờ đây, vang vọng trong tâm trí cô như một tiếng vọng từ quá khứ xa xôi, đầy tiếc nuối. Linh khẽ thì thầm với bức ảnh, giọng nói nghẹn ngào: “Chúng ta đã từng hạnh phúc như vậy. Anh đã từng hứa sẽ luôn ở bên em, dù mưa hay nắng...”

Cô vuốt ve tấm ảnh, cảm nhận chất giấy cũ kỹ dưới đầu ngón tay. Sự tương phản giữa quá khứ rực rỡ và hiện tại đầy khoảng cách khiến trái tim cô đau thắt. Cô tự hỏi, liệu họ có thể trở lại những ngày tháng vô tư ấy không? Hay đây chỉ là ảo ảnh của một tình yêu đang dần phai nhạt, một thứ tình cảm mà cô đang cố chấp níu kéo? Nỗi lo sợ rằng Khánh đã thay đổi, rằng anh không còn yêu cô như trước, cứ lớn dần trong tâm trí cô, như một cái cây mục ruỗng đang từ từ ăn mòn niềm tin của cô.

Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực. Nhưng vô ích. Những lời nói của Trâm về áp lực công việc của Khánh, về tính cách của Anh Hùng, tất cả đều hợp lý. Cô hiểu rằng anh đang rất mệt mỏi, đang gánh vác rất nhiều thứ trên vai. Nhưng liệu sự mệt mỏi có thể biện minh cho sự im lặng, cho sự xa cách về mặt cảm xúc? Liệu có thể bào chữa cho việc anh không còn một lời hỏi han, một cử chỉ quan tâm nào dành cho cô?

“Liệu mình có đang đòi hỏi quá nhiều không?” Linh tự hỏi, giọng nói lại khản đặc. “Hay anh ấy đã thay đổi thật rồi?” Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm can, khiến cô cảm thấy bất lực. Cô không muốn làm anh thêm áp lực, cô luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, độc lập. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô vẫn là một cô gái nhạy cảm, khao khát được yêu thương, được che chở, được cảm nhận sự hiện diện thực sự của người mình yêu. Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, với cô.

Cô cất tấm ảnh vào ví, cẩn thận như cất giữ một báu vật dễ vỡ. Cô đứng dậy, bước đi chậm rãi về phía hồ nước. Mặt hồ phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu bầu trời chiều tà với những vệt mây hồng cam. Linh nhìn vào mặt hồ, bóng mình phản chiếu trên đó. Cô vẫn là cô, dáng người thanh mảnh, mái tóc dài buông xõa, nhưng dường như có gì đó đã vỡ vụn bên trong. Đôi mắt cô, vốn dĩ to tròn và long lanh, giờ đây ánh lên vẻ ưu tư sâu thẳm, như chứa đựng cả một đại dương nỗi buồn. Khuôn mặt trái xoan của cô gầy đi đôi chút, và nụ cười buồn man mác.

Cái cảm giác lạc lõng, trống rỗng không ngừng bủa vây. Cô cảm thấy mình đang đứng giữa một ngã ba đường, không biết nên đi về đâu. Tiếp tục chờ đợi Khánh, tiếp tục thấu hiểu và chấp nhận sự xa cách này? Hay nên buông bỏ, tìm kiếm hạnh phúc cho riêng mình? Nhưng buông bỏ sao được, khi cô vẫn còn yêu anh nhiều đến thế?

Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô: “Chị Mai có lẽ sẽ hiểu...” Chị Mai, người phụ nữ hơn cô vài tuổi, đã từng trải qua nhiều sóng gió trong cuộc đời và trong tình yêu. Chị là người mà Linh luôn tin tưởng, người có cái nhìn sâu sắc, trưởng thành hơn Trâm, người bạn thân chỉ có thể an ủi cô bằng những lời khuyên chung chung. Linh cần một lời khuyên từ một người từng trải, một người có thể cho cô một góc nhìn khác, một ánh sáng dẫn lối trong mê cung cảm xúc này.

Cô rút điện thoại ra khỏi túi, mở danh bạ, lướt đến tên "Chị Mai". Ngón tay cô do dự, lơ lửng trên màn hình. Cô cần một lời khuyên, một sự sẻ chia từ người từng trải, một người không phải là Trâm - người bạn của cô mà là một người có cái nhìn sâu sắc hơn, một sự thấu hiểu từ một góc độ khác. Hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Những tia nắng cuối cùng yếu ớt chiếu rọi xuống mặt hồ, tạo nên những vệt sáng lung linh rồi dần chìm vào bóng tối. Linh vẫn đứng đó, ngón tay vẫn do dự, nỗi buồn trong đôi mắt cô như hòa tan vào không gian, man mác và u hoài, tự hỏi liệu có bao giờ Khánh sẽ hiểu được những gì cô đang cảm thấy, hay liệu cô có đủ dũng khí để tìm kiếm câu trả lời cho chính mình.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free