Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 96: Lời Hồi Đáp Lạc Lõng và Nỗi Cô Đơn Không Lời

Màn đêm đã nhường chỗ cho ánh bình minh, nhưng căn hộ của Linh vẫn còn chìm trong một sự tĩnh lặng đáng sợ, không phải là sự yên bình vốn có mà là một khoảng không lạnh lẽo. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, đều đặn và chậm rãi hơn so với nhịp sống hối hả thường ngày của Sài Gòn, như một bản nhạc nền u hoài cho buổi sáng vừa ló dạng. Thỉnh thoảng, tiếng chim hót lảnh lót từ những tán cây ngoài ban công cất lên, cố gắng len lỏi vào không gian, nhưng dường như chẳng thể xua đi cái không khí ảm đạm đang bao trùm lấy cô gái đang thức giấc. Mùi hoa nhài thoang thoảng từ ban công, loài hoa mà Khánh từng nói rất giống cô – dịu dàng mà kiên cường, giờ đây cũng mang theo một nỗi buồn man mác, vấn vương trong không khí, trộn lẫn với mùi cà phê nguội tanh đã pha từ tối qua. Ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ lớn tràn vào, vẽ nên những vệt dài trên sàn gỗ, nhưng không đủ để xua tan đi cái bóng tối vô hình đang ngự trị trong lòng Linh.

Cô mở mắt, đôi mắt to tròn long lanh thường ngày giờ đây lại ánh lên vẻ mệt mỏi và ưu tư sau một đêm trằn trọc. Bàn tay cô tìm đến chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường, trái tim vẫn còn đập thình thịch với một chút hy vọng mong manh. Suốt đêm qua, cô đã cố gắng ngủ, nhưng tâm trí cứ bị ám ảnh bởi những cuộc gọi không được hồi đáp, những tin nhắn không một lời phản hồi. Cô đã hình dung ra biết bao viễn cảnh: anh bận đến mức không thể cầm điện thoại, anh gặp chuyện không may, hay tệ hơn là anh đã quên mất cô. Mỗi kịch bản đều như một mũi kim châm vào lòng, khiến cô không thể nào chợp mắt yên ổn.

Màn hình điện thoại bật sáng, và một tin nhắn mới nhất của Khánh hiện lên, đúng như những gì cô dự cảm. Chỉ một dòng ngắn ngủi, cụt lủn, như một nhát dao khẽ cứa vào trái tim đang rướm máu của cô: "Anh xin lỗi. Anh bận quá."

Chỉ thế thôi sao? Một lời giải thích ngắn gọn đến vô tâm như vậy ư? Linh nhìn chằm chằm vào dòng chữ khô khan đó, cảm thấy một nỗi thất vọng sâu sắc dâng lên, nhấn chìm mọi tia hy vọng còn sót lại. Nỗi lo lắng suốt đêm qua, những giọt nước mắt thầm rơi trong bóng tối, tất cả đều tan biến, chỉ còn lại một khoảng trống rỗng lạnh lẽo. Cô đã chờ đợi một lời giải thích dài hơn, một câu an ủi, hay ít nhất là một câu hỏi thăm ngược lại, dù chỉ là "Em ổn không?". Nhưng không, chỉ có vỏn vẹn năm chữ, gói gọn tất cả những gì anh có thể dành cho cô sau một đêm dài cô độc.

"Anh có biết em đã lo lắng thế nào không, Khánh? Anh có biết em đã chờ đợi tin nhắn của anh không?" Linh thì thầm, giọng nói yếu ớt, lạc lõng trong không gian yên tĩnh. Cô tựa như đang nói chuyện với chính chiếc điện thoại vô tri, bởi cô biết, lời nói này sẽ chẳng thể nào chạm đến anh. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực cô, mang theo tất cả sự mệt mỏi và tủi thân.

Cô mở khóa màn hình, lướt qua hàng loạt tin nhắn cô đã gửi cho anh đêm qua. Mỗi dòng chữ đều chất chứa sự quan tâm, lo lắng và khao khát kết nối của cô.

*“Anh ơi, anh đã về chưa?”*

*“Anh ăn tối chưa? Em nấu canh chua cá lóc đó, anh có muốn em mang qua không?”*

*“Khánh à, em gọi anh không được. Anh có sao không?”*

*“Anh đừng làm việc quá sức nhé. Em lo cho anh lắm.”*

*“Khánh ơi… anh đọc tin nhắn của em đi. Em chỉ muốn biết anh ổn thôi.”*

*“Ngủ ngon nhé, Khánh… dù em biết anh vẫn đang làm việc.”*

Giờ đây, đọc lại những tin nhắn đó, cô cảm thấy mình thật ngốc nghếch. Như một đứa trẻ ngây thơ cố gắng níu kéo một sợi chỉ mỏng manh trong cơn bão. Cô soạn một tin nhắn dài, kể về nỗi nhớ, về sự lo lắng, về cảm giác cô đơn khi không có anh bên cạnh. Những ngón tay cô lướt nhanh trên bàn phím, từng câu chữ như trút hết nỗi lòng. Nhưng rồi, khi đọc lại, cô lại xóa đi. Không. Cô không thể làm vậy. Anh đã bận rộn đến mức chỉ có thể gửi một tin nhắn ngắn gọn như thế, có lẽ anh không có thời gian để đọc những lời than vãn của cô. Anh đang áp lực, cô biết. Anh đang gánh vác mọi thứ trên vai. Cô không muốn trở thành gánh nặng thêm cho anh.

Cô lại soạn lại. Lần này, cô chỉ gõ vài chữ đơn giản: "Anh ổn là được rồi. Đừng làm việc quá sức nhé." Cô do dự một chút, rồi thêm vào: "Em nhớ anh." Dòng chữ cuối cùng như một tiếng thở dài, một lời nhắc nhở mong manh về sự tồn tại của cô. Gửi.

Chiếc điện thoại lạnh lẽo trên tay cô. Cô đặt nó xuống bàn, cảm giác như một phần hy vọng vừa bị rút cạn. Cô bước ra ban công, nhìn xuống con phố vẫn còn vắng vẻ. Ánh nắng ban mai len lỏi qua những tán lá, tạo thành những đốm sáng lung linh trên mặt đường. Một cơn gió nhẹ thoảng qua, mang theo hương hoa nhài và một chút se lạnh của buổi sớm. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những cảm xúc hỗn độn đang bủa vây. Đôi mắt ưu tư của cô lướt qua những mái nhà, những ô cửa sổ đóng kín, nơi những câu chuyện khác đang diễn ra. Có lẽ, ở một nơi nào đó, cũng có một cô gái đang chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi, một lời giải thích. Và có lẽ, cũng có một chàng trai đang vùi đầu vào công việc, quên đi tất cả những gì thuộc về thế giới riêng của mình. Linh cảm thấy lạc lõng, như một cánh chim nhỏ bị bỏ rơi giữa một thành phố rộng lớn, nơi mọi người đều hối hả, vội vã, và tình yêu dường như đang dần trở thành một thứ xa xỉ. Cô dựa lưng vào lan can, nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên trong nỗi cô đơn đang gặm nhấm.

***

Trong không gian chật chội và đầy áp lực của văn phòng Tập đoàn X, giữa buổi sáng, ánh sáng trắng lạnh từ đèn huỳnh quang chiếu thẳng xuống bàn làm việc của Khánh, làm nổi bật thêm sự mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt anh. Tiếng gõ bàn phím dồn dập, liên hồi như một cơn mưa rào trên mái tôn, hòa cùng tiếng điện thoại reo liên tục từ các phòng ban khác, và tiếng thảo luận nhóm nhỏ từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của sự bận rộn. Mùi cà phê đậm đặc, thứ chất lỏng duy nhất giúp anh duy trì tỉnh táo sau những đêm trắng, trộn lẫn với mùi giấy in và mùi không khí điều hòa khô khốc, tạo thành một thứ mùi đặc trưng của môi trường công sở căng thẳng.

Khánh ngồi trước máy tính, đôi mắt sâu hoắm, quầng thâm rõ rệt dưới mí mắt, dán chặt vào màn hình với những biểu đồ và con số phức tạp. Dự án "Kim Cương Đỏ" như một con quái vật khổng lồ, nuốt chửng toàn bộ tâm trí và năng lượng của anh. Anh đã không rời khỏi bàn làm việc quá lâu kể từ khi Anh Hùng xuất hiện sáng nay, và thậm chí trước đó, anh đã thức trắng đêm. Chiếc áo sơ mi công sở đã nhăn nheo, và cà vạt nới lỏng, cho thấy sự kiệt sức đến tận cùng. Dáng người cao ráo của anh giờ đây trông gầy hơn, như thể áp lực đã bào mòn từng chút một sức lực của anh.

Điện thoại của anh, đặt cạnh cốc cà phê đã nguội tanh, rung lên vài lần. Anh liếc nhìn thông báo hiện lên trên màn hình khóa: một tin nhắn từ Linh. Chỉ một thoáng, ánh mắt anh dừng lại, một cảm giác tội lỗi thoáng qua trong tâm trí anh, nhưng rồi nó nhanh chóng bị dập tắt bởi dòng suy nghĩ cấp bách: "Không có thời gian. Phải xong cái này trước 12h." Anh thậm chí còn không mở tin nhắn ra đọc. Tâm trí anh hoàn toàn bị chiếm lĩnh bởi những con số, những dữ liệu, những hạn chót không ngừng đeo bám.

Một đoạn mã bị lỗi. Khánh cau mày, lẩm bẩm một mình: "Chết tiệt, cái này phải xử lý thế nào đây?" Anh dùng tay kia, cầm cốc cà phê nguội ngắt đưa lên miệng, nhưng rồi lại đặt xuống. Vị đắng chát của cà phê đã không còn đủ sức để đánh thức anh. Anh quay lại với màn hình, ngón tay lướt nhanh trên chuột, tìm kiếm từng lỗi nhỏ trong hàng trăm dòng code. Anh quên mất thời gian, quên mất cảm giác đói, khát, hay thậm chí là sự tồn tại của thế giới bên ngoài. Đối với anh lúc này, chỉ có "Kim Cương Đỏ" và những thách thức mà nó mang lại.

Từng cuộc gọi, từng email liên tục đổ về hộp thư của anh, mỗi cái đều mang theo một yêu cầu mới, một vấn đề cần giải quyết. Anh trả lời ngắn gọn, dứt khoát, không một chút biểu cảm. Anh đã học cách biến mình thành một cỗ máy, một phần mềm được lập trình để giải quyết vấn đề, đẩy lùi mọi cảm xúc cá nhân vào sâu thẳm. Anh biết Linh đang đợi anh, anh biết cô lo lắng. Nhưng anh không thể làm gì khác. Anh không thể dừng lại. Dừng lại đồng nghĩa với thất bại, và anh không thể cho phép mình thất bại. Anh đã hứa với gia đình, hứa với bản thân, rằng anh sẽ thành công.

Những giọt mồ hôi li ti lấm tấm trên trán anh, không phải vì nóng, mà vì sự tập trung cao độ và áp lực dồn nén. Anh dụi mắt, cố gắng làm rõ hình ảnh trên màn hình đã bắt đầu nhòe đi vì mệt mỏi. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng gay gắt của Sài Gòn đang đổ xuống, nhưng anh lại ở đây, trong một không gian điều hòa lạnh lẽo, hoàn toàn tách biệt khỏi thế giới bên ngoài. Một cảm giác cô độc dâng lên trong lòng, nhưng nó cũng nhanh chóng bị đè nén. Anh không có quyền yếu đuối. Anh phải mạnh mẽ. Anh phải hoàn thành công việc này. Và trong khoảnh khắc đó, Linh, và những cảm xúc mà cô mang lại, dường như trở nên mờ nhạt, xa xôi, như một ký ức đẹp nhưng không còn đủ sức để níu kéo anh lại.

***

Chiều muộn, khi những tia nắng cuối cùng của ngày bắt đầu nhạt dần, nhường chỗ cho một bầu trời trong xanh và dịu mát, Linh tìm đến quán Cà Phê "Hồi Ức". Đó là một ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo, nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, với tường gạch trần, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ đã sờn màu thời gian, và những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, tỏa ra ánh sáng vàng dịu. Không gian quán được lấp đầy bởi những kệ sách cao ngất, những vật trang trí cổ điển mang đậm dấu ấn thời gian, tạo nên một bầu không khí thanh bình, hoài niệm và lãng mạn đến lạ kỳ. Ở một góc nhỏ, có một ban công nhìn xuống hẻm, nơi Linh thường thích ngồi để ngắm nhìn dòng người qua lại, hay đơn giản chỉ là để suy tư.

Nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa cũ kỹ, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau lạch cạch, và tiếng nói chuyện thì thầm của những vị khách khác, tạo nên một bản hòa tấu êm ái, rất thích hợp cho những buổi tâm sự. Mùi cà phê rang xay đậm đà, mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và mùi trà hoa thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm ấm áp, dễ chịu, khác hẳn với sự lạnh lẽo trong căn hộ của Linh sáng nay.

Trâm đã đến trước, ngồi ở một bàn nhỏ gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm. Cô bạn thân của Linh, với dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt biết cười, nhưng giờ đây, ánh mắt ấy lại ánh lên vẻ lo lắng khi nhìn thấy Linh bước vào. Linh, dáng người thanh mảnh, bước đi chậm rãi, vẻ mặt buồn bã và nỗi thất vọng chất chứa trong lòng không thể nào che giấu được. Dù cô đã cố gắng mỉm cười chào Trâm, nhưng nụ cười ấy thật gượng gạo và yếu ớt.

"Linh, cậu đến rồi!" Trâm đứng dậy, vẫy tay. Khi Linh đến gần, Trâm nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, cảm nhận được sự lạnh lẽo từ bàn tay của bạn mình. "Cậu sao thế? Tớ thấy cậu cứ buồn buồn từ sáng đến giờ."

Linh ngồi xuống ghế, tay vân vê mép cốc cà phê mà Trâm đã gọi sẵn cho cô. Vị cà phê ấm nóng lẽ ra phải giúp cô tỉnh táo, nhưng giờ đây, nó chỉ càng làm nỗi cô đơn trong lòng cô thêm sâu sắc. "Em không biết anh ấy có còn yêu em không nữa, Trâm ạ," Linh thốt ra, giọng nói yếu ớt, như một lời thì thầm lạc lõng. "Em cảm thấy như mình đang nói chuyện với một bức tường." Cô ngước nhìn Trâm, đôi mắt long lanh chực trào nước.

Trâm thở dài, nhẹ nhàng xoa nhẹ lên bàn tay Linh. "Chị hiểu mà, nhưng cậu ấy đang áp lực lắm. Cậu ấy không có ý đó đâu Linh." Cô bạn thân cố gắng an ủi, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu. "Công việc của Khánh, tớ nghe nói, đang rất căng thẳng. Anh Hùng đó, ông ta nổi tiếng là người khó tính mà."

Linh lắc đầu, một giọt nước mắt lăn dài trên má. "Em biết chứ. Em luôn cố gắng hiểu cho anh ấy. Nhưng em cũng cần được quan tâm chứ, Trâm... Anh ấy thậm chí không còn một lời hỏi han tử tế. Sáng nay, chỉ có vỏn vẹn năm chữ: 'Anh xin lỗi. Anh bận quá.' Em cảm thấy mình lạc lõng quá, như thể anh ấy đã quên mất sự tồn tại của em vậy." Cô ngừng lại, cố gắng kiềm nén tiếng nấc nghẹn ngào. "Em chỉ muốn biết anh ấy ổn, chỉ muốn nghe một lời trấn an, một chút thôi mà cũng khó khăn đến thế."

Trâm siết nhẹ tay Linh, ánh mắt đầy xót xa. "Linh à, cậu ấy không bỏ mặc cậu đâu. Chắc chắn là cậu ấy quá bận, quá mệt mỏi nên không còn sức để thể hiện thôi. Cậu ấy là người như thế mà, cậu biết mà."

"Em biết," Linh đáp, giọng nói khản đặc. "Nhưng một người đang yêu, dù có bận đến mấy, cũng sẽ tìm cách để liên lạc với người mình yêu chứ, Trâm? Dù chỉ là một tin nhắn ngắn hơn, một cuộc gọi vội vã. Nhưng không có gì cả. Chỉ là sự im lặng. Và rồi là một lời xin lỗi khô khan như thế." Cô dựa lưng vào ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời đã bắt đầu chuyển màu, những đám mây đen kéo đến, và những giọt mưa lất phất bắt đầu rơi trên mái hiên, trên những ô kính trong suốt, tạo nên những vệt nước mờ ảo. Cảm giác lạnh lẽo từ màn hình điện thoại buổi sáng dường như vẫn còn vương vấn trong tâm trí cô, giờ đây hòa cùng với cái lạnh từ những giọt mưa ngoài kia.

"Em cứ cảm thấy, Trâm ạ, như thể em đang cố gắng níu kéo một thứ gì đó đang dần trôi đi mất," Linh tiếp tục, ánh mắt đăm chiêu nhìn những giọt mưa. "Em không cần anh ấy phải hoàn hảo, em chỉ cần anh ấy ở đây. Ở đây, thực sự. Với em."

Trâm nhìn Linh, cảm nhận được nỗi đau sâu sắc của bạn mình. Cô biết, Linh không phải là người đòi hỏi vật chất hay những điều xa hoa. Điều cô cần chỉ là sự hiện diện cảm xúc, sự thấu hiểu và sẻ chia. Và giờ đây, những điều đó đang dần bị bào mòn bởi áp lực cuộc sống, bởi sự mệt mỏi của Khánh. Trâm muốn nói thêm điều gì đó để an ủi, nhưng cô biết, lúc này, Linh chỉ cần một người lắng nghe. Một người để cô có thể trút bỏ những gánh nặng trong lòng, những cảm xúc mà cô không thể chia sẻ với Khánh, người đang ngày càng trở thành một bức tường vô hình. Nỗi cô đơn của Linh không chỉ là sự thiếu vắng Khánh, mà còn là sự thiếu vắng một người để cô có thể là chính mình, để cô được yếu đuối, được khao khát. Và Trâm hiểu rằng, việc Linh tìm đến cô lúc này là một tín hiệu, một lời cảnh báo về sự rạn nứt đang âm thầm lớn dần trong mối quan hệ của Linh và Khánh. Dưới những giọt mưa lất phất, Linh vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nỗi buồn trong đôi mắt cô như hòa tan vào không gian, man mác và u hoài, tự hỏi liệu có bao giờ Khánh sẽ hiểu được những gì cô đang cảm thấy.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free