Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 95: Những Đêm Trắng và Tin Nhắn Lạc Lõng

Tiếng gõ bàn phím của Khánh vẫn vang lên dồn dập, như một bản nhạc không hồi kết của sự cô độc và áp lực, hòa cùng tiếng rì rầm của điều hòa công suất lớn trong văn phòng vắng hoe. Ngoài kia, thành phố đã lên đèn, rực rỡ và lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo, nhưng trong căn phòng này, chỉ có ánh sáng trắng bóc từ hệ thống đèn trần hắt lên khuôn mặt anh, phản chiếu sự kiệt sức và quyết tâm. Anh không biết rằng, ở một nơi nào đó trong thành phố rộng lớn này, Linh cũng đang một mình nhìn ngắm những ánh đèn, và cảm thấy trái tim mình nặng trĩu. Cả hai, cùng đang lạc lõng trong chính cuộc chiến của riêng mình, và khoảng cách giữa họ, dường như đang ngày càng lớn dần, không một ai hay biết.

Đồng hồ trên góc màn hình máy tính nhích từng phút một, chậm chạp và vô tình. 11 giờ đêm. Rồi 11 giờ rưỡi. Đến gần nửa đêm, văn phòng rộng lớn của Tập đoàn X chỉ còn lác đác vài bóng người. Tiếng gõ bàn phím đã giảm đi đáng kể, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng máy in rè rè hay tiếng máy pha cà phê hoạt động lặng lẽ ở góc phòng pantry. Mùi cà phê nguội đặc quánh trong không khí, trộn lẫn với mùi giấy in và mùi hóa chất sát khuẩn từ hệ thống điều hòa, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của những đêm tăng ca vô tận. Khánh vẫn dán mắt vào màn hình, hàng chục bảng tính phức tạp, những biểu đồ lên xuống không ngừng nhảy múa trước mắt anh. Mắt anh đã bắt đầu cộm, những mạch máu li ti trong tròng mắt hằn lên rõ rệt, như những dòng sông đỏ thẫm trên bản đồ. Anh day day thái dương, nơi những mạch máu vẫn đập thình thịch, như thể muốn thoát ra khỏi hộp sọ. Cơn đau đầu âm ỉ đã trở thành bạn đồng hành quen thuộc của anh trong suốt những ngày qua.

Chiếc điện thoại đặt úp màn hình dưới góc bàn rung lên nhè nhẹ lần nữa, rồi lại lần nữa. Ánh sáng từ màn hình hắt ra một quầng sáng yếu ớt, đủ để Khánh nhận ra sự hiện diện của nó. Anh biết đó là Linh. Anh biết cô sẽ lo lắng. Từ chiều đến giờ, anh đã bỏ qua ít nhất ba cuộc gọi nhỡ và vô số tin nhắn. Mỗi lần điện thoại rung, một cảm giác tội lỗi len lỏi qua trái tim anh, như một con dao cùn cứa vào vết thương đã có sẵn. Anh nhớ câu nói của mình: "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Giờ đây, câu nói ấy không chỉ là lời biện minh, mà đã trở thành một lời nguyền, một thực tại nghiệt ngã đang bóp nghẹt anh. Anh muốn trả lời cô, muốn nói với cô rằng anh ổn, rằng anh vẫn yêu cô. Nhưng anh không thể. Đầu óc anh quay cuồng với hàng ngàn dữ liệu, những con số, những phương án kỹ thuật. Anh không còn đủ tâm trí để suy nghĩ về bất cứ điều gì khác ngoài công việc. Dự án 'Kim Cương Đỏ' như một con quái vật tham lam, nuốt chửng mọi năng lượng, mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc của anh.

Anh Hùng đã nói đây là "thách thức lớn nhất" của anh. Và Khánh, với bản tính trầm lặng nhưng kiên định, đã tự nhủ: "Phải xong, bằng mọi giá." Anh không cho phép bản thân thất bại. Không chỉ vì danh dự cá nhân, mà còn vì tương lai của anh, của Linh, và cả gia đình anh. Áp lực vô hình từ kỳ vọng của cha mẹ, từ gánh nặng tài chính, từ mong muốn xây dựng một mái ấm vững chắc cho Linh, tất cả đều đổ dồn lên đôi vai gầy của anh. Anh không có lựa chọn nào khác ngoài việc dốc toàn lực. Anh nhấp một ngụm cà phê đã nguội ngắt, vị đắng và chát tràn ngập khoang miệng, giúp anh tỉnh táo thêm đôi chút.

Tiếng ghế kéo nhẹ, rồi tiếng bước chân chậm rãi tiến đến gần. Khánh không cần nhìn cũng biết đó là Kiên. Kiên, một đồng nghiệp trẻ hơn anh vài tuổi, hiền lành và luôn mang theo vẻ mặt đồng cảm. Anh chàng này cũng là một trong số ít người còn ở lại văn phòng khuya như anh, nhưng có vẻ Kiên đã hoàn thành công việc của mình.

"Anh Khánh, anh không về nghỉ sao? Cũng khuya lắm rồi," Kiên hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, chứa đựng sự lo lắng chân thành. Anh ta đứng cách bàn Khánh một quãng, đôi mắt sau cặp kính cận ánh lên vẻ ái ngại khi nhìn thấy sự mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt người anh.

Khánh chỉ gật đầu qua loa, đôi mắt vẫn không rời khỏi màn hình. "Ừ, chút nữa thôi. Cậu cứ về trước đi." Anh không muốn tỏ ra quá thân mật, cũng không muốn nhận sự thương hại. Anh chỉ muốn được một mình, đối diện với những con số và bản vẽ đang chờ đợi anh. Anh biết Kiên có ý tốt, nhưng giờ đây, anh không có đủ năng lượng để đáp lại những cử chỉ quan tâm đó. Anh chỉ muốn chìm sâu vào thế giới của riêng mình, nơi chỉ có công việc và áp lực.

Kiên hiểu ý, không nói thêm lời nào. Anh ta thu dọn đồ đạc cá nhân, chiếc cặp táp đặt gọn gàng trên vai. Trước khi rời đi, Kiên dừng lại một chút, nhìn Khánh với ánh mắt nặng trĩu. "Cố lên, mọi việc rồi sẽ ổn thôi, anh Khánh." Giọng nói của Kiên lạc đi trong không gian rộng lớn, rồi anh ta bước ra khỏi văn phòng, cánh cửa kính tự động khép lại, trả lại sự tĩnh mịch. Khánh khẽ thở dài, nhưng không phải vì nhẹ nhõm, mà vì một cảm giác cô độc sâu sắc hơn vừa ập đến. Anh lại vùi đầu vào công việc, tiếng gõ bàn phím lại vang lên dồn dập, như một bản nhạc không hồi kết của sự cô độc và áp lực. Anh cảm thấy cơ thể mình rệu rã, nhưng tinh thần thì vẫn phải căng như dây đàn. Chiếc ghế văn phòng cứng nhắc, lạnh lẽo dưới lưng anh, dường như cũng đang góp phần vào sự mệt mỏi chung. Bên ngoài cửa sổ, những ánh đèn thành phố vẫn nhấp nháy, vô tư và xa xôi, trong khi anh, một mình, đang gồng mình gánh vác tất cả, lạc lõng giữa guồng quay không ngừng của cuộc sống.

***

Trong căn hộ nhỏ ấm cúng của Linh, ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn ngủ hắt lên sofa, tạo nên một không gian tưởng chừng yên bình nhưng lại chất chứa sự lo lắng và cô đơn. Gần 1 giờ sáng. Thành phố bên ngoài đã chìm vào giấc ngủ sâu, chỉ còn tiếng xe cộ thưa thớt vọng lên từ xa, và tiếng gió lùa qua khe cửa sổ khe khẽ, như một lời thì thầm buồn bã. Linh ngồi co ro trên sofa, ôm một chiếc gối mềm vào lòng. Chiếc điện thoại di động đặt cạnh cô, màn hình đen thui, nhưng cô vẫn không ngừng liếc nhìn nó, như thể chỉ cần cô rời mắt, nó sẽ vụt sáng lên với một tin nhắn hay một cuộc gọi từ Khánh. Mùi hoa nhài thoang thoảng từ ban công, loài hoa mà cô yêu thích, thường mang lại cảm giác thư thái, nhưng đêm nay lại càng khiến cô cảm thấy cô đơn hơn. Cốc cà phê đã nguội ngắt trên bàn trà, hương thơm nhạt nhòa, giống như cảm giác chờ đợi mòn mỏi trong lòng cô.

Cô đã gọi cho Khánh hơn năm lần. Tất cả đều không có hồi đáp. Tin nhắn cô gửi đi từ chiều, hỏi anh đã ăn tối chưa, nhắc anh đừng làm việc quá sức, vẫn còn nằm đó với trạng thái "đã gửi" nhưng "chưa đọc". Mỗi lần màn hình điện thoại sáng lên vì một thông báo khác, trái tim cô lại hẫng đi một nhịp, rồi lại chùng xuống vì thất vọng. Lần này không phải là Khánh. Lần nào cũng không phải là Khánh.

"Anh bận đến mức không thể trả lời một tin nhắn sao, Khánh?" Linh thì thầm, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh mịch. Cô không giận, chỉ có nỗi buồn và sự hụt hẫng. Cô biết anh bận, biết anh đang đối mặt với áp lực lớn. Trâm đã nói với cô về điều đó, về những người đàn ông phải gánh vác trên vai những trách nhiệm nặng nề. Nhưng một tin nhắn, một cuộc gọi ngắn ngủi, một lời báo cho cô biết anh vẫn ổn, liệu có quá khó khăn đến thế?

Cô cầm chiếc điện thoại lên lần nữa, lướt qua danh bạ rồi dừng lại ở tên "Khánh". Ngón tay cô do dự một lúc, rồi lại lướt sang phần tin nhắn. Cô đã gửi cho anh một tin nhắn thoại cách đây vài giờ, khi sự lo lắng đã lên đến đỉnh điểm. Cô nghe lại giọng mình trong tin nhắn: "Khánh à, anh ổn không? Đừng làm việc quá sức nhé. Em lo cho anh. Nhắn tin cho em khi anh xong việc nhé. Ngủ ngon..." Giọng cô trong đó nghe thật buồn, thật yếu ớt. Cô không muốn tạo thêm áp lực cho anh, nhưng cô cũng không thể ngừng lo lắng. Cảm giác bất an cứ lớn dần, như một tảng đá đè nặng trong lồng ngực.

"Hay anh ấy có chuyện gì rồi? Không, chắc là bận thôi..." Cô cố gắng tự trấn an mình. Nhưng những kịch bản xấu vẫn cứ hiện lên trong đầu cô. Anh có thể đã kiệt sức mà ngất đi, hoặc gặp tai nạn trên đường về. Thành phố rộng lớn này chứa đựng quá nhiều rủi ro, và sự im lặng của anh chỉ càng nhân lên nỗi sợ hãi đó. Nỗi cô đơn của cô không chỉ đến từ sự vắng mặt của anh, mà còn đến từ sự thiếu kết nối cảm xúc này. Cô khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu, được cảm nhận sự hiện diện của người yêu. Cô không cần cuộc sống xa hoa, chỉ cần được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. Nhưng giờ đây, anh lại đang ở rất xa, trong một thế giới mà cô không thể chạm tới.

Linh đứng dậy, bước ra ban công. Khí trời đêm mát mẻ lùa vào, làm dịu đi chút ít sự nóng bức trong lòng cô. Cô nhìn về phía xa xăm, nơi những tòa nhà chọc trời vẫn còn sáng đèn, tự hỏi liệu có phải Khánh đang ở trong một trong những tòa nhà đó không. Ánh mắt cô dõi theo những ánh đèn xe lướt qua trên đường, những chấm sáng nhỏ bé di chuyển không ngừng, như những mảnh ghép của cuộc sống đang diễn ra không có cô. Cô nhớ lại những lời Trâm đã nói, về việc cô cần chủ động tìm cách kết nối lại với Khánh hoặc chấp nhận thực tế của mối quan hệ. Nhưng cô đã cố gắng rồi, và kết quả là sự im lặng. Cô cũng nhớ đến lời khuyên của Trâm rằng có những cặp đôi tan vỡ không phải vì hết yêu, mà vì áp lực cuộc sống đã bào mòn tất cả. Liệu tình yêu của cô và Khánh có đang đi theo con đường đó không? Liệu có phải cô đang trở nên quá yếu đuối, quá đòi hỏi khi anh đang phải gồng mình?

Một cảm giác hụt hẫng tràn ngập. Cô lại trở vào, ôm chặt chiếc gối, cuộn tròn người trên sofa, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Nỗi cô đơn này, nó không phải là sự trống rỗng, mà là một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng, gặm nhấm trái tim cô từng chút một. Cô bắt đầu suy nghĩ về tương lai xa hơn, về việc liệu cô có thể tiếp tục chờ đợi mãi như thế này không. Liệu cô có nên tìm kiếm sự chia sẻ từ Chị Mai, người mà Trâm đã nhắc đến, một người phụ nữ từng trải có thể cho cô những lời khuyên sâu sắc hơn? Hay cô nên bắt đầu tìm kiếm những niềm vui cho riêng mình, để không còn phải phụ thuộc quá nhiều vào sự hiện diện của Khánh? Những câu hỏi cứ xoáy sâu trong tâm trí Linh, và màn đêm u tối không mang lại câu trả lời nào, chỉ có sự im lặng lạnh lẽo và nỗi lo lắng khôn nguôi.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh còn đang cố gắng len lỏi qua lớp sương mờ của thành phố, và văn phòng Tập đoàn X bắt đầu trở nên năng động trở lại, Khánh vẫn còn gần như gục mặt xuống bàn. 7 giờ sáng. Tiếng máy tính khởi động lách cách, tiếng bước chân vội vã của nhân viên mới đến, tiếng Anh Hùng nói chuyện điện thoại trầm ấm từ phòng riêng – tất cả đều là những âm thanh quen thuộc của một ngày làm việc mới. Nhưng với Khánh, chúng chỉ là những tiếng động xa xôi, mờ nhạt. Anh đã thức trắng đêm. Mắt anh đỏ hoe, những đường gân xanh nổi rõ dưới mí mắt, khuôn mặt góc cạnh giờ đây hằn sâu thêm vẻ mệt mỏi và tiều tụy. Những tài liệu ngổn ngang trên bàn, những trang giấy in chi chít chữ và số, là minh chứng cho một đêm không ngủ. Mùi cà phê mới pha từ pantry lan tỏa khắp văn phòng, trộn lẫn với mùi giấy in và mùi nước hoa nhẹ nhàng của các đồng nghiệp nữ, tạo nên một sự tương phản đến kỳ lạ với sự rệu rã của anh.

Anh đã cố gắng chợp mắt một chút ngay trên ghế văn phòng, gục đầu xuống bàn, nhưng chỉ là những giấc ngủ chập chờn, không sâu, không đủ để xua đi cơn buồn ngủ và sự kiệt sức đang bám lấy anh. Cơ thể anh đau nhức, từ cái gáy cứng đờ đến đôi vai nặng trĩu. Anh muốn đứng dậy, đi lại vài vòng để giãn gân cốt, nhưng anh không còn sức lực.

Đột nhiên, chiếc điện thoại di động đặt cạnh bàn rung lên nhè nhẹ. Lần này, nó không còn bị úp màn hình xuống. Khánh giật mình tỉnh dậy, hơi thở nặng nề và mệt mỏi. Anh vươn tay, chậm rãi mở khóa màn hình. Hàng loạt tin nhắn, cuộc gọi nhỡ từ Linh hiện ra, nối tiếp nhau. Thời gian gửi tin nhắn trải dài từ tối hôm qua cho đến rạng sáng nay. Mỗi dòng chữ, mỗi cuộc gọi nhỡ, đều như một nhát dao cứa vào lòng anh.

*“Anh ơi, anh đã về chưa?”*

*“Anh ăn tối chưa? Em nấu canh chua cá lóc đó, anh có muốn em mang qua không?”*

*“Khánh à, em gọi anh không được. Anh có sao không?”*

*“Anh đừng làm việc quá sức nhé. Em lo cho anh lắm.”*

*“Khánh ơi… anh đọc tin nhắn của em đi. Em chỉ muốn biết anh ổn thôi.”*

*“Ngủ ngon nhé, Khánh… dù em biết anh vẫn đang làm việc.”*

Anh lướt qua từng dòng tin, từng cuộc gọi nhỡ, một cảm giác tội lỗi và bất lực dâng trào. Linh... Anh đã bỏ mặc cô một mình trong nỗi lo lắng suốt một đêm dài. Anh biết cô đã trải qua một đêm mất ngủ, chỉ để chờ đợi một tín hiệu nhỏ nhoi từ anh. Anh biết cô buồn, cô cô đơn. Nhưng anh không thể làm gì khác. Anh đã quá mệt mỏi, quá kiệt sức.

"Linh... Anh xin lỗi. Anh đã quá mệt mỏi," anh thì thầm, giọng nói khản đặc và yếu ớt, chỉ đủ để chính anh nghe thấy. Anh muốn ôm cô, muốn trấn an cô, nhưng anh chỉ có thể ngồi đây, với những gánh nặng không tên đang đè nén. Tình yêu của anh dành cho Linh vẫn còn nguyên vẹn, nhưng anh không còn đủ sức để thể hiện nó, không còn đủ năng lượng để bồi đắp nó. Anh đang tự cô lập bản thân mình, vô tình đẩy Linh ra xa. Khoảng cách giao tiếp giữa họ ngày càng lớn, như một vết nứt nhỏ dần rộng ra, báo hiệu một sự rạn nứt sâu sắc hơn trong tương lai.

Đúng lúc đó, tiếng bước chân dứt khoát vang lên, kèm theo giọng nói trầm, uy lực của Anh Hùng. Anh ta xuất hiện trước cửa phòng Khánh, dáng người cao lớn, phong độ trong bộ vest lịch lãm, khuôn mặt nghiêm nghị và đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Khánh.

"Khánh, báo cáo tiến độ 'Kim Cương Đỏ' đâu? Tôi cần xem ngay trước cuộc họp lúc 8 giờ," Anh Hùng nói, giọng điệu chuyên nghiệp và dứt khoát, không chút nhân nhượng.

Khánh vội vàng cất điện thoại đi, như thể nó là một bằng chứng phạm tội. Anh dụi mắt, cố gắng đứng thẳng dậy, nhanh chóng kéo lại vẻ ngoài tỉnh táo nhất có thể. Cảm giác tội lỗi với Linh, cảm giác kiệt sức của bản thân, tất cả đều phải bị đẩy lùi vào sâu thẳm. Trước mặt Anh Hùng, anh phải là một người chuyên nghiệp, một người đầy năng lực.

"Dạ... em chuẩn bị xong rồi ạ," Khánh cố gắng nói, giọng hơi run nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh cần thiết. Anh vội vàng mở file báo cáo trên máy tính, những con số và biểu đồ lại hiện ra, như một bức tường vững chắc ngăn cách anh khỏi thế giới bên ngoài, và khỏi Linh. Áp lực mới lại ập đến, đè nén lên mọi cảm xúc cá nhân. Anh biết rằng, những đêm trắng như thế này sẽ còn tiếp diễn, và Linh sẽ còn phải một mình đối mặt với nỗi cô đơn thêm nhiều lần nữa. Anh biết, sự kiệt sức này không chỉ bào mòn anh, mà còn đang gặm nhấm từng chút một mối tình mà họ từng có. Anh chỉ hy vọng, tình yêu đó đủ mạnh để chịu đựng được tất cả. Nhưng trong sâu thẳm, anh cũng không dám chắc.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free