Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 94: Vòng Xoáy Áp Lực: Dự Án Chết Người và Đòn Cạnh Tranh

Từng luồng gió đêm vẫn còn vương vấn hơi lạnh ẩm của cơn mưa chiều, khẽ vuốt ve mái tóc dài của Linh khi cô đứng tựa vào lan can ban công. Thành phố dưới chân, lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo, vẫn nhộn nhịp, nhưng trong mắt cô, nó lại mang một vẻ cô độc đến lạ. Những ánh đèn cao ốc, từng ô cửa sổ sáng rực, như vô vàn đôi mắt đang dõi theo một nỗi buồn không tên. Linh ngước nhìn bầu trời đêm, những vì sao xa xôi như những giọt nước mắt vỡ vụn, hay chỉ là những hạt bụi lấp lánh trong vũ trụ vô tận. Nỗi sợ hãi về việc một ngày nào đó tình yêu của cô và Khánh sẽ tan biến như bọt biển, không phải vì hết yêu, mà vì hết kiên nhẫn để đợi chờ và thấu hiểu, cứ bủa vây lấy tâm trí cô. Cô biết, mình không thể cứ mãi chìm đắm trong mớ suy nghĩ luẩn quẩn này. Cô cần tìm một lối thoát, một câu trả lời, dù cho câu trả lời đó có thể khiến trái tim cô tan vỡ.

Cùng lúc đó, tại một góc khác của thành phố, dưới những ánh đèn huỳnh quang trắng bóc của văn phòng công ty Tập đoàn X, một thế giới khác đang bắt đầu ngày mới của mình, đầy rẫy những áp lực và toan tính.

***

Đồng hồ trên tường vừa điểm sáu giờ mười lăm phút sáng, tiếng kim giây gõ đều đặn trong sự tĩnh mịch đến đáng sợ của một văn phòng còn chìm trong bóng tối lờ mờ. Khánh là một trong số ít những người đã có mặt tại đây, chiếc cặp da màu đen nặng trịch đặt gọn gàng cạnh chân bàn, như một người bạn đồng hành quen thuộc trong những cuộc chiến không tiếng súng. Anh gỡ chiếc áo khoác vest sẫm màu, cẩn thận vắt lên lưng ghế, rồi ngồi xuống, động tác chậm rãi nhưng dứt khoát, như thể mỗi cử chỉ đều đã được lập trình sẵn sau hàng trăm, hàng nghìn lần lặp lại. Chiếc áo sơ mi trắng tinh, phẳng phiu trên người anh, dường như là sự đối lập hoàn toàn với vẻ mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt.

Khánh bật máy tính. Màn hình sáng lên, hắt một thứ ánh sáng xanh lạnh lẽo lên gương mặt góc cạnh của anh. Đôi mắt sâu, vốn dĩ đã mang sẵn nét trầm tư, giờ đây càng trĩu nặng hơn bởi những quầng thâm mờ nhạt. Anh không vội vàng làm gì cả, chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính đang khởi động, như thể đang thu nạp năng lượng từ chính cái ánh sáng vô tri ấy. Trên bàn, một tách cà phê đen nguội lạnh, chỉ còn lại một lớp cặn mỏng dưới đáy, lặng lẽ tố cáo rằng anh đã làm việc từ rất sớm, có lẽ là từ lúc thành phố còn đang chìm trong giấc ngủ sâu. Mùi cà phê đậm đặc còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy in và cái lạnh khô của điều hòa, tạo nên một thứ "mùi văn phòng" đặc trưng mà Khánh đã quá quen thuộc.

Anh lướt qua hàng loạt email chưa đọc, những dòng tiêu đề dài dằng dặc về các báo cáo, số liệu, hợp đồng. Mỗi email là một gạch đầu dòng mới trong danh sách việc cần làm tưởng chừng như vô tận. Khánh khẽ day thái dương, nơi những mạch máu dường như đang đập thình thịch dưới lớp da. Áp lực, nó không phải là một thứ gì đó hữu hình, nhưng nó lại đè nặng lên anh, như một tảng đá vô hình cứ lớn dần theo mỗi ngày trôi qua. Anh không chỉ gánh vác trách nhiệm công việc, mà còn cả kỳ vọng của gia đình, nỗi lo về tài chính, và một khao khát cháy bỏng muốn chứng tỏ bản thân, muốn xây dựng một tương lai vững chắc. Nhưng đôi khi, cái tương lai ấy lại trở nên mờ mịt, cái gánh nặng ấy lại muốn nuốt chửng anh, khiến anh cảm thấy như mình đang mất dần đi chính bản thân mình. Anh yêu Linh, anh biết điều đó, nhưng tình yêu của anh không phải là những lời nói hoa mỹ hay những cử chỉ lãng mạn. Tình yêu của anh là sự cố gắng không ngừng nghỉ, là những đêm dài thức trắng, là những con số nhảy múa trên màn hình, là tất cả những gì anh đang làm để tạo dựng một nền tảng vững chắc cho cả hai. Anh tin rằng, đó là cách anh thể hiện tình yêu của mình, một cách chân thành nhất, dù có lẽ nó khô khan và khó hiểu trong mắt Linh.

Tiếng bước chân khẽ khàng phá tan sự im lặng. Kiên, đồng nghiệp của Khánh, bước vào, dáng người cao ráo, gương mặt hiền lành và cặp kính cận quen thuộc. Anh cũng có vẻ mệt mỏi không kém, nhưng vẫn cố gắng nở một nụ cười nhạt nhòa.

"Chào Khánh," Kiên nói khẽ, giọng hơi khàn. Anh gật đầu chào Khánh, rồi nhanh chóng ngồi vào bàn làm việc của mình, cũng bắt đầu bật máy tính.

Khánh chỉ khẽ gật đầu đáp lại, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình. Anh không nói gì thêm, vì anh biết, Kiên cũng đang phải vật lộn với những áp lực riêng. Họ là những chiến hữu cùng chiến tuyến, không cần quá nhiều lời nói để hiểu nhau.

Vài phút sau, Tùng, một đồng nghiệp trẻ hơn, năng động, bước vào, dáng vẻ tươi tắn hơn hẳn. Cậu mặc chiếc áo polo quen thuộc, vẻ mặt đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ.

"Anh Khánh, anh đến sớm vậy ạ?" Tùng hỏi, giọng có phần ngạc nhiên. "Cái báo cáo tuần trước, anh đã xem qua chưa? Em còn một vài chỗ chưa chắc lắm."

Khánh không ngẩng đầu lên, ngón tay vẫn lướt nhanh trên con chuột. "Gửi mail cho anh đi. Anh sẽ xem sau," anh trả lời ngắn gọn, giọng đều đều, không chút biểu cảm. Anh không có thời gian để giải thích hay hướng dẫn chi tiết ngay lúc này. Mỗi giây phút của anh đều quý giá, đều được dành cho việc giải quyết những vấn đề cấp bách hơn. Tùng khẽ gật đầu, có vẻ hiểu ý, rồi cũng ngồi vào chỗ, bắt đầu công việc của mình.

Trong văn phòng dần sáng đèn, tiếng gõ bàn phím bắt đầu vang lên lách tách như một bản giao hưởng không lời của sự bận rộn. Khánh hoàn toàn chìm đắm vào thế giới của riêng mình, thế giới của những con số, những hợp đồng, những deadline. Anh lướt qua từng trang tài liệu, ghi chú những điểm quan trọng, phác thảo những ý tưởng mới. Mỗi cú click chuột, mỗi lần gõ phím đều mang theo một quyết tâm mãnh liệt, một khao khát được thành công, được chứng minh bản thân. Anh biết mình không thể gục ngã. Không phải bây giờ.

***

Giữa buổi sáng, không khí trong phòng họp lớn của Tập đoàn X trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Chiếc bàn dài hình chữ nhật, làm bằng gỗ sồi bóng loáng, phản chiếu ánh sáng trắng từ những chiếc đèn âm trần, khiến không gian vốn đã trang nghiêm lại càng thêm lạnh lẽo. Tiếng điều hòa ù ù chạy hết công suất, cố gắng xua đi cái nóng gay gắt từ bên ngoài khung cửa kính lớn, nơi mặt trời đã bắt đầu đứng bóng, thiêu đốt cả thành phố.

Anh Hùng, giám đốc dự án, bước vào phòng họp với phong thái uy nghi và dứt khoát. Dáng người cao lớn, bộ vest xám lịch lãm ôm sát cơ thể, và khuôn mặt nghiêm nghị với đôi mắt sắc sảo đầy từng trải. Ông là một người đàn ông thành đạt, có tầm nhìn, và luôn đòi hỏi sự hoàn hảo trong công việc. Giọng nói trầm, uy lực của ông vang vọng khắp căn phòng, át đi mọi tiếng xì xào to nhỏ.

"Chào buổi sáng, mọi người," Anh Hùng bắt đầu, không một nụ cười, chỉ một cái gật đầu nhẹ. "Hôm nay, chúng ta có một thông báo quan trọng."

Ông không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề. Trên màn hình chiếu lớn, hình ảnh một viên kim cương đỏ rực rỡ hiện lên, lấp lánh và đầy mê hoặc. "Đây là 'Dự án Kim Cương Đỏ'," Anh Hùng nói, giọng đầy quyền lực. "Một hợp đồng mà chúng ta đã theo đuổi ròng rã hai năm trời, và cuối cùng, nó đã về tay Tập đoàn X. Đây là một hợp đồng trị giá hàng triệu đô la, một cơ hội vàng để khẳng định vị thế của chúng ta trên thị trường. Nhưng đồng thời, nó cũng là một thách thức cực lớn, đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối, kỹ thuật vượt trội, và một tiến độ gấp rút đến nghẹt thở."

Mọi ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về viên kim cương đỏ trên màn hình, rồi lại chuyển sang Anh Hùng, chờ đợi quyết định của ông. Ai cũng hiểu, dự án này sẽ là một bước ngoặt lớn, nhưng cũng có thể là một gánh nặng khổng lồ.

Anh Hùng lướt ánh mắt sắc bén qua từng gương mặt trong phòng, dừng lại ở Khánh. "Khánh," ông gọi tên anh, giọng nói mang theo một sự tin tưởng tuyệt đối, nhưng cũng đầy áp lực. "Tôi tin tưởng cậu có thể dẫn dắt dự án này. Với năng lực và sự tận tâm của cậu, tôi tin cậu sẽ làm được. Đây là cơ hội vàng để cậu chứng tỏ bản thân, nhưng cũng là thách thức lớn nhất của cậu từ trước đến nay."

Lời nói của Anh Hùng như một mũi tên xuyên thẳng vào trái tim Khánh. Anh ngồi thẳng lưng, vẻ mặt nghiêm nghị, gật đầu khẳng định. Trong lòng anh, một cảm giác vừa tự hào, vừa lo lắng dâng trào. Tự hào vì được sếp tin tưởng giao phó một dự án trọng điểm, nhưng lo lắng vì anh hiểu rõ hơn ai hết, "Kim Cương Đỏ" không chỉ là cơ hội, mà còn là một con dao hai lưỡi. Một sai sót nhỏ có thể kéo theo hậu quả khôn lường, không chỉ cho cá nhân anh, mà còn cho cả Tập đoàn. Gánh nặng trách nhiệm bỗng chốc đè lên đôi vai anh, nặng hơn bất kỳ thứ gì anh từng gánh vác. Anh không còn là người làm công ăn lương đơn thuần, anh là người chịu trách nhiệm cho hàng triệu đô la, cho danh tiếng của cả một tập đoàn.

Trong khi Khánh đang chìm đắm trong những suy nghĩ đó, một giọng nói trầm ổn, pha chút khiêu khích vang lên. "Thưa Anh Hùng," Hoàng lên tiếng, vẻ mặt tự tin, nụ cười thường trực trên môi nhưng ánh mắt lại sắc lạnh và tính toán. Hoàng là đối thủ cạnh tranh trực tiếp của Khánh, luôn tìm cách vượt mặt anh trong mọi cuộc đua. "Liệu với áp lực hiện tại, Khánh có đảm bảo được tiến độ và chất lượng không? Dự án này không cho phép sai sót. Chúng ta đều biết, Khánh gần đây phải giải quyết khá nhiều vấn đề cá nhân..."

Lời nói của Hoàng như một nhát dao chọc thẳng vào điểm yếu của Khánh. Anh ngước nhìn Hoàng, ánh mắt thoáng qua một tia lạnh lẽo, nhưng nhanh chóng bị che giấu. Khánh hiểu ý Hoàng. Hoàng đang muốn ám chỉ đến sự thiếu tập trung của anh, muốn gieo rắc sự nghi ngờ trong lòng Anh Hùng. Cái cách Hoàng nói "vấn đề cá nhân" nghe thật tự nhiên, nhưng lại đầy dụng ý.

Anh Hùng chỉ liếc nhìn Hoàng một cái, rồi quay lại nhìn Khánh. "Tôi đã nói rồi, tôi tin tưởng Khánh. Nếu có vấn đề gì, cậu ấy sẽ giải quyết được." Ông dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự nghi ngờ nào len lỏi.

Khánh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Áp lực từ Anh Hùng đã đủ lớn, giờ đây lại thêm sự cạnh tranh gay gắt từ Hoàng. Anh biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Anh phải chứng minh cho tất cả mọi người thấy rằng Anh Hùng đã không đặt niềm tin sai chỗ, và rằng anh hoàn toàn xứng đáng với trọng trách này. Điều đó đồng nghĩa với việc, anh sẽ phải dồn toàn bộ tâm trí, sức lực và thời gian của mình vào "Dự án Kim Cương Đỏ". Không một chút phân tâm, không một chút lơ là.

Anh Hùng tiếp tục phân tích chi tiết về dự án, về những yêu cầu kỹ thuật, về thời hạn. Khánh ghi chép cẩn th���n từng lời, từng con số. Anh cảm thấy như mình đang bị cuốn vào một vòng xoáy khổng lồ, một vòng xoáy không cho phép anh dừng lại, không cho phép anh thở. Những lời nói của Trâm với Linh về áp lực cuộc sống, về việc đàn ông phải gánh vác, dường như đang được thể hiện rõ nét nhất qua chính hình ảnh của Khánh lúc này. Anh biết, anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng, không còn đủ tâm trí để san sẻ những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Tất cả những gì anh có thể làm lúc này, là lao đầu vào công việc, vào cái tương lai mà anh đang cố gắng xây dựng, để hy vọng một ngày nào đó, Linh sẽ hiểu.

***

Sau cuộc họp căng thẳng, Khánh không quay về chỗ ngồi của mình ngay. Anh đến thẳng phòng máy chủ, yêu cầu truy cập toàn bộ dữ liệu liên quan đến "Dự án Kim Cương Đỏ". Anh muốn bắt đầu ngay lập tức, không để lãng phí một giây phút nào. Trong suốt buổi trưa, trong khi các đồng nghiệp khác rủ nhau đi ăn hoặc tranh thủ nghỉ ngơi, Khánh vẫn ngồi lì tại bàn làm việc. Anh không màng đến bữa trưa, chỉ uống vội một ly cà phê đen đậm đặc khác, vị đắng ngắt tràn ra trong khoang miệng, như chính vị của cuộc sống mà anh đang nếm trải. Mùi cà phê, mùi giấy in, mùi không khí điều hòa vẫn vương vấn, hòa quyện với mùi mồ hôi thoang thoảng của chính anh.

Anh hoàn toàn chìm đắm trong các tài liệu, biểu đồ, những con số khô khan. Màn hình máy tính với hàng ngàn dòng code, những bảng tính phức tạp, những bản vẽ kỹ thuật chi chít. Anh gõ bàn phím liên tục, tiếng lách tách đều đặn vang lên trong không gian yên tĩnh của văn phòng. Anh vẽ sơ đồ, ghi chú, tạo ra những mối liên kết giữa các dữ liệu, cố gắng tìm ra một phương án tối ưu nhất. Đôi lúc, anh day day thái dương, nơi những mạch máu vẫn đập thình thịch, như thể muốn thoát ra khỏi hộp sọ. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt mệt mỏi của anh, làm nổi bật thêm những đường nét góc cạnh và vẻ tập trung cao độ.

Anh Hùng đã nói, đây là "thách thức lớn nhất" của anh. Và Khánh, với bản tính trầm lặng nhưng kiên định, đã tự nhủ: "Phải xong, bằng mọi giá." Anh không cho phép bản thân thất bại. Không chỉ vì danh dự cá nhân, mà còn vì tương lai của anh, của Linh, và cả gia đình anh. Anh không có lựa chọn nào khác ngoài việc dốc toàn lực.

Hoàng, dù không nói gì thêm, nhưng ánh mắt anh ta thường xuyên liếc sang bàn Khánh. Đó không phải là ánh mắt tò mò, mà là ánh mắt dò xét, đánh giá, như thể đang tìm kiếm một sơ hở nhỏ nhất để có thể ra đòn. Hoàng, với phong thái tự tin và nụ cười thường trực, thỉnh thoảng lại thì thầm với Tùng, người ngồi gần đó, đủ để Khánh có thể nghe thấy.

"Dự án này khó thật đấy, không biết có ai đủ sức gánh vác không nhỉ?" Hoàng nói, giọng điệu nghe có vẻ vô tư, nhưng lại đầy tính khiêu khích. "Nhiều người mới được giao trọng trách lớn, không khéo lại gánh không nổi."

Khánh vẫn không ngẩng đầu lên, nhưng tai anh đã thu nhận toàn bộ lời nói đó. Một luồng cảm xúc khó tả dâng lên trong lòng anh. Tức giận? Hụt hẫng? Hay chỉ là sự mệt mỏi đã đạt đến đỉnh điểm? Anh không biết. Anh chỉ biết rằng, anh không có thời gian để bận tâm đến những lời lẽ đó. Mục tiêu duy nhất của anh lúc này là hoàn thành dự án, một cách hoàn hảo nhất. Anh sẽ dùng kết quả để đáp trả, chứ không phải lời nói.

Khi chiều muộn dần buông xuống, và thành phố bên ngoài khung cửa kính bắt đầu lên đèn, văn phòng vẫn còn nhiều người. Tiếng gõ bàn phím vẫn vang lên đều đặn. Khánh đứng dậy, đi lại quanh bàn, uống một ngụm nước lạnh rồi lại ngồi xuống. Anh cảm thấy cơ thể mình rệu rã, nhưng tinh thần thì vẫn phải căng như dây đàn. Chiếc ghế văn phòng cứng nhắc, lạnh lẽo dưới lưng anh, dường như cũng đang góp phần vào sự mệt mỏi chung.

Đột nhiên, chiếc điện thoại di động đặt cạnh bàn rung lên nhè nhẹ. Khánh liếc mắt. Màn hình hiện lên tên của Linh. Một tin nhắn. Có lẽ là hỏi anh đã ăn tối chưa, hay đại loại những lời hỏi thăm quen thuộc. Trong khoảnh khắc, một cảm giác tội lỗi len lỏi qua trái tim anh. Anh biết Linh đang lo lắng cho anh, biết cô đang chờ đợi một lời hồi đáp, một sự quan tâm. Nhưng anh quá mệt mỏi. Đầu óc anh quay cuồng với hàng ngàn dữ liệu, những con số, những phương án kỹ thuật. Anh không còn đủ tâm trí để suy nghĩ về bất cứ điều gì khác ngoài công việc.

Anh chỉ liếc qua thông báo, rồi đặt điện thoại xuống bàn, úp mặt màn hình xuống. "Lát nữa," anh tự nhủ thầm. "Anh sẽ trả lời Linh lát nữa." Nhưng cái "lát nữa" đó, anh biết, có thể là hàng giờ, hàng đêm, hoặc thậm chí là không bao giờ nếu anh cứ tiếp tục chìm đắm trong guồng quay này. Anh biết Linh sẽ buồn, sẽ lại cảm thấy cô đơn. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói đó, dường như đang vang vọng trong tâm trí anh, chua chát và đầy bất lực.

Anh lại vùi đầu vào công việc, tiếng gõ bàn phím lại vang lên dồn dập, như một bản nhạc không hồi kết của sự cô độc và áp lực. Ánh sáng đèn văn phòng vẫn trắng bóc, hắt lên khuôn mặt anh, phản chiếu sự kiệt sức và quyết tâm. Bên ngoài cửa sổ, thành phố rực rỡ, nhưng trong căn phòng này, chỉ có sự im lặng đến lạnh người, và một người đàn ông đang cố gắng gồng mình gánh vác tất cả, một mình. Anh không biết rằng, ở một nơi nào đó trong thành phố rộng lớn này, Linh cũng đang một mình nhìn ngắm những ánh đèn, và cảm thấy trái tim mình nặng trĩu. Cả hai, cùng đang lạc lõng trong chính cuộc chiến của riêng mình, và khoảng cách giữa họ, dường như đang ngày càng lớn dần, không một ai hay biết.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free