Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 93: Lời Khuyên Từ Người Ngoài: Hai Lựa Chọn Cho Trái Tim
Trâm vẫn siết chặt tay Linh, hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé của cô bạn như một dòng điện nhẹ truyền qua, xoa dịu phần nào sự run rẩy trong Linh. Giọt nước mắt mặn chát vẫn vương trên khóe môi, nhưng Linh không còn nức nở. Cô chỉ lặng lẽ hít sâu một hơi, để lồng ngực căng đầy sự mệt mỏi và nỗi buồn, rồi từ từ thở ra, như thể muốn đẩy hết tất thảy những gánh nặng vô hình ra khỏi cơ thể.
Quán cà phê Hồi Ức vẫn chìm trong thứ ánh sáng vàng dịu ngọt ngào, thứ ánh sáng mà Linh từng rất yêu thích bởi sự lãng mạn và hoài niệm nó mang lại. Nhưng giờ đây, những tia sáng ấy chỉ càng làm nổi bật lên vẻ ưu tư trên gương mặt trái xoan thanh tú của cô, khiến đôi mắt to tròn vốn đã long lanh nay càng thêm phần mờ mịt. Tiếng nhạc jazz dịu nhẹ chảy tràn không gian, như một dòng sông êm đềm trôi qua những tảng đá chất chứa bao buồn vui. Tiếng ly tách lanh canh rất khẽ từ quầy bar xa xa, tiếng nói chuyện thì thầm của vài vị khách khác, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bản nhạc nền êm ái cho nỗi lòng đang cuộn trào của Linh. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ từ những chiếc bàn ghế sờn màu thời gian và một chút hương trà hoa thoang thoảng từ góc ban công nhỏ, nơi vài chậu hoa nhài trắng muốt đang khoe sắc. Tất cả gợi lên một bầu không khí thanh bình, nhưng tâm hồn Linh lại đang như một cơn bão nhỏ.
Trâm nhẹ nhàng đưa cho Linh một chiếc khăn giấy, rồi đẩy ly nước ấm về phía cô. Hơi ấm từ ly nước tỏa ra, làm dịu đi cái lạnh trong lòng bàn tay Linh, nhưng lại không thể xua tan cái lạnh giá đang đóng băng trong trái tim cô. Linh đón lấy chiếc khăn, khẽ chấm lên khóe mắt đã sưng đỏ. Trâm không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ quan sát. Cô biết rằng Linh cần một khoảng lặng để tự mình sắp xếp lại những mảnh vỡ cảm xúc. Cái nhìn của Trâm đầy sự thấu hiểu, không một chút phán xét, chỉ có tình bạn chân thành và sự lo lắng sâu sắc. Đôi mắt biết cười của Trâm giờ đây chứa đựng một nỗi buồn man mác, đồng điệu với Linh.
Linh hớp một ngụm nước ấm, cảm nhận vị ngọt nhạt tan dần trên đầu lưỡi, như cố gắng tìm lại chút bình yên đã mất. Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu, thoát ra từ tận cùng lồng ngực. "Tớ không biết nữa, Trâm ạ. Mọi thứ cứ như không phải là thật." Giọng cô yếu ớt, lạc đi trong tiếng nhạc. "Tớ cứ nghĩ, tình yêu của chúng mình đủ lớn để vượt qua mọi thứ. Tớ cứ nghĩ, chỉ cần yêu nhau thì mọi khó khăn rồi sẽ qua. Nhưng... hình như không phải thế." Linh ngẩng mặt lên, nhìn Trâm, ánh mắt cô đầy vẻ hoang mang. "Tớ cảm thấy mình như đang sống trong một giấc mơ, một giấc mơ không có thật, hoặc là một vở kịch mà tớ không hiểu nổi kịch bản. Khánh... anh ấy vẫn ở đó, ngay bên cạnh tớ, nhưng tớ lại không thể chạm tới anh ấy. Nó... nó giống như một bóng ma. Anh ấy là một bóng ma của chính mình, và tớ cũng vậy, tớ đang dõi theo một bóng ma."
Trâm nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài, mềm mại của Linh. "Đừng kìm nén nữa, cứ khóc đi Linh. Có tớ ở đây." Giọng Trâm dịu dàng, trầm ấm, như một lời thì thầm an ủi. "Cậu cứ nói hết ra đi. Tớ biết cậu đã phải chịu đựng rất nhiều. Cái cảm giác bị cô lập trong chính mối quan hệ của mình, nó còn đau hơn cả việc chia tay, đúng không?" Trâm hiểu rõ Linh, hiểu rõ cái cách mà nỗi đau âm thầm bào mòn một người. Cô biết Linh không cần những lời khuyên sáo rỗng, mà cần một người lắng nghe, một người có thể cùng cô gánh vác chút gánh nặng trong lòng.
Linh khẽ gật đầu, môi cô mím chặt lại, cố gắng ngăn những tiếng nấc nghẹn ngào đang chực trào ra. "Đúng thế, Trâm ạ. Nó như một con dao cùn cứa vào da thịt, không dứt khoát, không đau đớn ngay lập tức, nhưng lại rỉ máu mỗi ngày, mỗi giờ." Cô nhìn vào khoảng không trước mặt, đôi mắt mơ hồ như đang nhìn thấy những hình ảnh của quá khứ. "Tớ nhớ những ngày đầu, anh ấy luôn biết tớ nghĩ gì chỉ qua một ánh mắt. Anh ấy luôn là người đầu tiên nhận ra khi tớ buồn, dù tớ có cố gắng che giấu thế nào. Nhưng bây giờ... anh ấy không thấy. Hoặc là anh ấy không muốn thấy. Hoặc là anh ấy quá mệt mỏi để thấy."
Trâm khẽ thở dài, kéo tay Linh lại và siết chặt hơn. "Tớ hiểu. Đàn ông họ cũng có những áp lực riêng, đôi khi họ không biết cách thể hiện ra ngoài." Cô dừng lại một chút, như đang tìm kiếm từ ngữ phù hợp. "Họ gánh vác mọi thứ vào lòng, họ nghĩ rằng đó là cách để bảo vệ người phụ nữ của mình, để chứng tỏ bản lĩnh. Nhưng rồi, chính cái sự im lặng ấy lại tạo ra khoảng cách, tạo ra những vết nứt mà đôi khi, đến một lúc nào đó, không thể hàn gắn được nữa." Trâm nhìn Linh, ánh mắt đầy sự thông cảm. "Khánh là một người tốt, tớ biết. Anh ấy yêu cậu, tớ cũng biết. Nhưng cái cách anh ấy thể hiện tình yêu, cái cách anh ấy đối diện với áp lực, nó đang vô tình làm tổn thương cậu, làm tổn thương cả hai." Cô vuốt nhẹ mu bàn tay Linh, cảm nhận sự lạnh lẽo nơi đó. "Cậu không đơn độc đâu, Linh. Rất nhiều cặp đôi cũng gặp phải vấn đề này. Áp lực cuộc sống, cơm áo gạo tiền, kỳ vọng từ gia đình, từ xã hội... nó như những con sóng ngầm, cứ âm thầm vỗ bờ, rồi một ngày nó sẽ cuốn phăng đi tất cả, nếu chúng ta không đủ vững vàng để đối diện với nó."
Những lời của Trâm, dù không mang tính giải pháp ngay lập tức, nhưng lại như một liều thuốc an thần nhẹ nhàng, giúp Linh cảm thấy bớt nặng nề hơn. Cô không còn cảm thấy mình là người duy nhất đang chịu đựng, không còn cảm thấy nỗi đau của mình là một thứ gì đó dị biệt, không thể gọi tên. "Cảm ơn cậu, Trâm," Linh thì thầm, giọng nói đã bớt nghẹn ngào hơn. "Cảm ơn cậu vì đã ở đây." Cô nắm chặt tay Trâm, như muốn bấu víu vào một điều gì đó chắc chắn giữa mê cung cảm xúc hỗn độn. Hơi ấm từ bàn tay bạn lan tỏa, len lỏi vào từng kẽ ngón tay, rồi dần dần sưởi ấm cả trái tim đang lạnh giá của cô.
Trâm mỉm cười nhẹ, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ lo lắng. "Bạn bè là để làm gì chứ? Cậu cứ trút hết ra đi. Có khi nói ra rồi, mọi chuyện sẽ dễ thở hơn một chút." Cô rót thêm trà nóng vào ly của Linh, hương trà hoa thoang thoảng bay lên, mang theo một chút dịu nhẹ, an yên. "Tớ biết, cậu đang rất hoang mang. Cậu đang đứng giữa ngã ba đường, không biết nên đi tiếp hay dừng lại. Nhưng Linh này, mọi chuyện đều có cách giải quyết của nó. Điều quan trọng là cậu phải biết mình muốn gì, và mình còn có thể cố gắng đến đâu."
Linh nhìn vào ly trà nóng, làn hơi mỏng manh bốc lên, làm nhòe đi hình ảnh phản chiếu của cô trong đó. Cô chợt nhớ đến những buổi chiều mưa, cô và Khánh ngồi cạnh nhau, cùng uống trà nóng, cùng chia sẻ những câu chuyện không đầu không cuối. Khi ấy, chỉ cần một cái chạm tay nhẹ, một ánh nhìn, cũng đủ để cô cảm nhận được tình yêu mãnh liệt mà anh dành cho cô. Nhưng giờ đây, những ký ức ấy lại càng khiến cô thêm đau lòng, bởi nó đối lập quá lớn với thực tại khô cằn, xa cách. Cô cảm thấy mình như đang chìm dần vào một đại dương mênh mông của sự im lặng, nơi những con sóng của trách nhiệm và áp lực cứ liên tục xô đẩy, bào mòn từng chút một cái tôi của cô, từng chút một niềm tin của cô vào mối quan hệ này. Cô không còn biết phải làm gì để tìm thấy bến bờ, để tìm thấy lại ánh sáng mà cô đã từng thấy trong mắt Khánh. Nỗi sợ hãi về việc lạc mất nhau không phải vì hết yêu, mà vì không còn đủ sức để yêu cho đúng, cứ lớn dần trong lòng Linh, trở thành một tảng đá đè nặng lên trái tim cô.
***
Đêm đã về khuya, những ánh đèn đường bắt đầu thưa thớt dần, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng bao trùm khắp các con hẻm nhỏ. Trong quán cà phê Hồi Ức, ánh đèn vàng vẫn dịu dàng như lúc ban đầu, nhưng không khí đã trở nên trầm lắng hơn rất nhiều. Chỉ còn Linh và Trâm ngồi lại, những câu chuyện đã trút bỏ phần nào gánh nặng, nhưng những suy tư vẫn còn đó, lơ lửng trong không gian như những hạt bụi vàng trong ánh đèn. Tiếng mưa rơi lất phất trên mái hiên, nghe rõ hơn, như những tiếng thì thầm của đêm.
Trâm đặt tay lên vai Linh, ánh mắt cô bạn kiên định và đầy quyết tâm. "Linh này," Trâm bắt đầu, giọng cô trầm hơn, nhưng vẫn giữ được sự dịu dàng vốn có. "Tớ đã nghe hết rồi. Và tớ hiểu. Cậu đã cố gắng rất nhiều. Nhưng bây giờ, cậu không thể cứ mãi chìm đắm trong sự cô đơn và mệt mỏi này được nữa." Cô nhìn thẳng vào mắt Linh, như muốn truyền thêm sức mạnh cho cô bạn. "Cậu biết không, tớ từng có chị đồng nghiệp, vợ chồng họ cũng chia tay vì chồng chị ấy quá tập trung vào công việc. Anh ấy là một người đàn ông tốt, chăm chỉ, yêu vợ, nhưng lại không biết cách thể hiện. Chị ấy cũng như cậu, cố gắng thấu hiểu, cố gắng chờ đợi, nhưng rồi chị ấy nhận ra mình đang tự mình làm tổn thương mình."
Linh lắng nghe từng lời của Trâm, đôi mắt cô nhìn xa xăm vào khoảng không trước mặt, nơi những hạt mưa đang nhảy múa trên ô cửa kính. Câu chuyện của người đồng nghiệp kia như một tấm gương phản chiếu, khiến cô chợt thấy hình ảnh của chính mình trong đó. Không phải là hết yêu, mà là hết kiên nhẫn để chờ đợi và thấu hiểu nữa. Cái cụm từ ấy cứ vang vọng trong đầu Linh, như một lời cảnh báo, một lời tiên tri đầy đáng sợ. Cô đã từng tự hỏi bao nhiêu lần liệu mình có thể chịu đựng được đến bao giờ. Bao nhiêu lần cô đã tự nhủ rằng phải mạnh mẽ hơn, phải kiên nhẫn hơn, nhưng rồi sự mệt mỏi vẫn cứ bủa vây, khiến cô gần như kiệt sức.
Trâm tiếp tục, giọng cô như một dòng suối mát chảy qua tâm hồn Linh, nhưng mang theo những viên đá sỏi của hiện thực. "Chị ấy nói với tớ, không phải là chị ấy hết yêu chồng, mà là chị ấy hết yêu cái cảm giác cô đơn khi ở bên chồng. Chị ấy không thể cứ mãi sống trong một mối quan hệ mà mình cảm thấy mình như một người vô hình, một người không được lắng nghe, không được thấu hiểu. Cuối cùng, họ chia tay trong bình yên, không oán trách, nhưng cả hai đều mang theo một vết sẹo lớn." Trâm dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí Linh. Cô biết đây là một câu chuyện đau lòng, nhưng Linh cần phải nghe, cần phải đối diện với những khả năng có thể xảy ra.
"Và chị ấy cũng nói với tớ một điều này, Linh," Trâm nói tiếp, giọng cô trở nên nghiêm túc hơn. "Trong một mối quan hệ, nếu một người cứ mãi cô đơn, thì mối quan hệ đó sớm muộn cũng sẽ đổ vỡ. Bởi vì tình yêu cần sự tương tác, cần sự chia sẻ, cần sự hiện diện. Nó không thể tồn tại mãi chỉ bằng sự im lặng và những nỗ lực đơn phương." Trâm siết nhẹ vai Linh, như muốn truyền cho cô một phần sức mạnh. "Thế nên, tớ nghĩ cậu có hai lựa chọn, Linh ạ. Hoặc là cậu phải tìm cách nói chuyện rõ ràng với Khánh, cho anh ấy biết cảm xúc của cậu, những gì cậu đang phải chịu đựng. Cậu phải để anh ấy thấy được sự tổn thương của cậu, để anh ấy có cơ hội thay đổi, hoặc ít nhất là biết được mình đang làm gì."
Linh khẽ gật đầu, môi cô mím chặt. Cô đã từng nghĩ đến việc đó, rất nhiều lần. Nhưng mỗi lần định mở lời, cô lại thấy Khánh quá mệt mỏi, quá chìm đắm trong công việc, và cô không muốn trở thành gánh nặng thêm cho anh. Nỗi sợ hãi làm anh thất vọng, nỗi sợ hãi anh sẽ càng xa cách hơn, đã khiến cô chùn bước. Nhưng Trâm nói đúng, nếu cô không nói ra, thì ai sẽ biết? Ai sẽ hiểu?
"Hoặc là," Trâm nói tiếp, đôi mắt cô ánh lên vẻ buồn bã nhưng vẫn kiên định, "hoặc là cậu phải chấp nhận rằng đây là một phần của cuộc sống, và tự tìm niềm vui cho mình. Chấp nhận rằng Khánh sẽ mãi mãi là người đàn ông trầm tính, ít nói, không giỏi thể hiện cảm xúc, và cậu sẽ phải tự mình lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn. Tự tìm những niềm vui nho nhỏ, những sở thích riêng, những người bạn để chia sẻ, để không còn cảm thấy mình quá phụ thuộc vào anh ấy."
Lời nói của Trâm như một gáo nước lạnh tạt vào Linh, nhưng cũng là một lời đánh thức đầy đau đớn. Chấp nhận ư? Chấp nhận một cuộc sống cô đơn trong chính mối quan hệ mà cô hằng mong ước? Điều đó liệu có phải là một sự lựa chọn? Liệu cô có đủ mạnh mẽ để làm điều đó? Linh nhìn vào chiếc cốc rỗng trước mặt, dường như đang nhìn vào chính mối quan hệ của mình. Nó trống rỗng, lạnh lẽo, và cô không biết phải rót đầy nó bằng thứ gì. Cô cảm thấy mình đang đứng trước một vực thẳm, và cả hai con đường mà Trâm đưa ra đều dẫn đến những nỗi sợ hãi riêng. Một bên là đối mặt với Khánh, với nguy cơ mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn, hoặc thậm chí là kết thúc. Một bên là chấp nhận một cuộc sống thiếu thốn cảm xúc, sống mà không được trọn vẹn.
"Tớ không muốn thấy cậu cứ mãi cô đơn trong chính mối quan hệ này, Linh ạ," Trâm nói, giọng cô khẽ run lên. "Điều đó còn đau khổ hơn cả việc không có một mối quan hệ nào. Bởi vì cậu vẫn ở bên một người mà cậu yêu, nhưng lại không thể cảm nhận được tình yêu ấy. Cậu sẽ dần dần mất đi chính mình, mất đi năng lượng sống, mất đi cả niềm tin vào tình yêu." Trâm đặt tay lên vai Linh, ánh mắt đầy sự cầu khẩn. "Cậu phải chọn đi Linh. Phải chọn cho mình một con đường, dù nó có khó khăn đến đâu. Đừng để mọi chuyện cứ trôi đi một cách vô định như thế này nữa."
Linh khẽ gật đầu, không nói gì. Trong ánh mắt cô đã có sự xáo động sâu sắc. Từ một người chỉ biết chìm đắm trong nỗi buồn và sự mệt mỏi, giờ đây cô phải đối diện với hai lựa chọn, hai con đường định mệnh. Hai con đường mà cả hai đều đòi hỏi cô phải có sự dũng cảm và quyết tâm rất lớn. Trâm's words echoed in her mind: "Không phải hết yêu nên rời đi." Nhưng liệu tình yêu của cô và Khánh, trong hoàn cảnh hiện tại, có còn "là lý do đủ mạnh" để giữ họ lại với nhau, hay để họ tiếp tục cố gắng? Câu hỏi đó, nặng trĩu như một tảng đá, đè nén lên trái tim Linh, khiến cô cảm thấy khó thở.
***
Đêm đã về khuya, những con đường lớn đã thưa dần xe cộ, chỉ còn lại ánh đèn vàng vọt soi rọi những vũng nước đọng sau cơn mưa lất phất. Linh trở về căn hộ của mình, cảm giác mệt mỏi và nặng nề không hề vơi đi mà dường như càng tăng thêm. Cô không bật đèn lớn, chỉ để ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn bàn ở góc phòng hắt lên, tạo nên một không gian mờ ảo, tĩnh mịch. Căn phòng vốn nhỏ bé, ấm cúng, giờ đây lại càng thêm phần trống trải, lạnh lẽo. Tiếng gió đêm thổi qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh của thành phố về đêm, khiến Linh rùng mình.
Cô buông mình xuống chiếc sofa mềm mại, cảm giác toàn thân rã rời. Chiếc điện thoại vẫn nằm im lìm trong tay cô. Linh vuốt nhẹ màn hình, mở khóa, rồi lướt qua những bức ảnh cũ trong thư viện. Từng tấm, từng tấm ảnh hiện lên, là những khoảnh khắc hạnh phúc của cô và Khánh. Có bức ảnh chụp chung dưới mưa, hai người nép vào nhau dưới một chiếc ô nhỏ, mặt mũi lấm lem nước mưa nhưng nụ cười thì rạng rỡ, trong trẻo đến lạ thường. Ánh mắt Khánh khi ấy, tràn đầy sự yêu thương và bao dung, khiến Linh cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian. Có bức ảnh chụp ở một công viên vào mùa thu, lá vàng rơi đầy lối đi, Khánh vòng tay ôm chặt Linh từ phía sau, cằm tựa vào vai cô, ánh mắt nhìn xa xăm, mơ mộng.
"Chúng ta đã từng vui vẻ đến thế này sao?" Linh thì thầm, giọng cô lạc đi trong không gian tĩnh mịch. Cô khẽ vuốt ve bức ảnh chụp chung dưới mưa, cảm nhận sự lạnh lẽo từ mặt kính điện thoại, đối lập hoàn toàn với hơi ấm và niềm vui trong ký ức. Từng ký ức đẹp đẽ giờ đây lại trở thành những mũi kim châm vào trái tim cô, nhắc nhở cô về những gì đã mất, về khoảng cách vô hình đang ngày càng lớn dần giữa cô và Khánh. Những tin nhắn thưa thớt gần đây của Khánh, những lời hỏi thăm xã giao, những câu trả lời cụt lủn, tất cả đều trở nên vô nghĩa khi đặt cạnh những nụ cười rạng rỡ, những cái ôm siết chặt của quá khứ.
Những lời Trâm nói cứ văng vẳng bên tai Linh, lặp đi lặp lại như một đoạn băng hỏng: "Kết nối lại... hay chấp nhận thực tế? Liệu mình có đủ sức để kết nối lại khi anh ấy quá mệt mỏi? Hay mình đã đến lúc phải chấp nhận rằng tình yêu không phải lúc nào cũng đủ?" Linh nhắm mắt lại, cảm thấy đầu óc quay cuồng. Cô đã quá mệt mỏi để nghĩ suy, nhưng lại không thể ngừng nghĩ. Cô khao khát được nói chuyện với Khánh, được anh lắng nghe, được anh thấu hiểu. Nhưng mỗi khi nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi, căng thẳng của anh, mọi lời nói đều nghẹn lại ở cổ họng cô. Cô sợ, sợ rằng sự giãi bày của mình sẽ chỉ là một gánh nặng nữa đè lên đôi vai vốn đã quá nặng nề của anh. Cô sợ rằng anh sẽ coi đó là sự yếu đuối, sự đòi hỏi không đúng lúc.
Và nếu chấp nhận thực tế? Liệu cô có thể sống một cuộc sống mà cảm xúc cứ mãi bị bỏ ngỏ, mà khao khát được sẻ chia cứ mãi không được đáp lại? Liệu có phải cô sẽ trở thành người đồng nghiệp của Trâm, người phụ nữ đã chia tay không phải vì hết yêu, mà vì hết kiên nhẫn để chờ đợi và thấu hiểu? Nỗi sợ hãi về một tương lai không có Khánh, một tương lai mà cô chưa từng dám nghĩ đến, cứ lớn dần trong lòng cô. Nhưng nỗi sợ hãi về việc sống một cuộc đời cô đơn trong chính mối quan hệ ấy còn đáng sợ hơn gấp bội.
Linh mở điện thoại, lướt qua danh bạ, ngón tay cô dừng lại ở số của Chị Mai. Trâm đã nhắc đến câu chuyện của chị đồng nghiệp. Có lẽ Chị Mai, với sự từng trải và kinh nghiệm sống của mình, sẽ có thể cho cô những lời khuyên sâu sắc hơn, những góc nhìn khác. Chị Mai là một người phụ nữ thành đạt, mạnh mẽ, nhưng cũng rất ấm áp và thấu hiểu. Linh đã từng ngưỡng mộ Chị Mai rất nhiều. Dù vậy, cô vẫn chần chừ. Có lẽ chưa phải lúc. Cô cần thêm thời gian để tự mình sắp xếp lại mớ bòng bong trong tâm trí. Cô cần thêm thời gian để đối diện với chính những nỗi sợ hãi của mình.
Cô đặt điện thoại xuống bàn, rồi đưa tay vuốt ve chiếc cốc sứ đôi hình mèo, một kỷ vật nhỏ bé của những ngày đầu yêu nhau. Chiếc cốc của cô là mèo trắng, chiếc cốc của Khánh là mèo đen, hai con mèo tựa vào nhau, mắt nhìn về một hướng. Ngày ấy, chúng tượng trưng cho sự gắn kết, cho tình yêu mà họ dành cho nhau. Giờ đây, chúng vẫn ở đó, nhưng tình yêu có còn nguyên vẹn? Hay đã có những vết nứt vô hình mà chỉ người trong cuộc mới cảm nhận được?
Linh đứng dậy, bước ra ban công nhỏ của căn hộ. Gió đêm mát lạnh thổi qua mái tóc dài của cô, mang theo hương vị của mưa và đất. Từ trên cao, cô có thể nhìn thấy thành phố rực rỡ ánh đèn, những tòa nhà cao tầng chọc trời vươn lên giữa màn đêm. Mỗi ánh đèn là một câu chuyện, một cuộc đời, một mối quan hệ. Có bao nhiêu người trong số họ cũng đang vật lộn với những nỗi cô đơn, những áp lực vô hình như cô? Có bao nhiêu người cũng đang đứng trước ngã ba đường, không biết nên đi tiếp hay dừng lại?
Cô nhìn lên bầu trời đêm, nơi những ngôi sao lấp lánh như đang chế giễu sự nhỏ bé, yếu ớt của con người. Linh cảm thấy mình thật lạc lõng giữa biển người mênh mông, giữa những bộn bề của cuộc sống. Nỗi lo lắng về tương lai, về mối quan hệ của cô và Khánh, cứ lớn dần trong lòng. Liệu tình yêu của họ có đủ mạnh để vượt qua tất cả? Hay họ sẽ trở thành một trong những cặp đôi mà Trâm đã kể, những người chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên? Câu hỏi đó cứ ám ảnh Linh, khiến trái tim cô nặng trĩu, đầy rẫy sự bất an. Cô không biết mình phải làm gì, và con đường phía trước mờ mịt hơn bao giờ hết.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.