Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 92: Tiếng Lòng Vỡ Vụn: Khi Nỗi Cô Đơn Tìm Thấy Hơi Ấm

Giọng nói của Trâm từ đầu dây bên kia như một sợi dây cứu sinh kéo Linh ra khỏi vực sâu của sự tuyệt vọng, nhưng cũng đồng thời mở toang cánh cửa của những cảm xúc đang bị kìm nén bấy lâu. Linh vẫn giữ chặt chiếc điện thoại, tai áp sát vào màng loa, cảm nhận từng từ Trâm nói như những viên đá nhỏ rơi vào mặt hồ tĩnh lặng trong tâm hồn cô. Sự im lặng thoáng qua của Trâm lúc nãy không phải là sự thờ ơ, mà là một khoảng dừng cần thiết để cô bạn thân có thể thấu hiểu, để rồi cất lên những lời nói dịu dàng và kiên định, như một lời hứa không thành văn.

"Linh đó hả? Cậu đang ở đâu? Tớ đến ngay đây," Trâm hỏi dồn, nhưng không hề vồ vập, giọng điệu chuyển từ lo lắng sang quyết đoán. Có lẽ, cô đã quá quen với việc Linh thường cố gắng giấu giếm nỗi buồn của mình, và chỉ khi nào mọi thứ vượt quá sức chịu đựng, Linh mới tìm đến cô. "Đừng cúp máy nhé, tớ cần biết cậu ở đâu. Cậu cứ ngồi yên đó, tớ sẽ đến."

Linh cảm thấy một dòng nước ấm chảy qua khóe mắt, nhưng cô cố gắng nén lại. Cô không muốn Trâm nhìn thấy mình yếu đuối như vậy, dù cô biết rằng Trâm sẽ không bao giờ phán xét. "Tớ... tớ đang ở Quán Cà Phê Hồi Ức," Linh thều thào, giọng vẫn còn run rẩy. "Ở góc quen thuộc của mình ấy."

"Được rồi, tớ đến ngay," Trâm đáp nhanh chóng, rồi đầu dây bên kia chỉ còn tiếng "tút tút" báo hiệu cuộc gọi đã kết thúc.

Linh đặt điện thoại xuống bàn, lòng bàn tay vẫn còn vương chút hơi ấm của ly trà hoa cúc đã nguội bớt. Cô nhìn ra cửa sổ quán cà phê, nơi nắng chiều vẫn còn vương chút vàng cuối cùng trên những tán cây xanh mướt. Ánh sáng dịu nhẹ ấy không thể xua đi cái bóng tối đang dần bao phủ tâm hồn cô. Quán Hồi Ức chiều muộn thường thanh bình đến lạ. Nơi đây, được cải tạo từ một ngôi nhà Pháp cổ, vẫn giữ nguyên nét kiến trúc hoài niệm với tường gạch trần nhuốm màu thời gian, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ đã lên nước bóng loáng, và cả những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, tỏa ra ánh sáng vàng dịu ấm áp. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện lẫn mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ thoang thoảng và chút hương trà hoa thanh khiết, tạo nên một bầu không khí lãng mạn, rất thích hợp cho những buổi tâm sự hoặc suy tư. Tiếng nhạc jazz du dương phát ra từ chiếc máy phát đĩa than cũ kỹ, lẫn trong tiếng ly tách khẽ chạm vào nhau, tiếng nói chuyện thì thầm của những vị khách khác, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, không làm xao nhãng mà lại càng khiến người ta dễ dàng chìm đắm vào dòng suy nghĩ của riêng mình. Nghe tiếng mưa rơi trên mái hiên là một cảm giác khác biệt, nhưng hôm nay trời nắng, chỉ có những cơn gió nhẹ thoảng qua đủ làm rung rinh tấm rèm cửa sổ.

Linh ngồi đó, một mình giữa không gian ấm cúng nhưng lại cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực. Cô tựa lưng vào thành ghế gỗ, cảm nhận sự cứng nhắc của nó xuyên qua lớp áo mỏng. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô, thường ngày ánh lên vẻ mơ màng, giờ đây chỉ còn lại sự ưu tư và mệt mỏi. Mái tóc dài, mềm mại của cô buông xõa trên vai, che đi một phần khuôn mặt trái xoan thanh tú. Cô mặc một chiếc váy linen màu be nhạt, đơn giản nhưng thanh lịch, càng làm tôn lên dáng người thanh mảnh của cô, nhưng cũng không thể giấu đi sự gầy guộc đã hiện rõ sau những ngày tháng mất ngủ và lo âu.

Thời gian trôi qua thật chậm, hay có lẽ là do sự chờ đợi khiến mỗi giây phút đều dài vô tận. Linh cứ nhìn ra cửa, rồi lại nhìn vào chiếc điện thoại trên bàn. Cô tự hỏi mình sẽ nói gì, sẽ bắt đầu từ đâu. Những cảm xúc hỗn độn cứ chen chúc trong lòng, tạo thành một nút thắt khó gỡ. Cô muốn được giải thoát, được chia sẻ, nhưng nỗi sợ hãi về việc phải bóc trần những yếu đuối của bản thân vẫn còn đó, dai dẳng như một bóng ma. Cô đã luôn cố gắng mạnh mẽ, cố gắng tự mình gánh vác mọi thứ, nhưng giờ đây, bức tường kiên cố ấy dường như đã sụp đổ.

Bỗng, cánh cửa quán khẽ mở, và một bóng dáng quen thuộc xuất hiện. Trâm. Cô bạn thân của Linh, nhỏ nhắn và xinh xắn, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt biết cười, nhưng giờ đây lại ánh lên vẻ lo lắng. Mái tóc dài uốn nhẹ của Trâm bồng bềnh khi cô bước vào, phong cách thời trang trẻ trung, nữ tính của cô như một luồng gió tươi mới giữa không gian hoài niệm của quán. Trâm không cần phải tìm kiếm quá lâu, ánh mắt cô nhanh chóng bắt gặp Linh đang ngồi ở góc quen thuộc. Một nụ cười nhẹ nhõm thoáng qua trên môi Trâm, nhưng ngay lập tức được thay thế bằng sự lo lắng khi cô nhìn thấy vẻ mặt tiều tụy của Linh.

Trâm nhanh chóng tiến đến, bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Khi đến bên bàn, cô không nói một lời nào, chỉ nhẹ nhàng cúi xuống và ôm chặt lấy Linh. Cái ôm ấy không quá mạnh mẽ, nhưng đủ để Linh cảm nhận được sự ấm áp và sự quan tâm chân thành từ người bạn thân. Linh cũng vòng tay ôm lại Trâm, hít sâu hương thơm quen thuộc từ Trâm, và trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy một chút nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Một cảm giác an toàn nhỏ bé, nhưng quý giá, sau bao ngày tháng chìm trong cô đơn.

Khi Trâm buông ra, cô kéo chiếc ghế đối diện Linh, ngồi xuống. Ánh mắt Trâm đầy sự thấu hiểu, không có chút phán xét nào, chỉ có sự lo lắng và yêu thương. Trâm nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Linh, bao bọc nó trong lòng bàn tay ấm áp của mình.

"Cậu đợi lâu chưa?" Trâm hỏi, giọng nói dịu dàng, trầm xuống hẳn, không còn vẻ nhanh nhảu thường ngày. Cô vẫn giữ nguyên sự quan tâm trong ánh mắt khi nhìn Linh. "Trông cậu mệt mỏi quá, Linh ạ."

Linh khẽ lắc đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, nhưng đôi môi cô chỉ cong lên một cách yếu ớt. "Mình... mình vừa đến thôi," cô nói, giọng nói vẫn còn hơi khàn và run rẩy. "Chắc do mấy đêm nay không ngủ được." Lời nói dối nhẹ bẫng, bởi cô biết Trâm có thể nhìn xuyên thấu vào nỗi lòng cô mà không cần bất kỳ lời giải thích nào. Cô biết Trâm hiểu rằng sự mệt mỏi này không chỉ đến từ việc thiếu ngủ. Đó là sự mệt mỏi của tâm trí, của trái tim.

Trâm không hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng xoa ngón tay cái lên mu bàn tay Linh, như một lời động viên không lời. "Cậu muốn uống gì không? Tớ gọi thêm trà nhé, hay cà phê?" Trâm hỏi, cô biết Linh thích trà hoa cúc, nhưng cũng muốn đảm bảo Linh có được sự thoải mái nhất. Trâm quan sát Linh, cô thấy rõ những quầng thâm dưới mắt bạn mình, thấy sự xanh xao trên gương mặt vốn hồng hào, và cả cái cách Linh cứ vô thức siết chặt ly trà đã nguội.

"Trà hoa cúc là được rồi, Trâm," Linh thì thầm, ánh mắt vẫn lạc lõng vào hư vô, không thể tập trung vào Trâm. Trong đầu cô, hàng ngàn câu chữ đang chen chúc, tranh giành nhau để được thốt ra, nhưng tất cả đều bị nghẹn lại ở cổ họng. Cô cảm thấy mình như một dòng sông bị đập chắn, dòng chảy cảm xúc cứ cuộn trào bên trong, nhưng không thể tìm thấy lối thoát. Trâm đứng dậy, tiến đến quầy gọi đồ, để lại Linh một mình với những suy tư. Khoảng lặng ấy, mặc dù chỉ diễn ra trong vài phút ngắn ngủi, nhưng lại là thời khắc cần thiết để Linh thu thập lại những mảnh vỡ cảm xúc của mình, để chuẩn bị cho những lời sắp tuôn trào.

Khi Trâm trở lại với hai tách trà nóng hổi, hơi ấm bốc lên nghi ngút, mang theo mùi thơm dịu nhẹ, cô đặt một tách trước mặt Linh. "Cậu uống chút trà cho ấm nhé," Trâm nói, rồi cô cũng ngồi xuống, nhìn Linh với ánh mắt kiên nhẫn. Cô biết Linh cần thời gian, và cô sẵn lòng cho Linh tất cả thời gian cô cần. Trâm không thúc giục, không hỏi dồn, chỉ đơn giản là ở đó, hiện diện một cách trọn vẹn. Sự hiện diện ấy của Trâm, trong giây phút này, quý giá hơn bất cứ lời khuyên hay an ủi nào. Nó là một sự xác nhận rằng Linh không hề đơn độc.

Hoàng hôn đã buông xuống bên ngoài khung cửa sổ quán Hồi Ức. Những tia nắng cuối cùng đã nhường chỗ cho ánh đèn đường vàng vọt và ánh sáng dịu nhẹ từ những chiếc đèn lồng giấy bên trong quán. Không khí trở nên mát mẻ hơn, mang theo một chút se lạnh của đêm. Tiếng nhạc jazz vẫn du dương, nhưng giờ đây nó dường như trở thành một bản nhạc nền buồn, hòa quyện với tâm trạng của Linh. Sau vài câu chuyện phiếm nhỏ về công việc, về cuộc sống, một khoảng lặng kéo dài bao trùm lấy hai người. Trâm biết đây là lúc, Linh cũng biết đây là lúc.

Linh hít một hơi thật sâu, lồng ngực cô phập phồng nhẹ. Ánh mắt cô ráo hoảnh, nhìn thẳng vào Trâm, như thể đang tìm kiếm một sự cho phép, một sự đảm bảo rằng cô sẽ được lắng nghe. Giọng cô khẽ run lên từng nhịp, mang theo một nỗi nghẹn ngào đã cố gắng kìm nén bấy lâu.

"Trâm à..." Linh bắt đầu, từng từ ngữ như được bóc tách khỏi một gánh nặng vô hình. "Mình... mình thấy cô đơn quá." Giọng cô nghẹn lại ở cuối câu, như một tiếng nức nở không thành lời. Đôi mắt Linh ngấn nước, nhưng cô vẫn cố gắng giữ chúng mở to, không để nước mắt chảy xuống. Cô muốn Trâm thấy được sự thật trong lời nói của cô, không phải là sự yếu đuối của những giọt nước mắt.

Trâm không nói gì, chỉ nhẹ nhàng siết chặt bàn tay Linh, ánh mắt cô đầy sự thấu hiểu và xót xa. Cô nghiêng đầu một chút, khuyến khích Linh tiếp tục.

"Khánh dạo này... anh ấy xa cách quá," Linh tiếp tục, giọng cô giờ đây đã nhỏ hơn, gần như chỉ là một tiếng thì thầm, nhưng lại chứa đựng tất cả sự đau khổ. "Không còn như xưa nữa." Linh nhớ về Khánh của những ngày đầu yêu nhau, một Khánh tuy trầm tính nhưng luôn biết cách thể hiện sự quan tâm bằng những hành động nhỏ nhặt, những ánh mắt trìu mến, những cái nắm tay thật chặt. Khánh của ngày ấy, dù ít nói, nhưng luôn có mặt, luôn ở đó, thực sự ở đó, lắng nghe cô bằng cả trái tim. Giờ đây, Khánh vẫn ở đó, nhưng dường như chỉ là một cái vỏ rỗng. Anh hiện diện về mặt thể xác, nhưng tâm hồn anh lại ở một nơi rất xa, bị cuốn vào vòng xoáy của công việc, của những áp lực vô hình.

"Những bữa ăn tối của bọn mình," Linh kể, ánh mắt nhìn xa xăm, như đang tua lại những thước phim trong tâm trí. "Anh ấy thường chỉ ăn một cách im lặng. Mình hỏi han công việc của anh ấy, anh ấy chỉ đáp lại qua loa. Mình kể chuyện ngày của mình, anh ấy chỉ ậm ừ. Có những lúc, mình cảm thấy như đang nói chuyện với một bức tường vậy. Một bức tường vô hình, nhưng lại lạnh lẽo đến thấu xương." Cô nhớ những lần mình cố gắng tạo ra một cuộc trò chuyện, cố gắng phá vỡ sự im lặng ngột ngạt ấy. Cô đã hỏi đủ thứ, từ những chuyện nhỏ nhặt trong ngày đến những dự định lớn hơn của cả hai, nhưng câu trả lời cô nhận được thường chỉ là những cái gật đầu, những cái lắc đầu, hoặc những câu nói cụt ngủn, vô cảm.

"Những tin nhắn trả lời chậm dần..." Linh nói tiếp, giọng cô run rẩy hơn. "Có khi là vài tiếng, có khi là cả ngày. Mình biết anh ấy bận, mình hiểu anh ấy có nhiều áp lực. Nhưng... nhưng có phải là quá đáng không khi mình chỉ muốn nhận được một tin nhắn, một cuộc gọi ngắn ngủi, để biết rằng mình vẫn còn tồn tại trong tâm trí anh ấy? Để biết rằng mình vẫn là một phần quan trọng trong cuộc sống của anh ấy?" Cô nhớ những buổi tối ôm điện thoại, chờ đợi một dòng tin nhắn, một cuộc gọi. Mỗi khi điện thoại reo lên, cô lại vội vàng cầm lấy, nhưng rồi lại thất vọng khi đó không phải là Khánh. Cảm giác bị bỏ rơi, bị lãng quên, cứ thế gặm nhấm tâm hồn cô từng chút một.

"Và những cái ôm..." Linh cúi mặt xuống, hai tay nắm chặt ly trà hoa cúc đã nguội hẳn, như thể muốn truyền chút hơi ấm cuối cùng vào đó, hoặc muốn bấu víu vào một thứ gì đó hữu hình. "Những cái ôm không còn đủ ấm nữa. Có những lúc, mình cảm thấy anh ấy ôm mình chỉ vì thói quen, chứ không phải vì anh ấy thực sự muốn mình ở đó. Không còn sự vỗ về, không còn sự an ủi, không còn cái cảm giác mình là tất cả đối với anh ấy nữa." Cô nhớ những cái ôm vội vã, những cái hôn hờ hững. Cô thèm khát cái cảm giác được bao bọc, được che chở, được cảm nhận nhịp đập trái tim anh ấy. Nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là một sự hờ hững, một khoảng cách vô hình mà cô không thể chạm tới.

"Mình mệt mỏi khi cứ phải cố gắng thấu hiểu anh ấy một mình," Linh cuối cùng cũng thốt ra câu nói đã giày vò cô bấy lâu. "Anh ấy không nói gì cả, mình không biết phải làm sao." Nước mắt cuối cùng cũng không thể kìm nén được nữa, chúng lăn dài trên má Linh, chảy xuống khóe môi mặn chát. Cô không khóc nức nở, mà chỉ lặng lẽ rơi lệ, từng giọt, từng giọt, như thể đang vắt kiệt những nỗi buồn sâu thẳm nhất trong tâm hồn. "Mình cứ tự hỏi, anh ấy đang nghĩ gì? Anh ấy đang lo lắng điều gì? Anh ấy có còn yêu mình không? Mình cố gắng tìm kiếm câu trả lời trong ánh mắt anh ấy, trong những hành động nhỏ nhặt, nhưng tất cả chỉ là một khoảng trống rỗng. Anh ấy đóng chặt tất cả cánh cửa, và mình... mình không biết phải làm thế nào để bước vào đó nữa." Linh cảm thấy như mình đang lạc lối trong một mê cung, và Khánh, người lẽ ra phải là người dẫn đường, lại là người đã dựng lên những bức tường xung quanh. Cô kiệt sức, kiệt sức vì phải đoán, kiệt sức vì phải tự mình gánh vác tất cả những cảm xúc nặng nề này.

Trâm không nói gì, cô chỉ lặng lẽ lắng nghe. Cô để Linh trút hết những nỗi lòng đã chất chứa bấy lâu. Trâm biết rằng đôi khi, điều tốt nhất một người bạn có thể làm là hiện diện, là lắng nghe mà không phán xét, là ôm lấy nỗi đau của người khác một cách chân thành. Cô nhẹ nhàng xoa xoa mu bàn tay Linh, rồi từ từ chuyển sang vuốt nhẹ tóc Linh, như một người chị đang an ủi đứa em gái nhỏ. Cô cảm nhận được sự run rẩy trong từng tế bào của Linh, cảm nhận được nỗi đau đang cuộn trào trong từng lời nói của bạn mình.

"Mình hiểu mà, Linh," Trâm cuối cùng cũng cất tiếng, giọng cô dịu dàng như một làn gió mát xoa dịu tâm hồn Linh. "Cậu không một mình đâu. Kể cho mình nghe đi, cứ nói hết ra. Mình ở đây mà." Trâm nhìn Linh, đôi mắt cô biết cười giờ đây chứa đầy sự đồng cảm. "Thật ra, không chỉ riêng cậu đâu, nhiều cặp đôi cũng gặp vấn đề tương tự vì áp lực cuộc sống. Công việc, tiền bạc, kỳ vọng từ gia đình... nó có thể bào mòn tình yêu một cách âm thầm, mà đôi khi chính người trong cuộc cũng không nhận ra cho đến khi mọi thứ đã quá muộn."

Lời nói của Trâm, dù chỉ là một lời an ủi, nhưng lại mở ra một chút hy vọng trong lòng Linh. Cô không phải là người duy nhất. Nỗi đau của cô không phải là duy nhất. Điều đó không làm nỗi đau biến mất, nhưng nó khiến cô cảm thấy bớt cô đơn hơn trong hành trình này. Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Trâm, rồi cô bắt đầu kể lại tất cả. Cô kể về những đêm dài trằn trọc không ngủ, những hình ảnh của Khánh hiện lên trong tâm trí, từ nụ cười đầu tiên đến cái nhìn xa cách hiện tại. Cô kể về những bữa ăn im lặng, nơi tiếng chén đĩa va vào nhau còn vang hơn cả lời nói. Cô kể về những tin nhắn trả lời chậm trễ, những hy vọng rồi lại thất vọng. Cô kể về cảm giác mình đang lạc lõng trong chính mối quan hệ của mình, về việc cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ đơn độc giữa biển cả rộng lớn, không biết đâu là bến bờ.

"Mình cảm thấy... mình đang lạc mất Khánh," Linh thì thầm, giọng cô yếu ớt như một sợi tơ mỏng manh. "Không phải là mình hết yêu anh ấy, cũng không phải là anh ấy hết yêu mình. Mình biết anh ấy vẫn còn yêu mình theo cách của anh ấy. Nhưng... mình không biết liệu tình yêu đó có đủ mạnh để giữ chúng mình lại với nhau nữa không." Nỗi sợ hãi ấy, nó còn lớn hơn cả nỗi cô đơn. Đó là nỗi sợ về một tương lai không có Khánh, một tương lai mà cô chưa từng dám nghĩ đến. Là nỗi sợ về việc phải chấp nhận rằng có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Linh không biết liệu đó có phải là con đường mà họ đang đi hay không, nhưng cảm giác ấy cứ dấy lên, mạnh mẽ và chân thật đến đáng sợ. Cô nhìn Trâm, ánh mắt tràn đầy sự cầu khẩn, như muốn hỏi: "Mình phải làm gì bây giờ, Trâm ơi?"

Trâm không trả lời ngay. Cô chỉ siết chặt tay Linh hơn, ánh mắt dịu dàng và kiên định. Cô để Linh nói, để Linh trút bỏ tất cả. Cô biết, đôi khi, điều tốt nhất là chỉ cần lắng nghe, để những tiếng lòng vỡ vụn ấy tìm thấy một nơi an toàn để trú ngụ. Và trong khoảnh khắc đó, giữa không gian ấm cúng của quán cà phê Hồi Ức, Linh cảm thấy mình không còn đơn độc nữa. Ít nhất là không phải bây giờ, không phải khi Trâm vẫn đang ở bên cạnh cô, làm chỗ dựa vững chắc cho tâm hồn yếu đuối của cô.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free