Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 91: Hơi Ấm Từ Đầu Dây

Dưới ánh nắng vàng dịu cuối ngày, Linh bước đi, bóng cô đổ dài trên con đường lát đá, mang theo cả nỗi ưu tư và một chút hy vọng mong manh. Nhịp bước chân cô chậm rãi, nhưng mỗi bước đi đều chứa đựng sự quyết tâm, như thể cô đang cố gắng viết lại câu chuyện của chính mình. Con đường dẫn ra khỏi con hẻm nhỏ quen thuộc của cô giờ đây dường như dài hơn, và mỗi chướng ngại vật nhỏ nhặt – một vết nứt trên vỉa hè, một chiếc xe máy đậu lệch – đều trở thành phép ẩn dụ cho những gánh nặng vô hình mà cô đang mang.

Cô bước ra đại lộ, nơi dòng chảy hối hả của thành phố Sài Gòn vẫn cuồn cuộn không ngừng nghỉ, bất chấp hoàng hôn đang buông xuống. Khu trung tâm Quận 1, nơi cô đang băng qua, như một bức tranh sống động của sự đối lập: những tòa nhà Pháp cổ kính, mang dấu ấn thời gian, sừng sững bên cạnh những cao ốc hiện đại bằng kính và thép, phản chiếu ánh sáng cuối ngày lấp lánh như hàng ngàn viên kim cương. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ gầm rú, tiếng người nói chuyện xen lẫn tiếng nhạc xập xình từ các cửa hàng ven đường tạo thành một bản giao hưởng ồn ã, náo nhiệt đến mức choáng váng. Mùi khói xe, mùi thức ăn đường phố thơm lừng từ những gánh hàng rong, đôi khi xen lẫn mùi nước hoa xa xỉ từ một người qua đường lướt nhanh, tất cả hòa quyện lại thành một mùi hương đặc trưng của đô thị, vừa quen thuộc vừa xa lạ. Bầu không khí vẫn còn vương chút oi ả của một ngày dài, nhưng những làn gió nhẹ đã bắt đầu thổi qua, mang theo hơi mát của buổi chiều tà, mơn man trên làn da cô.

Linh cố gắng hòa mình vào dòng người đông đúc, những khuôn mặt xa lạ lướt qua như những thước phim quay nhanh. Mỗi người đều có một đích đến, một câu chuyện riêng, một nỗi lo toan hay niềm vui sướng không ai biết. Cô cảm thấy mình như một hòn đảo nhỏ bé giữa đại dương mênh mông của sự tồn tại, hoàn toàn cô đơn. Dù xung quanh là hàng trăm, hàng ngàn con người, nhưng không một ai thực sự chạm tới được cái khoảng trống sâu thẳm trong lòng cô. Cô cảm thấy mệt mỏi, không chỉ là sự mệt mỏi của thể xác sau một ngày dài làm việc, mà là sự kiệt quệ của tinh thần, của một tâm hồn đã quá lâu không được lắng nghe, không được thấu hiểu. Ánh mắt cô ưu tư, lạc lõng, dù cô cố gắng giấu đi những vết quầng thâm dưới mắt bằng lớp trang điểm mỏng.

Trong tâm trí Linh, một cuộc đối thoại nội tâm không ngừng diễn ra. "Mình phải nói ra... nhưng sẽ nói gì đây?" Cô tự hỏi. "Liệu Trâm có hiểu không?" Câu hỏi ấy vang vọng, mang theo sự bất an. Cô biết Trâm là người bạn thân nhất, người luôn sẵn sàng lắng nghe cô, nhưng những gì cô đang cảm thấy lại quá phức tạp, quá đỗi mơ hồ. Nó không phải là một vấn đề cụ thể có thể giải quyết bằng một lời khuyên hay một hành động. Nó là một sự bào mòn âm thầm, một khoảng cách vô hình đang lớn dần giữa cô và Khánh, mà ngay cả cô cũng không biết phải diễn tả thế nào cho đúng. Cô sợ rằng khi nói ra, cô sẽ làm Trâm lo lắng, hoặc tệ hơn, sẽ khiến cô bạn cảm thấy gánh nặng. Cô đã luôn cố gắng tự mình gánh vác mọi thứ, tự mình giải quyết những nỗi buồn, những lo toan, như một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức.

Linh liếc nhìn chiếc điện thoại trong tay. Màn hình đen phản chiếu gương mặt cô, một khuôn mặt với ánh mắt chất chứa nỗi niềm. Cô vẫn giữ thói quen kiểm tra điện thoại một cách vô thức, một phần vì hy vọng mong manh rằng Khánh sẽ nhắn tin hỏi thăm, phần khác là để đảm bảo pin còn đủ cho cuộc gọi sắp tới. Nhưng những tin nhắn từ Khánh đã thưa thớt từ lâu, những cuộc gọi cũng chỉ dừng lại ở những câu hỏi xã giao. Cái hy vọng mỏng manh ấy, mỗi khi dấy lên, lại nhanh chóng tan biến như sương khói, để lại một khoảng trống lạnh lẽo.

Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng làm dịu đi nhịp tim đang đập nhanh trong lồng ngực. Bước chân cô chậm rãi hơn, mỗi bước đi đều như đang dò dẫm trên một con đường không xác định. Cô cảm thấy nặng nề, như thể có một tảng đá vô hình đang đè nặng lên vai. Nhưng sâu thẳm bên trong, cô cũng cảm nhận được một tia sáng, một sự giải thoát tiềm ẩn. Cô đã quyết định không còn cô đơn nữa. Cô đã chọn đối diện. Và đó là bước đầu tiên, dù nhỏ bé, nhưng vô cùng quan trọng.

Linh rẽ vào một con hẻm nhỏ, nơi những ồn ào của phố thị dường như dịu đi đáng kể. Những ngôi nhà san sát nhau, với những ban công rợp hoa và những cửa sổ gỗ cũ kỹ. Cuối con hẻm, ánh đèn vàng dịu từ một quán cà phê quen thuộc bắt đầu hiện ra, như một ngọn hải đăng nhỏ giữa biển đêm. Đó là Quán Cà Phê 'Hồi Ức', nơi mà Linh và Trâm thường xuyên lui tới, nơi lưu giữ biết bao kỷ niệm của tuổi trẻ, của những buổi chiều tâm sự không dứt. Cô đã từng tìm thấy sự bình yên ở đây, nhưng hôm nay, cô không biết liệu sự bình yên ấy có thể xoa dịu được tâm hồn đang hỗn loạn của mình hay không. Cô bước từng bước một, như thể đang tiến vào một thế giới khác, một không gian riêng tư mà cô khao khát. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi gỗ cũ và một chút hương hoa nhài từ những chậu cây cảnh đặt trước cửa, tạo nên một sự dễ chịu, quen thuộc đến nao lòng. Dù vậy, cái sự dễ chịu ấy chỉ lướt qua, không thể xua đi cái cảm giác trống rỗng và nỗi lo lắng đang bao trùm lấy cô.

***

Linh đẩy nhẹ cánh cửa gỗ, tiếng chuông gió leng keng vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng tương đối bên trong quán. Không gian quán cà phê 'Hồi Ức' ấm cúng đến lạ, tựa như một vòng tay vỗ về tâm hồn. Ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo, giữ nguyên những bức tường gạch trần, mang vẻ đẹp hoài cổ và thâm trầm. Những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ, được đánh bóng cẩn thận, sắp xếp gọn gàng, tạo ra những góc riêng tư cho khách. Đèn lồng giấy treo lơ lửng, phát ra ánh sáng vàng dịu, đổ bóng mềm mại lên những kệ sách chất đầy những cuốn tiểu thuyết cũ, những vật trang trí cổ điển và những bức ảnh đen trắng của Sài Gòn xưa.

Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc máy đĩa than cũ kỹ, lấp đầy không gian bằng những giai điệu êm ái, mang chút buồn man mác, rất phù hợp với tâm trạng của Linh. Thỉnh thoảng, tiếng ly tách chạm nhau lanh canh, tiếng thì thầm trò chuyện của những vị khách khác, hay tiếng mưa rơi nhẹ trên mái hiên (dù bên ngoài trời đã tạnh) lại xen lẫn vào bản nhạc, tạo nên một bức tranh âm thanh đa chiều. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, quyến rũ, hòa quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò từ quầy bar và mùi gỗ cũ mộc mạc, tạo nên một tổng thể mùi hương dễ chịu, mời gọi. Bầu không khí thanh bình, hoài niệm và lãng mạn, đáng lẽ phải mang lại sự thư thái tuyệt đối, nhưng chỉ càng làm nổi bật thêm sự trống trải và nặng nề trong lòng Linh. Sự tương phản giữa vẻ đẹp yên bình của quán và sự hỗn loạn trong cô càng khiến cô cảm thấy lạc lõng.

Linh tìm một góc khuất gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm nhỏ đã lên đèn. Ánh sáng vàng dịu từ những ngọn đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền tối của hoàng hôn. Cô ngồi xuống, cảm nhận sự mềm mại của chiếc ghế đệm bọc vải bố. Một cô nhân viên với nụ cười thân thiện tiến đến.

“Em dùng gì ạ?” Giọng cô gái nhẹ nhàng, ấm áp.

“Cho em một ly trà hoa cúc nóng,” Linh đáp, giọng cô khẽ khàng, như thể sợ làm vỡ đi sự yên tĩnh của không gian. Cô cần một chút hơi ấm, một chút hương thơm dịu nhẹ để làm dịu thần kinh đang căng thẳng của mình. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, những vệt sáng lấp lánh như những giọt pha lê trên nền nhung đen của màn đêm. Cảnh vật bên ngoài dần chìm vào bóng tối, nhưng những ánh đèn ấy lại thắp lên một sự sống động khác, một sự nhộn nhịp về đêm.

Khi ly trà hoa cúc nóng được đặt xuống bàn, hơi ấm từ tách trà bốc lên, làm mờ đi tầm nhìn của Linh. Cô khẽ đưa tay ôm lấy ly trà, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay. Nó mang đến một cảm giác dễ chịu tức thời, nhưng không thể xua tan đi sự lạnh lẽo trong sâu thẳm trái tim cô. Cô nhìn vào làn hơi mỏng manh bốc lên từ ly trà, như nhìn vào chính những cảm xúc mơ hồ, khó nắm bắt của mình.

Cô lấy điện thoại ra, ngón tay chầm chậm lướt trên màn hình. Danh bạ hiện ra, và cái tên “Trâm” như một điểm sáng giữa một mớ hỗn độn. Cô hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm. Cô đã tự nhủ rằng mình không thể lùi bước nữa, rằng cô cần phải nói ra. Nhưng nỗi sợ hãi vẫn len lỏi, một nỗi sợ vô hình về việc phải bóc trần những yếu đuối của bản thân. Mỗi giây phút trôi qua đều như dài vô tận. Cuối cùng, với một quyết tâm mãnh liệt, cô bấm nút gọi.

Tiếng chuông reo vang lên, một âm thanh nhỏ bé nhưng lại như búa tạ giáng xuống trái tim cô. Linh nhắm mắt lại, cố gắng ổn định nhịp thở. Cô nghe thấy tiếng "alo" quen thuộc từ đầu dây bên kia, một giọng nói vẫn còn vương sự vui vẻ, hồn nhiên của Trâm.

"Alo? Linh đó hả?"

Linh giật mình, đôi mắt cô mở to. Cô nuốt khan, cố gắng tập trung. Giọng Trâm như một sợi dây kéo cô về thực tại, thoát khỏi mớ suy nghĩ miên man. Cô cố gắng giữ giọng điềm tĩnh nhất có thể, nhưng sự mệt mỏi và cô đơn đã in hằn quá sâu, không thể che giấu hoàn toàn.

"Trâm à... Linh đây," cô nói, giọng nhỏ đi trông thấy, gần như chỉ là một tiếng thì thầm, và có chút run rẩy không thể kiểm soát. "Cậu... cậu có bận không?" Cô cảm thấy lưỡi mình như bị buộc lại, những từ ngữ muốn nói ra cứ nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô lo sợ Trâm sẽ nghe thấy sự bất ổn trong giọng mình, sẽ cảm thấy bị làm phiền.

Đầu dây bên kia, Trâm im lặng một giây, như thể đang nhận ra điều gì đó. Giọng cô bạn không còn vui vẻ như ban đầu nữa, thay vào đó là một sự lo lắng rõ rệt. "Linh đó hả? Tớ vừa định gọi cho cậu. Giọng cậu sao thế? Có chuyện gì à?" Trâm hỏi dồn, sự quan tâm của cô bạn như một làn sóng ấm áp bất ngờ ập đến, khiến Linh càng thêm nghẹn ngào.

Nước mắt trực trào nơi khóe mắt, nhưng Linh cố gắng kiềm chế. Cô không muốn khóc, ít nhất là không phải bây giờ, không phải qua điện thoại. Nhưng sự mệt mỏi đã tích tụ quá lâu, và lời hỏi thăm chân thành của Trâm như một đòn bẩy, làm lung lay bức tường kiên cố mà cô đã xây dựng. "Tớ... tớ muốn gặp cậu," Linh nói, từng lời như được bóc tách khỏi một gánh nặng vô hình. Giọng cô giờ đây đã không còn che giấu được sự run rẩy, và một chút nghẹn ngào khiến câu nói cuối cùng gần như tan biến vào không khí. "Tớ... mệt quá rồi, Trâm ạ."

"Mệt quá rồi" – không chỉ là mệt mỏi về thể xác. Đó là sự kiệt quệ của một tâm hồn đang cố gắng níu giữ một mối quan hệ, cố gắng thấu hiểu một người yêu đã trở nên xa cách, cố gắng một mình chống chọi với nỗi cô đơn đang ngày càng lớn. Đó là tiếng lòng của một người con gái khao khát được sẻ chia, được lắng nghe, được ôm ấp. Giọng nói ấy chất chứa tất cả những đêm trằn trọc không ngủ, những bữa ăn im lặng, những cái ôm không còn đủ ấm, và cả những câu hỏi không lời đáp. Nó là sự thừa nhận về một sự thật đau lòng: cô không thể tự mình gánh vác mọi thứ được nữa. Cô cần một chỗ dựa, dù chỉ là một lời lắng nghe. Nỗi cô đơn trong mối quan hệ với Khánh đã đẩy cô đến giới hạn, khiến cô phải tìm kiếm sự an ủi từ bên ngoài, một điều mà trước đây cô chưa từng nghĩ đến.

Trâm không nói gì ngay lập tức, có lẽ cô bạn đang cố gắng nắm bắt toàn bộ ý nghĩa đằng sau những lời nói ngập ngừng, yếu ớt của Linh. Linh cảm thấy tim mình thắt lại, nỗi sợ làm gánh nặng lại trỗi dậy. Liệu Trâm có cảm thấy phiền không? Liệu cô ấy có hiểu được tất cả những gì cô đang trải qua không? Những câu hỏi ấy xoáy sâu vào tâm trí Linh, khiến cô gần như muốn cúp máy và tự nhủ rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Nhưng rồi, giọng nói của Trâm vang lên, dịu dàng và kiên định, như một sợi dây cứu sinh kéo cô ra khỏi vực sâu của sự tuyệt vọng.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free