Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 90: Lời Thầm Kín Tìm Lối Ra
Hương hoa nhài và mùi giấy sách cũ, vốn là những nốt trầm của bình yên, giờ đây lại ngân lên một khúc nhạc xót xa, tiếc nuối trong căn phòng của Linh. Cô vẫn ngồi đó, vùi mặt vào lòng bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của làn da và hơi nóng mờ nhạt từ những giọt nước mắt chưa tuôn. Nước mắt đã cạn, hoặc nỗi đau đã trở nên quá lớn, quá âm ỉ để có thể hóa thành giọt lệ. Nỗi đau cuộn lên từng đợt, như những con sóng ngầm không ngừng bào mòn bờ cát tâm hồn cô. Đêm vẫn còn dài, và những dấu chấm hỏi trong lòng Linh vẫn cứ treo lơ lửng, không lời hồi đáp, không ai để sẻ chia. Căn phòng chìm trong bóng tối, và cô chìm trong khoảng không vô định của chính mình.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng màu hổ phách, Linh vẫn nằm trằn trọc trên giường. Mắt cô mở thao láo, nhìn chằm chằm lên trần nhà trắng toát, nơi từng là tấm phông nền cho bao giấc mơ, bao dự định về một tương lai có Khánh. Nhưng giờ đây, những giấc mơ ấy chỉ còn là những mảnh vỡ treo lơ lửng, chẳng thể nào ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh. Mọi vật dụng trong phòng, từ chiếc cốc sứ đôi hình mèo mà Khánh đã tặng nhân dịp kỷ niệm hai năm yêu nhau, đến cuốn sổ tay ghi chép chung những kế hoạch du lịch, những công thức nấu ăn mà họ từng hào hứng chia sẻ, tất cả đều gợi nhắc về anh, về những kỷ niệm đã qua. Chúng không còn mang theo hơi ấm của tình yêu, mà chỉ như những hiện vật của một thứ đã phai tàn, càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn và khoảng trống trong lòng Linh.
Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Đêm qua, cô đã không ngủ. Hay đúng hơn, cô đã không thể chợp mắt nổi dù chỉ một khắc. Những suy nghĩ cứ luẩn quẩn trong đầu, như một vòng xoáy không lối thoát. Liệu cô có nên nói ra? Nói ra tất cả những gì cô đang cảm thấy? Nói ra nỗi cô đơn đang gặm nhấm cô từng ngày, nỗi sợ hãi về một tương lai mờ mịt, và cả sự bất lực khi không thể kết nối được với Khánh? Cô nhớ lại lời Trâm đã nói, rằng “một mình trong một mối quan hệ, nó còn cô đơn hơn là một mình thật sự.” Càng nghĩ, Linh càng cảm thấy lời nói đó thấm thía đến tận xương tủy. Có lẽ, cô đang ở trong cái trạng thái “một mình trong một mối quan hệ” ấy.
Miễn cưỡng ngồi dậy, Linh bước vào bếp. Cô pha một tách cà phê đen, không đường, như thói quen bao lâu nay. Hơi nóng từ chiếc cốc phả vào lòng bàn tay, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo trong lòng. Cô đưa tách cà phê lên miệng, nhấp một ngụm. Vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, không hề mang lại sự tỉnh táo mong đợi, mà ngược lại, dường như còn làm tăng thêm cái vị chát của nỗi buồn. Cô đặt tách cà phê xuống bàn, gần chiếc điện thoại di động vẫn nằm im lìm từ đêm qua. Màn hình điện thoại vẫn tối đen, như một tấm gương phản chiếu sự trống rỗng trong tâm hồn cô.
Linh lướt điện thoại một cách vô định. Hàng loạt tin tức, bài viết, những hình ảnh rực rỡ của cuộc sống ngoài kia lướt qua mắt cô mà không đọng lại bất cứ điều gì. Tâm trí cô không thể tập trung. Cô nhớ Khánh. Không phải là nhớ một Khánh hào nhoáng hay sôi nổi, mà là nhớ một Khánh của ngày xưa, người từng lắng nghe cô nói hàng giờ mà không hề phàn nàn, người từng nắm tay cô thật chặt mỗi khi cô sợ hãi. "Khánh... anh có biết em đang cảm thấy thế nào không?" Cô thầm hỏi, dù biết rằng câu hỏi đó sẽ chẳng bao giờ có lời đáp. Dạo gần đây, Khánh dường như bị cuốn vào một guồng quay khác, một guồng quay đầy áp lực và mệt mỏi mà cô không thể chạm tới. Những cuộc điện thoại ngày càng ít đi, những tin nhắn trả lời chậm dần, và những cuộc gặp gỡ thì luôn bao trùm bởi sự im lặng đầy xa cách.
Cô lại nghĩ đến Trâm. Trâm là người bạn thân nhất của cô, người đã nghe cô than thở không ít lần. "Mình có nên lại làm phiền Trâm không?" Một suy nghĩ thoáng qua. "Trâm đã có cuộc sống riêng, có những lo toan của riêng cô ấy." Linh không muốn trở thành một gánh nặng cho bất cứ ai, đặc biệt là bạn bè. Nhưng rồi, nỗi cô đơn lại cuộn lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nhấn chìm cái ý nghĩ đó. Cô khao khát được chia sẻ, được giải tỏa. Cảm giác bị mắc kẹt trong chính những suy nghĩ của mình đang khiến cô nghẹt thở. Cả căn phòng như một cái lồng vô hình, và cô là con chim nhỏ đang cố gắng tìm cách thoát ra. Bên ngoài cửa sổ, tiếng xe cộ bắt đầu ồn ào hơn, tiếng chim hót líu lo trên cành cây khô, nhưng tất cả chỉ càng làm nổi bật sự tĩnh lặng đến đáng sợ trong căn hộ của Linh. Nắng đã lên cao, rọi thẳng vào bàn làm việc của cô, nhưng không thể xua đi cái bóng tối đang bao phủ tâm hồn Linh.
***
Buổi trưa, cái nắng đã lên cao, trở nên oi ả, hắt lên những vệt sáng chói chang qua khung cửa sổ. Linh vẫn ngồi ở bàn làm việc, tựa cằm vào lòng bàn tay, nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại di động. Từ buổi sáng, cô đã cố gắng làm việc, cố gắng phân tán tư tưởng, nhưng tất cả đều vô ích. Từng lời Trâm đã nói trong buổi cà phê hôm trước, từng nỗi lo của chính cô, cứ luẩn quẩn trong tâm trí, tạo thành một mớ bòng bong không thể gỡ rối. Cô biết mình cần một người để chia sẻ, một người để giãi bày. Nỗi cô đơn không phải là sự thiếu vắng người, mà là sự thiếu vắng một kết nối, một sợi dây vô hình có thể kéo cô ra khỏi vực sâu của những suy nghĩ miên man.
"Mình không thể chịu đựng thêm nữa." Linh thầm nhủ, giọng nói nội tâm yếu ớt nhưng đầy quyết tâm. Cảm giác này, sự bế tắc này, nó đang bào mòn cô, khiến cô cảm thấy kiệt quệ về cả thể xác lẫn tinh thần. Cô muốn hét lên, muốn khóc thật to, muốn chạy trốn khỏi tất cả. Nhưng cô biết, chỉ có đối mặt mới có thể giúp cô tìm được lối thoát. "Nhưng nói với ai? Trâm đã nghe mình than thở nhiều rồi." Linh lại ngần ngại. Cô lo sợ Trâm sẽ thấy phiền, sẽ cảm thấy mệt mỏi với những rắc rối của cô. Cô sợ mình sẽ trở thành một gánh nặng không cần thiết. "Chị Mai thì có vẻ quá xa vời..." Cô lại nghĩ đến Chị Mai, người phụ nữ từng trải mà cô có phần nể trọng. Nhưng Chị Mai có vẻ ngoài điềm tĩnh, sâu sắc, khiến Linh cảm thấy mình quá nhỏ bé và vấn đề của mình quá tầm thường để chia sẻ.
Bàn tay Linh đặt lên chiếc điện thoại, ngón cái lướt nhẹ trên màn hình cảm ứng. Cô dừng lại ở danh bạ, tìm tên Trâm. Lòng cô như có lửa đốt, một bên là khao khát được giải tỏa, một bên là nỗi sợ hãi vô hình. "Sợ bị đánh giá, sợ làm phiền, sợ đối mặt với sự thật rằng tình yêu của mình đang gặp vấn đề." Những nỗi sợ hãi ấy cứ dâng trào, bủa vây cô. Cô rụt tay lại, như thể chiếc điện thoại là một khối than hồng đang cháy. Rồi lại đặt tay xuống, rồi lại rụt về. Cứ thế lặp đi lặp lại nhiều lần, như một điệu nhảy của sự lưỡng lự. Chiếc cốc sứ đôi hình mèo trên giá sách, cuốn sổ tay ghi chép chung, tất cả đều trở thành những vật chứng câm lặng cho sự đấu tranh nội tâm của cô. Chúng nhắc nhở cô về một tình yêu đã từng nồng nàn, nhưng giờ đây đang dần lụi tàn trong im lặng.
"Không, mình cần phải nói." Cuối cùng, một ý nghĩ mạnh mẽ hơn tất cả những nỗi sợ hãi khác đã trỗi dậy. "Ít nhất là để bản thân mình không phát điên lên." Cô nhận ra rằng, việc kìm nén cảm xúc, việc tự mình chịu đựng tất cả, nó còn độc hại hơn bất cứ lời phán xét nào. Cô cần một lối thoát, cần một chỗ dựa tinh thần. Hít một hơi thật sâu, Linh nhắm mắt lại, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cô đếm thầm từ một đến ba, rồi lấy hết can đảm, ngón tay run run nhấn vào nút gọi.
Tiếng chuông điện thoại đổ dài trong sự im lặng căng thẳng của căn phòng. Từng tiếng "reeng... reeng..." như gõ vào lồng ngực Linh, khiến tim cô đập thình thịch. Cô cảm thấy mồ hôi lấm tấm trên trán, lòng bàn tay ướt đẫm. Mỗi tiếng chuông là một khoảnh khắc chờ đợi, một sự thử thách cho lòng dũng cảm của cô. Liệu Trâm có bắt máy không? Liệu cô ấy có đang bận không? Và nếu Trâm bắt máy, cô sẽ nói gì đây? Hàng ngàn câu hỏi xoáy sâu trong tâm trí Linh, khiến cô gần như muốn cúp máy. Nhưng rồi, cô lại tự nhủ, "Đã đến nước này rồi, không thể lùi bước." Âm thanh của tiếng chuông điện thoại dường như là âm thanh duy nhất tồn tại trong vũ trụ của cô lúc này, kéo dài đến vô tận.
***
Tiếng “alo” quen thuộc từ đầu dây bên kia vang lên, phá vỡ sự im lặng căng thẳng, khiến Linh giật mình. Cô hít thêm một hơi thật sâu, cố gắng ổn định lại nhịp thở. Cuộc gọi với Trâm tuy ngắn ngủi nhưng đã trút đi phần nào gánh nặng trong lòng Linh. Một cuộc hẹn được ấn định vào chiều muộn. Dù chỉ là một lời đồng ý đơn giản, nhưng nó như một sợi dây cứu sinh, kéo cô ra khỏi vực sâu của những suy nghĩ miên man. Một gánh nặng nhỏ được trút bỏ, nhưng một nỗi lo khác lại dấy lên. Cô sẽ nói gì đây? Làm thế nào để giải thích tất cả những cảm xúc hỗn độn này mà không làm Trâm hoang mang, hay tệ hơn là cảm thấy mệt mỏi?
Nắng chiều đã ngả vàng, dịu hơn và bớt oi ả hơn buổi trưa. Những tia nắng xiên qua khung cửa sổ, nhuộm vàng cả căn phòng, mang theo hơi ấm của một ngày sắp tàn. Linh đứng trước tủ quần áo, nhìn vào bộ sưu tập trang phục của mình. Cô muốn chọn một bộ đồ đơn giản, thoải mái nhưng cũng đủ lịch sự, để không khiến Trâm phải lo lắng về vẻ ngoài tiều tụy của mình. Sau một hồi đắn đo, cô chọn một chiếc váy linen màu be nhạt, kiểu dáng suông nhẹ, tạo cảm giác thanh lịch mà vẫn gần gũi. Chiếc váy này từng là một trong những bộ cánh yêu thích của cô, nhưng dạo gần đây, cô ít khi mặc đến, bởi cảm giác nặng nề trong lòng khiến cô chỉ muốn vùi mình trong những bộ đồ rộng thùng thình, vô vị.
Thay đồ xong, Linh bước đến trước gương. Cô nhìn mình trong gương, một khuôn mặt trái xoan với đôi mắt to tròn, long lanh, giờ đây ánh lên vẻ ưu tư nhưng đã có thêm chút kiên quyết. Mái tóc dài mềm mại của cô được chải gọn gàng, buông xõa tự nhiên. Cô tự hỏi, liệu Trâm có nhận ra sự thay đổi nào trong cô không? Có lẽ có. Trâm là người hiểu cô nhất. Linh khẽ chạm vào vết quầng thâm dưới mắt mình, một dấu vết rõ ràng của những đêm không ngủ. Cô lấy một chút kem che khuyết điểm, một chút son môi màu nude, cố gắng làm cho mình trông có sức sống hơn. Cô không muốn Trâm nhìn thấy một Linh yếu đuối, đổ vỡ hoàn toàn. Cô muốn giữ lại chút kiêu hãnh cuối cùng của mình.
"Đã đến lúc rồi." Linh tự nhủ, giọng nói nội tâm vang lên rõ ràng, dứt khoát hơn bao giờ hết. "Mình không thể cứ mãi trốn tránh cảm xúc của chính mình. Mình cần phải đối diện. Với bản thân, và với những gì đang xảy ra." Cô biết rằng đây là một bước đi cần thiết, dù cho nó có đáng sợ đến mức nào. Cô không thể cứ mãi chìm trong n��i cô đơn, không thể cứ mãi đấu tranh một mình. "Trâm sẽ hiểu mình mà, đúng không?" Một chút bất an len lỏi, nhưng rồi nhanh chóng bị xua tan bởi niềm tin vào tình bạn của họ. Trâm luôn là chỗ dựa vững chắc cho cô.
Linh cầm chiếc túi xách, kiểm tra điện thoại một lần cuối để đảm bảo rằng nó có đủ pin và không bỏ lỡ bất cứ tin nhắn nào của Khánh – dù cô biết, khả năng đó là rất thấp. Mùi nước hoa nhẹ nhàng vương vấn trên người cô, hòa quyện với mùi hoa nhài còn sót lại từ ban chiều trong căn hộ, tạo nên một hương thơm quen thuộc mà giờ đây, cô lại thấy thật xa lạ. Cô bước ra khỏi căn hộ, khóa cửa lại phía sau. Tiếng "cạch" khô khốc vang lên, dứt khoát như một lời tuyên bố. Cô không còn là người con gái chỉ biết chờ đợi và thu mình trong vỏ ốc nữa. Cô đang bước ra, tìm kiếm sự sẻ chia, tìm kiếm một lối thoát. Dù không biết phía trước sẽ là gì, nhưng ít nhất, cô đã chọn cách không còn đơn độc. Dưới ánh nắng vàng dịu cuối ngày, Linh bước đi, bóng cô đổ dài trên con đường lát đá, mang theo cả nỗi ưu tư và một chút hy vọng mong manh. Nhịp bước chân cô chậm rãi, nhưng mỗi bước đi đều chứa đựng sự quyết tâm, như thể cô đang cố gắng viết lại câu chuyện của chính mình.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.